Trao Tình
Ngày cập kê năm ấy.
A huynh chuốc say Thái phó lạnh lùng – Thẩm Lan Trì, rồi coi đó là lễ vật mừng cập kê, đưa chàng lên giường ta.
Sau cuộc hoan lạc, ta rón rén hôn lên đôi môi mỏng của chàng, tưởng rằng mối tương tư suốt mười mấy năm cuối cùng cũng đơm hoa kết trái.
Nào ngờ lại nghe huynh trưởng cười cợt hỏi: “Muội muội của ta có mềm mại không? Không bị hành hạ đến hỏng đấy chứ? Nó còn phải gả phu mà.”
Thẩm Lan Trì vẻ mặt lãnh đạm: “Nếu ngươi đã đưa muội ấy cho ta, ta đồng ý, cho ngươi ở bên San San nửa năm.”
“Nửa năm sau, chúng ta lại đổi về.”
Ta nghe xong, quay người tiến cung, tiếp chỉ gả hòa thân.
Bọn họ nào hay biết, ta và công chúa từng lập một lời đánh cược: Ai giành được tâm ý người kia trước, người ấy sẽ phải xuất giá sang Tây Vực làm công chúa hòa thân.
1
Mười sáu tuổi, ngày ta cập kê.
Nguyện vọng đã thành sự thật.
Thái phó Thẩm Lan Trì, người thanh lãnh như trăng sáng, đang nằm trên giường ta.
Giữa đôi mày như tuyết, vương chút đỏ ửng vì men rượu.
Ánh mắt lẽ ra phải trong trẻo lạnh lùng kia, lúc này lại mông lung, mất đi tiêu cự.
Còn chủ động nghiêng đầu dụi vào lòng bàn tay ta.
Gò má trắng mịn như ngọc, nóng ran.
Nóng đến mức làm lòng bàn tay ta khẽ rụt lại, suýt buông ra.
“…Nóng…”
Giọng chàng khàn khàn, tựa như ngọc vỡ.
Hàng mi dính sương, nhẹ run không ngừng.
“Giúp ta… một chút…”
Ta đỏ bừng tai, giọng cũng run nhẹ: “Thái phó muốn ta… giúp thế nào?”
Chàng nắm lấy đầu ngón tay ta.
Dẫn dắt từ xương quai xanh trượt xuống, dừng lại nơi eo bụng đang căng cứng…
Đêm đó, ta hái được ánh trăng.
Vò nát trong vòng tay.
Nhìn chàng cắn môi rên khẽ, thần sắc mất kiểm soát, chẳng còn chút thanh lãnh thường ngày.
Người đang ngủ bên cạnh ta là Thẩm Lan Trì.
Ánh trăng dịu dàng phủ lên gương mặt hoàn mỹ vô tỳ vết, lạnh lùng và sắc sảo ấy.
Hàng mi dày màu xanh thẫm rũ xuống, in bóng mờ nhàn nhạt.
Môi chàng vốn nên mang sắc nhạt, giờ lại đỏ rực như hoa hải đường rủ xuống đầu cành, khiến lòng người rung động.
Ta không kiềm được.
Cúi đầu thật khẽ, như dâng lễ vật, vừa cung kính vừa dịu dàng.
Như đang đánh cắp nụ hôn từ vị thần cao cao tại thượng không thể chạm tới, nhân lúc chàng còn say giấc, hôn lên đôi môi mỏng dịu dàng ấy.
2
Thái phó Thẩm Lan Trì, văn nhã thanh lãnh, như tuyết trên đỉnh cao.
Thần thái cao ngạo, chẳng vì ai mà khuất phục.
Kinh thành này, ít có danh môn khuê tú nào không thầm thương chàng.
Ta cũng vậy.
Mười sáu tuổi, ngày cập kê.
Huynh trưởng chuốc say chàng.
Rồi lấy làm lễ vật, trao cho ta.
Tình cảm thầm lặng mười mấy năm bỗng chốc trỗi dậy.
Rốt cuộc ta không kìm được, muốn nhìn trăng ngả vào bùn, muốn thấy hàn ý trong mắt chàng hóa thành hơi nước, đuôi mắt nhòa đi, ửng lên sắc đỏ mê hoặc…
Đợi đến khi chàng ngủ say, ta đưa tay vén mái tóc đen ướt đẫm mồ hôi sau tai chàng.
…
Khi tỉnh rượu, Thẩm Lan Trì lại trở về vẻ thanh lãnh thường ngày.
Ánh mắt nhìn ta cũng chẳng còn nhiệt tình và mất kiểm soát như đêm qua.
Khi chàng mặc lại từng lớp áo trắng nguyệt nha không nhiễm bụi trần, ta đứng dậy, chân khẽ run.
Thẩm Lan Trì xoay người, nhíu mày đỡ lấy ta.
Ngón tay ta móc lấy tay áo chàng, nũng nịu, giọng khẽ mũi: “Thái phó, đau quá…”
Chàng hiểu ta đang nói điều gì.
Gương mặt trắng như ngọc, dần dần phủ lên lớp đỏ nhàn nhạt.
Ngón tay thon dài khẽ giữ lấy cổ chân ta.
Xuyên qua làn da, truyền tới cảm giác mát lạnh.
Thẩm Lan Trì không đi được nữa.
Lấy thuốc mỡ, bôi thuốc cho ta.
Trong lúc bôi thuốc, hơi thở chàng rối loạn cả lên.
Giọng nói lạnh lẽo lại khàn khàn: “Đừng… đừng động đậy…”
Khi ta ngồi dậy, vươn tay ôm lấy cổ chàng.
Ngón tay khẽ giữ lấy chiếc cằm đang hơi căng chặt kia, ép chàng cúi đầu nhìn thẳng vào ta.
“Thái phó, khi nào chúng ta thành thân?”
Lồng ngực Thẩm Lan Trì phập phồng, hơi thở nghẹn lại trong một khắc.
Hiển nhiên, chàng chưa từng có ý định cưới ta.
Đêm qua chỉ là một cơn hoan lạc trong men say, đôi bên cam nguyện.
Nỗi buồn dâng lên như những chiếc kim nhọn, từng chút, từng chút châm vào tim.
Mỗi lần hít thở đều đau nhức.
Bỗng thấy… cũng chẳng có gì thú vị.
Ta áp sát bên vành tai trắng ngần của chàng, khóe môi cong lên, khẽ bật cười.
Dẫu nơi chiếc cổ thanh tú kia vẫn còn vết hôn cắn ta để lại đêm qua.
“Chỉ là… hỏi vậy thôi.”
“Thái phó đừng tưởng thật…”
3
Mặc y phục xong, ta định tiến cung.
Giữa ta và công chúa Lan An từng có một cuộc đánh cược, chưa từng nói với bất kỳ ai.
Người Man nơi tái ngoại ngày càng lớn mạnh, liên tục dấy binh xâm phạm biên giới.
Hoàng thượng sớm đã phiền não đến bạc đầu, hạ quyết tâm cử người đi tái ngoại hòa thân.
Cá cược của chúng ta là: Ai giành được tâm ý người trong lòng trước, kẻ đó sẽ tiếp thánh chỉ, gả đến tái ngoại.
Tối qua, ta cứ ngỡ mình đã thành toàn mối tương tư mười sáu năm.
Hóa ra, chỉ là ta tự mình đa tình.
Trước khi vào cung tiếp chỉ hòa thân, ta muốn gặp Thẩm Lan Trì một lần cuối, nói rõ mọi chuyện.
Phía sau giả sơn, từ đình nghỉ truyền đến tiếng đối thoại.
A huynh cười khẽ, giọng lười biếng xen lẫn vài phần khinh bạc: “Muội muội của ta đủ mềm mại chứ? Vui vẻ cả đêm rồi, không làm hỏng người đấy chứ? Nó còn phải gả phu mà.”
Thẩm Lan Trì cụp mắt, thoáng liếc qua đầu ngón tay từng bôi thuốc cho ta.
Vành tai hơi đỏ, nhưng giọng điệu vẫn lãnh đạm như thường: “Đã là ngươi đưa muội ấy cho ta, ta sẽ làm theo thỏa thuận, trong nửa năm sẽ không xuất hiện trước mặt San San.”
“Trong nửa năm này, ngươi có thể giả làm ta, ở bên cạnh San San, ta sẽ không can dự bất kỳ chuyện gì của các ngươi.”
Chàng nhàn nhạt nói tiếp: “Nửa năm sau, ta trả muội muội lại cho ngươi, chúng ta lại đổi về.”
Toàn thân ta như rơi vào hồ băng lạnh lẽo.
Máu huyết trong người như bị đóng cứng lại.
San San… cái tên ấy, ta có chút ấn tượng.
Từng nhìn thấy họa tượng nàng trong thư phòng của A huynh.
Tóc vấn mây xanh, ngón tay thanh mảnh như ngọc, thoạt nhìn tựa thần nữ bước ra từ thủy nguyệt.
Nàng là kỹ nữ đánh đàn tỳ bà ở Ỷ Thúy lâu.
Tuy là người trong chốn phong nguyệt, nhưng lạnh nhạt như sương tuyết, thanh cao tự giữ.
Từng có công tử thế gia vung bạc nghìn lượng, cũng chẳng được gặp mặt nàng một lần.
Một tháng trước, xe ngựa của Mộ San San gặp phải cướp.
Có một hiệp sĩ mang mặt nạ cứu nàng một mạng.
Mộ San San hẳn là nhất kiến chung tình với người đó.
Nguyện dâng trọn trái tim, bỏ ra khoản tiền lớn để truy tìm thân phận ân nhân cứu mạng.
Chuyện “anh hùng cứu mỹ nhân” này nhanh chóng lan khắp kinh thành.
Người người đều hâm mộ kẻ đã cứu được Mộ San San, có thể ôm mỹ nhân về nhà.
Chỉ là, vị ân nhân thần bí ấy mãi vẫn không chịu lộ diện.
Ta không ngờ, ân nhân mà Mộ San San muốn tìm lại chính là Thẩm Lan Trì.
Mà A huynh ta… cũng là người si mê nàng.
Vì để tiếp cận Mộ San San, bọn họ đã đổi vai cho nhau.
A huynh giả làm ân nhân cứu mạng, bầu bạn bên cạnh Mộ San San.
Còn điều kiện trao đổi…
Chính là ta – muội muội ruột của hắn – bị đưa đến tay Thẩm Lan Trì.
Không danh phận, không địa vị, chỉ để chàng ta chơi đùa trong nửa năm.
Nửa năm sau… bọn họ sẽ đổi lại như cũ.