Vụng Trộm Với Thái Tử
Đeo bám người biểu ca thanh cao mãi không thành, ta dứt khoát đổi hướng, chuyển sang để mắt tới tên thị vệ luôn theo sát bên huynh ấy.
Mỗi lần biểu ca cùng công chúa Gia Ninh bàn chuyện trong thiên điện, ta liền kéo hắn vào mật thất, bày ra đủ kiểu tư thế mà quậy phá.
Ta còn ép hắn phải ghé mắt nhìn qua khe cửa. Bên ngoài hai người đứng, ta cũng bắt hắn đứng theo; hễ họ ngồi xuống, ta lập tức buộc hắn đổi sang tư thế ngồi!
Khuôn mặt tuấn tú của hắn đen sì như đáy nồi, ánh mắt nhìn ta cứ như sắp giết người tới nơi.
“Nhìn cái gì mà nhìn, ai cho phép miệng ngươi được rảnh rỗi hả?”
Sau lưng mọi người, ta sai khiến tên thị vệ này đến mức mệt bở hơi tai, hành hắn cho hả dạ.
Cho tới khi thánh chỉ ban hôn giữa biểu ca và công chúa truyền xuống, trái tim lơ lửng của ta cuối cùng cũng nguội hẳn.
Đúng lúc ta định thu dọn hành lý quay về Giang Nam, cổ tay bỗng bị biểu ca nắm chặt. Huynh ấy nén giọng nói:
“Hôn sự này do Thái tử đích thân tiến cử, đã không thể thay đổi. Ương Ương, muội chờ thêm một thời gian nữa đi, đợi ta thành thân xong sẽ nạp muội làm thiếp, được không?”
Ta hơi ghét bỏ rút tay ra:
“Ta đây không thèm làm thiếp. Ta sắp đi rồi, huynh đem tên thị vệ của huynh tặng cho ta có được không?”
Biểu ca sững sờ:
“Ta có thị vệ từ bao giờ thế?”
1
Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy biểu ca, ta đã lặng lẽ đem lòng thương mến huynh ấy.
Huynh là đích trưởng tử của đại tộc họ Thôi, phong thái thanh cao đoan chính, khí chất tựa tùng bách giữa trời tuyết, dung mạo sáng như mỹ ngọc.
Huynh hoàn toàn khác với đám công tử bột mặt hoa da phấn ở quê ta — những kẻ suốt ngày phe phẩy quạt, miệng lả lơi trêu ghẹo.
Chỉ tiếc rằng thân phận giữa ta và huynh cách biệt quá xa, nên từ đầu đến cuối, huynh luôn đối với ta lạnh nhạt xa cách.
Dù ta đã cố tình ăn vận lộng lẫy, dùng đủ loại tiểu xảo như giả vờ làm rơi khăn tay hay vờ trẹo chân, huynh vẫn giữ nguyên vẻ mặt lãnh đạm, tựa bậc thánh nhân không vướng bụi trần.
Có khi huynh còn khẽ nhíu mày, giọng thấp thoáng ý trách:
“Biểu muội hãy tự trọng.”
Thế là tiêu rồi.
Mưu kế chẳng những thất bại, còn khiến mấy vị đích tiểu thư trong Thôi phủ được phen cười cợt thỏa thuê.
Nhị cô nương Thôi Lạc vốn đã không ưa ta, lại là người cười lớn nhất:
“Ngư Ương, ngươi cũng nên soi gương xem mình là ai đi. Huynh trưởng của ta là nhân vật như trích tiên trên trời, sao có thể để mắt tới hạng người như ngươi?”
Soi thì soi, có gì ghê gớm!
Ta thật sự đi tìm một chiếc gương đồng, nghiêm túc ngắm nghía bản thân.
Người trong gương có đôi mắt hạnh long lanh, gò má ửng hồng như cánh đào, thân hình đầy đặn quyến rũ, vòng eo thon nhỏ chỉ vừa một nắm tay.
Ta nghi hoặc xoay một vòng.
Chẳng qua ta chỉ xinh đẹp hơn một chút, ăn mặc rực rỡ hơn một chút, dáng vẻ có hơi lả lướt hơn một chút thôi mà — sao lại không lọt nổi vào mắt biểu huynh chứ!
Người Giang Nam vốn chuộng phong tình, các cô nương ai nấy đều ăn vận như xuân hoa khoe sắc.
Trước kia mỗi lần ta xuống phố, hoa rơi đầy đường, trái cây chất đầy xe vì người ta ném tặng, nào có ai nói ta nửa lời!
Vậy mà vào mắt đám tiểu thư thế gia ở kinh thành này, ta lại thành kẻ không biết lễ nghĩa, là loại hồ ly tinh không thể đem ra làm đại diện gia môn!
Ta vô tội chớp chớp mắt.
Thôi Lạc hoàn hồn, tức đến đỏ bừng mặt:
“Thật là không biết xấu hổ! Chẳng trách mẫu thân không cho ngươi vào học đường dành cho nữ nhi!”
“Nói cho ngươi biết, người huynh trưởng ta để ý là những quý nữ học rộng tài cao như công chúa Gia Ninh kia kìa. Tương lai huynh ấy còn phải làm phò mã nữa đấy! Ngươi có quyến rũ thế nào cũng vô ích thôi!”
Ta khựng lại.
Điều này… hình như đúng là sự thật.
Mỗi lần biểu ca nói chuyện với ta, huynh ấy luôn cố ý giữ khoảng cách, sắc mặt lạnh như băng.
Khi ta líu ríu bên tai, thỉnh thoảng ta còn thấy yết hầu huynh khẽ chuyển động, đôi mắt trầm mặc dán chặt vào ta — trông cực kỳ mất kiên nhẫn.
Thường thì chưa nói được mấy câu, huynh đã khàn giọng bảo có việc bận, rồi vội vã rời đi.
Nhưng đối với công chúa Gia Ninh thì hoàn toàn khác.
Thôi Lạc nói, công chúa Gia Ninh và biểu ca là tri kỷ, lại còn là thanh mai trúc mã.
Mỗi lần huynh cùng nàng thưởng hoa đàm đạo, thần sắc đều ôn hòa, cử chỉ vô cùng chu đáo.
Huống hồ công chúa là muội muội ruột cùng mẹ với Thái tử, xuất thân hoàng tộc danh chính ngôn thuận, thân phận tôn quý đến thế — ta làm sao so được.
Nghĩ đến đây, lòng ta không khỏi chùng xuống.
Rồi ta lại nhớ tới lời mẫu thân dặn trước khi lên đường.
“Ương nhi, chuyến này con nhất định phải dụ được đích tử của Thẩm Minh Xuân về tay mình! Nếu không thành, cũng phải tiêu cho hết tiền bạc của phủ họ Thôi! Đây là những gì bà ta nợ ta!”
2
Thẩm Minh Xuân chính là di mẫu của ta.
Hai mươi năm trước, khi bà và mẫu thân ta cùng chuẩn bị xuất giá, ngoại tổ phụ đã đưa ra cho hai người một lựa chọn.
Một người gả cao vào Thôi gia — danh môn vọng tộc — sau này trở thành chủ mẫu của một đại thế gia hiển hách.
Người còn lại phải gả thấp cho một thương nhân bình thường ở tận Giang Nam xa xôi, để trả ơn người ta từng tài trợ cho ông lên kinh ứng thí thuở hàn vi.
Bên nào tốt hơn, bên nào kém hơn, chỉ cần liếc mắt cũng hiểu ngay.
Vậy mà vận mệnh cả đời người lại bị buộc hờ hững vào hai thẻ xăm, để hai người tự tay rút lấy.
Mẫu thân ta rút trúng thẻ có chữ “Thôi”, còn di mẫu rút phải chữ “Ngư”.
Ngay lập tức, người di mẫu vốn tâm cao khí ngạo liền khóc đến tê tâm liệt phế.
Bà ấy vốn hiếu thắng, nếu thật sự phải gả đi Giang Nam xa xôi, những quý nữ kinh thành từng bị bà lấn lướt e rằng sẽ cười nhạo không biết chừng nào cho hết.
Bà nắm chặt vạt váy của mẫu thân ta, khóc lóc thảm thiết.
Mẫu thân không nỡ thấy tỷ tỷ đau khổ như vậy, cuối cùng mềm lòng, đồng ý đổi thẻ xăm cho bà.
Hai tỷ muội còn hẹn ước: sau này gả vào hai nhà phải nâng đỡ lẫn nhau.
Nếu sinh một trai một gái thì định ước hôn nhân; nếu sinh cùng giới thì để bà ấy nhận làm con nuôi.
Biểu ca sinh trước ta ba năm.
Lúc mẫu thân vừa sinh ra ta, bà ấy vẫn thường xuyên thư từ qua lại, trong thư luôn tha thiết mong ta mau lớn, còn vẽ ra đủ viễn cảnh sau này khi ta gả vào Quốc công phủ, bà sẽ yêu thương ta thế nào.
Nhưng dần dần, khi biểu ca trưởng thành, phong cốt và tài năng ngày càng lộ rõ, thái độ của bà cũng bắt đầu đổi khác.
Thư bà gửi cho mẫu thân thưa dần, hai năm mới có một bức, mà cũng không còn nhắc gì đến chuyện hôn ước của chúng ta.
Bà chỉ hờ hững nói vài câu, bảo ta đến Quốc công phủ ở tạm một thời gian để biết phong cảnh kinh thành.
Mẫu thân tức đến không chịu nổi, vỗ bàn nói:
“Ương Ương, con đi đi, nhất định phải đi cho ta!”
Từ nhỏ ta đã được nuông chiều quen thói tiêu tiền như nước.
Ra ngoài phải ngồi xe ngựa chạm trổ tinh xảo, vải vóc phải dùng loại lụa mềm đắt tiền nhất, trâm cài phải là trân phẩm thượng hạng.
Đến Quốc công phủ, ta cũng chẳng hề thu liễm.
Có lẽ vì trong lòng áy náy, bà đối với những khoản chi tiêu cao ngất của ta đều cố nhịn cho qua.
Chỉ có điều — thứ nhất, bà không cho biểu ca tiếp xúc với ta; thứ hai, cũng không cho ta vào học đường dành cho nữ nhi.
Bề ngoài thì nói là sợ ta vất vả, không quen khuôn phép.
Nhưng ta lại vô tình nghe được bà nói với đám người Thôi Lạc:
“Con gái nhà thương nhân thì sao bước chân vào chốn thanh cao được. Các con chẳng lẽ nghĩ ta sẽ để thứ không ra gì này làm lỡ tiền đồ của huynh trưởng các con sao?”
Ta tức đến phát run, nước mắt cứ thế trào ra.
Nhưng từ nhỏ tính tình mềm yếu, ta chỉ biết cắn khăn tay mà khóc thầm.
Trong lòng âm thầm mắng: bà mới là thứ không ra gì, cả nhà bà đều là thứ không ra gì!
Giữa làn nước mắt mờ nhòe, bóng dáng biểu ca bỗng xuất hiện.
Áo gấm trắng như ánh trăng, thân hình cao ráo đứng đó — không biết đã rũ mắt nhìn ta từ lúc nào.
Đó dường như là lần đầu tiên huynh lau nước mắt cho ta.
Đầu ngón tay nóng đến mức khiến người ta giật mình.
Bàn tay với những khớp xương rõ ràng hạ xuống, chậm rãi lấy chiếc khăn tay trong miệng ta ra, rồi thuận thế thu vào lòng bàn tay.
Giọng nói hiếm hoi lộ ra một tia dịu dàng:
“Ở đây khóc lóc cái gì?”
“Ai làm muội uất ức sao?”
Trong lòng ta thầm mắng: Chính là huynh! Là mẹ huynh! Là cả cái Quốc công phủ này làm ta uất ức đấy!
Trong cơn tức giận, một ý nghĩ vừa bộc phát vừa xấu xa bỗng nảy ra trong đầu ta.
3
Mùng ba tháng bảy là sinh nhật của biểu ca.
Quốc công phủ treo đèn kết hoa, náo nhiệt vô cùng.
Nghe nói vị công chúa Gia Ninh kia cũng tới, được di mẫu và mấy vị tỷ tỷ vây quanh nghênh đón như thượng khách.
Mọi người đều bận rộn tiếp đón khách quý, không ai phát hiện — trong gian thiên điện phụ thuộc tẩm cung của biểu ca, từ lư hương đang lặng lẽ tỏa ra một mùi hương kỳ lạ.
Ta biết thói quen của huynh.
Mỗi ngày đến giờ Tuất, huynh đều cho hạ nhân lui hết, rồi một mình vào đây, ở lại suốt một canh giờ.
Tuy không rõ nguyên do, nhưng ta chắc chắn — đây là cơ hội tốt để ra tay.
Vừa lẻn vào trong, cách bài trí của thiên điện khiến ta không khỏi sửng sốt.
Từng giá sách dày đặc xếp chồng xen kẽ, chừa lại một lối đi hẹp dẫn sâu vào trong. Cuối lối là một cánh cửa bí mật.
Kỳ lạ thật.
Biểu ca đến thiên điện… chẳng lẽ không phải để nghỉ ngơi, mà là làm chuyện bí mật gì sao?
Ta thử đẩy cửa, nhưng không mở được, đành bỏ qua.
Không còn thời gian nghĩ nhiều, ta vội quay ra theo lối cũ, đốt hương, kéo thấp mạng che mặt, rồi co người nấp trên chiếc sập nhỏ cạnh bàn sách — chờ thỏ sa lưới.
Không biết đã bao lâu trôi qua.
Ngay lúc ta mơ màng sắp ngủ gật, chợt nghe “két” một tiếng — cửa mở.
Nhưng âm thanh ấy… dường như không phát ra từ cửa phòng.
Trong ánh nến chập chờn, một bóng người cao lớn tiến lại gần. Khi đi vòng qua giá sách, người nọ bỗng lảo đảo một cái.
Mắc bẫy rồi!
Ta nhào tới thật mạnh, ép hắn xuống giường, tiện tay giật phăng mạng che mặt của mình…
…
Giờ Mão một khắc, trời vừa hửng sáng.
Ta dốc hết sức mới rút được một cánh tay ra, cả người rã rời như không còn chút sức lực.
Ngoài kia… sao vẫn chưa có động tĩnh?
Biểu ca mất tích lâu như vậy, lẽ ra di mẫu phải đi tìm chứ? Nhìn thấy cảnh này, bà ta đáng lẽ phải tức đến hộc máu mới đúng — người đâu hết rồi?
Ta còn đang lẩm bẩm trong lòng, thì bất ngờ chạm phải một đôi mắt lạnh như mặt hồ đóng băng.
Tim ta suýt nữa nhảy vọt ra ngoài.
Người nằm bên cạnh… không phải biểu ca!
Người này có một gương mặt tuấn tú đến mức khiến người ta phải giật mình. Đôi mắt phượng lạnh lẽo, không giận mà tự mang uy thế.
Ta hoảng hốt ôm lấy ngực, đang định hét lên thì một bàn tay lớn đã nhanh chóng bịt chặt miệng ta lại.
Thoạt nhìn hắn có vẻ hơi suy nhược, sắc môi tái nhợt, nhưng gương mặt lại phủ một tầng đỏ bất thường. Hắn lạnh giọng chất vấn:
“Ngươi là ai? Tại sao lại xuất hiện ở nơi này?”
Câu này phải để ta hỏi ngươi mới đúng chứ?
Ta ú ớ trừng mắt nhìn hắn, ánh nhìn lướt từ yết hầu đang khẽ chuyển động xuống lồng ngực rộng mở, rồi tiếp tục trượt xuống cơ bụng rắn chắc — nơi đó vẫn còn vắt chiếc yếm đỏ thêu hoa mẫu đơn của ta.
Vừa thẹn vừa giận, ta nóng bừng cả mặt. Người đàn ông kia cũng nhìn theo ánh mắt ta, động tác bỗng khựng lại.
Ta hậm hực gạt tay hắn ra:
“Ta còn muốn hỏi ngươi đấy, tại sao ngươi lại ở trong thiên điện của biểu ca ta?”
“Chẳng lẽ ngươi là kẻ trộm?”
Lời vừa thốt ra, trong lòng ta lập tức dâng lên một trận hoảng loạn.
Nếu thật sự là vậy… chẳng lẽ ta sẽ bị giết người diệt khẩu sao?
Ta cố gắng tỏ ra cứng rắn để đối chất với hắn, nhưng thực chất toàn thân đã bắt đầu run rẩy, chiếc chuông bạc nơi cổ chân cũng phát ra những tiếng leng keng lạc nhịp.
Ta sắp khóc đến nơi rồi.
Người đàn ông chống tay ngồi dậy, ánh mắt dừng trên bàn chân ta một lát rồi nhanh chóng dời đi.
Một lúc sau, hắn vô cảm đáp:
“Ta là thị vệ của hắn.”
“Thị vệ sao?” Trái tim ta thoáng buông lỏng.
Ta nhìn quanh, lúc này mới phát hiện nơi đây đã không còn là chiếc sập nhỏ ban đầu, mà là một mật thất u tối, bốn phía tường đá bao quanh.
Ngoại trừ một chiếc sập mềm và chén thuốc đặt trên bàn nhỏ thì chẳng còn gì khác.
Xem ra biểu ca để hắn ở đây dưỡng thương.
“Ngươi bị bệnh à?”
Hắn thoáng sững lại, dường như không ngờ ta sẽ đột nhiên hỏi chuyện này.
Ban nãy khi hắn ngồi dậy, chiếc yếm rơi xuống đã để lộ vết thương cực kỳ đáng sợ ở vùng bụng.
Bị thương nặng ở eo như vậy mà đêm qua còn… suốt mấy canh giờ liền…
Ta chột dạ, vội mặc lại y phục rồi đứng dậy, lí nhí thương lượng:
“Ta có thảo dược thượng hạng, có thể lén mang tới cho ngươi. Chuyện hôm nay… tuyệt đối đừng nói với người ngoài, được không? Coi như chưa từng thấy ta!”
Dù sao cũng là ta đuối lý trước, thật sự không tiện mặt dày bắt bẻ người ta.
Người đàn ông nhắm mắt lại, vẻ như đang nhẫn nhịn điều gì đó:
“Ta tự khắc sẽ không nói.”
Vậy thì tốt quá rồi!
Để lại một câu bảo hắn dưỡng thương cho tốt, ta lập tức lếch thếch chạy biến khỏi đường hầm.
Ta hoàn toàn không phát hiện — phía sau lưng mình, có một ánh mắt thâm trầm u tối vẫn luôn dõi theo.