Vợ, Anh Có Thể Làm Thế Thân

Vợ, Anh Có Thể Làm Thế Thân

Kết hôn với anh Tần đến năm thứ năm, anh ấy gặp tai nạn xe hơi, quên sạch chuyện chúng tôi đã thành vợ chồng.

Tôi uể oải hỏi:

“Vậy bây giờ anh định ly hôn với tôi sao?”

Anh lắc đầu, giọng chắc nịch:

“Không.”

Vành mắt anh hơi đỏ, chậm rãi nói:

“Tôi có thể làm thế thân của anh ấy.”

Tôi: “???”

1

Chồng tôi – người kết hôn vì liên minh thương nghiệp, sau năm năm chung sống – bị tai nạn xe hơi.

Tôi vội vã chạy đến bệnh viện.

Chưa kịp vào phòng bệnh, em chồng Tần Diệu đã chặn trước cửa, ấp úng mở miệng:

“Chị dâu… chị… chị có lẽ phải chuẩn bị tâm lý một chút.”

Tim tôi khựng lại.

Chẳng lẽ nghiêm trọng đến vậy? Không lẽ trở thành người thực vật rồi?

Thấy sắc mặt tôi căng thẳng, Tần Diệu vội xua tay giải thích thêm:

“Cơ thể thì không sao, chỉ là…”

Cô ấy do dự nửa chừng, khiến tôi càng thêm nghi hoặc.

Chẳng lẽ biến thành ngốc rồi?

“Thôi, em không nói nữa. Chị dâu tự vào xem đi.”

Tôi vội vã bước vào phòng bệnh.

Cả nhà quây quanh giường, trên đó là anh Tần quấn đầy băng trên đầu.

Tim tôi trĩu nặng, thật sự là bị thương ở đầu rồi.

Bố mẹ chồng thấy tôi đến thì nhường chỗ, để tôi tiến lại gần.

Tôi định hỏi thăm tình hình thì trên giường bệnh, người đàn ông tuấn mỹ ấy lại mở miệng xa cách, nghi hoặc:

“Cô Tống?”

Tôi chết lặng.

Chồng tôi, người thường ngày dính lấy tôi gọi “vợ yêu” đâu rồi?

Mẹ chồng có chút khó xử, ghé tai tôi nói nhỏ:

“Diên Thư, anh Tần nó đập đầu, có lẽ đã quên mất chuyện hai đứa kết hôn mấy năm nay.”

Tôi hơi ngẩn ra.

Không trách em chồng lại bảo tôi chuẩn bị tinh thần.

Tôi và anh Tần vốn là liên hôn thương mại, không có nền tảng tình cảm, sau này mới dần dần gắn bó.

Nhìn ánh mắt mơ hồ xa lạ của anh, tôi khẽ thở dài trong lòng.

Xem ra, tất cả quay về con số không.

Anh Tần ngập ngừng hỏi:

“Mẹ, ý mọi người là… con với cô Tống đã kết hôn rồi?”

Nghe giọng điệu ấy, rõ ràng là anh thực sự quên hết.

Chỉ nhớ tất cả mọi người, duy chỉ quên mất tôi.

Ngực tôi có chút nghẹn.

Người chồng nhiều năm của tôi, ai cũng nhớ, chỉ quên duy nhất vợ mình.

Mẹ chồng trừng mắt với anh, có phần giận dỗi:

“Gọi gì mà cô Tống, đây là vợ con!”

Rồi bà lại nắm lấy tay tôi, dặn dò:

“Diên Thư, con đừng để bụng, anh Tần nó bị chấn thương đầu, những lời nó nói con chớ để trong lòng.”

Tôi mỉm cười.

Dù sao thì mấy năm nay bố mẹ chồng đối xử với tôi rất tốt.

Ban đầu với anh Tần cũng chẳng có tình cảm, sau này mới hòa hợp được.

Giờ tệ nhất thì cũng chỉ là làm lại từ đầu.

“Không sao đâu, mẹ. Mọi người cũng mệt rồi, để con ở lại chăm sóc anh ấy là được.”

Tiễn cả nhà ra về, tôi cầm bát cháo bên cạnh, định đút cho anh Tần.

Anh hơi né tránh, mắt chớp chớp, khẽ hỏi:

“Chúng ta… thật sự đã kết hôn rồi ư?”

Tôi đặt bát cháo xuống bàn, giọng nhàn nhạt:

“Đúng.”

Anh Tần im lặng hồi lâu, dường như mới chậm rãi tiếp nhận được sự thật này.

Khi xưa, cuộc hôn nhân liên minh này, tôi vẫn cho rằng cả hai đều không hẳn là tự nguyện.

Tôi đã nghe nói anh Tần có một người mình thầm yêu nhiều năm mà không có kết quả. Tôi vốn nghĩ sau khi kết hôn, chúng tôi sẽ mạnh ai nấy sống, nhưng anh thực sự là một người đàn ông tốt, đối xử với tôi rất mực dịu dàng.

Chung sống như vậy, tôi cũng dần nảy sinh tình cảm với anh.

Thế nhưng bây giờ, khi anh Tần đã mất đi ký ức, tôi không chắc anh còn dành tình cảm cho tôi hay không.

Trong lòng bất an, tôi mím môi, rồi vẫn lên tiếng:

“Tôi biết chuyện này bây giờ anh khó chấp nhận, nhưng chúng ta thật sự đã kết hôn rồi.”

“Chúng ta có thể thử sống chung trước. Nếu sau này anh thật sự không thích tôi, chúng ta có thể… ly hôn.”

Hai chữ “ly hôn” vừa thoát ra khỏi miệng, ngực tôi liền nghẹn lại, cay xót.

Nghe đến chữ “ly hôn”, anh Tần lập tức hoàn hồn, có chút lắp bắp:

“Không… không thể ly hôn.”

Không ly hôn thì tốt.

Ít nhất, bây giờ tôi cũng chẳng có ý định ly hôn.

Không khí thoáng chốc rơi vào trầm mặc.

Anh Tần rụt rè chỉ vào bát cháo bên cạnh:

“Cái đó… vợ, em không đút cho anh nữa à?”

Tôi: “?”

Cảm giác anh Tần sau khi mất trí nhớ có phần suy nghĩ hơi kỳ lạ.

Nhưng tôi vẫn tận trách nhiệm, bưng cháo lên, chậm rãi đút từng thìa cho anh.

Anh Tần vốn là CEO của tập đoàn, công việc thường ngày vô cùng bận rộn.

Similar Posts

  • Đường Thanh Uy

    Mười lăm năm trước, mẹ tôi mắc trọng bệnh.

    Trong lúc hoảng loạn, tôi đã bán thận để đổi lấy ba trăm nghìn nhân dân tệ chữa trị cho mẹ.

    Nào ngờ số tiền ba trăm nghìn vừa đến tay thì đã bị chồng tôi chuyển đi mất.

    Anh ta đem số tiền cứu mạng mẹ tôi mà tôi đánh đổi bằng một quả thận, đưa người chị dâu góa bụa đi mua một chiếc nhẫn kim cương thật to.

    Vì không có tiền phẫu thuật, mẹ tôi đã qua đời ngay trong đêm.

    Còn chồng tôi thì vào lúc tôi đau khổ nhất lại dắt theo chị dâu đưa ra đề nghị ly hôn.

    Ba tôi tức giận đến mức lên cơn đau tim ngay tại chỗ.

    Y bác sĩ có mặt cũng phẫn nộ đến mức mắng chồng tôi là súc sinh.

    Thế nhưng tôi lại thản nhiên đồng ý với anh ta, thậm chí còn chủ động để trắng tay rời khỏi cuộc hôn nhân đó.

    Ba tôi lập tức đoạn tuyệt quan hệ với tôi.

    Còn tôi thì trở thành con sói mắt trắng nổi tiếng khắp họ hàng gần xa.

    Tôi chưa từng mở miệng biện giải lấy một câu.

    Cho đến mười lăm năm sau, tôi nghe tin con trai của chồng cũ và chị dâu góa kia đỗ vào trường cảnh sát.

    Tôi gọi ngay cho phòng thẩm tra lý lịch chính trị của trường.

    Cơ hội trả thù mà tôi chờ đợi suốt mười lăm năm, cuối cùng cũng đến rồi.

  • Bà Nội Của Năm

    Ngày dự sinh chỉ còn một tuần, chồng tôi đột nhiên nói với tôi:

    Mẹ chồng keo kiệt, không nỡ tiêu tiền, đã đổi gói phòng ở trung tâm chăm sóc sau sinh tôi đặt 30 nghìn thành ký túc xá tập thể 1.500.

    Bà còn dặn đi dặn lại, sinh thì đừng lãng phí tiền gây tê không đau.

    Tôi tức đến nỗi động thai ngay tại chỗ.

    Trên đường được đưa đến bệnh viện, tôi lại đột nhiên nghe thấy tiếng lòng của đứa bé trong bụng.

    “Cái bà mẹ ngốc này, rốt cuộc bao giờ mới phát hiện ra mình luôn bị bố lừa?”

    “Rõ ràng là bố đi trả gói trung tâm chăm sóc sau sinh, tiền đều chui vào túi ông ta, vậy mà lại bắt bà nội gánh hết tội.”

    “Lão không biết xấu hổ kia còn lừa tiền, đem nuôi nhân tình bên ngoài. Đợi mẹ khó sinh băng huyết mà chết, ông ta lập tức gây chuyện đòi bồi thường, rồi quay đầu rước nhân tình về nhà.”

    “Chỉ tội cho con, vừa sinh ra đã phải bị quẳng vào cô nhi viện…”

    Sắc mặt tôi chợt lạnh, nghiến răng túm chặt lấy chồng, gào lên giận dữ:

    “Lập tức gọi mẹ anh đến bệnh viện, tôi phải đối chất với bà ta ngay!”

    “Nếu bà ta không đến, đứa trẻ này tôi sẽ không sinh!”

  • Quốc khánh, trợ lý giáo vụ coi tôi là máy rút tiền

    Nửa đêm, trợ lý giáo vụ thông báo trong nhóm rằng tôi sẽ phụ trách đêm hội Quốc khánh của học viện.

    【@Ninh Tiểu Tiểu, ngân sách đêm hội lần này là hai nghìn tệ, từng đồng phải dùng đúng chỗ đấy nhé!】

    Tôi lập tức choàng tỉnh.

    Hai nghìn tệ tổ chức đêm hội cho cả nghìn người? Đừng nói đến “đúng chỗ”, đến cái chuôi dao cũng không đủ mua nổi ấy chứ!

    Tôi vội vàng tìm đến trợ lý giáo vụ, kết quả cô ta chỉ nói đúng một câu: “Em chẳng có chút tinh thần tập thể nào cả, dám nói không là tôi cho xử lý kỷ luật đưa vào hồ sơ!”

    Tôi không khóc, cũng chẳng làm ầm ĩ.

    Chỉ lặng lẽ nhét vào miệng hai túi máu.

    Đến ngày biểu diễn, tôi phun máu tươi trong miệng ra, “phịch” một tiếng ngã lăn xuống đất.

    Mặt lãnh đạo tỉnh lập tức đen như đáy nồi.

    Hôm đó, giám đốc, hiệu trưởng và trợ lý giáo vụ đều hoảng loạn.

  • Kỷ Niệm 9 Năm Yêu Nhau, Phát Hiện Bạn Trai Lăng Nhăng

    Tối trước ngày kỷ niệm chín năm yêu nhau với Ôn Bách, tôi mở Tiểu Hồng Thư để lướt xem review các nhà hàng lãng mạn gần đây cho các cặp đôi.

    Bỗng có một bài đăng giới thiệu một tiệm đồ Nhật trang trí cực đẹp, thu hút ánh nhìn của tôi.

    Tôi bấm vào xem, và thấy bình luận mới nhất hiện lên.

    【Ngon lắm luôn! Các chị em nhất định phải đến thử tiệm đồ Nhật này nha, cá hồi siêu béo luôn, bạn trai tui còn nói mỡ của nó còn nhiều hơn “người kia” nhà ảnh nữa hí hí.】

    Hình ảnh kèm theo là vài tấm ảnh live.

    Mấy lời này khiến tôi hơi nhíu mày vì khó chịu, nhưng vẫn tò mò bấm vào xem ảnh để coi nhà hàng đó thế nào.

    Và ngay khoảnh khắc ảnh live phát ra, tôi sững sờ.

    Cảm giác như vừa bị quăng vào hầm băng lạnh buốt.

    Một giọng đàn ông vang lên đầy cưng chiều:

    “Đừng chụp nữa, mau ăn đi nè.”

    Không phải ai xa lạ.

    Chính là giọng của Ôn Bách – người mới một giây trước còn đang nhắn tin bảo tôi rằng anh đang tăng ca.

  • Giữa Hai Lương Thời Tự

    Kết hôn 5 năm, tôi gặp lại chồng mình năm 18 tuổi.

    Cậu ta đánh giá tôi từ đầu đến chân, đầy thắc mắc hỏi:

    “Tại sao mười năm sau tôi lại cưới cô?”

    Tôi hỏi cậu ta muốn gì.

    Người đàn ông non nớt ấy thản nhiên đáp như thể đó là điều hiển nhiên:

    “Ly hôn, càng nhanh càng tốt. Tôi không nỡ để bản thân mình sau này phải cưới một người phụ nữ mình không yêu.”

    Tôi gật đầu đồng ý, bắt đầu từng bước xa lánh Lương Thời Tự.

    Cho đến một ngày tôi tan làm sớm, nghe thấy trong phòng truyền ra tiếng đánh đấm kịch liệt.

    “Dám tung tin đồn nhảm về tao? Thằng nhóc con, mày tưởng Lương Thời Tự tuổi 33 không nhìn ra cái tâm tư tuổi 18 của mày à?”

    Giọng nói trẻ trung hơn gầm lên: “Ông già rồi! Dựa vào đâu mà được ‘ăn’ ngon thế này!”

    “Ghét cái bản thân già nua này của ông, đi chếc đi!!”

    Tôi: ?

  • Váy Cưới Còn Đây

    VĂN ÁN

    Sắp đến ngày cưới, chị chồng tương lai lại bất ngờ báo có thai, nhất quyết đòi tổ chức đám cưới trước bọn tôi.

    Cả nhà bạn trai đều đồng ý, còn khuyên tôi nhịn một chút.

    Đọc full tại page bạch tư tư để ủng hộ tác giả

    Theo phong tục thì một năm nhà trai chỉ được tổ chức một chuyện vui, nên váy cưới tôi đặt gần chục triệu, tiệc cưới 3 triệu 8 một bàn với tôm hùm, giờ đều không dùng được nữa.

    Chị ta còn dày mặt nói: “Đã vậy, hay là em để lại hết cho chị dùng nhé, coi như quà mừng cho cháu trai tương lai.”

    Nhường, nhường, nhường cái đầu chị.

    Tôi trông có giống kiểu người dễ bắt nạt vậy à?

    Bề ngoài tôi không nói gì, nhưng thực ra mỗi ngày đi xem mặt tám lần.

    Tiệc cưới và váy cưới này, tuyệt đối không để phí!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *