Vả Mặt Chồng Cũ

Vả Mặt Chồng Cũ

Chồng tôi lái xe khi say, gây tai nạn, rồi lừa tôi đứng ra nhận tội thay.

Khi tôi ra tù, anh ta đã tái hôn.

Người vợ mới không ai khác, chính là bạn thân của tôi.

Con gái tôi mới năm tuổi, bị xích bằng dây sắt ngoài ban công, sống không khác gì một con chó.

Sợ tôi trả thù, bọn họ lái xe đâm chết tôi.

Tôi mở mắt lần nữa, thì phát hiện mình đã trùng sinh.

Chồng tôi quỳ gối trước mặt, khẩn thiết cầu xin tôi đứng ra nhận tội thay anh ta.

Tôi đá một cú làm anh ta ngã lăn ra:

“Đồ tội phạm chết tiệt, cút vào tù đi!”

1

“Tâm Nhiên, mau đi.”

Tôi giật mình hoàn hồn, cảnh tượng trước mắt quen thuộc đến mức khiến tôi sững sờ.

Chẳng lẽ… tôi đã trùng sinh rồi sao?

Chồng tôi – Trương Vĩ – đang quỳ trước mặt, nắm chặt tay tôi, gương mặt đầy vẻ lo lắng:

“Mau đổi đồ với anh đi, lát nữa cảnh sát đến thì không kịp nữa đâu!”

Kiếp trước, Trương Vĩ lái xe khi say rượu, đâm người rồi bỏ trốn, còn ép tôi đứng ra gánh tội thay.

Anh ta dùng đủ trò thao túng tâm lý, khiến đầu óc tôi mụ mị, cuối cùng thực sự mặc bộ đồ anh ta mặc khi gây tai nạn, tự đến đồn cảnh sát đầu thú.

Tôi cứ nghĩ ngồi tù thay anh là vì gia đình này, là vì đứa con của chúng tôi.

Nhưng tôi không ngờ, Trương Vĩ lại là một con súc sinh.

Lợi dụng lúc tôi ngồi tù, anh ta giăng bẫy ly hôn rồi cưới bạn thân của tôi.

Trong thời gian tôi bị giam, anh ta hành hạ con gái tôi.

Một đứa bé mới năm tuổi, bị xích cổ bằng dây sắt, nhốt ngoài ban công, sống không khác gì một con chó.

Đó là bảo bối mà tôi đã đánh đổi cả mạng sống mới có được.

Trương Vĩ à, Trương Vĩ, sao anh có thể độc ác đến thế?

Tôi nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt, hận không thể lao đến xé xác anh ta ra.

Thấy tôi vẫn đứng im, Trương Vĩ bắt đầu sốt ruột, đưa tay định kéo áo tôi.

Tôi đá một cú làm anh ta lăn quay ra đất:

“Đồ tội phạm chết tiệt, cút vào tù mà ở đi!”

2

Trương Vĩ sững người một lúc, rồi phản ứng lại, dùng cả tay chân bò về phía tôi:

“Vợ à, em phải nghĩ cho con chứ.”

“Em có khả năng kiếm tiền nuôi con, nuôi gia đình này không?”

Là tôi không có khả năng kiếm tiền sao?

Rõ ràng tôi kiếm tiền giỏi hơn Trương Vĩ, vị trí trong công ty cũng cao hơn anh ta.

Chính anh ta, suốt ngày bắt tôi nghỉ việc ở nhà chăm con.

Đến khi tôi thực sự nghỉ việc, anh ta lại chê tôi chỉ biết tiêu tiền trong nhà.

Giờ gây ra chuyện, còn muốn tôi đứng ra chịu tội thay?

Loại cặn bã như anh ta, đáng bị tống vào tù!

Trương Vĩ tiếp tục dùng mọi cách tẩy não tôi, thấy tôi không động lòng, lại càng hoảng hốt hơn.

Tôi sợ anh ta trong cơn tuyệt vọng sẽ làm liều.

Người đàn ông này còn đáng sợ hơn tôi tưởng rất nhiều, tôi quyết định phải tạm thời xoa dịu anh ta:

“Chồng à, em đi rửa mặt cho tỉnh táo, rồi sẽ ra đổi đồ với anh.”

Trương Vĩ nhìn tôi chằm chằm, sợ tôi bỏ chạy.

Thấy tôi vào nhà vệ sinh, anh ta vẫn không quên dặn:

“Em mau lên đấy.”

“Được!”

Tôi vừa dứt lời liền quay người lại, khóa trái cửa, sau đó lập tức gọi điện báo cảnh sát.

Chưa đến mười phút sau, ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ cửa.

Trương Vĩ hoảng hốt.

Anh ta điên cuồng đập cửa phòng tắm:

“Tâm Nhiên, mau ra đi!”

3

Tôi lập tức bước ra khỏi nhà vệ sinh.

Trương Vĩ trừng mắt nhìn tôi đầy hung dữ.

Không đợi anh ta mở miệng, tôi lên tiếng trước, cắt ngang:

“Người ngoài kia đang gõ cửa là ai vậy? Là cảnh sát à?”

“Chồng à, anh mau cởi đồ ra, trốn vào trong tủ quần áo đi, để em ra ngoài đối phó với họ.”

Sắc mặt Trương Vĩ dịu xuống một chút, xúc động nắm lấy tay tôi:

“Vợ à, trông cậy vào em đấy.”

Tôi nhìn theo bóng lưng anh ta, khẽ bật cười lạnh lẽo, sau đó quay người mở cửa:

“Anh tìm ai vậy?”

Ngoài cửa có ba cảnh sát đang đứng, ánh mắt nghiêm nghị nhìn chằm chằm tôi:

“Trương Vĩ có ở nhà không?”

Tôi cúi đầu căng thẳng, ánh mắt bất giác liếc về bộ quần áo dưới sàn:

“Không, anh ấy không có nhà.”

Cảnh sát không nói nhiều, trực tiếp đẩy tôi sang một bên rồi bước vào trong.

Chẳng mấy chốc, họ đã tìm thấy Trương Vĩ trần truồng trong tủ quần áo.

Bọn họ lập tức còng tay anh ta lại, tôi lao tới, mắt ngấn lệ:

“Không được, các anh không thể bắt chồng tôi đi!”

Cảnh sát làm sao nghe lời tôi, họ cưỡng chế đưa Trương Vĩ đi.

Con gái của tôi nghe tiếng động, lảo đảo bước ra từ trong phòng.

Nhìn khuôn mặt non nớt đáng yêu của con bé, tôi đau lòng ôm chặt lấy con.

Nó hình như bị dọa sợ, khẽ hỏi bằng giọng nhỏ xíu:

“Mẹ ơi, sao mẹ khóc rồi?”

Tôi ôm con vào lòng thật chặt:

“Không sao đâu, mẹ đang vui đấy.”

Sống lại một kiếp, món nợ mà đám người đó nợ tôi, tôi sẽ tính toán từng chút một.

4

Trời còn chưa sáng, cửa đã bị đập rầm rầm.

Tôi dỗ con ngủ lại, rồi dậy ra mở cửa.

Ba mẹ chồng tôi khí thế hừng hực, xông vào chất vấn:

“Thằng Vĩ bị cảnh sát bắt rồi, mà mày còn có tâm trạng ngủ hả?”

Hai kẻ già không biết xấu hổ này, còn dám vác mặt tới?

Kiếp trước, Trương Vĩ đơn phương ly hôn với tôi.

Ba tôi nghe tin, vội đến nhà chồng tôi đòi lại công bằng.

Hai kẻ già này không những không hối lỗi, còn đổ ngược tội cho tôi, nói tôi không giữ đạo làm vợ, ngồi tù làm ô uế danh dự nhà họ.

Khiến ba tôi tức đến phát bệnh tim.

Sau khi về nhà, ba tôi luôn buồn phiền trong lòng, không lâu sau thì phát bệnh qua đời.

Lúc ông mất, Trương Vĩ và gia đình hắn còn không thèm báo cho tôi, khiến tôi ngay cả lần gặp cuối với ba cũng không có cơ hội.

Tôi hận chết hai kẻ già khốn nạn này.

“Ba mẹ à, Trương Vĩ xảy ra chuyện, với con chẳng khác gì trời sập. Làm sao con không lo được chứ?”

“Tối qua con vốn định thay anh ấy ra đầu thú, nhưng bên phía cảnh sát có đầy đủ bằng chứng, con cũng hết cách rồi.”

Mẹ chồng lạnh lùng liếc nhìn tôi:

“Trương Vĩ bảo mày báo cho tao, sao mày không làm?”

Thảo nào hai kẻ này tới nhanh như vậy, thì ra là Trương Vĩ hoảng quá, tự gọi cho họ.

Bây giờ tự chui đầu vào lưới, đúng lúc lắm.

“Con sợ ba mẹ lớn tuổi rồi, nghe tin dữ lại bị sốc.”

Mẹ chồng định nói thêm gì đó, nhưng tôi nhanh chóng cắt ngang:

“Khoan đã, con có nhỏ bạn thân tên là Dư Thiện, nhà cô ấy có người làm ở đồn cảnh sát. Để con gọi điện hỏi thử xem sao.”

Nghe tôi nhắc đến Dư Thiện, mắt mẹ chồng sáng rỡ lên:

“Vậy mau liên lạc với Thiện Thiện đi.”

Thiện Thiện? Bà ta gọi thân mật ghê nhỉ.

Xem ra bà già này từ lâu đã biết con trai mình dan díu với con trà xanh đó rồi.

Tôi lập tức gọi điện cho Dư Thiện, bảo cô ta đến nhà một chuyến.

Đợi người đến đủ, tôi mới có thể tóm gọn một lưới.

Đám người cặn bã này, tôi không định tha cho bất kỳ ai.

5

Chưa tới nửa tiếng, Dư Thiện đã đến nhà tôi:

“Trương Vĩ sao rồi? Sao lại xảy ra chuyện như vậy?”

Heh… đúng là diễn giỏi.

Chồng tôi đấy, vậy mà cô ta còn sốt sắng hơn cả tôi.

Tôi cố nén cơn giận đang bốc lên.

Nhìn mấy người trước mặt, tôi nói:

“Trước khi mọi người đến, tôi đã liên hệ với gia đình nạn nhân rồi.

Muốn họ viết giấy bãi nại, thì phải bồi thường tám trăm nghìn tệ.”

“Tám trăm nghìn? Bọn họ không đi cướp à?”

Mẹ chồng tôi kích động nhảy dựng lên.

Kiếp trước, lý do tôi phải ngồi tù lâu đến vậy, phần lớn là vì gia đình nạn nhân không chịu hòa giải.

Tôi vẫn luôn nghĩ đối phương chỉ muốn tôi vào tù nên mới không chịu viết giấy bãi nại.

Mãi sau này tôi mới biết, là do Trương Vĩ không chịu bồi thường tiền.

Anh ta mong tôi ngồi tù thêm vài năm để trừ nợ thay cho anh ta.

Similar Posts

  • Hôn Nhân Thay Thế, Tình Yêu Thật Lòng

    Sau khi vị “thiên kim giả” kia hôn mê ba năm, đứa “thiên kim thật” là tôi đây cuối cùng cũng được nhận lại về nhà. Tiện tay, tôi tiếp quản luôn vị hôn phu của chị ta, còn sinh thêm một đứa con gái.

    Ai nấy đều bảo tôi là người thắng cuộc. Dù chỉ là kẻ thay thế nhưng ít ra tôi cũng đã ngồi lên được vị trí này.

    Cho đến một ngày, khi tôi đang hăm hở đòi Hoắc Vân Thừa đưa đi du lịch, trước mắt đột nhiên hiện ra một loạt những dòng chữ bay:

    【 Ha ha ha! Nữ phụ vẫn còn đang nằm mơ kìa, nữ chính chỉ còn ba ngày nữa là tỉnh lại rồi! Hôm qua nam chính bảo tăng ca, thực chất là vào viện thăm nữ chính đấy. 】

    【 Thương nam chính quá, vì gia tộc mà phải ngậm đắng nuốt cay sinh con với nữ phụ, giờ thì sắp khổ tận cam lai rồi. Đứa trẻ mà nữ phụ sinh ra vừa hay có chỗ dùng, nữ chính không sinh được, sau này đó sẽ là con của chị ấy thôi. 】

    【 Nữ phụ đúng là công cụ hình người mà, ly hôn mau đi rồi tống cổ ả sang Châu Phi luôn cho rảnh nợ! 】

    Đầu dây bên kia, giọng của Hoắc Vân Thừa truyền đến: “Dạo này anh bận quá, thật sự không đi được, lần sau nhất định anh sẽ bù cho em.”

    Tôi nuốt nước bọt cái ực, vội vàng đáp: “Tăng ca là chuyện quan trọng, anh cứ bận việc đi…”

  • Bạo Quân, Ta Đã Nhìn Thấu Chàng

    Ngay trước đại hôn của ta và Bạo quân, bạch nguyệt quang của hắn đã trở về.

    Tất cả mọi người đều đang chờ ta trả lại ngôi vị mẫu nghi thiên hạ cho nàng ta.

    Năm đó, Phó Quân Từ vì cân nhắc lợi hại mà bất đắc dĩ phải định ra hôn ước với ta. Nay huynh trưởng ta tay cầm trọng binh, vốn đã bị nghi kỵ. Nếu ta có thể chủ động nhường ngôi, có lẽ sẽ giữ được cho gia tộc bình an.

    Nhưng ta vừa bước vào thư phòng của hắn, trước mắt bỗng hiện ra một hàng bình luận:

    [Muội muội, đừng manh động! Hắn vốn đã ngờ vực muội còn dây dưa với thanh mai trúc mã, giờ muội lại chủ động hủy hôn, e rằng trong mắt hắn, muội chính là muốn cùng người kia song túc song tê, cao chạy xa bay!]

    [Với thủ đoạn của Bạo quân, chắc chắn sẽ làm hại người nhà muội, ép muội khuất phục rồi nhốt muội lại, ngày ngày dùng khuôn mặt lạnh lùng để tra tấn!]

    [Ta thích cái kiểu giam cầm ép buộc thế này ghê! Nam chính còn chuẩn bị cả mật thất nữa cơ, trời ơi hít hà hít hà! Ngồi trên ghế đẩu, nhai hạt dưa hóng drama online nè!]

    [Hắn vừa âm u, vừa điên cuồng, lại vừa si mê nữ chính dã man! Nghe ta đi, chỉ cần ngoắc nhẹ một ngón tay, khẽ dụ một chút thôi, đảm bảo câu hắn thành một chú cún con ngoan ngoãn, khép nép theo sau muội liền!]

    Ta: ???

  • Thanh Xuân Rực Rỡ

    Để lấy lòng con riêng của chồng, mẹ tôi chuyển tôi sang lớp học tệ nhất trường.

    Ngày đầu tiên chuyển lớp, đại ca của lớp đã bắt tôi nộp “phí bảo kê”.

    Tôi lục mãi trong túi, chỉ móc ra được mười đồng, rồi khẩn khoản nói:

    “Anh… có thể cho tôi giữ lại một nửa được không? Đó là tiền ăn cả tuần của tôi rồi…”

    Đại ca sững người, rồi buột miệng chửi:

    “Lớp học sinh cá biệt mà còn nghèo thế này à? Mười đồng này ông đây còn chê ít đó!”

    Buổi trưa, khi tôi đang ngồi gặm bánh bao, mấy học sinh cá biệt trong lớp lại hất cằm ra lệnh:

    “Tao không thích ăn thịt gà, mày ăn hết đi.”

    “Cháo hải sản nhà tao tanh quá, mày uống cho tao.”

    “Không ăn xong thì khỏi học, muốn yên ổn mà lên lớp thì ngoan ngoãn nghe lời.”

    Đến ngày thi đại học, sợ mẹ tôi giở trò trong chuyện ăn uống, mấy đứa trong lớp hợp sức kéo tôi đến khách sạn, thay phiên nhau canh chừng.

    Đại ca còn hung hăng tuyên bố:

    “Con nhỏ này là học sinh giỏi duy nhất của lớp tao, ai dám quấy rầy để nó không thi đậu Thanh Bắc, ông đây đập chết!”

  • Kỳ Hy Nguyệt

    Sau khi kết hôn và mang thai với kẻ thù không đội trời chung, tôi bất ngờ xuyên không.

    Trở về đúng cái năm mà tôi căm hận nhất.

    Anh ta đưa khăn giấy cho tôi khi tôi đột ngột buồn nôn vì mang thai, giọng nói lạnh như băng:

    Ai vậy?

    Không nói cho anh biết đâu.

    Không sao cả.

    Cô không nói, tôi tự điều tra.

    Anh ta cúi mắt nhìn tôi, hàng mi dài che đi đôi mắt sâu thẳm đầy u ám.

    Tìm được thằng đó rồi, tôi nhất định giết chết nó!

    Tôi chọc vào gương mặt u ám của anh ta.

    Nhưng mà, Tạ Tuần, đứa bé là của anh đó.

    Tạ Tuần:

    Hả?

  • CẠM BẪY HỒNG TRẦN

    Từ nhỏ ta đã thích trộm đồ.

    Nhưng cả nhà từ trên xuống dưới đều xem ta như phúc tinh.

    Khi bảy tuổi, ta trộm bánh ngọt của đại tỷ rồi cho A Nhung – con mèo cưng trong nhà ăn.

    A Nhung nôn ra máu mà chết, đại tỷ thoát được kiếp bị hạ độc, từ đó tỷ đối xử với ta vô cùng thân thiết.

    Lúc mười ba tuổi, ta trộm quan ấn của phụ thân để giả mạo lệnh phóng thích nô lệ.

    Tội nô ấy được tự do, chỉ vài năm sau đã kế thừa đại nghiệp.

    Phụ thân cũng nhờ đó mà được thăng lên chức Thượng thư, từ đó ông xem ta như châu báu trong lòng bàn tay.

    “Có nữ nhi như vậy, vi phu yên lòng lắm.”

    Trong tiếng khen ngợi không dứt, ta mỉm cười nhìn cái đám gọi là “người nhà” kia.

    Bọn họ vẫn chưa biết rằng, thứ ta thực sự muốn trộm từ trước đến nay luôn là mạng của họ.

    Thân là viên minh châu của Thượng thư đương triều, chuyện hôn nhân của ta vốn chỉ có hai ngả.

    Một là nghe lời mà gả cho phu quân.

    Hai là ngang ngược bỏ trốn.

    Nhưng ta không chọn cả hai đường.

    Bởi hôn ước của ta thật ra đã được định vào năm ta mười ba tuổi bằng cách ta am hiểu nhất.

    Chỉ một chữ: “trộm”.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *