Trở Về Năm Lớp 12 , Từ Hiện Trường Bắt Gian

Trở Về Năm Lớp 12 , Từ Hiện Trường Bắt Gian

Chương 1

Tôi, năm 24 tuổi, bị mẹ kế giăng bẫy, ép xuất hiện tại hiện trường bắt gian.

Chính thất tưởng tôi là tiểu tam, dẫn theo một đám người lao tới bao vây.

Trong lúc hỗn loạn, mẹ kế đẩy tôi ngã xuống cầu thang.

Trước khi mất ý thức, tôi nghe thấy tiếng bà ta vang lên như tiếng quỷ:

“Ba mày nhờ tao tiễn mày đi đoàn tụ với mẹ mày.”

Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về năm lớp 12.

Mà bây giờ, chỉ còn đúng 1 tiếng nữa là mẹ tôi sẽ chết đuối.

1

Tôi không hề cảm thấy vui mừng vì được sống lại.

Câu nói của mẹ kế trước khi đẩy tôi ngã đã khiến tôi bừng tỉnh.

Đời trước, cái chết của mẹ tôi rất có thể không phải là tai nạn!

Sau khi bà mất, đột nhiên xuất hiện một loạt hợp đồng bảo hiểm tai nạn giá trị lớn đứng tên mẹ.

Cộng thêm hành vi kỳ lạ của ba tôi, từng chút từng chút đều phảng phất mùi âm mưu giết vợ để lấy tiền bảo hiểm.

Khi đó tôi đang ở nội trú, dồn toàn lực ôn thi đại học, thậm chí còn chưa kịp nhìn mặt mẹ lần cuối.

Chỉ đến khi mẹ tôi bị hỏa táng xong, ba tôi mới báo tin cho tôi.

Một người còn sống sờ sờ, bỗng chốc chỉ còn lại một hũ tro cốt nhỏ bé.

Tôi gào khóc trong tang lễ, đau đớn đến nghẹt thở.

Nhưng dù tôi có hỏi thế nào, ba tôi cũng không chịu tiết lộ chi tiết vụ tai nạn, chỉ khăng khăng nói là “chuyện ngoài ý muốn”.

Tôi từng nghĩ ông ấy quá đau lòng nên không muốn nhắc lại, nhưng giờ nghĩ lại, rõ ràng là đang chột dạ.

May mà tôi được sống lại. Tôi nhất định phải cứu mẹ, và điều tra ra sự thật!

Tôi lập tức gọi cho mẹ, nhưng đầu dây bên kia chỉ là tiếng bận không ai nghe máy.

Tôi nhớ rất rõ nơi mẹ gặp nạn là công viên gần nhà.

Khi đó do ốc vít ở lan can hồ bị rỉ sét lỏng lẻo, cộng thêm chỗ mẹ ngã lại là góc chết của camera, nên cuối cùng sự việc bị phán là tai nạn ngoài ý muốn.

Giờ đã không còn thời gian, tôi vừa chạy đến công viên vừa gọi điện báo cảnh sát.

Nhưng tôi không biết vị trí chính xác, muốn tìm một người trong khu hồ nhân tạo rộng hàng nghìn mẫu đúng là mò kim đáy bể.

Tôi vội mở điện thoại, nhanh chóng tìm kiếm vài blogger ngoài trời đang livestream tại công viên, để lại tin nhắn nhờ giúp.

“Đinh!” Một tin nhắn riêng hiện lên trên điện thoại.

“Có phải người này không?”

Một blogger gửi tôi một bức ảnh mờ. Trong ảnh là một người phụ nữ mặc áo len màu trắng ngà đang tản bộ bên kia hồ, kèm theo định vị vị trí.

Dù ảnh rất mờ, nhưng dáng người ấy chính là khuôn mặt mà tôi từng ngày đêm thương nhớ ở kiếp trước!

Tôi vội vàng chạy theo định vị. Nhưng đến nơi lại không thấy bóng dáng mẹ đâu.

Chỉ thấy chiếc áo len trắng ngà đang loang dần trên mặt hồ.

“Xong rồi.”

Một tiếng “ầm” vang lên trong đầu tôi, hai chân mềm nhũn, tôi quỳ sụp xuống đất.

Hóa ra, vẫn là không kịp…

Ký ức kiếp trước ập đến như lũ tràn đê.

Sau cái chết của mẹ, ba tôi độc chiếm toàn bộ tiền bảo hiểm, vội vã cưới tiểu tam đã mang thai bảy tháng vào cửa.

Hai người từng là vợ chồng mẫu mực, giờ trở thành trò cười cho cả khu phố.

Ông bà ngoại không chịu nổi cú sốc mất con và sự tuyệt tình của ba tôi, lần lượt ra đi. Doanh nghiệp của gia đình cũng bị ba tôi nuốt trọn, nhà mẹ tôi xem như tuyệt hậu.

Ngày thi đại học, họ nhốt tôi trong nhà, mặc kệ tôi gào khóc cầu xin, chẳng ai thèm đoái hoài…

“Giang Minh Nguyệt.”

Giữa cơn ù tai, một giọng nói trầm thấp vang lên sau lưng kéo tôi về hiện thực.

Tôi quay đầu lại — là Cố Cảnh Hành.

2

Kiếp Trước, Sau Khi Mất Người Thân Và Lỡ Kỳ Thi Đại Học, Tôi Đã Chìm Trong Tuyệt Vọng

Mẹ kế chất đầy tủ quần áo bằng đống túi hiệu xa xỉ.

Còn tôi vì không có tiền ôn lại, đành phải vào xưởng làm công nhân.

Vì làm việc chăm chỉ, tôi được giám đốc xưởng ưu ái. Mẹ kế liền tung tin đồn tôi có quan hệ mờ ám với ông ta.

Vợ của giám đốc tin thật, sai người đánh tôi một trận thừa sống thiếu chết. May mà con trai ông – Cố Cảnh Hành – ra tay cứu kịp, tôi mới giữ được mạng.

Vậy mà kết cục, trong lúc mẹ kế dẫn người đến bắt gian, chính bà ta đã đẩy tôi ngã từ trên lầu xuống mà chết.

Cố Cảnh Hành thấy sắc mặt tôi tái nhợt, vội trấn an:

“Yên tâm đi, dì không sao đâu, đã được đưa lên xe cứu thương rồi, hung thủ thì bỏ trốn rồi.”

Trái tim tôi như vừa lao từ trên cao xuống, cuối cùng cũng có thể thở phào, cả người mềm nhũn ngồi sụp xuống đất.

Điện thoại rung lên, là tin nhắn từ blogger vừa gửi định vị cho tôi.

Anh ta đang cầm gimbal, mặt đầy hưng phấn:

“Mọi người ơi! Quá kịch tính! Tôi vừa thấy có người bị đẩy xuống hồ, sau đó một nam sinh đã cứu cô ấy lên! Cảnh sát đang bắt thủ phạm! Mau xem nè!”

Similar Posts

  • Ba Năm Sau Gặp Lại Vị Hôn Phu

    Ngày đầu tiên về nước, tôi là đại diện phía đầu tư, được điều xuống tổ dự án.

    Người phụ trách lại chính là vị hôn phu cũ của tôi — Lục Hoài.

    Ba năm trước, tôi đột nhiên biến mất ngay trong lễ cưới của chúng tôi.

    Sau cuộc họp, anh ta chặn tôi lại, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Ngày đó em bỏ chạy là vì sao?”

    Tôi vuốt phẳng những nếp nhăn trên bộ vest cao cấp đặt may riêng, thản nhiên nói: “Bạn gái anh nói… cô ta đang mang thai đứa con của anh.”

    “Cô ta cầu xin tôi, muốn tôi nhường lại cho anh và đứa bé một gia đình trọn vẹn.”

    Nhìn vẻ mặt sững sờ như hóa đá của anh ta, khóe môi tôi khẽ nhếch lên: “À đúng rồi, quên chúc mừng anh… làm cha vui vẻ nhé.”

  • Chồng Dứt Khoát Bỏ Lại Tôi Và Con

    Công tác trở về.

    Tôi phát hiện mọi thứ đều đã thay đổi, chồng tôi dứt khoát bỏ lại tôi và con, nói rằng anh muốn thực hiện giấc mơ thời niên thiếu.

    Tôi không hiểu.

    Sau này tình cờ nghe được, anh trai của anh khuyên nhủ anh.

    Anh cười khổ lắc đầu:

    “Em chưa từng yêu đơn phương ai đến khắc cốt ghi tâm, nên em không hiểu được cảm giác rung động suốt cả tuổi trẻ đó.”

    Sau đó anh lại nhìn về xa xăm, như thể đang hoài niệm mà mỉm cười:

    “Khi đó anh vừa nghèo vừa tự ti, chẳng bao giờ dám nói với cô ấy một câu.”

    “Nhưng bây giờ khác rồi, sau bao nhiêu năm, bọn anh lại gặp lại nhau.”

    “Em nói xem, có phải là duyên phận đặc biệt không?”

  • Năm Tấm Vé Cào Và Cú Lật Mặt

    Sinh nhật bạn trai.

    Tôi lên mạng mua năm tấm vé cào chơi khăm tặng anh.

    Mỗi tấm đều “trúng chắc” một triệu tệ.

    Lúc anh cào vé, tôi cố tình tránh đi.

    Khi quay lại, tôi còn trêu:

    “Cào trúng chưa?”

    Không ngờ anh mặt mày tối sầm.

    “Anh phát hiện ra em đúng là keo kiệt thật đấy.”

    “Sinh nhật mà tặng cái thứ đồ lừa trẻ con này à? Trúng thưởng? Trúng cái đầu ấy!”

    “Yêu cái hạng ki bo như em, đúng là mù mắt. Chia tay đi, đừng làm anh ghê tởm thêm nữa.”

    Nói xong, đập cửa bỏ đi.

    Tôi nhìn mấy mảnh giấy vụn vé cào còn sót lại trên bàn.

    Chợt hiểu ra điều gì đó.

    Bạn trai tôi chắc tưởng trúng thật năm triệu, định đá tôi một phát cho dứt luôn đây mà.

    Chỉ có điều…

    Anh không biết là tôi thực sự đã chuẩn bị sẵn năm triệu rồi.

    Chờ anh đến… đổi thưởng.

  • Cái Kết Của Nữ Chính Ảo Tưởng

    Bạn cùng phòng tôi tự cho mình là nữ chính trong truyện ngôn tình.

    Cô ta đập vỡ một chiếc Porsche 911 đang đỗ bên đường.

    Cô ta nói chắc chắn tổng tài sẽ bị thu hút bởi kiểu con gái nghèo nhưng kiên cường như cô ta.

    Cô ta cố tình hẹn gặp chủ xe tại khách sạn, một mực nói sẽ lấy thân báo đáp.

    Không ngờ, chủ xe chẳng những không yêu cô ta mà còn yêu cầu bồi thường phí sửa chữa đắt đỏ.

    Cô ta hoảng loạn, liền để lại thông tin cá nhân của tôi.

    Từ đó, mọi người đều nghĩ người phá xe là tôi.

    Tôi bị chửi là tiểu tam, bị bịa chuyện, thậm chí còn bị ghép ảnh làm di ảnh.

    Vợ của chủ xe tìm đến tận cửa, đâm tôi hơn chục nhát dao.

    Tôi nằm trên vũng máu, máu chảy cạn đến chết.

    Trước khi nhắm mắt, tôi thấy bạn cùng phòng cười rất hả hê.

    Lúc mở mắt ra, tôi đã quay lại đúng ngày cô ta chuẩn bị đi phá chiếc Porsche đó.

  • Một Muỗng Dưa Hấu, Một Tờ Ly Hôn

    Trong nhóm chung của bệnh viện, chồng tôi – Trình Tụng – và thực tập sinh Giang Xuân đang dùng chung một cái muỗng để ăn dưa hấu.

    Giang Xuân thấy thế, liền giải thích trong nhóm:

    【Dùng muỗng xúc dưa hấu ăn, mới cảm nhận được hương vị mùa hè!】

    Ai cũng biết chồng tôi mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng.

    Chưa từng ăn ở nhà hàng, sau mỗi ca mổ đều phải dùng đến mười chai nước khử trùng để lau người.

    Ngay cả dụng cụ ăn uống tôi đã chạm qua, anh ta cũng chẳng buồn dùng lại.

    Thế mà lúc này, người chưa từng chat trong nhóm như chồng tôi lại lên tiếng phụ họa cô ta:

    【Ăn dưa hấu kiểu này, đúng là ngọt thật.】

    Tôi tức đến bật cười.

    Đúng lúc đó, em chồng lại gọi điện tới chất vấn:

    “Chị không biết anh em bị đau dạ dày à? Còn để anh ấy ăn dưa hấu lạnh? Chỉ để chị ở nhà chăm chồng dạy con, vậy mà đến chăm sóc ảnh chị cũng làm không xong!”

    Tôi lập tức cúp máy, đặt ngay một xe tải dưa hấu chuyển thẳng đến bệnh viện.

  • Tôi Là Góa Phụ Của Một Kẻ Giả Ch Ế C

    Chồng tôi chết rồi.

    Tại lễ tang, người yêu cũ của anh ta dắt theo một đứa bé đến nhận tổ quy tông.

    Biết tin chồng tôi đã bị tôi đem đi hỏa táng, cô ta loạng choạng suýt ngã.

    “Cô nhanh chóng đốt xác A Ngôn như vậy, rốt cuộc có mưu đồ gì?”

    Tôi lau nước mắt, trong lòng thì cười lạnh.

    Mưu đồ gì á?

    Tất nhiên là mưu đồ thừa kế khối tài sản hàng nghìn tỷ rồi.

    Ba ngày trước, tôi nhận được tin chồng tôi qua đời trong chuyến công tác.

    Tôi đau đớn tột cùng, lập tức đến nhà tang lễ.

    Thế nhưng lại nghe thấy người “đã chết” ấy đang nói chuyện với người khác.

    “Giao Giao, đợi anh thoát khỏi con đàn bà đó xong, chúng ta có thể ở bên nhau mãi mãi rồi.”

    Thẩm Ngôn mặc đồ tang màu tối, đang ôm một người phụ nữ.

    Chính là người yêu cũ của anh ta – Hà Giao.

    Tôi choáng váng, suýt nữa đứng không vững.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *