Trùng Sinh: Đá Chồng Cũ, Cưới Ảnh Đế

Trùng Sinh: Đá Chồng Cũ, Cưới Ảnh Đế

1

Tôi sống lại vào đúng khoảnh khắc Giang Kiều đưa đơn ly hôn cho tôi. Lúc đó, tôi giả vờ như không thấy gì, vẫn như thường lệ chuẩn bị bữa cơm ba mặn một canh cho anh ta.

Trên người tôi là chiếc váy đỏ nhỏ xinh, trang điểm kỹ càng. Bởi vì hôm nay là kỷ niệm 3 năm ngày cưới của chúng tôi. Tôi cúi đầu nhìn đóa hồng trong tay, suýt nữa thì không kìm được mà nôn ra.

Kiếp trước, tôi háo hức mong chờ Giang Kiều về nhà. Kết quả, thứ nhận được lại là một tờ đơn ly hôn!

Yêu nhau 4 năm, cưới nhau 3 năm, cuối cùng lại bị phản bội! Thỏ còn không ăn cỏ gần hang, nhưng Giang Kiều thì có!

Người đó còn là thư ký của anh ta, cũng chính là bạn thời đại học của chúng tôi. Tôi ăn sạch bữa cơm trên bàn, để anh ta động vào đồ ăn tôi nấu chẳng khác nào sỉ nhục tôi.

Sau đó, tôi cầm theo 99 đóa hồng mà mình đã tỉ mỉ chọn lựa, đi vào phòng tắm, thoải mái ngâm mình trong bồn nước đầy cánh hoa.

Tôi thu dọn những món đồ ít ỏi của mình, chuẩn bị ra khách sạn. Lúc lấy chứng minh thư, tôi tình cờ chạm vào một chiếc USB.

2

Lúc này tôi mới nhớ ra, đây là thứ tôi đã bỏ ra số tiền lớn để mua từ tay một phóng viên giải trí. Bên trong chính là cảnh hai kẻ cặn bã kia quấn lấy nhau.

Lúc đó chắc chắn đầu óc tôi có vấn đề. Tôi vậy mà còn lo tin tức này sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của Giang Kiều!

Dù gì thì anh ta cũng là doanh nhân trẻ xuất sắc của thành phố.

Mà tôi, chỉ vì một câu “Anh không muốn vợ phải vất vả ra ngoài làm việc” của Giang Kiều mà từ bỏ công việc của mình. Lúc ấy tôi còn khóc sướt mướt, cảm thấy bản thân đã cưới đúng người.

Còn chưa kịp dằn vặt xong, chuông điện thoại đã vang lên. Là Giang Kiều gọi.

“Giang Tiền, em lại phát điên cái gì đấy?”

Nghe giọng điệu giận dữ của anh ta qua điện thoại, tôi bật cười đầy hài lòng. Trước khi đi, tôi đã để lại cho anh ta một món quà lớn!

Dù sao thì trong căn nhà đó, mọi thứ có thể di dời đều do tôi mua, tôi có quyền xử lý.

“Có gì mà hét lên?” Tôi bực bội nói.

Giang Kiều nhíu mày, cố nén cơn giận, giọng điệu trở nên mềm mỏng: “A Tiền, anh biết hôm nay anh về muộn, em đừng giận. Anh cũng chỉ muốn lo cho cuộc sống sau này của chúng ta. Em đang ở đâu, anh qua đón em nhé?”

Tôi chẳng thèm nghe hết câu, trực tiếp cúp máy.

Tôi không phải đồ ngốc. Trước khi Giang Kiều gây dựng sự nghiệp, chúng tôi đã đăng ký kết hôn. Nếu ly hôn, tôi có thể lấy được một nửa tài sản của anh ta.

Cộng thêm bằng chứng ngoại tình này, tôi chẳng cần phải phí lời với anh ta làm gì.

Kiếp trước tôi ngu dại, sống chết không chịu ly hôn, cuối cùng lại rơi vào kết cục thê thảm.

Nhưng lần này, tôi không thể để Giang Kiều được lợi quá dễ dàng. Tôi lập tức liên hệ với phóng viên kia, bỏ thêm một số tiền lớn để video này xuất hiện trên khắp các trang tin tức.

Tôi muốn sáng mai, cái tên Giang Kiều nổi danh khắp thiên hạ.

3

Giấc mơ đẹp của tôi bị những tiếng chuông điện thoại réo liên tục cắt ngang. Tôi nhíu mày nhìn điện thoại, đúng là tiền nào của nấy.

Có tiền thì hiệu quả khác hẳn. Mở điện thoại ra, tất cả thông báo từ các ứng dụng đều là tin tức về việc Giang Kiều ngoại tình, ngay cả Alipay cũng không cho tôi tiêu tiền nữa!

Nhìn hơn 99 cuộc gọi nhỡ từ Giang Kiều, tôi cười đầy thỏa mãn. Vứt điện thoại sang một bên, tôi ôm chặt gối ôm in hình nam thần Lâm Ảnh Đế, ngủ thêm một giấc ngon lành.

11 giờ sáng, văn phòng của Giang Kiều

Tôi đến đúng giờ, bước vào tòa nhà giữa những ánh mắt đầy thương hại của mọi người. Vào phòng làm việc của Giang Kiều, tôi nhìn người đàn ông trước mặt.

Anh ta mặc vest chỉn chu, quả thật vẫn rất đẹp trai, cũng không trách được năm đó tôi lại mê muội như vậy.

Chỉ tiếc là quầng thâm dưới mắt và những tia máu đỏ nơi khóe mắt đã làm giảm đi vài phần thần thái.

“Giang Tiền, rốt cuộc em muốn làm gì?” Giang Kiều ném tài liệu sang một bên, cau mày lạnh giọng hỏi tôi.

Trước đây, chỉ cần thấy biểu cảm này của anh ta, tôi đã sợ đến không dám lên tiếng.

Nhưng giờ tôi không còn là cô gái rụt rè như xưa nữa.

“Sao? Dám ngoại tình mà lại sợ bị lộ tẩy hả?” Tôi lấy ra tập hồ sơ ly hôn đã chuẩn bị sẵn, đưa đến trước mặt anh ta.

Giang Kiều ngỡ ngàng nhìn tôi, rõ ràng không ngờ tôi lại chủ động muốn ly hôn.

Nhưng anh ta không ký, ngược lại, còn làm ra vẻ bất ngờ: “A Tiền, đây là hiểu lầm thôi. Anh sẽ giải thích, hôm đó anh uống say quá nên mới nhận nhầm Lâm Lộ thành em. Người anh yêu nhất vẫn là em!”

Tôi suýt chút nữa thì không kìm được mà cho anh ta một cú đá xoáy.

Có lẽ thấy vẻ mặt ghê tởm của tôi, Giang Kiều húng hắng ho vài tiếng rồi nói tiếp: “A Tiền, em nên suy nghĩ kỹ đi. Nếu em bỏ lỡ anh, em còn có thể tìm được người đàn ông nào tốt hơn nữa không?”

Tôi sững lại mất vài giây, cố gắng tiêu hóa câu nói hoang đường này.

Suy nghĩ một hồi, tôi mới lên tiếng: “Giang Kiều, có phải anh bị ai đó nhập hồn không? Nói chuyện gì mà vớ vẩn vậy. Tôi quen không ít bác sĩ, hay là anh đi khám thử xem?”

Giang Kiều hít sâu mấy hơi, đến mức gân xanh nổi đầy trán, cuối cùng chỉ nghiến răng nói: “Tùy em!”

Tôi lục lại ký ức của mình, nhưng vẫn không hiểu anh ta đang âm mưu điều gì. Chẳng lẽ là hiệu ứng cánh bướm sau khi ly hôn? Không sao cả. Chuyện gì đến thì đối phó chuyện đó. Tôi cũng chẳng sợ Giang Kiều.

Ban đầu, tôi nghĩ việc ly hôn sẽ khó khăn trăm bề. Không ngờ, tiểu tam của Giang Kiều lại khá biết điều. Cô ta trực tiếp đăng ảnh giường chiếu của mình và Giang Kiều lên mạng.

Chỉ vài phút sau đã xóa đi, rồi đăng bài xin lỗi. Cô ta giải thích rằng điện thoại bị mất, ảnh đó không phải do cô ta đăng. Tôi đoán cô ta sợ tôi đổi ý không ly hôn, nên muốn ép Giang Kiều một phen.

Nhưng cô ta không biết rằng, điều Giang Kiều ghét nhất chính là bị người khác dắt mũi. Mọi chuyện diễn ra thuận lợi ngoài mong đợi, Giang Kiều cũng không giở trò gì.

Chiều hôm đó, chúng tôi chính thức hoàn tất thủ tục ly hôn.

Tôi biết anh ta đang chờ tôi ra tuyên bố, nói rằng chúng tôi đã ly hôn từ lâu để bảo vệ danh tiếng của anh ta.

Nhưng làm sao tôi có thể để anh ta toại nguyện? Ngày hôm sau, tôi trực tiếp đăng lên Weibo, khoe ảnh giấy chứng nhận ly hôn của mình.

Lập tức, đám phóng viên kéo đến ùn ùn, ai cũng muốn moi móc tin tức nóng hổi.

“Cô Giang, cô có ý kiến gì về việc Giang Kiều ngoại tình không?”

“Cô Giang, có phải cô là người đã tung tin này ra không?”

“Cô Giang, …”

Ban đầu tôi còn lấy tay che mặt, nhưng khi nghe họ hỏi vậy, hốc mắt tôi lập tức đỏ hoe, nước mắt như sắp rơi mà không rơi xuống, trông vô cùng đáng thương.

Môi tôi khẽ run, cuối cùng cũng thốt ra mấy chữ: “Tôi chúc phúc cho họ!”

Trước đó, dư luận vốn đã nghiêng về phía tôi. Bây giờ, sau một câu này, trên mạng tràn ngập những lời đồng cảm dành cho tôi.

Dù sao, ai cũng biết Giang Kiều có được ngày hôm nay là nhờ vào mối quan hệ của gia đình tôi.

4

Tôi tên là Giang Tiền. Chỉ cần nghe tên là biết, gia đình tôi giàu có nhưng là chỉ là nhà giàu mới nổi. Gặp đúng thời cơ, bố mẹ tôi kiếm được một số tiền lớn.

Tôi thi đỗ vào một trường đại học danh giá, nhưng là nhờ mẹ tôi bỏ ra một khoản tiền lớn để thuê tận 10 gia sư kèm cặp. Mỗi ngày bị học hành vây kín, không một góc trống.

Tôi giảm hẳn 20 cân mới thi đậu được. Vì quá phấn khích khi nhận được tin đỗ đại học, tôi đi trượt tuyết và bị thương ở chân.

Ngày nhập học, người ra đón tân sinh viên chính là Giang Kiều.

Similar Posts

  • Ba Năm Đổi Một Câu Quý Danh

    Tôi nói chia tay vào ngày mưa tầm tã.

    Anh chỉ lặng lẽ nhìn tôi hồi lâu mới chậm rãi lấy lại tinh thần, khẽ bật cười cay đắng:

    “Bà ngoại mất rồi, em cũng không cần anh nữa phải không?”

    Đúng vậy, ban đầu tôi ở bên anh là vì bà ngoại mắc bệnh, tôi không đủ tiền chi trả ca phẫu thuật.

    Khi đó, Thịnh Thành Chu nói:

    “Ở bên anh, chi phí để anh lo.”

    Thời gian như ngưng đọng, chàng trai từng dịu dàng đến thế cuối cùng cũng không nhịn được mà gào lên đau đớn:

    “Hà Miêu, ba năm chân thành của anh đều bị em coi như cho chó ăn sao?”

    Ba năm sau gặp lại, anh đã là thiếu tổng danh tiếng của nhà họ Thịnh.

    Tôi đội mũ, đeo khẩu trang lớn, giấu mình trong đám đông.

    Lướt qua nhau, anh lạnh nhạt mà xa cách, mỉm cười hỏi:

    “Cô đây quý danh là gì?”

  • NGŨ CỐC PHONG NIÊN

    Văn án:

    Ngày phủ Tướng quân bị tịch biên, phu nhân gọi tất cả bọn ta đến bên cạnh, trao trả khế ước bán thân, dặn dò bọn ta rời đi.

    Tay nải của ta chỉ có vài bộ y phục cùng chút bạc dành dụm suốt mấy năm nay.

    Trước khi đi, phu nhân nhét vào tay ta hai cây trâm bạc.

    Người nói: “Giờ phủ đã bị tịch biên, ta chẳng còn gì để cho ngươi nữa, hai cây trâm này coi như kết thúc một khoảng thời gian chủ tớ tình thâm.”

    Ta nắm chặt tay nải, cắn răng, nhảy khỏi chiếc xe bò đang đưa ta trở về quê nhà.

  • Thân Phận Không Thể Thay Thế

    Vào năm thứ ba sau khi chồng tôi qua đời, em chồng đưa bạn gái về nhà.

    Cô gái cười tươi nhìn tôi: “Đây là chị dâu à? Trẻ trung xinh đẹp quá.” “Nếu không biết, còn tưởng là vợ mới mà nhà nuôi cho A Trì ấy chứ.”

    Tay tôi đang cầm tách trà khựng lại.

    Sau khi chồng mất, bố mẹ chồng thương tôi mồ côi góa bụa, nhất quyết giữ tôi lại, đối xử như con gái ruột.

    Sao giờ qua miệng cô ta, Tôi lại thành một quả phụ mặt dày không chịu đi, còn có ý quyến rũ em chồng?

  • Sự Hy Sinh Dành Cho Người Không Xứng Đáng

    Năm thứ ba tôi tích góp tiền mua máy trợ thính cho Trì Yểm, tôi đổ bệnh.

    Anh ấy đau lòng rơi lệ, nói muốn cưới tôi.

    Quay đầu lại, tôi thấy anh ấy thả đèn trời trong buổi đấu giá.

    Năm chục triệu, mua lại bức tranh của bạn gái cũ, giúp cô ta gây dựng danh tiếng trong nước.

    Một trăm triệu, mua chiếc vòng cổ độc bản của nhà thiết kế hàng đầu thế giới, làm quà ra mắt khi cướp hôn.

    Có người hỏi:

    “Anh Trì, bao giờ anh định nói với Giang Yến chuyện mình định cướp hôn vậy?”

    Trì Yểm cười khẩy:

    “Không nói, cô ấy ngoan quá, tôi sợ cô ấy nhất thời kích động làm chuyện dại dột.”

    Thì ra không có tiền là giả, không nghe được cũng là giả.

    Tôi im lặng một lúc, lau nước mắt.

    Trì Yểm, anh sai rồi.

    Tôi sẽ không vì anh mà chết.

    Tôi đã vượt qua giai đoạn thẩm tra lý lịch, không rảnh chơi đùa với anh nữa.

  • Giải Thoát

    Năm thứ năm ta ép gả cho Tạ Tranh.

    Thanh mai của hắn đã vác bụng bầu trở về.

    Kiếp trước, ta đã rêu rao chuyện nàng ta bỏ trốn theo trai cho mọi người đều biết.

    Nàng ta không chịu nổi những lời đồn thổi, đã bỏ đi xa xứ.

    Từ đó, Tạ Tranh chưa từng cho ta một sắc mặt tốt.

    Đời này, ta đón người vào nhà, tiếp đãi chu đáo.

  • Bụi Than Và Thiên Nga

    Để trả dứt khoản nợ tín dụng đen tám triệu tệ của gia đình, tôi đã gả cho Triệu Chi Khiêm – một ông chủ mỏ than đến cái chữ bẻ đôi cũng không biết.

    Anh ta ham cái danh sinh viên trường nức tiếng của tôi, còn tôi thì ham số tiền tiêu xài không xuể trong thẻ của anh ta.

    Tôi chê anh ta vô văn hóa, chê anh ta khi ăn cứ nhóp nhép cái miệng; tôi cầm chiếc thẻ đen của anh ta mà làm mưa làm gió trong cái nhà này.

    Anh ta chỉ biết cười hì hì mỗi khi tôi quẹt cháy thẻ: “Vợ ơi em xinh quá, dưới mỏ vừa xuất thêm một xe than nữa, đủ cho em tiêu đấy.”

    Đêm trước đêm giao thừa, Triệu Chi Khiêm quay lại mỏ để phát tiền thưởng cuối năm, không may gặp sự cố sập mỏ, người không còn nữa.

    Cái Tết năm nay trôi qua thật thoải mái, không còn cái mùi tro than ám quẻ kia nữa.

    Tôi trang điểm thật lộng lẫy, định bụng ôm đống tiền kia ra nước ngoài bao nuôi mươi tám cậu trai trẻ khỏe khoắn.

    Vào ngày cúng thất đầu của Triệu Chi Khiêm, luật sư mang đến chìa khóa két sắt của anh ta.

    Bên trong là một chiếc thẻ ngân hàng có năm mươi triệu tệ, đè lên một tờ giấy nhắn với nét chữ nguệch ngoạc, vẹo vọ:

    “Cho vợ này, tiền này sạch lắm, cầm sang nước ngoài mà sống đời sung sướng nhé.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *