Vô Tận Hạ

Vô Tận Hạ

Ngày bạch nguyệt quang của Cận Hoài về nước, tôi và cô ta cùng lúc lên hot search.

Cô ta là minh tinh nổi tiếng được bao người nâng niu như ngọc.

Còn tôi thì bị mỉa mai là con chó liếm không được tình yêu.

Cận Hoài gọi điện đến, giọng lạnh tanh: “Đêm nay có tiệc xã giao, anh không về nhà.”

Tôi nhìn qua cửa sổ xe, thấy anh ta ôm lấy bạch nguyệt quang bước vào khách sạn.

“Ừ, được…”

Còn chưa kịp trả lời thì đã bị sức mạnh phía sau đẩy tới, khiến hơi thở tôi rối loạn.

Cận Hoài khựng lại: “…Em đang làm gì vậy?”

Tôi cắn môi, dứt khoát cúp máy.

Hơi thở nóng bỏng dán sát bên tai, người phía sau càng mạnh mẽ hơn:

“Em đoán xem, liệu anh ta có nhìn thấy không?”

1

Tin tức Tống Đình Lan sắp về nước đã nằm chễm chệ trên hot search suốt cả tháng nay.

Tôi đến đón Cận Hoài ở một buổi tiệc rượu, dừng lại chốc lát ngay cửa.

Đúng lúc nghe thấy bên trong có người bạn hỏi: “Đình Lan sắp về rồi, đến lúc đó thì làm sao với Chung Nghê?”

Giọng Cận Hoài nhàn nhạt: “Sao là sao?”

“Dù gì thì cô ấy cũng là vợ chính thức anh cưới hỏi đàng hoàng mà.”

Qua khe cửa khép hờ, tôi thấy Cận Hoài ngậm điếu thuốc, hàng mi cụp xuống trong làn khói trắng lờ mờ.

Anh cười khẩy:

“Chính cô ta nói đấy chứ, dù tôi có quá đáng đến đâu, cô ta cũng không nỡ rời đi, bởi vì cô ta yêu tôi.”

Người bạn gật gù:

“Cũng phải, nhà họ Chung sa sút bao năm rồi, cô ta cưới được anh chẳng phải nhờ cái mặt giống Đình Lan mà đeo bám được à.”

“Đúng là rẻ rúng, tụi mày biết lúc trước cô ta còn…”

Tôi đứng ngoài cửa im lặng một lúc rồi đẩy cửa bước vào.

“Cận Hoài.”

Phòng bao im lặng thoáng chốc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi, trong đó đầy rẫy khinh thường và giễu cợt.

Cận Hoài khoác áo lên cánh tay, đứng dậy:

“Tôi về trước.”

Trên đường ra bãi đỗ xe, anh im lặng không nói gì.

Mãi đến khi tôi nổ máy, anh mới đột ngột lên tiếng:

“Vừa rồi em đứng ngoài cửa, nghe thấy hết rồi phải không?”

Tôi quay đầu nhìn anh.

“Cửa có bóng người.” Anh dùng đốt ngón tay gõ nhẹ lên cửa kính:

“A Nghê, em xưa nay vẫn biết điều, biết cái gì nên nói và không nên nói.”

“Thêm một tháng nữa thôi, mong em vẫn biết điều như vậy. Đừng làm chuyện gì không biết lượng sức mình.”

Tôi hiểu rồi.

Cận Hoài đang cảnh cáo tôi, sợ tôi giở trò bẩn thỉu nào đó làm tổn thương bạch nguyệt quang trong lòng anh.

Bởi vì… nửa tháng nữa, Tống Đình Lan sẽ về nước.

Trước khi kết hôn với Cận Hoài, tôi đã biết mình chỉ là người thay thế.

Nhà họ Chung đã sụp đổ từ lâu.

Chỉ vì có khuôn mặt giống bảy phần với đại minh tinh Tống Đình Lan, tôi lọt vào mắt xanh của Cận Hoài, trở thành vị hôn thê của anh.

Ba mẹ tôi thì mừng đến phát điên, ba tôi còn luôn cảnh cáo:

“Cận tổng để mắt tới con là vinh hạnh của nhà họ Chung ta. Nếu để cậu ấy phật ý, ba với mẹ sẽ không nhận con là con gái nữa.”

Ba năm kết hôn, tôi chăm sóc Cận Hoài tận tình từng ly từng tí.

Nhưng trước mặt tôi, anh mãi mãi ở trên cao.

Có mấy lần, anh say rượu, bóp cằm tôi, ngắm nghía một hồi rồi khinh bỉ nói:

“Loại như cô, cũng xứng có gương mặt giống cô ấy sao?”

Lúc say hơn chút nữa, anh lại coi tôi là Tống Đình Lan, vùi đầu vào vai tôi, thì thầm cầu xin:

“Vì sao lại rời xa anh?”

“Giờ anh cưới người khác rồi, em có hối hận không?”

Những lúc như thế, Cận Hoài như hóa thành một kẻ bạo ngược.

Chỉ cần tôi hơi chống cự, anh liền mỉa mai chua chát:

“Sao vậy? Ba mẹ cô bảo cô lấy lòng tôi là lấy như thế này à?”

Dưới ánh đèn, ánh mắt anh nhìn xuống lạnh buốt, mũi có một nốt ruồi nhỏ, ánh sáng chiếu vào càng nổi bật.

Tôi chợt sững lại, lông mi run rẩy, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Chợt hoàn hồn, tôi siết chặt tay lái, khẽ đáp: “Em biết rồi.”

2

Ngày Tống Đình Lan trở về, sân bay chật kín fan đến đón.

Cận Hoài thuê người dựng hẳn một lối đi bằng hoa hồng dài cả chục mét ở cổng sân bay.

Tống Đình Lan đi dọc hành lang hoa, mặt mày xúc động, nhào vào vòng tay Cận Hoài đang chờ sẵn ở cuối.

Khoảnh khắc ấy bị chụp lại, chỉnh màu với filter mơ mộng và dòng chữ lãng mạn, trong chớp mắt leo thẳng top hot search.

“Sự thiên vị mãi không phai mờ.”

Tống Đình Lan là thiên kim nhà họ Tống, được nuông chiều như bảo bối trời sinh.

Năm đó cô ta debut làm diễn viên, yêu đương với Cận Hoài, đều rầm rộ đình đám.

Sau khi chia tay, dù cô ta ra nước ngoài học tiếp, dù Cận Hoài đã kết hôn với tôi, trên mạng vẫn còn đầy fan cuồng gán ghép họ thành một cặp.

Trong bãi đỗ xe dưới công ty, tôi ngồi co người trong xe, tay ôm bụng đau quặn, bấm vào bảng hot search.

Tên nằm chình ình trên đó, ngoài Cận Hoài và Tống Đình Lan, còn có tôi.

“Chung Nghê bản sao rẻ tiền.”

“Con tiện đeo bám, thật xui xẻo cho Tống Đình Lan khi bị loại người như cô ta bôi bẩn.”

Fan của Tống Đình Lan ghét tôi.

Bọn họ cho rằng tôi là đứa con gái nhà sa sút, nhờ gương mặt giống cô ta mới leo được vào nhà họ Cận.

Thậm chí có người còn nói tôi là tiểu tam thượng vị, ép Tống Đình Lan rời ra nước ngoài, cứ cách vài hôm là lôi tôi ra chửi cho một trận.

Nhưng Cận Hoài chưa bao giờ đứng ra đính chính cho tôi.

“Nếu chửi cô ta có thể khiến em hả giận, vậy anh sẽ thuê thêm người đổ thêm dầu vào lửa.”

“Em có thể… về sớm một chút không?”

Lúc đó tôi mới hiểu.

Đám người mắng chửi tôi dữ dội như thế… là vì được Cận Hoài dung túng, thậm chí cổ vũ.

Tôi im lặng nhìn một lúc những lời lẽ bẩn thỉu trong phần bình luận.

Vừa định tắt Weibo thì một chủ đề mới bỗng bật lên.

Trong nháy mắt, nó đá văng luôn tin tức tình yêu lãng mạn giữa Cận Hoài và Tống Đình Lan, leo thẳng lên top 1 hot search.

#Hạ Lâm Xuyên về nước

Cái tên quen thuộc đó khiến tôi sững người.

Khi phản ứng kịp thì đầu ngón tay đang chạm vào màn hình đã bắt đầu run lên theo bản năng.

Tôi nhấn vào, là một đoạn video.

Người đàn ông mặc áo thun đen, đường nét sắc lạnh, sống mũi cao với một nốt ruồi nhỏ nổi bật.

Anh ta lạnh mặt bước ra từ giữa đám đông, dẫm nát con đường hoa hồng được chuẩn bị kỹ càng kia.

Cận Hoài chặn lại, giọng đầy phẫn nộ:

“Anh mù à? Không thấy đường à?”

Người đàn ông nghiêng mặt, ánh sáng lóe lên nơi chiếc khuyên tai kim cương ở vành tai.

“Xin lỗi.”

Giọng điệu dửng dưng không gợn sóng.

Ánh mắt lướt qua như đang nhìn một vật cản tầm thường giữa đường.

“Nhiêu tiền? Tôi bảo quản lý liên hệ để bồi thường.”

“Vấn đề là tiền à?”

“Không phải chuyện tiền nong..”

Hạ Lâm Xuyên liếc nhìn những cánh hoa rơi đầy đất, chậm rãi ngẩng đầu, từng chữ nện xuống: “Vậy là anh đang định ăn vạ?”

3

Trên hot search, fan của Tống Đình Lan và Hạ Lâm Xuyên cãi nhau ỏm tỏi.

“Thằng đó đang làm màu cái gì vậy? Đừng nói là tưởng mình đẹp trai đấy nhá?”

“Vô địch thế giới còn không đẹp trai bằng thằng chồng lăng nhăng? Mở to mắt ra đi khám mắt sớm còn kịp!”

Vô địch thế giới – Bốn chữ ấy khiến tôi sững lại vài giây.

Lúc hoàn hồn, tôi mới tra cứu thì biết, Hạ Lâm Xuyên, tuyển thủ của khu vực châu Âu trong một trò chơi điện tử, đoạt chức vô địch tại giải thế giới năm ngoái.

Gần đây, anh ấy vừa được một câu lạc bộ trong nước ký hợp đồng với mức lương 40 triệu/năm.

Kỹ năng chơi game siêu cấp, gương mặt lại quá nổi bật, fan trong và ngoài nước của anh ấy nhiều đến mức đáng sợ.

Thì ra… bây giờ anh ấy đã rực rỡ đến thế.

Tôi xoa bụng đang quặn đau, trong đôi mắt mờ đi vì mỏi mệt, dường như thấy lại chàng trai năm nào.

Trong cơn mưa lớn, anh như chú chó nhỏ ướt nhẹp, chờ suốt đêm dưới nhà tôi.

Trên điện thoại là tin nhắn anh gửi:

“Thật sự không cần anh nữa sao?”

“Là do anh làm sai điều gì… làm em đau phải không?”

“Chung Nghê, sau này đừng có cầu xin anh quay lại đấy.”

Similar Posts

  • Không Dám Nói Lời Yêu

    Sau khi tái hợp với Tạ Tẫn, những người xung quanh anh ta đều nói tôi đã thay đổi.

    Trước kia, tôi nổi tiếng là kiểu người hay làm quá. Phải kiểm tra điện thoại của anh ta, phải dính lấy anh ta như hình với bóng, chuyện gì cũng bắt anh ta phải báo cáo.

    Cho đến khi tôi bị khoảng cách giai cấp vùi lấp, mới chợt nhận ra— Trong mắt những người bên cạnh anh ta, tôi hoàn toàn không xứng.

    Sau này, tôi trở thành tình nhân của anh. Ngoan ngoãn, biết điều, không dám nói lời yêu, chỉ giỏi dùng lời ngọt ngào để đổi lấy tiền của anh.

    Thế mà anh lại nắm tay tôi, hỏi: “Sao em không còn yêu anh nữa?”

  • Cháu Gái Nhà Giàu Số Một

    Nghe nói cháu gái ruột của nhà giàu nhất nước năm xưa bị tráo đổi.

    Sau đó, tôi liền bị một chiếc xe sang đón về nhà họ Thẩm.

    Quản gia nói tôi chính là chân ái thiên kim bị đổi đi hơn hai mươi năm.

    Thế nhưng đôi cha mẹ ruột trên danh nghĩa của tôi lại chẳng hề thích tôi.

    Chửi tôi là “con gà rừng bẩn thỉu từ quê lên.”

    Khi họ lại một lần nữa vì đứa con gái giả mà đánh đập tôi, ông nội tài phiệt của tôi quay về.

    Thấy tôi thê thảm như vậy, ông liền cầm gậy phang cho cha tôi một cú.

    “Đồ súc sinh! Tao nuôi mày ngần ấy năm, mày lại đối xử thế này với em ruột mình?”

    “Đây là con gái ruột tao đấy! Mày dám động vào nó lần nữa xem!”

    Cha tôi bị đánh đến ngẩn người, mà tôi cũng đờ đẫn.

    Tạm ngưng đánh nhau!

    Để tôi xem lại vai vế cái đã!

  • Chín Năm Yêu, Một Lần Phản Bội

    Năm thứ năm sau khi kết hôn, tôi đã làm một chuyện ngu ngốc.

    Tôi đuổi tình nhân mà anh ấy cưng chiều nhất – cô ta tên Miểu Miểu – ra nước ngoài, hy vọng anh ấy sẽ quay đầu nhìn lại.

    Nhưng khi anh biết chuyện, không hề nói một lời.

    Chỉ trong chớp mắt khiến nhà tôi phá sản, bắt cha tôi quỳ gối, mẹ tôi bạc tóc chỉ sau một đêm.

    Giờ đây anh ta đứng trước mặt tôi, mặt mày u ám, chuẩn bị ra tay.

    “Chu Ngữ, là do anh quá tốt với em, mới khiến em không biết điều.”

    “Cảm giác sống không bằng chết, đến lượt em nếm thử rồi.”

    Nghe đến câu đó, tôi cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn anh.

    Yêu nhau 4 năm, kết hôn 5 năm.

    Chúng tôi đã dành trọn thời thanh xuân đẹp nhất cho nhau.

    Không ngờ đến cuối cùng, lại trở thành thế này.

  • Khi Con Tôi Gọi Cô Ấy Là Mẹ

    Chồng tôi lái chiếc Bentley đưa con đến trường mẫu giáo.

    Cô giáo của con, lấy lý do “tiện liên lạc”, đã kết bạn WeChat với chồng tôi.

    Cô ấy đổi ảnh đại diện từ một bông hồng xanh sang một tấm hình mờ mờ ảo ảo, khoe dáng quyến rũ.

    Cô thường xuyên gửi ảnh và video của con tôi trong lớp cho chồng tôi xem.

    Tôi cau mày.

    Tôi cũng đã kết bạn với cô giáo hơn ba tháng rồi, nhưng cô ấy chưa từng gửi cho tôi dù chỉ một tấm ảnh.

    Kể cả khi tôi có việc cần liên hệ, cô ta cũng trả lời rất chậm, lại còn nói năng lạnh lùng, cộc lốc.

    Tôi kể chuyện này với cô bạn thân, cô ấy nói chắc chắn cô giáo có ý đồ, bảo tôi cẩn thận kẻo mất chồng.

    Tôi chỉ coi là chuyện cười rồi kể lại cho vui, chẳng để tâm mấy.

    Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy đoạn tin nhắn…

    Thì ra…

  • Cùng Chàng Chung Vị Giác Ba Năm

    Sau khi Tạ Ẩn Xuyên mất vị giác, chỉ có ta mới khiến chàng nếm ra được hương vị.

    Lại một phen bị chàng chọc giận, ta tức đến mức một hơi nuốt liền mười quả quýt chua.

    Trước mắt bỗng hiện ra từng hàng chữ lạ.

    【Nữ phụ còn ăn quýt chua làm gì! Mau đi “ăn” nam chính đi! Hắn đang nắm tiểu y của nàng mà tự thỏa đó!】

    【Nam chính đang cao hứng, đột nhiên nước miếng tuôn như thác, chua đến mức như con sói ngốc phương Bắc.】

    【Nếu hai người không cứ mãi lỡ dở, đâu đến nỗi để nữ chính nhặt được tiện nghi, cùng hắn triền miên ba ngày ba đêm!】

    Ta: “……”

    Chợt nhớ tới hôm kia, chiếc tiểu y của ta phơi suốt một ngày vẫn chưa khô.

  • Chớ Gọi Tên Ta Sau Hoàng Hôn

    Nửa đêm, tôi bị tiếng mưa đánh thức.

    Mơ màng bước ra khỏi giường, định đóng cửa sổ lại, nhưng vừa ngẩng đầu lên… tôi khựng lại.

    Một vầng trăng thật lớn, sáng rực treo lơ lửng giữa bầu trời.

    Trời trong veo, chẳng có lấy một gợn mây.

    Thế thì… tiếng mưa khi nãy là gì?

    Rõ ràng có thứ gì đó vừa gõ vào cửa kính.

    Tôi thò đầu ra ngoài.

    Dưới ánh trăng trắng lạnh, trên mái nhà đối diện—một bóng đen khổng lồ đang đứng đó, giơ tay… vẫy về phía tôi.

    Còn chưa kịp phản ứng, một bàn tay lạnh ngắt bất ngờ bịt chặt miệng tôi từ phía sau.

    “Đừng lên tiếng. Nó… nghe được đấy.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *