Trả Hết Nợ Tình Thân

Trả Hết Nợ Tình Thân

Mẹ tôi bị bệnh phải nhập viện, tôi dắt theo con gái ba tuổi chạy tới chạy lui chăm sóc suốt bảy ngày, còn tự mình ứng trước hơn tám vạn tiền viện phí.

Đến ngày xuất viện, tôi ra cửa sổ bảo hiểm y tế để thanh toán, lại bị nhân viên báo rằng anh trai tôi đã lén kết toán trước rồi.

Số tiền hơn bốn vạn được bảo hiểm hoàn lại, trực tiếp chuyển vào thẻ của anh ta.

Tôi chỉ thuận miệng hỏi một câu, liền bị anh tôi chỉ thẳng mặt mà mắng:

“Tiền bảo hiểm không đưa cho tao thì đưa cho mày chắc? Đừng quên, mỗi năm bốn trăm đồng phí bảo hiểm của mẹ là do tao đóng!”

“Mày là con gái gả ra ngoài rồi, còn dám trở về tranh tiền nhà mẹ, không thấy xấu hổ à?”

Tôi tức đến bật cười.

Hóa ra mẹ tôi bị bệnh, anh ta chẳng bỏ công bỏ sức, cũng không bỏ tiền, cuối cùng lại còn kiếm được bốn vạn?

……

Tôi và anh trai cách nhau năm tuổi.

Anh ta kết hôn khi tôi còn đang học đại học ở phía Nam.

Mùa hè về nhà, căn phòng của tôi đã bị họ sửa thành phòng trẻ sơ sinh.

Từ đó về sau, tôi rất ít khi về nhà, kỳ nghỉ đều đi làm thêm.

Sau này tôi cũng kết hôn, sinh được một cô con gái ngoan ngoãn, mới dần hiểu cha mẹ nuôi con khổ cực thế nào.

Thi thoảng tôi lại về nhà, khi thì đưa tiền, khi thì mua đồ.

Anh trai và chị dâu bình thường đối xử với tôi cũng không đến nỗi tệ.

Tôi vẫn nghĩ rằng, chúng tôi là một gia đình hòa thuận thương yêu nhau.

Cho đến lần này mẹ tôi nhập viện, tôi bận trước lo sau chăm sóc bảy ngày, ứng trước hơn tám vạn viện phí.

Kết quả, tiền bảo hiểm đều bị anh trai lấy đi.

Lúc ấy, tôi không nhịn được nhìn sang mẹ.

Nhưng mẹ lại chẳng nói một lời nào cho tôi, ngược lại còn dặn dò:

“Chút nữa khi đưa mẹ về, nhớ mua ít đồ ăn vặt cho cháu, nó mê nhất loại sôcôla nhập khẩu lần trước con mua đấy!”

“Về nhà mẹ đẻ thì cũng không thể tay không, người ta sẽ nói là đi ké của cải đấy!”

Anh trai tôi khoanh tay, đứng ở trên cao nhìn xuống tôi, giọng điệu mỉa mai:

“Này, lời mẹ nói mày không nghe thấy à? Lần trước mày về cũng tay không đó!”

“Tao với chị dâu mày thì thôi không nói, nhưng còn mẹ với cháu, mày làm cô mà sao mặt dày thế hả?”

Tôi sững sờ nhìn anh trai.

Lần trước tôi không mua đồ, là vì mẹ đột ngột gọi điện bảo cháu bị tiêu chảy, nhờ tôi đưa đi viện.

Tiền viện phí cho cháu hoàn toàn do tôi trả, sau khi xuất viện tôi còn mua cả đống đồ bồi bổ cho nó.

Chẳng lẽ những thứ đó không tính sao?

“Anh, anh tự hỏi lòng mình đi, bao năm nay em đối xử với mẹ và Tiểu Kiệt chẳng đủ tốt rồi sao?”

“Lần này mẹ nằm viện, từ đầu đến cuối anh chưa ghé thăm lấy một lần, toàn bộ viện phí đều do em trả, vậy mà tiền bảo hiểm lại bị anh lấy hết. Em hỏi một câu thì sai ở chỗ nào?”

Tôi đã cố gắng nói cho nhẹ nhàng, nhưng anh trai lại đen mặt, trông như thể đã nhịn tôi lâu lắm rồi.

Anh nắm chặt nắm đấm, ánh mắt hung dữ trừng tôi:

“Chẳng phải mày chỉ muốn đòi lại số tiền đó sao? Đừng quên, bảo hiểm là tao mua cho mẹ, tiền bảo hiểm về tay tao thì có gì sai?”

“Nhưng mà…”

“Nhưng với nhị gì! Tao thấy mày đúng là tham lam vô độ, con gái đã gả đi rồi còn chạy về đòi tiền nhà mẹ, không biết xấu hổ à?”

Anh trai vừa nói, vừa giơ tay tát thẳng vào mặt tôi.

“Chát!” Một tiếng giòn vang lên.

Mặt tôi bị đánh lệch sang một bên, ngã dúi dụi xuống cạnh giường.

“Mẹ ơi…”

Con gái tôi sợ hãi, nhào tới chắn trước mặt tôi:

“Bác ơi đừng đánh mẹ cháu! Mẹ cháu không có tham tiền!”

Mẹ tôi thấy vậy, vội vàng kéo con bé ra:

“Đồng Đồng đừng lại gần, chuyện của người lớn con không hiểu đâu. Bác đang dạy mẹ con cách làm người đấy!”

2

Tôi ôm lấy gương mặt sưng đỏ, không thể tin nổi mà nhìn mẹ mình.

Mẹ thấy ánh mắt tôi có gì đó khác thường, môi mấp máy, cuối cùng cũng lên tiếng khuyên:

“Thôi được rồi, hai anh em tụi bay chẳng lẽ vì chút tiền này mà trở mặt thành thù sao? Lý Huy, đem đồ xuống xe dưới lầu đi!”

“Lý Niệm, mẹ không muốn nói con, nhưng nó là anh con, con tính toán chi li với nó làm gì?”

“Có anh trai thì cũng như có chỗ dựa, sau này nếu con bị nhà chồng ức hiếp mới có người ra mặt giúp con!”

Ha, lại là câu nói đó.

Nhưng khi tôi thực sự bị nhà chồng bắt nạt, mẹ lại bảo:

“Chuyện vợ chồng thì tốt nhất đừng nói với nhà mẹ đẻ, đóng cửa giải quyết đi, phải học cách chỉ báo tin vui, đừng báo tin buồn!”

Tôi nuốt xuống nỗi khó chịu trong lòng, đưa mẹ về nhà.

Vừa bước vào cửa, cháu trai đã nhào tới ôm lấy chân tôi:

“Cô ơi, lúc nãy bà nội gọi điện bảo cô sẽ mua sôcôla cho con, sôcôla đâu?”

Nói rồi, nó còn thò tay lục túi áo tôi, không thấy gì liền lập tức đổi sắc mặt.

Similar Posts

  • Chồng Tình Tứ Với Bảo Mẫu

    Tôi đi công tác xong về nhà sớm hơn một ngày.

    Ở hành lang, tôi nghe thấy giọng của cô bảo mẫu: “Tuyệt quá, đúng là tăng thật rồi!”

    “Thấy chưa, nghe tôi là không bao giờ sai mà!”

    Đi ngang qua thư phòng, tôi thấy cô bảo mẫu đang nắm cánh tay chồng tôi: “Anh, anh giỏi quá! May mà có anh!”

    Anh ấy mỉm cười: “Giữa chúng ta còn khách sáo gì nữa, sau này anh lo cho em.”

  • Hoa Hồng Và Tờ Đơn Ly Hôn

    Kỷ niệm 10 năm ngày cưới, chồng tôi chuẩn bị một món quà trị giá cả chục triệu,

    còn lên kế hoạch tổ chức lại hôn lễ cho chúng tôi.

    Khi anh quỳ xuống cầu hôn lần nữa, tôi rút từ túi ra một tờ đơn ly hôn.

    “Ký đi, chúng ta đến lúc rồi.”

    Anh sững người, mắt đỏ hoe, giật lấy tờ giấy xé vụn.

    “Em… thật sự hận anh đến thế sao?”

  • Vòng Vây Tình Ái

    Khi tôi rời khỏi Phó Hằng, tất cả mọi người đều cảm thấy tiếc nuối.

    Dù sao thì tôi cũng là người bên cạnh anh ấy lâu nhất, là người có khả năng trở thành vợ anh ấy nhất.

    Tôi còn sinh cho anh ấy một cặp sinh đôi long phụng.

    Lúc tôi đề nghị chia tay, Phó Hằng đang tựa vào ghế sofa, lắc lắc cái trống nhỏ chọc tụi nhỏ chơi.

    “Em đi rồi thì sẽ không còn cơ hội thấy hai đứa nhóc này nữa đâu, em nghĩ kỹ chưa?”

    Tôi gật đầu:

    “Em sắp kết hôn rồi, anh ấy không chê em lớn tuổi, không chê em xấu, cũng không bận tâm đến quá khứ giữa em và anh… Em muốn lấy anh ấy.”

    Động tác lắc trống của Phó Hằng khựng lại.

    Một lúc sau, anh cười hời hợt:

    “Được thôi, tùy em.”

    Anh thờ ơ đến mức đó.

    Để rồi về sau, khi anh ta khiến công ty chồng tôi phá sản, ép tôi ly hôn, ôm con đến cầu xin tôi thương anh ta một chút.

    Tôi còn tưởng người đó không phải anh ta nữa.

  • Cô Giáo Bắt Đền Sầu Riêng

    VĂN ÁN

    Trường tổ chức tiệc liên hoan, yêu cầu mang theo trái cây, con gái tôi lại bốc trúng… sầu riêng.

    Tôi không mua, kết quả là cô giáo chủ nhiệm gọi điện thông báo: “Vì chị, con gái chị phải bù 20 quả sầu riêng.”

    Tôi không nói gì, trực tiếp đặt luôn 20 thùng.

    Xe tải dừng ngay trước cổng trường, 20 thùng lớn chồng lên như một ngọn núi nhỏ.

    Cô giáo chủ nhiệm cầm tờ đơn giao hàng, trong mắt đầy sợ hãi.

  • Tặng Em Cả Vũ Trụ

    Là “nữ hoàng mưu mô” được cả giới giải trí công nhận, tôi cùng chồng cũ là Ảnh đế tham gia một chương trình tạp kỹ về ly hôn.

    Cả mạng xã hội đang chờ xem trò cười của tôi, một “kẻ liếm gót” (thể hiện tình yêu mù quáng, hạ thấp mình).

    Buổi phát sóng trực tiếp bắt đầu, ba cặp khách mời khác đúng kiểu chiến trường ly hôn, cãi nhau gà bay chó sủa.

    Còn tôi thì hoàn toàn buông xuôi, cả ngày chỉ ngủ.

    Trong khi đó, Thẩm Hành Chu thì giặt giũ, nấu cơm, lau nhà, rửa bát, chăm sóc tôi tận tình, thậm chí còn chuẩn bị sẵn cả nước rửa chân cho tôi.

    Cho đến một đêm nọ, máy thu âm của camera quên tắt.

    Từ phòng tôi truyền ra giọng nói trầm thấp của người đàn ông đó:

    “Bé ngoan, anh còn chưa hôn đủ đâu.”

    Cư dân mạng: ? Thật sự là lừa chó vào để giếc sao.

    (Một câu cửa miệng trên mạng xã lý miêu tả sự lừa dối, bất ngờ)

  • Cô Bé Mù Mười Tuổi Và Ba Kiếp Sống

    Giữa đêm khuya, cả gia đình nhà hàng xóm gặp chuyện dữ.

    Tôi và mẹ vô tình đi chung thang máy với hung thủ, trở thành hai người duy nhất từng đối mặt trực tiếp với anh ta.

    Không lâu sau, cảnh sát đến nhà hỏi chúng tôi có nhìn thấy rõ mặt kẻ giết người hay không.

    Tôi vừa định trả lời thì bất ngờ trước mắt hiện lên vài dòng chữ chạy ngang như trong video.

    “Đừng tin anh ta, đó là hung thủ cải trang!”

    “Trời ơi, mẹ con trong phim tài liệu này chẳng phải là nạn nhân cuối cùng trong vụ án giết người hàng loạt kia sao?”

    “Ai hiểu được chứ? Cô bé phải đối mặt với kẻ ác nổi tiếng nhất mười năm trước đấy! Dù chỉ nhìn qua màn hình thôi mà tim tôi cũng muốn nhảy ra ngoài!”

    “Quá bi thảm rồi… cô bé này còn bị mù nữa, chẳng thấy gì cả, vậy mà tên ác quỷ vẫn không chịu buông tha!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *