Trọng Sinh Vì Yêu Sai Người

Trọng Sinh Vì Yêu Sai Người

Đoàn trưởng – chồng tôi – vẫn chưa biết tôi đã trọng sinh.

Giống như kiếp trước, tôi vẫn quay về nhà tìm anh.

Tôi lại bắt gặp cảnh anh bị ả đàn bà mới đè lên người, hai thân thể quấn lấy nhau, chẳng nỡ rời, thấy tôi, anh chỉ lạnh lùng liếc một cái.

Anh lại đề nghị ly hôn.

Kiếp trước, tôi mắt đỏ hoe, rút súng dí thẳng vào trán anh, ép hỏi: “Người anh yêu là ai!”

Nhưng ánh mắt đầy do dự của anh lại khiến tim tôi đau như cắt.

Tôi không cam tâm, cho người ép Lâm Mạn Khanh bị đưa về nhà họ Lâm.

Nhưng giữa đường lại bị kẻ thù chặn xe, Lâm Mạn Khanh bị làm nhục đến chết.

Khi Chu Chấn Đình đuổi đến nơi, bụng của Lâm Mạn Khanh đã bị mổ phanh, đứa con chưa thành hình trôi ra ngoài.

Chu Chấn Đình như phát điên, cho người bỏ thuốc tôi rồi ném vào khu tị nạn, lạnh lùng nhìn đám đàn ông kia động tay động chân với tôi.

Tôi mình đầy thương tích bò ra được, từ đó hận anh thấu xương, năm năm sau cùng anh sống chết không dứt.

Cho đến khi có người bên tôi tạo phản, nhà họ Thẩm xảy ra biến loạn, Chu Chấn Đình vì bảo vệ tôi mà đỡ một kích chí mạng.

Toàn thân anh đầy máu nhưng trong mắt lại ngập tràn buông bỏ: “Năm năm nay, anh thật sự quá mệt mỏi, anh không muốn sống trong thù hận nữa rồi.”

“Điều duy nhất anh cầu xin em, là mong kiếp sau em đừng đến trêu chọc anh nữa.”

Anh mỉm cười rời đi, khóe môi vẫn còn nét thanh thản.

Tôi cũng chẳng còn ý muốn sống, nhặt khẩu súng trên đất lên, tự kết liễu.

Mở mắt ra lại thấy mình quay về năm năm trước.

Chu Chấn Đình bị tôi bắn ba phát, toàn thân đầy máu, bị người của tôi áp giải, quỳ rạp trước mặt tôi, nhưng ánh mắt lưỡng lự kia vẫn khiến tim tôi thoắt nghẹn lại.

“Thẩm Thanh Uyển! Cuộc hôn nhân này tôi nhất định phải hủy! Cả đời này tôi chỉ yêu một mình Mạn Khanh, cô có thể làm gì tôi cũng được, nhưng nếu cô dám động đến cô ấy, tôi sẽ giết chết cô.”

Tôi chạm vào giọt lệ vừa tràn xuống má.

Chương 1

Chồng tôi – Đoàn trưởng Chu Chấn Đình – vẫn chưa biết tôi đã trọng sinh.

Giống như kiếp trước, tôi vẫn quay về nhà để tìm anh.

Tôi lại bắt gặp cảnh anh bị ả đàn bà mới ngồi đè lên người, hai thân thể quấn quýt chẳng nỡ rời, thấy tôi, anh chỉ lạnh lùng liếc qua.

Anh lại mở miệng đề nghị ly hôn.

Kiếp trước, tôi đỏ hoe mắt, rút súng chĩa vào trán anh, ép hỏi: “Người anh yêu là ai!”

Nhưng ánh mắt lưỡng lự đó của anh lại khiến tim tôi nhói đau.

Tôi không cam tâm, cho người ép Lâm Mạn Khanh – ả đàn bà đó – đưa về nhà họ Lâm.

Nhưng giữa đường lại bị kẻ thù chặn xe, Lâm Mạn Khanh bị làm nhục đến chết.

Khi Chu Chấn Đình đuổi tới nơi, bụng của Lâm Mạn Khanh đã bị mổ phanh, đứa con chưa thành hình chảy ra ngoài.

Chu Chấn Đình phát điên, cho người bỏ thuốc tôi rồi ném vào khu tị nạn, lạnh lùng nhìn đám đàn ông kia động tay động chân với tôi.

Tôi mình đầy thương tích bò ra được, từ đó hận anh thấu xương, năm năm sau cùng anh sống chết không dứt.

Cho đến khi có người bên cạnh tôi tạo phản, nhà họ Thẩm đại loạn, Chu Chấn Đình vì bảo vệ tôi mà đỡ một kích chí mạng.

Toàn thân anh đầy máu nhưng trong mắt lại ngập tràn buông bỏ: “Năm năm nay, anh thật sự quá mệt mỏi, anh không muốn sống trong thù hận nữa rồi.”

“Điều duy nhất anh cầu xin em, là mong kiếp sau đừng đến trêu chọc anh nữa.”

Anh mỉm cười rời đi, khóe môi vẫn còn nét thanh thản.

Tôi cũng chẳng còn ý muốn sống, nhặt khẩu súng dưới đất lên, nuốt đạn tự kết liễu.

Khi mở mắt ra, tôi lại quay về năm năm trước.

Chu Chấn Đình bị tôi bắn ba phát, toàn thân đầy máu, bị người của tôi áp giải, quỳ rạp trước mặt tôi, nhưng ánh mắt lưỡng lự kia vẫn khiến tim tôi thoắt nghẹn.

“Thẩm Thanh Uyển! Cuộc hôn nhân này tôi nhất định phải hủy! Cả đời này tôi chỉ yêu một mình Mạn Khanh, cô có thể làm gì tôi cũng được, nhưng nếu cô dám động đến cô ấy, tôi sẽ giết chết cô.”

Tôi chạm vào giọt lệ còn đọng trên má, nhận ra mình thật sự đã trọng sinh.

Tôi ổn định lại tâm tình, quyết định kiếp này sẽ thành toàn cho họ.

“Thả anh ta ra.” Tôi ra lệnh cho thuộc hạ, “Đưa hai người họ đi chữa thương.”

Thấy thái độ của tôi thay đổi, Chu Chấn Đình cũng sững sờ.

“Thẩm Thanh Uyển, cô lại giở trò gì?” Anh gắng gượng đứng, che Lâm Mạn Khanh ra sau lưng.

Tôi không đáp, chỉ lạnh nhạt tuyên bố:

“Nhớ cho kỹ, sau này gặp Lâm Mạn Khanh phải gọi là Đoàn trưởng phu nhân.”

“Ý cô là gì… Thẩm Thanh Uyển, cô…” Chu Chấn Đình đầy nghi hoặc, nhưng cơ thể đã cạn sức, ngã gục xuống.

Thuộc hạ đưa họ đi chữa thương, phó tướng mới tiến lại hỏi han:

“Đại tiểu thư, Chu Chấn Đình hiện giờ chỉ là tạm mất trí, vẫn có thể hồi phục, cô không đợi thêm một thời gian nữa sao…?”

“Tôi đã buông bỏ rồi.”

Giọng tôi kiên định, không để phản bác,

“Hiện giờ nhà họ Thẩm trong ngoài rệu rã, thế lực bên ngoài dòm ngó, cành ôliu nhà họ Tạ đưa ra tôi không thể không nhận.”

“Đi báo lại cho họ, bảy ngày sau cử hành hôn lễ, tôi đồng ý.”

Bảy ngày sau, giữa tôi và Chu Chấn Đình, ân đoạn nghĩa tuyệt!

Similar Posts

  • Bị Cắt Thưởng Cuối Năm Chỉ Vì 2 Phút Đi Làm Muộn

    Tôi vì đi làm muộn hai phút mà bị trừ hết mười vạn tiền thưởng cuối năm.

    Giám đốc nhà máy lấy tôi ra làm gương trong cuộc họp toàn xưởng, nói phải “giết gà dọa khỉ”.

    Tôi không náo loạn, cũng không tranh cãi, chỉ lặng lẽ chấp nhận.

    Từ hôm đó, tôi đi làm đúng sát giây cuối cùng, tan làm vừa vang chuông là lập tức tắt máy rời đi.

  • Trước Ngày Cưới Bạn Trai Tôi Và Bạch Nguyệt Quang Đã Gỡ Bỏ Hiểu Lầm

    Trước ngày cưới, bạn trai tôi và bạch nguyệt quang đã gỡ bỏ hiểu lầm, quay lại bên nhau.

    Để bù đắp cho tôi, anh ta nói: “Cứ cưới trước rồi từ từ ly hôn, cô ấy sĩ diện lắm.”

    “Còn An Tình thì sao?” – người bạn thân hỏi.

    Bạn trai tôi im lặng thật lâu, rồi khẽ thở dài.

    “Đành để cô ấy chịu ấm ức vậy… Cô ấy mạnh mẽ, hiểu chuyện, cũng không nỡ tổn thương Thư Ý. Chúng tôi đã hứa với nhau, cô ấy sẽ chờ tôi một năm, để tôi thực hiện lời hứa.”

    Qua khe cửa, tôi thấy người bạn trai vốn luôn bình tĩnh và điềm đạm của mình, sau khi nói ra những lời ấy thì mắt đã đỏ hoe.

    Thật là một đôi tình nhân có tình có nghĩa và đầy lòng tốt!

    Thế nhưng vì sao, người sau này quỳ xuống đất, không ngừng cầu xin tôi đừng ly hôn… lại là anh ta?

  • Đổi Mạn G Cho Một Suất Hồi Hương

    Những năm 80, bạn trai tôi – Giang Hải Dương – giành được suất hồi hương của thanh niên trí thức.

    Ngày chia tay, anh ta ôm tôi khóc lóc như thể sống chết chia lìa.

    “Chi Chi, em yên tâm, anh về trước sẽ nhờ người lo thủ tục, sớm đón em quay lại.”

    Sau đó, Giang Hải Dương viết thư về mỗi ngày.

    Ai cũng khen anh ta yêu tôi đến mức khắc cốt ghi tâm.

    Cho đến khi tôi bị bệnh nặng, được đưa về thành phố chữa trị.

    Lúc đó tôi mới biết, cái suất hồi hương của anh ta là do ba tôi hy sinh tính mạng để đổi lấy.

    Khi ấy, anh ta đã để một thanh niên trí thức khác giả mạo danh tính của tôi.

    Không chỉ cướp lấy suất hồi hương của tôi, hắn còn nhận luôn tiền trợ cấp tử tuất của ba tôi.

    Hắn còn biến căn nhà của gia đình tôi thành phòng cưới của hắn.

    Tôi đến tìm hắn nói chuyện cho ra lẽ.

    Kết quả lại bị hắn vu oan, tống thẳng vào tù.

    Cuối cùng, tôi chết trong tù vì bệnh tình quá nặng.

    Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng cái ngày Giang Hải Dương vừa nhận được suất hồi hương.

  • Cắt Điện Cả Chung Cư Chỉ Vì Một Cái Gara

    【1】

    Hàng xóm tố cáo gara nhà tôi là công trình xây dựng trái phép, đội quản lý đô thị dán niêm phong lên cửa.

    Tôi đối mặt với ông ta, bình tĩnh nói: “Được thôi, tôi sẽ tháo dỡ.”

    Ông ta đắc ý ra mặt: “Người trẻ đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện chiếm lợi nhỏ.”

    Tôi thức cả đêm tháo dỡ xong, dọn sạch sẽ đống rác xây dựng.

    Sáng hôm sau, hàng xóm, ban quản lý, công ty điện lực, nhà mạng… xếp hàng đến gõ cửa nhà tôi.

    Mặt ông hàng xóm trắng bệch hơn cả giấy, giọng gần như muốn khóc, van xin tôi:

    “Anh ơi, tôi sai rồi, anh xây lại được không? Tôi trả tiền cho anh!”

    Tôi tựa người vào khung cửa, thong thả châm một điếu thuốc…

  • Ba Mươi Ngày Cuối Của Người Mẹ

    Còn 30 ngày nữa mới đến ngày sinh, anh ta lại bắt tôi mang theo một tờ giấy vô dụng rồi trắng tay bước ra khỏi nhà

    Ngày ly hôn, Hàng Thành đổ một trận mưa lớn nhất từ đầu mùa đông đến giờ.

    Lục Bách Đình ném một tờ siêu âm trước mặt tôi, trên đó dùng bút đỏ khoanh một dòng chữ — nhóm máu của thai nhi: AB.

    “Tôi là nhóm O, cô là nhóm A, làm sao đứa bé lại có thể là nhóm AB?”

    Giọng anh ta rất bình tĩnh, như đang thuật lại một sự thật chẳng liên quan gì đến mình.

    Mẹ chồng đứng sau lưng anh ta, hai tay ôm trước ngực, khóe môi treo nụ cười cuối cùng cũng chờ được đến ngày này.

    Tôi há miệng muốn giải thích, nhưng anh ta đã đẩy thỏa thuận ly hôn qua.

    Trắng tay rời đi, không được tranh giành bất kỳ tài sản nào, không được đòi hỏi bất kỳ quyền lợi nào.

    Tôi nhìn dòng chữ ấy, tay run đến mức không cầm nổi bút.

    Cái bụng tám tháng nặng trĩu kéo đau cả eo lưng tôi, đứa bé bên trong trở mình, như cũng cảm nhận được điều gì đó.

    Tôi ký tên.

    Không phải vì chột dạ, mà vì tôi hiểu quá rõ tính cách của Lục Bách Đình — việc anh ta đã quyết, không ai có thể thay đổi.

  • Sống Lại, Tôi Không Tha Thứ

    Kiếp trước, tôi và chồng cãi nhau to,tôi tức giận bỏ nhà đi giải khuây.

    Khi trở về, tôi phát hiện mật mã cửa đã bị đổi, dấu vân tay cũng bị xóa.

    Chồng và con trai đang che chở cho một người phụ nữ bụng đã nhô lên bước vào nhà.

    Tôi tiến lên chất vấn, lại bị con trai vô tình đẩy ngã từ cầu thang xuống mà chết.

    Sống lại một đời, nhìn người chồng đang giả vờ ân cần và đứa con bội bạc trước mắt.

    Tôi không chút do dự mà gọi cảnh sát.

    “Chào cảnh sát, tôi muốn tố giác hành vi biển thủ công quỹ và chiếm đoạt tài sản người khác.”

    Kiếp trước, tôi tin tưởng giao toàn bộ sản nghiệp tự mình gây dựng vất vả cho tên đàn ông cặn bã đó quản lý.

    Còn bản thân thì từ chức, trở thành một người vợ nội trợ toàn thời gian.

    Sau này vì chuyện hộ khẩu của con trai mà cãi nhau một trận lớn, tôi bỏ ra ngoài giải tỏa tâm trạng.

    Khi trở về, phát hiện mật mã và dấu vân tay đã bị thay hết.

    Lúc đang xuống lầu, bắt gặp tên khốn và con trai mặt mày rạng rỡ che chở cho một người phụ nữ bụng bầu.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *