Vĩnh trân như tân

Vĩnh trân như tân

Sau khi bị đại bá nương đuổi khỏi nhà, ta lẻn vào nghĩa địa, lén ăn đồ cúng trên tế đàn.

Đêm xuống không nơi nương tựa, ta dựa sát bia mộ, co người nằm lại.

Nửa mơ nửa tỉnh, ta nghe thấy một giọng nói non nớt vang lên.

“Tiểu quỷ, ngươi có muốn có một mái nhà không?”

Muốn chứ, sao lại không muốn.

Ngay cả trong mơ, ta cũng luôn nghĩ đến điều ấy.

1

Ban đầu ta cho rằng mình đang mơ.

Thế nhưng giọng nói ấy ngày một rõ ràng.

Ta mở mắt, trước mặt là một tiểu cô nương trạc tuổi ta, đang ngồi xổm nhìn.

Nàng xinh đẹp đến lạ thường, da trắng hồng như ngọc, mày mắt thanh tú như tranh vẽ, giống hệt tiên đồng bước ra từ tranh Tết.

Y phục trên người tinh xảo vô cùng, ta chỉ từng thấy loại vải này khi tiểu thư nhà viên ngoại ra ngoài du ngoạn, từ xa xa liếc qua một lần.

Ta ngẩn người rất lâu mới lắp bắp hỏi được một câu: “Ngươi là ai?”

Nàng khẽ ngẩng cằm, không đáp mà hỏi ngược lại: “Ta cho ngươi một mái nhà, có được không?”

Ta sững sờ, gần như nghi ngờ mình vẫn còn đang nằm mơ.

“Nhà ư? Là loại nhà có phụ mẫu thương yêu, có huynh trưởng che chở, cưng chiều sao?”

“Mái nhà như thế… thật sự có phần của ta ư?”

Nàng chống hai tay lên hông, hơi nghiêng đầu.

Rõ ràng là bộ dạng “chuyện hiển nhiên thế còn hỏi”, vậy mà khóe môi lại lén cong lên một nét cười.

“Ừ. Ngươi cứ làm theo lời ta nói, ta sẽ cho ngươi một gia đình mà cả nhà đều cưng chiều ngươi.”

“Phải làm thế nào?” Ta vội vàng hỏi.

“Ngươi đi về hướng Đông, vào thành, tìm một nhà họ Du.” Nàng nói.

Ta nghe vậy liền muốn đứng dậy.

Nhưng nàng chợt cau mày, ánh mắt rơi xuống đôi chân ta.

Đôi giày kia đã rách nát không chịu nổi, gần như mòn thủng cả đế.

“Đồ ngốc.”

Nàng có vẻ tức giận: “Giày rách thế này, ngươi đi sao nổi?”

“Nhưng ta không còn đôi khác…”

Chưa để ta nói hết, nàng đã dặn dò: “Ngươi tìm một khúc gỗ hoặc hòn đá thuận tay, đào xuống ngay chỗ này.

Bên dưới có y phục và giày tất mới tinh.”

Tim ta siết lại: “Hả? Đào mộ ư? Như vậy không tốt đâu?”

Nàng lập tức chống nạnh: “Chủ nhân của mộ đã đồng ý rồi, bảo ngươi đào thì cứ đào.”

Ta ngẩng đầu, khẽ hỏi: “Đây… là mộ của ngươi sao?”

Giọng nàng bỗng trầm xuống: “Dù sao… cũng không phải đào mộ của người khác.”

Ta im lặng rất lâu.

Dần dần hiểu ra ý tứ chưa nói hết trong lời nàng.

Nàng trông nhỏ tuổi như vậy, bằng ta thôi… đã không còn trên đời rồi sao?

Là bệnh nặng mà mất, hay là…

Ta không dám nghĩ tiếp, tâm trí trống rỗng một mảng.

Trán chợt có một luồng gió nhẹ lướt qua, như bị gõ một cái vô hình.

“Không được ngẩn người, mau làm việc đi.” Nàng giục.

Luồng gió cũng theo đó mà tan đi.

Ta hít sâu một hơi, mượn ánh trăng, bắt đầu tìm khắp nơi dụng cụ đào đất.

2

Ta đào rất lâu, lòng bàn tay tê dại.

Khúc gỗ kia cuối cùng cũng chạm phải thứ gì đó cứng rắn.

Mất thêm một phen công sức, đường nét của một chiếc hộp gỗ dần hiện ra khỏi lớp bùn đất.

Ta cố sức nhấc nó lên, đặt lên mặt đất bằng phẳng, phủi sạch đất bám bên ngoài.

Chiếc hộp nhỏ nhắn tinh xảo, các góc bo tròn, trên nắp chạm khắc hoa lá uốn lượn, giữa đó còn giấu mấy chú thỏ nhỏ thập thò đầu ra, nét khắc non nớt đáng yêu, vừa nhìn đã biết là kiểu dáng trẻ con yêu thích.

Giọng nói kia lập tức vang bên tai, mang theo vài phần đắc ý không giấu được: “Chiếc hộp này là do đại ca ta tự tay làm cho ta đó.

Mấy con thỏ trên này cũng là ta tự vẽ.

Ngươi nói xem, có đẹp không?”

Ta ngắm những chú thỏ sinh động như sắp nhảy ra, gật đầu: “Rất đáng yêu, tay nghề cũng tốt, thỏ trông như sắp sống dậy vậy.”

Nàng khẽ hừ một tiếng: “Tiểu quỷ, mắt nhìn của ngươi không tệ. Mau mở ra xem đi.”

Ta làm theo, mở nắp hộp.

Bên trong quả nhiên xếp ngay ngắn một bộ y phục, còn có giày tất sạch sẽ.

Vải vóc mềm mại tinh tế, dù trong ánh sáng mờ tối cũng nhìn ra được sự quý giá.

Ta nhìn đôi tay đầy bùn đất của mình, theo phản xạ chà chà vào vạt áo nhưng vẫn không dám chạm vào.

“Quý giá thế này, cho ta chẳng phải uổng phí sao?” Ta lí nhí nói.

“Cổ hủ.” Nàng mắng ngay, giọng lanh lảnh.

“Y phục làm ra vốn là để che lạnh, giữ ấm cho con người.”

“Nếu cứ vùi trong đất, chờ sâu mọt mốc meo, đó mới là thật sự lãng phí.”

Ta thấy nàng nói có lý.

Lúc này ta mới dùng vạt áo lót tương đối sạch lau tay, cẩn thận lấy bộ quần áo ra.

Ta chưa từng mặc y phục mùa đông phức tạp như thế này.

Mặc đến lệch lạc, lớp trong lớp ngoài đảo lộn.

“Ngốc, áo đó là đối khâm mặc bên ngoài, ngươi phải mặc áo lót trắng trước.”

“À… à, quả nhiên ngươi thông minh.”

“Là do ngươi quá ngốc thôi.”

Ta gãi đầu, ngượng ngùng cười cười.

“Ta chỉ có hai bộ quần áo, một bộ mặc mùa hè, một bộ mặc mùa đông.”

“Sau này đường đệ ra đời, đại bá nương liền rút bớt bông trong áo đông của ta, đem đi may hổ vải cho nó.”

Ta dừng một chút, giọng nói xen lẫn chút đắc ý nho nhỏ.

“Nhưng ta cũng thông minh lắm, ta mặc áo mỏng mùa hè ở trong, khoác áo đông bên ngoài, thế là cũng không lạnh đến vậy.”

Xung quanh lặng đi trong chốc lát.

Ngay sau đó, ta nghe thấy nàng hít sâu một hơi.

Trong giọng nói non nớt ấy, mang theo cơn giận rõ ràng.

“Kẻ xấu.”

“Ngươi mặc quần áo cho ngay ngắn.”

“Rồi đưa ta về đó, ta sẽ giúp ngươi dạy dỗ bà ta.”

Similar Posts

  • Bốn Năm, Một Cái Giá

    Vừa phát hiện mình mang thai, tôi còn chưa kịp vui mừng thì Trần Hạo đã lạnh lùng báo một tin như thể đang nói về thời tiết:

    Anh ta sắp ra nước ngoài công tác… tận bốn năm.

    Tôi còn chưa kịp hỏi một câu nào, điện thoại đã rung lên.

    Ting.

    Một khoản chuyển khoản được gửi đến.

    Tám nghìn tệ.

    Kèm theo đó là lời dặn nghe như bố thí, như phát chẩn:

    “Tiết kiệm mà tiêu. Tiền khám thai, đồ bổ, thuê bảo mẫu sau sinh… đều trong đó.”

    Tôi nhìn con số nhỏ đến mức chói mắt trên màn hình, bất giác bật cười.

    Ngày hôm sau, khi cầm tờ giấy phẫu thuật phá thai trong tay, tôi chỉ nhắn cho anh ta một tin duy nhất:

    “Con không còn nữa. Tiền anh giữ lại mà cưới vợ mới.”

  • Bí Mật Trong Hộp Mỹ Phẩm

    Chồng tôi vừa được thăng chức làm giám đốc bộ phận, tôi đăng nhập vào trang mua sắm của anh ấy để định mua một chiếc đồng hồ xịn tặng anh ấy mừng lên chức, thì phát hiện trong mục chờ giao hàng có một đơn hàng lạ.

    Chi tiết đơn hàng là một bộ mỹ phẩm chăm sóc da cao cấp dành cho nam, nhưng người nhận lại được ghi là “Bảo bối”, số điện thoại là số rỗng, địa chỉ lại là căn hộ của người hàng xóm mới chuyển đến bên cạnh.

    “Ghi chú: Cố lên nhé chó con nhỏ của em, Tiên Tiên yêu anh nhất đó nha~”

    Đầu tôi ong lên một tiếng, máu dồn hết lên đỉnh đầu.

    Chồng tôi tên là Thẩm Trạch, vậy “Tiên Tiên” là ai?

    Tôi lập tức gọi điện cho chồng: “Anh yêu, em thấy trong tài khoản của anh có một kiện hàng gửi đến nhà bên cạnh, có phải anh đặt nhầm không?”

    Đầu dây bên kia, anh ta im lặng mấy giây, sau đó cười như không có gì: “À, anh đặt hộ hàng xóm mới, anh ta không có tài khoản hội viên trang đó, chuyện nhỏ thôi mà.”

    Tôi mỉm cười nói thì ra là vậy, cúp máy xong, tôi cầm chứng minh thư của anh ta, lao thẳng đến điểm lấy hàng.

    “Kiện hàng này là của chồng tôi, anh ấy bảo tôi đến lấy.”

  • Lời Ly Hôn Lần Thứ 7

    Ngày sinh nhật ba mươi tuổi, Phó Đình Nhất lần thứ bảy đề nghị ly hôn với tôi。

    “Vân Hề là một người phụ nữ kiêu ngạo đến vậy, vì tôi mà nhẫn nhịn bao năm nay。 Tôi không thể tiếp tục phụ cô ấy nữa。”

    Nói xong, anh ta ngả người ra sau, ánh mắt đầy cảnh giác, như thể sợ tôi lại phát điên như mấy lần trước。

    Nhưng lần này, tôi chỉ bình thản gật đầu, đáp một câu: “Được。”

  • Người Mang Thể Chất Vượng Phu Cầu Tự

    Kiếp trước, vì muốn báo ân, mẹ tôi đã chủ động tiết lộ rằng tôi có “thể chất vượng phu cầu tự”, ép tôi gả cho Thái tử gia họ Lục – Lục Thước, người được chẩn đoán mắc ung thư dạ dày giai đoạn cuối – để “trừ xui giải hạn”.

    Một tháng sau, tôi thật sự mang thai ba.

    Lục Thước vốn được chẩn đoán sống không nổi bao lâu cũng kỳ diệu khỏi bệnh.

    Các trưởng bối nhà họ Lục mừng rỡ vô cùng, hết cho cổ phiếu, nhà đất, trang sức, còn hứa đợi tôi sinh xong sẽ chọn một đứa làm người thừa kế Lục gia.

    Nhưng đúng ngày tôi sinh, Lục Thước lại nhốt tôi.

    Đầu em bé vừa ra, anh ta liền đẩy ngược vào.

    Ba đứa trẻ ngạt thở chết, tôi cũng băng huyết gần chết.

    Tôi tuyệt vọng hỏi anh ta vì sao lại đối xử với tôi như thế.

    Anh ta chỉ lạnh lùng nói:

    “Vốn dĩ tôi không hề bị bệnh! Là cô với mẹ cô thông đồng giả bệnh án ung thư giai đoạn cuối, phá hoại tôi với San San, hại cô ấy trầm cảm tự sát!”

    Lục Thước tàn nhẫn mổ bụng lấy tử cung tôi, quẳng tôi trước mộ phần.

    “Cô không nói mình mắn đẻ trừ tà sao? Có giỏi thì mang thai con của người chết đi, xem có cứu sống được không!”

    Tôi băng huyết, đau đớn mà chết, trước khi tắt thở mới biết mình trả ơn nhầm người, ân nhân cứu mạng thật sự là người khác.

    Ba mẹ tôi cũng bị nhà họ Lục chèn ép đến một người chết, một người điên.

    Linh hồn tôi đau đến rỉ máu, hối hận tột cùng vì đã cứu tên sói đội lốt người này.

    Nhưng khi mở mắt ra, tôi lại quay về đúng ngày phu nhân nhà họ Lục tìm đến tôi.

  • Đêm Giao Thừa Băng Giá

    Đêm giao thừa năm 1980, ngày vạn nhà đoàn viên, Ôn Hiền mang cái bụng bầu 5 tháng tất bật trong bếp. Cuối cùng cũng nấu xong một bàn đầy đồ ăn, trong lòng tràn đầy mong chờ chồng mình – Kỷ Minh Huyên – trở về ăn bữa tất niên. Niềm vui và hồi hộp suốt cả một ngày, khoảnh khắc nhìn thấy chồng ôm một người phụ nữ mang thai bước vào cửa liền lập tức đóng băng! Cái ôm và nụ hôn cô muốn dành cho chồng, mỉa mai dừng lại ngay khoảnh khắc —— đôi tay còn đang dang ra.

    Ôn Hiền đè xuống nỗi kinh hoàng trong lòng, lặng lẽ nhìn Kỷ Minh Huyên dẫn người đàn bà kia vào nhà. Anh ta cẩn thận đỡ cô ta ngồi xuống, nhẹ nhàng phủi tuyết trên đầu và trên người cô ta. Động tác dịu dàng như đang nâng niu báu vật, sau đó quay đầu lại nói với cô:

    “Ôn Hiền, Ngô Đồng có thai rồi, cô ấy đang mang đứa con mồ côi của bạn thân anh – liệt sĩ Tần Hạo, cha mẹ Đồng Đồng cũng là liệt sĩ. Ba chúng ta lớn lên cùng nhau, anh bắt buộc phải lo cho cô ấy, Tần Hạo lúc còn sống chưa kịp đăng ký kết hôn với cô ấy. Anh không thể để con của cô ấy bị người ta khinh thường là con hoang, càng không thể để cô ấy bị chửi là đồ đàn bà lẳng lơ. Chúng ta giúp cô ấy một chút, ly hôn giả thôi được không? Chờ cô ấy sinh xong, làm xong hộ khẩu cho đứa nhỏ, chúng ta lập tức tái hôn.”

  • Lần Này, Tôi Sống Cho Chính Mình

    Sau khi sống lại, việc đầu tiên tôi làm là giả một tờ kết quả xét nghiệm suy thận.

    Ở kiếp trước, cháu trai tôi bị chẩn đoán mắc suy thận, cần ghép thận mới có thể cứu được.

    Tôi lập tức đi kiểm tra tương thích, sau đó hiến thận cho nó.

    Nhưng kể từ đó, sức khỏe tôi dần dần suy kiệt. Mới hai mươi tuổi mà cơ thể đã rệu rã như bà lão tám mươi. Chỉ quét nhà thôi cũng mệt đến thở không ra hơi, đừng nói đến chuyện đi làm kiếm tiền.

    Vậy mà anh trai chị dâu lại mắng tôi giả vờ:

    “Chẳng phải chỉ lấy của mày một cái thận thôi sao? Đừng có định bám lấy nhà tao cả đời!”

    Chị dâu thì thẳng tay mua một cặp cật heo ném vào mặt tôi:

    “Lấy của mày một quả thận, giờ tao đền cho mày một cặp mới, thế là được chứ gì!”

    Cũng vì thiếu một quả thận, tôi chưa đến ba mươi tuổi đã chết mòn trong căn phòng trọ thuê rẻ tiền.

    Lần nữa mở mắt ra, tôi đã quay trở về thời điểm trước khi cháu tôi được chẩn đoán suy thận.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *