Vòng Tay Vận Mệnh

Vòng Tay Vận Mệnh

Sau khi kết hôn không bao lâu, chồng tôi gặp tai nạn xe rồi qua đời, còn tôi cũng bị đâm đến mức mất đi một con mắt.

Quá đau lòng, tôi quyết định trở về quê.

Không ngờ, vừa mới về đến làng, tôi đã gặp bà đồng nổi tiếng trong vùng.

Từ nhỏ bà ấy đã có vẻ thần thần bí bí, tôi vẫn còn nhớ rất rõ, hồi đó nhiều người trong làng đều né tránh bà ấy.

Ngược lại, bố mẹ tôi lại thường mang đồ ăn đến cho bà, cũng vì vậy mà bà đối xử với tôi không tệ.

Tôi vừa định chào hỏi, bà đã nhìn chằm chằm vào chiếc vòng tay của tôi rồi nói: “Đứa trẻ ngốc, con đã bị người ta giăng bẫy rồi!”

“Cô ta đang dùng thứ này để hút hết vận may của con, từ giờ con chỉ có thể càng ngày càng xui xẻo. Mà con càng xui, cô ta lại càng hạnh phúc!”

Nghe những lời bà nói, tôi như bị sét đánh ngang tai.

1

Chiếc vòng tay đó là do bạn thân tôi – Cố Chu Chu – tặng.

Ban đầu tôi vốn chẳng thích đeo, nhưng cô ấy nói đó là thứ cô ấy vất vả lắm mới xin được, có thể giúp tôi gặp dữ hóa lành, nhất định phải luôn mang theo bên mình.

Cô ấy còn nói, chỉ cần tôi đeo nó, sau khi kết hôn sẽ ngày càng thuận lợi.

Lúc đó tôi còn cười, nói làm gì có chuyện hoang đường như thế.

Nhưng không chịu nổi sự nài ép của cô ấy, cuối cùng tôi cũng đeo chiếc vòng đó.

Thế mà từ sau khi đeo nó, cuộc sống của tôi chưa từng có một ngày suôn sẻ.

Nhất là ngay ngày thứ hai sau đám cưới, tôi và chồng đã gặp phải một vụ tai nạn thảm khốc.

Chồng tôi chết ngay tại chỗ, còn tôi thì bị thương đến mức hỏng một con mắt, giờ vẫn đang chờ được ghép giác mạc.

Vì cái chết của anh ấy, tôi đã khóc đến xé ruột xé gan.

Ngược lại, bạn thân của tôi thì ngày một lên hương.

Không chỉ quen được bạn trai là con nhà giàu, mà còn tìm được một công việc cực kỳ tốt.

Ngay cả bố mẹ cô ấy cũng chuyển sang sống trong căn nhà lớn mới, nghe nói bây giờ sống rất sung túc, còn có không ít bạn học kéo đến nịnh nọt.

Trước hôm tôi về quê, cô ấy còn đến tìm tôi, khoe khoang cuộc sống hiện tại tươi đẹp đến mức nào.

Tất cả… y hệt như lời bà đồng đã nói.

Tôi nghe xong, gần như lập tức tháo vòng tay ra, định ném đi cho xong.

Nhưng bà đồng đã ngăn tôi lại.

Bà nhìn tôi rồi nói: “Con gái ngốc, cho dù con có ném nó đi thì cũng vô ích, thứ này đã đánh dấu khí vận của con rồi, dù không đeo nữa thì nó vẫn sẽ tiếp tục hút hết vận may của con!”

“Cho đến lúc con chết, mọi thứ mới thực sự chấm dứt!”

Nghe vậy, tôi hoảng hốt, vội vã hỏi: “Vậy giờ con phải làm sao?”

“Đừng lo, để bà giúp con!”

Nhìn tôi, bà đồng nở một nụ cười nhẹ nhàng, chậm rãi nói.

“Con là con gái trong làng mình, sao có thể để người ngoài bắt nạt được chứ!”

“Con chỉ cần tìm cơ hội, nhổ cho bà một sợi tóc của con bé đó, đến lúc đó, bà sẽ giúp con hóa giải tai ương!”

Nghe lời bà, tôi lập tức gật đầu: “Bà ơi, con biết rồi!”

“Con gái, con yên tâm, cô ta hại con thế nào, bà sẽ giúp con trả lại y như vậy.

Vận may của con rồi sẽ quay về!”

Bà nắm lấy tay tôi, ánh mắt đầy thương xót.

Bà bảo tôi về nhà nghỉ ngơi một đêm, hôm sau hãy đi tìm Cố Chu Chu, tôi vui vẻ đồng ý.

Bà đồng dặn dò tôi từng chi tiết nhỏ cần chú ý, sau đó mới rời đi.

2

Về đến nhà, tôi nằm vật xuống giường, toàn thân mệt rã rời.

Từ sau khi chồng mất, tôi cứ mãi lo chuyện tang lễ cho anh, đến giờ đã kiệt sức hoàn toàn.

Tôi vẫn luôn nghĩ đó chỉ là một tai nạn bất ngờ, nào ngờ lại là cái bẫy mà bạn thân tôi giăng ra để cướp vận.

Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn học giỏi, gặp nhiều may mắn, sau khi tốt nghiệp đại học thì quen chồng.

Ngay khi vừa ra trường, tôi đã nhận được lời mời từ một công ty lớn.

Tôi còn nhớ rõ ngày hôm đó – cái ngày anh cầu hôn tôi.

Vậy mà chưa được bao lâu, anh đã chết oan ức trong tai nạn.

Nghĩ đến cảnh ấy, lòng tôi lại trào dâng hận ý với Cố Chu Chu.

Thời đại học, chúng tôi cùng ở chung ký túc xá.

Nếu không có tôi và chồng giúp đỡ, thậm chí cô ta còn chẳng đủ tiền đóng học phí.

Similar Posts

  • Ba Năm Hôn Nhân Mù Quáng

    Sau khi kết hôn với tổng tài giàu nhất Hạ Thành – Hạ Vệ Dịch, anh ta đem tình yêu dành cho tôi, còn tiền bạc thì cho mối tình thanh mai trúc mã – Lữ Yến Phù.

    “Cô thích tôi, sao tôi biết được cô không phải kẻ đào mỏ?”

    “Trong vòng ba năm sau khi kết hôn, tôi sẽ không cho cô một xu nào. Tôi muốn cô chứng minh cho tôi thấy!”

    Tôi chưa từng nhắm vào tiền của Hạ Vệ Dịch, nên bướng bỉnh muốn chứng minh bản thân với anh ta.

    Suốt ba năm trời, tôi đội nắng 40 độ đi giao đồ ăn, làm ba công việc cùng lúc, thậm chí khi sinh Bình Bình, để tiết kiệm tiền, tôi cũng không dám tiêm thuốc giảm đau.

    Cho đến đúng ngày kỷ niệm kết hôn, Bình Bình vì quá nghèo nên bị con của Lữ Yến Phù bắt nạt.

    Đứa bé đó được Hạ Vệ Dịch che chở sau lưng, da trắng nõn, quần áo mềm mại, dùng toàn đồ xa xỉ, còn có cả Hạ Vệ Dịch không phân trắng đen mà chống lưng.

    Còn Bình Bình, bị đánh đến thê thảm, chỉ biết cuộn mình trong lòng tôi như một con mèo nhỏ.

    Tôi bỗng chốc tỉnh ngộ.

    “Hôm nay là ngày cuối cùng rồi. Tổng giám đốc Hạ, chúng ta ly hôn đi.”

  • Bát Thai Hoàn – Món Quà Từ Kiếp Trước

    Trọng sinh được tặng viên Bát Thai Hoàn, tôi lập tức đem cho góa phụ của bạn cùng xưởng với chồng.

    Kiếp trước, Dung Đình ép tôi cả đời phải cật lực vì Bạch Mộ Ly và con trai cô ta.

    Họ chẳng phải vợ chồng, nhưng còn hơn cả vợ chồng.

    Kiếp này, tôi muốn xem thử với một mình tiền lương của anh ta thì nuôi nổi tám đứa con không!

    1. Nhìn thấy khẩu hiệu “Chỉ sinh một con, nhà nước nuôi dưỡng”, tôi bật cười.

    Tôi đã trọng sinh.

    Nhìn viên Bát Thai Hoàn trong tay, thì ra vừa rồi không phải là mơ.

    Tôi tận mắt chứng kiến kiếp trước mình vất vả cả đời, cuối cùng lại dâng hết cho mẹ con Bạch Mộ Ly.

    Dung Đình thích Bạch Mộ Ly.

    Dù cô ta là góa phụ của bạn cùng xưởng anh ta, nhưng hai người vốn là bạn học thời cấp hai.

    Sau này, Bạch Mộ Ly ngoài ý muốn lại gả cho người khác, còn anh ta thì bị ép đi xem mắt và cưới tôi.

    Cả đời tôi ở bên anh ta mà không có lấy một đứa con, vì Dung Đình chưa từng chạm vào tôi.

    Còn Bạch Mộ Ly, dù đứa con cô ta sinh ra không phải của anh ta, nhưng anh ta vẫn luôn đối xử với cô ta hết mực tốt.

    Nhìn viên Bát Thai Hoàn mà ông trời ban cho, tôi quyết không để phí.

  • Tôi Đã Ly Hôn Nửa Năm

    Tôi vẫn đều đặn lĩnh phụ cấp của chồng trong quân đội, vậy mà đến khi khám sức khỏe mới ngã ngửa biết mình đã “ly hôn” được nửa năm rồi.

    Tôi tức đến bật cười, quay người lập tức làm thủ tục hủy hợp đồng viện dưỡng lão cho mẹ chồng.

    Tối đó, tôi đưa bà – người đang nằm liệt giường – đến thẳng cổng doanh trại quân đội của anh ta.

    Sáng hôm sau, anh ta vừa làm xong thủ tục kết hôn với người phụ nữ kia, quay về thì đã thấy tôi và mẹ chồng ngồi chễm chệ trong phòng tiếp khách của đại viện.

    “Cô đưa mẹ tôi đến đây làm gì?” – mặt anh ta sầm lại.

    Tôi lạnh lùng ném ra tờ giấy chứng nhận kết hôn còn mới tinh:

    “Anh kết hôn rồi, làm ơn thực hiện nghĩa vụ nuôi dưỡng của mình cho tốt.”

    Mặt người vợ mới khi thì đỏ bừng, khi lại trắng bệch, tay siết chặt tờ đăng ký kết hôn như muốn bóp nát.

    Tôi nhìn bọn họ, trong lòng chỉ thấy một chữ: sướng.

    Tiếp theo, kỷ luật trong quân đội, rồi đến chi phí điều trị của mẹ chồng — đủ để hai người họ phải khốn đốn một phen.

    Trong trạm y tế thị trấn quanh năm phảng phất mùi Lysol trộn lẫn với bụi đất.

    Tôi ngồi trên chiếc ghế gỗ cứng trong phòng khám phụ khoa, mười ngón tay siết chặt vạt áo, lòng bàn tay đã rịn mồ hôi lạnh.

    Hành lang bên ngoài người qua người lại, tiếng bước chân, tiếng ho khan, tiếng trẻ con khóc lóc… tất cả đan xen thành một thứ âm thanh hỗn loạn.

    Nhưng tôi chẳng nghe thấy gì, chỉ nghe rõ từng nhịp tim dồn dập như trống trận của chính mình.

    Tôi đang chờ kết quả khám sức khỏe.

  • Cú Đấm Sau Nỗi Nhục

    Sinh nhật mẹ.

    Tôi đang trong bếp tỉ mỉ chuẩn bị bữa tối, bà lại đứng cạnh, ánh mắt đầy chán ghét:

    “Cả ngày mày chỉ biết quanh quẩn bên cái bếp thôi à?”

    “Đến sinh nhật tao mà cũng chẳng mua nổi lấy một món quà cho ra hồn.”

    “Bày mấy thứ này ra ngoài cũng chỉ tổ mất mặt.”

    “Nhìn em trai mày đi, nó tuy không về, nhưng còn mua cho tao cả cái vòng vàng to đùng.”

    “Chỉ riêng điểm này thôi, sau này tài sản trong nhà cũng phải để lại cho nó hết.”

    Tôi sững người.

    Ngày cha mất, chính bà là người cầu xin tôi trở về chăm sóc.

    Dù cuộc sống chẳng phải giàu sang gì, nhưng mọi yêu cầu của bà, tôi đều cố gắng đáp ứng.

    Tôi từng ngây thơ nghĩ rằng, có lẽ sự hy sinh của mình sẽ đổi lại được một chút tình thương của mẹ.

    Giờ mới thấy, tôi thật quá ảo tưởng.

  • Lật Ngược Bàn Cờ Thương Trường

    VẮN ÁN

    Tại buổi ký hợp đồng, khách hàng lớn hỏi cô kỹ thuật viên xinh đẹp mới vào làm rằng có biết uống rượu không.

    Cô ta lập tức dội ly rượu vang lên đầu khách hàng, nhàn nhạt nói:

    “Văn hóa rượu chè nơi công sở đều là thói xấu, chỉnh đốn môi trường làm việc phải bắt đầu từ tôi.”

    Khách hàng Lý tổng, người mỗi năm mang về ba trăm triệu lợi nhuận cho công ty, tức giận đến nỗi xé toạc hợp đồng tại chỗ.

    Là người phụ trách dự án, tôi cúi đầu khom lưng xin lỗi không ngừng, cuối cùng uống với Lý tổng đến mức xuất huyết dạ dày mới cứu vãn được tình hình.

    Tôi báo cáo lại tình hình với sếp, nhưng sếp lại mắng tôi:

    “Cậu là người phụ trách mà để suýt mất dự án, ba triệu tiền hoa hồng định cho cậu thì thôi khỏi, coi như là một lời cảnh tỉnh!”

    Sau chuyện đó, tôi liền thêm tên Từ Di Hàn vào danh sách xem xét sa thải trong phòng ban.

    Cô ta chỉ cười khẩy:

    “Tôi là nhân tài được sếp đích thân mời về với mức lương cao, không giống thứ gà rừng như cô chỉ biết cười nói, rót rượu để kiếm đơn!”

    “Sa thải tôi chẳng khác nào cắt đứt động mạch chủ của công ty, đến lúc đó xem cô có phải đến cầu xin tôi quay lại không!”

    Tôi không thèm để ý, nào ngờ đến ngày kết thúc đợt đánh giá, người nằm trong danh sách bị sa thải lại là tôi.

    Sếp nhân cơ hội tuyên bố Từ Di Hàn thay thế tôi, trở thành giám đốc kinh doanh mới.

    “Khách hàng là tài nguyên của công ty, cô thật sự tưởng chốt được hợp đồng là nhờ bản lĩnh của mình sao? Di Hàn học vấn cao, hiểu kỹ thuật, lại xinh đẹp hơn cô, đương nhiên giỏi hơn cô rồi.”

    Tôi chỉ cười nhạt, quay người gọi một cuộc điện thoại.

  • Một Cuộc Họp Lớp

    VĂN ÁN

    “Chị đã mở miệng rồi, em còn không cho vay sao?”

    Giọng của Trương Lệ vang lên từ đầu dây bên kia, mang theo sự ngạo mạn hiển nhiên.

    Tôi cầm điện thoại, không nói gì.

    “Chỉ có sáu mươi nghìn tệ thôi mà, em lương tháng hai mươi nghìn, chẳng lẽ không lấy ra nổi?”

    “Chị họ, em đang để dành tiền đặt cọc mua nhà—”

    “Đặt cọc đặt cọc, suốt ngày chỉ biết đặt cọc!” Cô ta cắt ngang lời tôi, “Chị tổ chức họp lớp không thể mất mặt được, em cứ ứng trước đi, quay đầu chị trả.”

    Tôi hít sâu một hơi: “Em không thể cho vay.”

    Đầu dây bên kia im lặng ba giây.

    “Được. Linh Hiểu, nhớ kỹ những gì hôm nay em nói.”

    Hôm sau, vòng bạn bè của tôi bị dội bom.

    Trương Lệ đăng một bài thật dài: Cô em họ của tôi, lương tháng hai mươi nghìn, vay sáu mươi nghìn cũng không chịu, thật sự làm mất mặt cha mẹ nó.

    Bốn mươi bảy lượt thích.

    Sáng ngày thứ ba, ngân hàng gọi đến: “Cô Linh Hiểu, có một khoản vay tiêu dùng dưới tên cô đã quá hạn ba tháng, mong cô xử lý sớm.”

    Tôi chưa từng làm bất kỳ khoản vay nào.

    Tôi mở báo cáo tín dụng, nhìn chằm chằm vào khoản vay mười hai vạn tệ ghi trên đó.

    Tôi cười khẽ.

    Thú vị rồi đây.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *