Tổng Tài Anh Là Kẻ Nhát Gan

Tổng Tài Anh Là Kẻ Nhát Gan

Đêm trước ngày cưới, em gái chuốc say Cầm Tri Lễ.

Muốn giở trò “ gạo nấu thành cơm”, phá hoại hôn sự của chúng tôi.

Tôi chẳng hề hoảng loạn.

Ngược lại, người luôn lạnh lùng và điềm đạm như Cầm Tri Lễ lại hoảng thật sự.

Anh ấy đạp một phát bay luôn đối phương:

“Trời mé, đâu chui ra con nhỏ xấu quắc vậy trời!”

Vừa nhìn thấy tôi, anh lập tức trở nên yếu đuối, uất ức rúc vào lòng:

“Bên ngoài đáng sợ quá vợ ơi!…Lại đây ôm cái nào…”

1

Khi Lâm Diệu lén lấy trộm thẻ phòng, lặng lẽ lên tầng cao nhất của khách sạn, tôi chẳng hề bất ngờ.

Dù sao, kiếp trước cô ta cũng làm y chang như vậy.

Ngay trong buổi tiệc đêm trước ngày cưới của tôi, miệng thì gọi “anh rể” ngọt xớt.

Sau đó hết ly này đến ly khác, chuốc rượu có pha thêm thứ gì đó cho vị hôn phu của tôi, biến chuyện đã rồi, phá hoại luôn hôn lễ.

“Danh tiếng và sự trong sạch của em đều bị hủy hoại, Chu Thanh Vũ không cưới em, em sống còn có ý nghĩa gì nữa chứ!”

Kiếp trước, lúc cô ta nói những lời này, khóc đến mức đứt ruột đứt gan.

Khiến cho ba tôi – Lâm Chính Hào, vốn đã thiên vị cô ta – chẳng nói lời nào, lập tức đơn phương hủy bỏ hôn sự của tôi.

Thật ra cô ta đâu phải yêu thương gì Chu Thanh Vũ cho cam.

Cô ta chỉ đam mê cướp những thứ thuộc về tôi mà thôi.

Cho nên, dù kiếp này tôi đổi người để kết hôn, cô ta vẫn giở lại trò cũ, định trèo lên giường của Cầm Tri Lễ.

Lúc cô ta quẹt thẻ mở cửa bước vào phòng, tôi đang đứng ở góc hành lang.

Ban đầu định bụng đợi hai phút rồi đến gõ cửa xem trò vui.

Nhưng chưa đến hai phút, cánh cửa phòng hạng sang đột nhiên “rầm” một tiếng, bị ai đó từ bên trong đá văng ra.

Ngay giây sau, Cầm Tri Lễ đá Lâm Diệu bay thẳng ra ngoài:

“Cút! Giả làm vợ tôi à? Con nhỏ xấu hoắc ở đâu chui ra thế này!”

2

Cầm Tri Lễ.

Con trai duy nhất của gia tộc giàu có họ Cầm.

Cũng là người đàn ông mà kiếp này tôi dốc lòng lựa chọn, dùng để thoát khỏi nhà họ Lâm.

Nghe đồn, anh ta ít nói, lạnh lùng như băng giá.

Bao năm qua, số tiểu thư nhà giàu và minh tinh muốn trèo lên giường anh ta đếm không xuể.

Nhưng chưa từng có ai thành công.

Trong giới còn trêu đùa gọi anh là “Đường Tăng thời hiện đại”.

Ban đầu tôi còn tưởng anh ta là kiểu người rất khó tiếp cận.

Dù có tiếp cận được, chắc hẳn cũng sẽ không ngần ngại từ chối thẳng thừng lời đề nghị “10% cổ phần Thịnh Tường, đổi lấy một năm kết hôn” của tôi.

Không ngờ, chỉ mới gặp mặt một lần.

Anh ta đã đồng ý ký hợp đồng hôn nhân với tôi.

Chỉ là, Cầm Tri Lễ đang đứng trước cửa phòng hạng sang lúc này, lại khác hẳn với hình tượng tổng tài lạnh lùng mà tôi từng tưởng tượng.

Anh xắn tay áo lên, chẳng cần giữ hình tượng, chửi thẳng:

“Tôi say chứ có chết đâu!”

“Say cũng là người của vợ, chết cũng là ma của vợ!”

“Lũ mèo chó từ đâu đến mà cũng dám trèo lên giường của ông?”

3

Giọng hét của Cầm Tri Lễ đúng là oang oang một cõi.

Chẳng bao lâu, cả tầng khách sạn đã chật kín người đến hóng chuyện.

Như thể đã biết trước mọi chuyện, cả Lâm Chính Hào – hôm nay vốn không tham gia buổi tiệc – và mẹ của Lâm Diệu là Ôn Tú Tú cũng xuất hiện.

Vừa nhìn thấy Ôn Tú Tú, Lâm Diệu – người vừa bị Cầm Tri Lễ đá ngã lăn ra đất – liền như thấy cứu tinh.

Cô ta bật dậy cái “soạt”, lấy tay che phần cổ váy xẻ sâu, lao vào lòng Ôn Tú Tú khóc lóc:

“Mẹ ơi, Cầm… Cầm Tri Lễ… anh ấy đối xử với con…”

Hành động đó, cùng với câu nói ngập ngừng đầy ẩn ý, khiến ai nghe thấy cũng phải tưởng tượng lung tung.

Ôn Tú Tú chẳng hỏi han gì, lập tức hùa theo:

“Cầm tiên sinh, người anh định cưới là con gái lớn nhà tôi – Lâm Lộ, không phải con bé Diệu nhà tôi.”

“Anh là anh rể của Diệu Diệu, sao có thể đối xử với nó như vậy được?”

Cầm Tri Lễ không nói gì, vẻ mặt có chút sững sờ.

Ánh mắt anh xuyên qua đám đông, rơi thẳng lên người tôi, rồi bất ngờ sải bước đi tới.

Anh như thể không nghe thấy tiếng khóc lóc và lời chất vấn của hai mẹ con Ôn Tú Tú.

Cúi người xuống nhìn tôi từ trên cao.

Một lúc sau, anh đột nhiên cúi thấp người, vùi đầu vào vai tôi, giọng đầy ấm ức:

“Phụ nữ bên ngoài đáng sợ quá…”

“Vợ ơi, ôm cái đi…”

Tôi: … Xem ra, lần này chắc là anh ta say thật rồi.

4

Lâm Chính Hào xưa nay luôn đứng về phía mẹ con Ôn Tú Tú.

Ông ta chẳng buồn quan tâm Cầm Tri Lễ có say hay không, liền kéo Lâm Diệu ra phía sau lưng mình, cau mày hỏi:

“Cầm tiên sinh, hôm nay rốt cuộc là chuyện gì? Anh cũng phải cho con bé Diệu nhà tôi và cả Lâm Lộ một lời giải thích chứ?”

“Con bé nhà tôi Diệu Diệu” và “Lâm Lộ”.

Cách Lâm Chính Hào gọi tôi và Lâm Diệu, thân sơ khác biệt, phân rõ cao thấp.

Năm đó, mẹ tôi bất chấp sự phản đối của ông ngoại, kiên quyết gả cho một kẻ trắng tay như Lâm Chính Hào.

Nhưng sau khi cưới chưa bao lâu, khi bà còn đang mang thai, ông ta đã lén nối lại tình xưa với mối tình đầu Ôn Tú Tú.

Ông ta che giấu rất kỹ.

Mãi đến năm tôi tám tuổi, ông ngoại rồi mẹ tôi lần lượt qua đời.

Ông ta mới đưa mẹ con Ôn Tú Tú – vốn sống bên ngoài – về nhà.

Từ nhỏ tôi đã hiểu rõ, đứa em gái chỉ kém tôi ba tháng này, có một vị trí đặc biệt trong lòng Lâm Chính Hào.

Cô ta có thể ngang nhiên cướp đi những thứ vốn thuộc về tôi mà không bị trách phạt.

Cũng có thể nhận được sự thiên vị mù quáng từ ông ta.

Y như bây giờ.

Nhìn “cả nhà” họ đồng lòng hướng mũi dùi về phía tôi, tôi không nhịn được bật cười lạnh một tiếng:

“Chuyện gì à? Sao ông không hỏi ‘con gái ngoan’ của mình đã làm ra trò gì tốt đẹp?”

Lời còn chưa dứt, tôi đã bị Lâm Chính Hào quát thẳng mặt:

“Lâm Lộ! Diệu Diệu là em gái con đấy!”

Em gái ư?

Tôi không có đứa em gái nào như Lâm Diệu cả.

Kiếp trước, nhờ vào sự thiên vị mù quáng của vợ chồng Lâm Chính Hào, Lâm Diệu đã thành công phá hỏng hôn lễ của tôi.

Nhưng kiếp này, e là cô ta không dễ gì đạt được mục đích như vậy nữa.

Dù sao thì, nhà họ Cầm từ bao đời nay đều làm ăn buôn bán, làm quan, danh tiếng và địa vị đều không thể xem thường.

Lâm Chính Hào cho dù chiếm được công ty và tài sản của ông ngoại tôi, có cố gắng thêm 50 năm nữa cũng không thể sánh bằng.

Cầm Tri Lễ cũng không phải là Chu Thanh Vũ của kiếp trước.

Anh sẽ không vì lợi ích mà e dè thân phận của Lâm Chính Hào.

Quả nhiên, sau vài giây suy nghĩ, Cầm Tri Lễ bất ngờ ngẩng đầu quay người lại:

“Con bé gì đó nhà ông, dùng thông tin của vợ tôi để cố tình chuốc rượu tôi, còn cố ý ăn mặc giống hệt vợ tôi để trèo lên giường tôi.”

Anh nhướng mày, vẻ mặt có chút bực bội:

“Ông là cái thá gì mà dám nói chuyện kiểu đó với vợ tôi?”

“Không bắt ông giải thích đã là tử tế lắm rồi, còn muốn tôi phải giải thích cho ông à?”

5

Cầm Tri Lễ mở miệng ra câu trước câu sau là “ông đây”.

Hoàn toàn không giống với hình tượng người nhà họ Cầm vốn nổi tiếng coi trọng lễ nghi và gia giáo như lời đồn.

Thế mà mấy lời nghe có vẻ hơi thô lỗ của anh ta, tôi lại chẳng hề thấy phản cảm.

Thậm chí còn mơ hồ cảm thấy, dáng vẻ bộc lộ tính cách thật vì say rượu của anh ta lúc này… có chút đáng yêu.

Rõ ràng, sự đáng yêu ấy không phải ai cũng cảm nhận được.

Bởi ngay khi anh ta dứt lời, cả đám đông đã xôn xao bàn tán.

Sự chú ý của mọi người lập tức đổ dồn vào những gì Cầm Tri Lễ vừa nói.

Ngay cả Lâm Diệu cũng lập tức nhảy ra phản bác:

“Cầm tiên sinh, rõ ràng là anh không màng đến ý chí của tôi, ép buộc tôi, sao lại quay ngược lại bôi nhọ tôi như vậy?”

Similar Posts

  • Độc Sủng Tiểu Thanh Mai

    Ngày bạch nguyệt quang của Tạ Thừa Chu thành thân.

    Ta cùng hắn đi uống rượu mừng.

    Giữa tiệc rượu linh đình, hắn còn lấy khăn tay của ta để lau nước mắt.

    Đến lúc hồi phủ, hắn ngẩng đầu nhìn trời một góc bốn mươi lăm độ, trong mắt lấp lánh ánh lệ u sầu.

    Hắn than thở: “Buồn quá, chúng ta không thể quay về được nữa rồi.”

    Hôm nay nàng ấy đại hôn, trong lòng hắn hẳn là khó chịu lắm.

    Ta nhất thời chẳng biết nên an ủi làm sao.

    Trầm ngâm hồi lâu, ta mới chậm rãi mở lời:

    “Ta biết, huynh vẫn chưa quên được nàng ấy.”

    Tạ Thừa Chu nhếch mép, gắt lên:

  • Ba Năm Đợi Một Người Chưa Từng Thương Tôi

    Năm thứ ba sau khi Tạ Phùng Thời qua đời, tôi đã hoàn thành tất cả những di nguyện của anh.

    Dù dị ứng lông mèo, tôi vẫn nuôi con mèo hoang nhỏ màu cam mà anh nhặt về, nuôi nó mập ú, ai nhìn cũng khen.

    Tủy xương của tôi lại phù hợp với cô em gái mắc bệnh nặng của anh, tôi không chút do dự mà hiến tặng.

    Tôi thay anh làm người viết thuê cho Lâm Thư Ngữ, cô sinh viên nghèo anh từng tài trợ, đem toàn bộ tâm huyết cả đời để thiết kế, làm bậc thang giúp cô ấy trở thành nhà thiết kế trẻ nổi bật.

    Tôi cũng đốt cho cha mẹ đã khuất của anh từng xấp từng xấp tiền giấy, đủ dùng cho mấy kiếp sau.

    Trong túi áo tôi còn cất lọ thuốc ngủ, đổi lấy bằng tờ chẩn đoán trầm cảm nặng.

    Chỉ định chờ sau khi giao tập bản vẽ thiết kế cuối cùng cho Lâm Thư Ngữ, sẽ lên ngọn núi tuyết nơi Tạ Phùng Thời gặp nạn, cùng anh an nghỉ vĩnh viễn.

    Thế nhưng, ở văn phòng tổng giám đốc tập đoàn X quyền thế nhất Kinh thị, tôi lại bắt gặp cảnh Tạ Phùng Thời và Lâm Thư Ngữ ôm nhau nồng nhiệt, quần áo tả tơi.

  • Công Chúa Ngoan Ngoãn Nhất Đại Chu

    【1】

    Ta là công chúa ngoan ngoãn nhát gan nhất Đại Chu, ai nói gì ta cũng nghe.

    Khi bị phụ hoàng và mẫu hậu đón từ ổ ăn mày về hoàng cung, nghĩa muội cười nhạo ta.

    “Nhìn dáng vẻ thấp hèn của ngươi kìa, có nhảy xuống giếng cũng không rửa sạch được mùi nghèo hèn đâu.”

    Ta đờ đẫn gật đầu, không chút do dự nhảy xuống giếng.

    Phụ hoàng và mẫu hậu sợ phát điên, thét chói tai sai người kéo ta lên.

    Hoàng huynh lại chẳng cho là gì, vẻ mặt chán ghét nói:

    “Công chúa mà làm như ngươi, cái bộ dáng làm trò lấy lòng thiên hạ này, nếu là ta thì thà tr/ eo c/ ổ ch/ ếC đi còn hơn!”

    Đêm đó, ta liền dùng dây thừng treo mình lên xà nhà.

    Hoàng huynh một kiếm ch/ ém đứt sợi dây, nhìn vết hằn tím bầm trên cổ ta, mặt trắng bệch.

    Về sau, khi nghĩa muội cướp cây trâm của ta thì bị cứa bị thương, hoàng huynh giận dữ không thôi.

  • Que Thử Thai Và Đêm Định Mệnh

    Bạn cùng phòng mang thai nhưng lại nhét que thử thai vào cặp của tôi.

    Đêm đó cô giáo phụ trách ký túc xá đi kiểm tra bất ngờ, tôi không kịp giải thích gì đã bị lôi ra làm trò cười cả trường, bị gắn cho cái mác “con nhỏ lẳng lơ”.

    Bạn trai thanh mai trúc mã cũng quay lưng, khinh bỉ nói trước mặt bao người:

    “Thì ra tiền của cậu là kiếm kiểu này hả?”

    Rồi còn chạy về méc với mẹ tôi, khiến bà tức đến phát bệnh.

    Tôi vội vàng về nhà chăm sóc, nhưng lại bị xe tải đâm chết, chết không nhắm mắt.

    Lần nữa mở mắt, tôi quay về đúng đêm đó – đêm cô giáo gõ cửa kiểm tra phòng!

    Tiếng gõ cửa “cốc cốc” dồn dập vang lên, cô bạn giường bên lén liếc về phía cặp của tôi, mắt đầy chột dạ.

    Cô giáo xông thẳng vào – nhưng lần này, lục lọi mà chẳng tìm thấy gì.

    Ngay lúc bà quay người định rời đi, tôi chợt chỉ tay về phía giường bên, giọng lạnh tanh:

    “Cô vội gì vậy? Gầm giường bên đó, cô chưa kiểm tra mà.”

    Tôi bật dậy giữa mồ hôi lạnh.

    Giống như vừa tỉnh dậy từ một cơn ác mộng, nhưng mọi thứ lại chân thật đến rợn người.

    Những lời sỉ nhục, ánh mắt khinh bỉ vẫn còn văng vẳng bên tai, cảm giác đau đớn khi bị xe tải húc vỡ nát từng thớ thịt vẫn còn in hằn trong xương tủy.

    Tôi hiểu, đó là ký ức về kiếp trước.

    Đúng lúc này, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.

    “Tôi là cô giáo phụ trách, kiểm tra phòng đêm, mau mở cửa!”

  • Chôn Vùi Thanh Mai

    Giới thiệu:

    Kiếp trước, vừa hay tin người anh trai – người thân duy nhất của tôi- chết đuối khi cứu người, thì Thẩm Tri Oánh lại bị vị hôn phu Lục Trường Phong báo tin rằng điểm thi đại học của cô không đủ vào hệ chính quy.

    Cú sốc kép khiến cô ngất xỉu ngay tại chỗ.

    Nhưng trong lúc cô còn hôn mê, Lục Trường Phong lại tự ý quyết định hiến tim anh trai cô cho goá phụ Hứa Nhã – vợ của chiến hữu anh ta.

    Để trấn an cô, Lục Trường Phong cầu hôn cô.

    Thế nhưng, sau mười năm kết hôn, Lục Trường Phong lại đối xử lạnh nhạt một cách đặc biệt. Mỗi khi cô có ý định ôn thi đại học lại, anh ta liền khiến cô mang thai.

    Cho đến khi cô sinh hai con trai và ba con gái, cơ thể cô hoàn toàn suy sụp. Năm 32 tuổi, cô qua đời đột ngột tại xưởng làm việc vì ung thư vú và làm việc quá sức.

    Sau khi chết, cô lại nhìn thấy Lục Trường Phong quỳ trước mộ mình, như thể cuối cùng đã hoàn thành nhiệm vụ, thở phào nhẹ nhõm:

    “Tri Oánh, hôn nhân và con cái em muốn, anh đều đã cho em rồi. Coi như trả ơn vì trái tim và giấy báo trúng tuyển đại học đi.”

    Thẩm Tri Oánh tận mắt nhìn hắn đưa các con trở về thành phố, rồi kết hôn với Hứa Nhã – người đã chiếm suất học của cô năm xưa.

    Lúc đó cô mới hiểu ra, thì ra trong lòng Lục Trường Phong, chưa bao giờ có tình yêu dành cho cô – người thanh mai trúc mã của hắn.

    Kiếp này sống lại, cô đã biết khôn hơn rồi.

    Người như Lục Trường Phong… cô không cần nữa!

  • Em Chồng Vì Tài Sản Mà Mưu Hại Vợ Chồng Tôi

    Ngày công ty niêm yết trên sàn, em trai sinh đôi của chồng tôi đột ngột gặp tai nạn xe và qua đời.

    Trong lễ tang, khi nhìn thấy vết sẹo quen thuộc ở mặt trong cánh tay người chết, tôi lập tức nhận ra kẻ nằm trong quan tài không phải em trai, mà là chính chồng tôi – Lộ Thần!

    Tôi lao tới, òa khóc như xé ruột xé gan, lớn tiếng vạch trần sự thật Lộ Tấn – em trai – đã giả mạo thân phận chồng tôi.

    Nhưng đổi lại, tôi chỉ nhận được những ánh mắt coi tôi là kẻ điên, là đàn bà lăng loàn — thậm chí còn bị vu oan là có quan hệ mờ ám với em chồng.

    “Chồng tôi” mượn cớ đó để ly hôn, thẳng tay đuổi tôi ra khỏi nhà.

    Ngày tôi chết đói, chết rét dưới gầm cầu, “chồng tôi” và cô em dâu kia đã vui vẻ dọn vào sống trong căn biệt thự thuộc về tôi và chồng.

    Lần nữa mở mắt, tôi trở về đúng ngày Lộ Tấn bắt đầu giả mạo Lộ Thần.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *