Vùng Đất Cá Mặn

Vùng Đất Cá Mặn

Tôi là con cá mặn nổi tiếng trong làng, vậy mà một hôm lại tiện tay nhặt về một người đàn ông toàn thân đầy máu, trông như kẻ hoang dã.

Anh ta mất trí nhớ, sức khỏe hơn người, làm việc gì cũng thành thạo — chỉ là ánh mắt nhìn tôi lúc nào cũng mang theo chút thất vọng, như thể “sắt không rèn được thép.”

Tôi dỗ dành anh ta: “Thiết Trụ à, sau này tôi có tiền rồi, ngày nào cũng cho anh ăn ngon mặc đẹp!”

Anh ta tin thật, ngoan ngoãn làm trâu làm ngựa cho tôi, biến cái nhà trống trơn nghèo xơ xác của tôi thành một chốn ấm cúng đủ đầy.

Cho đến một ngày, mấy chiếc xe sang đen sì dừng lại trước cổng rào gãy nát nhà tôi.

Một đám người ăn mặc chỉnh tề cúi đầu cung kính với anh ta: “Thiếu gia, chúng tôi đến đón ngài về nhà.”

Lúc ấy tôi mới biết, cái gã đàn ông rách rưới mà tôi nhặt về, thật ra là Thái tử gia bị thất lạc của giới tài phiệt Kinh thành.

Khi lên xe, anh ta đã nhớ lại mọi chuyện, ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi: “Dẫn người đi, nhà họ Hứa chưa từng thiếu nợ ai.”

Tôi bị ép đưa về Kinh Châu, mới biết anh ta đã có vị hôn thê môn đăng hộ đối từ lâu.

Lúc anh ta được người hầu vây quanh bước lên xe, còn ngoái đầu lại nhìn tôi một cái, ánh mắt phức tạp, nhưng tôi chẳng thể hiểu nổi.

Phúc bá đứng bên cạnh tôi nói với giọng không cho từ chối: “Cô Lâm, thiếu gia dặn, mời cô cùng về Kinh Châu.”

Tôi ngơ ngác hỏi: “Vậy… còn một trăm triệu anh ta nợ tôi thì sao?”

Giọng Hứa Bắc Thần vang lên từ trong xe, lạnh lùng: “Đưa cô ấy lên xe.”

Chiếc xe rời khỏi ngôi làng nhỏ nơi tôi sống hai mươi năm, Hứa Bắc Thần ngồi bên cạnh tôi, nhắm mắt dưỡng thần.

Tôi dùng đầu ngón chân khều khều đôi giày da đắt tiền của anh ta: “Bắt cóc chủ nợ là tội chồng thêm tội, giờ anh nợ tôi một trăm triệu lẻ mười nghìn rồi đấy.”

Anh ta chẳng thèm mở mắt, giọng lạnh như băng: “Im lặng đi.”

Tôi cố tình lớn giọng: “Không im thì sao? Hứa Bắc Thần, anh tưởng anh giỏi lắm à? Nhớ lại rồi thì phủi sạch quan hệ?”

“Hồi ở Tiểu Hà Thôn là ai ngày nào tôi cũng thay thuốc cho? Ai nhường miếng ăn cuối cùng cho anh? Ai—”

Tôi chưa kịp nói hết câu, anh ta đột ngột mở mắt, siết chặt cổ tay tôi, đau đến mức tôi hít một hơi lạnh.

“Lâm Tiểu Ngư.” Anh ta ghé sát, ánh mắt đầy nguy hiểm, “Tôi đã cảnh cáo cô, đừng nhắc đến Tiểu Hà Thôn nữa.”

Tôi cứng đầu trừng lại: “Dựa vào đâu chứ? Lúc mất trí thì anh đáng yêu biết bao, gọi tôi là ‘Chị Tiểu Ngư’, giúp tôi gánh nước chẻ củi, còn biết bện cào cào cho tôi, bây giờ thì trở mặt làm ngơ—”

“Câm miệng!” Anh ta quát, trong mắt lóe lên cảm xúc tôi không thể đọc nổi. “Chuyện đó, vĩnh viễn không được nhắc lại.”

Tôi không vùng ra được, giận quá liền cúi đầu cắn một phát vào mu bàn tay anh ta.

Anh ta đau nên buông ra, trên tay đã in rõ dấu răng.

“Cô!” Anh ta trừng mắt giận dữ.

Tôi đắc ý nhướng mày: “Lãi suất đấy.”

Phúc bá phía trước khẽ ho một tiếng: “Thiếu gia, cần dừng xe không ạ?”

Hứa Bắc Thần nhìn tôi vài giây, bất ngờ bật cười lạnh: “Không cần. So đo với một con nhà quê, mất giá lắm.”

Anh ta dựa lưng vào ghế, không nói gì thêm.

Nhà quê.

Đây là lần đầu tiên anh ta gọi tôi như thế.

Tự dưng trong lòng tôi đau nhói.

Ở Tiểu Hà Thôn, cho dù anh ta mất trí, cũng chưa từng gọi tôi như vậy.

Tôi cố nhịn không để lộ cảm xúc, chỉ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm cảnh vật trôi vùn vụt.

Biệt thự nhà họ Hứa rộng như cung điện.

Tôi bước xuống xe, chân run lẩy bẩy.

Một hàng dài người giúp việc xếp hàng trước cửa chào đón, đứng đầu là một người phụ nữ trung niên mặc sườn xám, trang điểm tinh tế.

“Bắc Thần.” Bà ta bước tới, nhưng ánh mắt lại dừng trên người tôi, “Cô gái này là ai vậy?”

Hứa Bắc Thần điềm đạm đáp: “Lâm Tiểu Ngư, người cứu mạng tôi… ở bên ngoài.”

Anh ta cố tình nhấn mạnh hai chữ “bên ngoài,” như đang vạch ranh giới rõ ràng.

Phu nhân nhà họ Hứa, Tần Uyển Như, nhìn tôi từ đầu đến chân:

“Ồ? Chính là cô gái quê đã cứu con à?”

Tôi lấy hết can đảm chào hỏi:

“Cháu chào dì! Hứa Bắc Thần nói đúng đấy ạ, cháu chính là ân nhân cứu mạng của anh ấy, tiện thể còn là chủ nợ nữa, anh ấy nợ cháu một trăm triệu.”

Không khí lập tức đông cứng lại.

Đám người hầu cúi gằm mặt xuống, vai khẽ run lên.

Trên gương mặt được bảo dưỡng kỹ càng của Tần Uyển Như hiện ra vết nứt:

“Một trăm triệu? Bắc Thần, chuyện này là sao?”

Hứa Bắc Thần lập tức nắm chặt cổ tay tôi, lực mạnh đến mức khiến tôi sợ hãi:

“Cô ấy nói bậy đấy mẹ. Con đưa cô ấy vào trong trước.”

“Tôi nói bậy chỗ nào?” Tôi cố giằng ra, nhưng anh ta càng siết chặt hơn, “Giấy trắng mực đen có dấu vân tay rõ ràng! Dì nhìn xem rồi phân xử đi ạ!”

Tần Uyển Như cau mày, không giấu nổi vẻ chán ghét trong mắt:

“Ra thể thống gì nữa! Bắc Thần, xử lý cho xong người của con đi.”

Người của tôi? Sao nghe mà chối tai thế?

Hứa Bắc Thần không nói thêm lời nào, gần như kéo lê tôi vào căn biệt thự to đến vô lý kia.

Tôi được sắp xếp ở phòng khách tầng hai, cách phòng ngủ chính của anh ta rất xa.

“Trời ơi, cái nhà tắm này còn to hơn cả nhà tôi.”

Tôi vừa sờ lớp gạch men bóng loáng vừa xuýt xoa.

Hứa Bắc Thần đứng ở cửa, lạnh lùng:

“Từ giờ cô sẽ ở đây. Không có sự cho phép của tôi, không được tự ý đi lại.”

“Sao? Sợ tôi trộm đồ à?” Tôi nhướng mày.

Ánh mắt anh ta tối lại:

“Lâm Tiểu Ngư, đừng có thách thức giới hạn của tôi.”

“Thế anh trả tiền đi!” Tôi tiến lên đứng trước mặt anh ta, ngẩng đầu nhìn, “Anh trả tiền xong tôi lập tức rút lui, tuyệt đối không làm phiền mắt anh nữa.”

Anh ta cúi đầu nhìn tôi, khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.

Tôi ngửi thấy mùi hương quen thuộc từng in sâu trong ký ức ở Tiểu Hà Thôn, giờ lại hòa cùng mùi nước hoa đắt tiền.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi dường như thấy chút gì đó giằng xé trong mắt anh ta, nhưng rồi biến mất ngay.

Similar Posts

  • Trân Trọng Người Trước Mắt

    Tôi và thiếu gia của giới quyền quý thủ đô đã đính hôn từ khi còn nhỏ.

    Ai cũng nghĩ tôi và anh ấy chắc chắn sẽ kết hôn.

    Nhưng trong đầu Thẩm Nghiễn Chi chỉ toàn là hình bóng của “ánh trăng trắng” trong lòng anh ta.

    Anh ta nói: “Giang Lê, em có thể yêu bất cứ ai, chỉ đừng yêu anh.”

    Không yêu thì thôi, trên đời này đàn ông thiếu gì.

    Về sau, tôi cũng lén quen bạn trai.

    Một giờ sáng, bạn trai vẫn chưa về, còn từ chối cả cuộc gọi video của tôi.

    Hách Cảnh Châu nhắn: 【Không tiện lắm…】

    Tôi nổi cáu: 【Không nghe thì chia tay!】

    Video vừa kết nối, thấy cảnh bên kia xong tôi lập tức cúp máy.

    Hách Cảnh Châu nhắn tiếp: 【Sợ rồi hả? Vị hôn phu của em đang ngồi cạnh tôi đó, tôi dám nghe không?】

  • Ba điều kiện để bước vào nhà bạn trai

    Bố bạn trai đưa ra ba điều kiện để tôi bước vào nhà họ.

     1、Phải có thai trước khi kết hôn, để chứng minh bản thân có khả năng sinh con.

     2、Khi mang thai sáu tháng, phải chứng minh đứa trẻ là con của con trai họ.

     3、Mang thai trước hôn nhân quá mất mặt, mẹ bạn trai giữ sĩ diện, vậy nên sẽ không tổ chức đám cưới.

     Tôi bảo anh đi khám xem có bị mất trí không.

     Bạn trai lại nói: “Đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất từ bố mẹ tôi rồi, ai bảo em là người nhà quê cơ chứ?”

  • Cô Gái Bán Xúc Xích Và Tổng Tài Trại Heo

    Khi bạn trai được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, tôi chỉ đậu một trường hạng hai tầm thường.

    Tôi tự an ủi mình: Không sao, ít nhất nhà tôi cũng có chút tiền, hoàn toàn xứng với anh ấy.

    Năm tốt nghiệp, nhà tôi phá sản.

    Buổi hẹn cuối cùng, anh ấy hỏi tôi có muốn cùng anh ra nước ngoài không.

    Tôi ngủ với anh ấy ba lần thật dữ dội, rồi mặc quần vào và cắn răng chặn hết mọi liên lạc.

    Anh ấy sang Mỹ học cao học, còn tôi ở Bắc Kinh một ngày làm ba công việc để trả nợ.

    Sau này, bạn cùng phòng của anh ấy tình cờ gặp tôi, mặt mũi hốt hoảng:

    “Bạn… bạn… bạn chưa chết à? Ban ngày ban mặt mà thấy ma à?”

    Mặt tôi tối sầm lại.

    “Chết cái đầu cậu ấy!”

    “Nguyền rủa tôi ban ngày ban mặt, phạt cậu mua cho tôi ba cây xúc xích bột khoai!”

  • Cố Hành, Anh Ký Nhận Con Đi

    VĂN ÁN

    Tôi nhờ anh giao đồ ăn giúp tôi giao một “đứa con trai”.

    Anh giao đồ ăn hỏi: “Giao cho ai?”

    Tôi đáp: “Cho tổng tài tuyệt tự, Cố Hành.”

    Anh ta vì tuyệt tự mà bị ép thoái vị, hôm nay nhà anh ta sắp tổ chức họp báo, tuyên bố để em trai con riêng kế thừa tài sản.

    Tôi là thú nhân thỏ tai cụp, lần đó phát tác kích thích tố, trong lúc cấp bách đã ngủ với tổng tài tuyệt tự Cố Hành, anh ta tức giận mắng:

    “Vô lễ! Ai cho cô chạm vào tôi, to gan, còn dám sờ nữa!”

    Tôi không chỉ sờ, còn kéo áo anh ta ra lộ cổ áo chữ V sâu:

    “Nhớ kỹ, người đàn ông từng bị tôi đánh dấu, cho dù tuyệt tự, cũng phải vì tôi mà giữ thân trong sạch.

    Làm báo đáp, thỏ con này sẽ bảo vệ anh cả đời.”

    Anh giao đồ ăn đến nơi họp báo, giơ cao đứa bé:

    “Ai là Cố Hành? Con ruột của anh giao đến rồi.

    Phiền anh ký nhận nhanh, tôi còn phải đi giao đơn tiếp theo.”

  • Chồng Ngoại Tình Với Chị Dâu

    Nửa đêm không ngủ được, tôi lên mạng lướt web giết thời gian.

    Lướt màn hình một cách vô thức, bất ngờ một bức ảnh đập vào mắt tôi.

    Trong ảnh, một người phụ nữ từ phía sau ôm lấy người đàn ông đầy thân mật, còn hôn nhẹ lên má anh ta, trong khi người đàn ông đưa tay tạo dáng chữ V trước ống kính.

    Cả hai trông ngập tràn hạnh phúc.

    Chủ bài đăng viết: “Tình yêu này, lại chẳng dám nói với cả thế gian.”

    Dù mặt hai người đã bị làm mờ, nhưng dáng người đàn ông trông giống y hệt chồng tôi.

    Còn người phụ nữ kia… lại có nét giống chị dâu tôi đến kỳ lạ.

  • Nhân Duyên Trên Tàu Cao Tốc

    Trên tàu cao tốc, tôi giúp một cậu học sinh tiểu học hoàn thành bài tập hè để mai còn khai giảng.

    Cậu bé cảm động đến phát khóc, còn nói muốn lấy thân báo đáp tôi.

    Tôi vội vàng từ chối, nói rằng “cỏ già không ăn bò non”.

    Cậu học sinh im lặng.

    Xuống tàu rồi, cậu ấy kéo tôi đến trước mặt một anh đẹp trai.

    Vẻ mặt vô cùng nghiêm túc hỏi tôi: “Chị ơi, con bò già này chị có muốn ăn không?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *