Trở Về Năm 70, Gặp Nạn Khi Đóng Quân Trên Đảo, Tôi Chọn Cách Tự Cứu Mình

Trở Về Năm 70, Gặp Nạn Khi Đóng Quân Trên Đảo, Tôi Chọn Cách Tự Cứu Mình

Mùa hè năm 1970, tôi theo đơn vị ra đảo đóng quân.

Không ngờ giữa đường biển nổi lên cơn bão lớn, tàu bị lật rồi chìm xuống.

Chồng tôi là đoàn trưởng, đã đưa chiếc áo phao cuối cùng cho cô em gái kết nghĩa.

Tôi không khóc cũng không làm loạn, chỉ lặng lẽ nhìn anh ta giúp cô ta buộc chặt dây áo phao.

Kiếp trước, tôi ôm bụng liên tục cầu cứu anh, sau một lúc do dự, anh mới miễn cưỡng mặc áo phao cho tôi.

Nhưng cô em gái kia lại bị sóng cuốn đi, chết đuối giữa biển khơi.

Khi xác trôi dạt vào bờ, đã chỉ còn lại nửa thân người.

Anh ta ngoài miệng nói chuyện đó không liên quan đến tôi, rằng theo lý tình đều phải cứu vợ.

Trước khi tôi sinh còn xin nghỉ phép để ở bên tôi.

Nhưng đến lúc tôi vỡ ối, đau bụng dữ dội giữa đêm khuya, anh ta lại lặng lẽ đẩy tôi xuống biển.

Anh ta trừng mắt đỏ ngầu, căm hận đến tột độ:

“Nếu không phải vì cô, làm sao Niệm Niệm phải chết!

Chỉ là có thai thôi mà, có cần ép tôi phải đưa áo phao cho cô không?

Cô không thể cố nhịn chờ cứu viện sao?

Tại sao cô vẫn còn sống, còn con bé thì lại chết?

Tôi muốn cô xuống dưới đó bồi táng cùng nó!”

Tôi bị dìm chết, xác cũng bị cá rỉa, đến cả thi thể nguyên vẹn cũng không còn.

Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày bão lớn hôm ấy…

Gió dữ dội quật lên từng đợt sóng, lao vào tàu như muốn nuốt chửng.

Tôi ôm bụng, cố dán sát người vào ghế, không dám nhúc nhích.

Mưa từ cửa kính vỡ hắt mạnh vào.

Khung cảnh quen thuộc hỗn loạn ấy khiến tôi rùng mình.

Tôi đã thực sự sống lại.

Mà còn sống lại đúng cái khoảnh khắc định mệnh này.

Vệ binh của Dương Khởi Minh cầm chiếc áo phao cuối cùng lảo đảo chạy đến.

“Phu nhân, mau mặc vào!”

Chưa kịp đưa cho tôi, Dương Khởi Minh đã cau mặt sầm sập lao về phía Dư Niệm.

Vệ binh lúc này mới phát hiện vẫn còn một người chưa có áo phao, cánh tay cầm áo khựng lại giữa không trung, vẻ mặt đầy lưỡng lự.

Một bên là vợ chính thức của đoàn trưởng, một bên là “em gái” mà đoàn trưởng luôn miệng gọi – ai đứng ở vị trí anh ta cũng sẽ thấy khó xử.

Ngay khoảnh khắc thấy Dương Khởi Minh, Dư Niệm lập tức nghẹn ngào:

“Anh Khởi Minh, em sợ quá…”

Cô ta ôm lấy cơ thể ướt đẫm, đôi mắt long lanh như thỏ con bị hoảng hốt, chớp chớp nhìn anh ta.

Dương Khởi Minh làm như không thấy tôi, lập tức ôm lấy cô ta vào lòng, dịu dàng dỗ dành:

“Đừng sợ Niệm Niệm, anh ở đây rồi.”

Gió mỗi lúc một mạnh, anh ta dùng thân mình che chắn cho Dư Niệm như báu vật.

Trong khi đó, tôi – người đang mang thai con của anh ta – chỉ cách vài bước chân, lại phải tuyệt vọng bám chặt lan can, theo con tàu chao đảo.

Tới khi vệ binh thúc giục lần nữa, Dương Khởi Minh mới khó chịu liếc nhìn tôi một cái:

“Đã nói thời tiết xấu, vậy mà cứ khăng khăng đòi đi cùng!

Không vì cô nhất quyết phải đi khám thai, thì cả tàu đâu có gặp bão.

Bây giờ kéo theo cả đám người gặp nạn, cô hài lòng rồi chứ?”

Anh ta mặc quân phục, đứng trước mũi tàu mà gào lên như đang mắng một tên lính làm sai.

Nghe anh ta nói vậy, những người vợ lính trước còn kính nể tôi cũng lập tức quay sang oán hận, như thể tất cả là lỗi của tôi.

“Bảo sao đợi mấy ngày trời mà không chịu cho tàu chạy, thì ra là đợi cô ta!”

“Có thai thì nên ngoan ngoãn ở nhà, không chịu yên thân còn kéo cả bọn tôi chết theo!”

Họ run rẩy bấu chặt lấy áo phao, giọng đầy căm phẫn như thể chỉ thiếu nước lao lên tát tôi hai cái.

Một người phụ nữ lớn tuổi phía sau còn nhổ nước bọt thẳng vào mặt tôi.

Cảm giác nóng ẩm và nhớp nháp dính trên mặt, tôi chỉ biết ôm chặt lấy bụng, để nó từ từ chảy xuống.

Ánh mắt căm phẫn của mọi người càng lúc càng gay gắt, trong lòng Dương Khởi Minh, Dư Niệm lại nở một nụ cười đắc ý, nhẹ nhàng kéo khóe môi.

Cô ta giật lấy chiếc áo phao trong tay Dương Khởi Minh, nghẹn ngào nói:

“Anh Khởi Minh, chị dâu còn đang mang thai, chị ấy nhất định không thể có chuyện gì!”

Similar Posts

  • Ai Mới Là Tiểu Tam

    Ngày khai giảng ở trường mẫu giáo, tôi đang cầm sổ hộ khẩu để đăng ký thông tin thì bị một bà mẹ “Thái tử”* công khai nhắm vào.

    “Sổ hộ khẩu không ghi tên cha, chắc chắn là con riêng của ‘tiểu tam’, vậy mà còn dám lái siêu xe khoe khoang.”

    Tôi ngơ ngác, hỏi lại cô ta có nhầm lẫn gì không.

    Cô ta liếc mắt nhìn tôi đầy khinh bỉ, ngẩng cao đầu kiêu ngạo nói:

    “Để con gái riêng của ‘tiểu tam’ rút học đi, trả lại vườn trường thanh sạch cho chúng tôi. Con chúng tôi tuyệt đối không thể học chung với loại con riêng đó!”

    Tôi lập tức vung tay tát cô ta thành đầu heo.

    Không cam tâm, cô ta lập tức gọi chồng tới đòi lại công bằng.

    Tôi vừa nhìn liền trợn tròn mắt:

    Trời ạ! Người cô ta gọi tới lại chính là chồng tôi Lục Hoằng Lễ!

    Tới tận trước mặt tôi mà còn dám làm loạn, chẳng lẽ không biết rằng điểm tựa của Lục Hoằng Lễ chính là tôi sao?

  • Tình Yêu Vô Bờ Bến

    Ngày thứ hai sau khi phản diện phá sản, anh ấy muốn tự tử.

    Tôi nắm chặt lấy tay anh, cố gắng ngăn lại.

    “Chồng ơi, em vừa mua một cái túi xách, vay trả góp trong vòng năm năm.”

    “Anh mà đi rồi, ai trả nợ giúp em đây?!”

    Ngay lúc đó, dòng bình luận bay trên không trung nổ ra rào rào:

    【Thì ra báo ứng lớn nhất của phản diện không phải là cái chết, mà là có một cô vợ như này.】

    【Cười xỉu, phản diện phá sản rồi thì lấy đâu ra tiền trả góp cho cô ấy.】

    【Chết kiểu này vẫn còn quá dễ dãi cho hắn, ít nhất cũng phải nếm hết những khổ sở mà nam nữ chính từng chịu mới được chết.】

    【Phản diện sao còn chưa chết! Phản diện sao còn chưa chết!】

    【Nếu không phải hắn ép nam chính ra nước ngoài, nữ chính cũng đâu phải mang theo bé con đi rửa bát thuê trong nhà hàng suốt năm năm. Phải bắt hắn chịu khổ năm năm mới được chết!】

    Tôi lướt mắt qua đám bình luận lơ lửng trên không, rồi tiếp tục làm nũng với Tống Yến.

  • Sự Quyến Rũ Của Tình Yêu

    Tôi nhầm tài khoản crush thành tài khoản của nhỏ bạn thân, ngày nào cũng gửi cho cô ấy mấy clip mlem của trai đẹp hở hang.

    【Bé ơi, người ta cũng muốn xem hình của cậu mà~】

    【?】

    Mười lăm phút sau, một tấm ảnh cơ bụng căng đét trong phòng tắm được gửi qua.

    Tôi lập tức khen cô ấy như đang nâng trứng:

    【Có cơ bụng xịn như vậy mà không cho mình xem, phạt đăng mười tấm!】

    Chưa đầy năm phút, cả màn hình bị chiếm bởi đủ kiểu ảnh cơ bụng từ mọi góc độ.

    Hôm sau: 【Bé ơi~ cho xem cơ ngực đi~】

    Hôm sau nữa: 【Bé ơi~ cơ lưng…】

    Ngày thứ N: 【Bé ơi~ cơ…】

    Đột nhiên, một tấm ảnh nổi gân xanh bật lên.

    Tôi bật dậy khỏi giường như bị tên bắn.

    Ngay lúc đó, lời mời kết bạn của nhỏ bạn thân cũng bật lên theo.

    Tôi sợ quá, trong đêm vội vàng xoá tài khoản, bỏ trốn.

    Hôm sau, crush lạnh lùng của tôi đứng dưới mưa, nhỏ giọng năn nỉ:

    “Bé ơi, cậu không hài lòng ở đâu, nói đi, mình sửa được mà…”

  • Thiên Kim Bản Án

    VĂN ÁN

    Là một thực tập sinh luật sư đang “cày đến chết”, tôi đột tử ngay giữa đống hồ sơ án chất cao như núi.

    Khi mở mắt ra, tôi lại xuyên vào một cuốn truyện “thiên kim thật – giả”, trở thành cô con gái ruột xui xẻo bị hãm hại đến chết oan.

    Trong nguyên tác, sau khi được nhận lại vào hào môn, cô “thiên kim thật” liên tục bị “thiên kim giả” gài bẫy, hãm hại, cuối cùng bị gia tộc ruồng bỏ, chết thảm nơi đầu đường.

    Nhìn cô thiên kim giả trắng trẻo yếu đuối trước mặt cùng đám người nhà thiên vị, tôi khẽ cười.

    Muốn chơi mưu kế với sinh viên luật à?

    Sẵn sàng đón cú đấm sắt của pháp trị xã hội chủ nghĩa chưa?

  • Nữ Tế Động Thần

    Làng chúng tôi nhiều đời nay đều thờ phụng một vị “thần động”.

    Mỗi năm đều phải dâng lên một cô gái trẻ, xinh đẹp và chưa lập gia đình. Nhưng những cô gái được chọn chẳng mấy chốc đều trở nên thần trí mơ hồ.

    Năm nay, làng lại bắt đầu chọn “nữ tế động thần”, lần này thì đến lượt nhà tôi.

    Nhưng tôi đã đính hôn, vậy nên người được chọn là em gái tôi – Minh Trân.

    Chúng tôi cùng ngày xuất giá – em ấy cưới “thần động”, còn tôi cưới vị hôn phu Mạnh Viễn Xuyên.

    Thế nhưng, đến đêm động phòng, tôi phát hiện ra mình và em gái… đã bị hoán đổi.

    Trong hang tối đen không thấy năm ngón tay ấy, có người đội mặt nạ thần động bước đến cùng tôi “động phòng”.

    Nhưng tôi nhận ra họ – là chú Lý nhà bên, là đồ tể Trương bán thịt ở đầu làng, là trưởng thôn… và còn có cả Kỳ Viễn Tư.

    Bị làm nhục suốt ba ngày ba đêm, tôi nhiễm bệnh, bị ruồng bỏ, và cuối cùng bị bỏ đói đến chết trong động.

    Lần nữa mở mắt, tôi quay lại đúng ngày tuyển chọn “nữ tế động thần”.

    Trưởng thôn vẫn gọi tên Minh Trân. Nhưng vào ngày em ấy chuẩn bị xuất giá, tôi đứng ra nói:

    “Con đồng ý thay em gái, trở thành nữ tế động thần.”

  • Ảnh Đế Biết Giả Vờ

    Là người quản lý duy nhất trong giới có thể “tiếp xúc thân mật” với ảnh đế Kỷ Vân Thanh, tôi luôn là đối tượng khiến hàng triệu cô gái trẻ vừa ghen tị, vừa ngưỡng mộ, lại vừa hậm hực.

    Nhưng cái đồ khốn này… không phải người đâu!

    Bảo là “tiếp xúc thân mật” á?

    Thân mật tới mức nào hả?

    Ví dụ như, mỗi lần anh ta thay áo trong đoàn phim, là tôi bị tống ra xa tận mấy trăm mét để canh cổng!

    Ba năm rồi, tôi còn chưa được bước chân vào nhà anh ta một lần!!

    Đưa hồ sơ, bàn chuyện hợp tác, anh ta thà chặn tôi ngoài cửa giữa mùa hè nắng cháy, cùng tôi đứng dưới lầu nuôi muỗi, chứ tuyệt đối! Không cho tôi bước vào nhà nửa bước!

    Nhưng mà… ai bảo anh ta đẹp trai quá làm gì, cao 1m88, vai rộng eo thon, chân dài miên man, tỷ lệ vàng hình tam giác ngược, cơ ngực cơ bụng cơ cá mập…

    Khụ khụ, lạc đề rồi, lạc đề rồi.

    Dù sao lên show truyền hình, bơi lội hay tạp kỹ gì đó,

    người ta cũng vẫn được ngắm mà!

    Tôi nhìn thêm một chút thì sao? Thì sao nào!

    Thế nên hôm nay, vào lần không biết thứ bao nhiêu, bị đuổi ra ngoài khi đưa đồ cho anh ta, tôi quyết định nghiêm túc suy nghĩ lại cuộc đời, đổi người mà theo đuổi!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *