Xã giao sợ hãi nhưng nghiện nói lời trêu chọc

Xã giao sợ hãi nhưng nghiện nói lời trêu chọc

Tôi là một đứa mắc chứng sợ xã giao, nhưng lại luôn thích nói lời trêu chọc với bạn trai.

Hẹn gặp ngoài đời, chúng tôi còn đặt nhầm khách sạn.

Nhưng khi thấy đối tượng quen qua mạng, tôi lại sợ đến toát mồ hôi lạnh.

“Hay là… chúng ta trả phòng đi?”

Giáo sư Nhan đẩy gọng kính, khóe môi cong cong mang theo ý cười.

“Không phải em nói muốn thử xem cơ thể tôi có đủ khỏe không à?”

1

Tôi và bạn trai quen nhau qua mạng hai năm rồi.

Anh thích tôi gọi anh là đồ hư hỏng, tôi lại mê cái giọng tổng tài trêu người của anh.

Chúng tôi đã thỏa thuận: không quan tâm ngoại hình.

Vì vậy, lúc gọi video, anh luôn chỉ lộ một phần người, chứ chẳng bao giờ để tôi thấy toàn mặt.

Hôm đó, vừa học được một câu trêu ghẹo, tôi muốn nói cho anh nghe.

Thế là mở video gọi qua.

Anh từ phòng tập bước ra, mồ hôi chảy dọc bụng săn chắc, lấp ló nơi vùng cấm kỵ.

Giọng nói trầm thấp khiến người ta run rẩy:

“Bảo bối, sao vậy?”

Tôi chỉ hận không thể xông vào vả anh hai cái.

Sao à?

Anh còn dám hỏi sao à!

Cái quần đó không thể kéo cao hơn một chút à?!

Bề ngoài tôi vẫn ngoan hiền, nhưng khóe môi lại khó kìm đến nỗi muốn bật cười.

“Anh… thích nghe em đọc thơ không?”

Trên màn hình, ngón tay thon dài của anh cầm khăn lau mồ hôi.

Cơ ngực săn chắc theo động tác càng thêm rõ ràng.

Anh thở dốc, khàn giọng:

“Em thích đọc thơ?”

Tôi chớp mắt, gật gù:

“Đúng thế, đúng thế.”

“Vậy nếu gặp một bài thơ hay, anh sẽ nói thế nào?”

Anh ngập ngừng, uống ngụm nước rồi đáp:

“Anh nghiên cứu hóa cao phân tử, không giỏi về thơ văn.”

Cần gì anh phải hiểu!

Thấy tôi hụt hẫng, anh đổi giọng:

“Bài thơ này… cũng hay.”

….

Tôi nhìn anh với ánh mắt tối lại.

Cái đồ hư hỏng này còn giả vờ làm đóa bạch liên trong sáng?

Nếu anh thật sự không hiểu, thì để tôi hóa heo leo cây còn dễ tin hơn!

Anh cười: “Chọc em thôi. Đã vậy thì chúng ta gặp mặt ngoài đời đi, mèo con.”

?!

2

Đừng nói đến chuyện hẹn gặp đàn ông, chỉ cần giữa đường nhìn thấy đàn ông, tôi cũng sẽ vòng qua đường khác.

Trong thế giới của tôi, đàn ông chẳng khác nào thú dữ.

Tôi chỉ có thể nghe giọng trầm quyến rũ của anh trên mạng để đùa vui một chút thôi.

Chứ làm sao chịu nổi khi gặp thẳng một tổng tài bá đạo ngoài đời!

Thế là cả đêm không ngủ.

Sáng hôm sau, mắt thâm quầng, tôi vẫn phải đến trường dự buổi tọa đàm.

“Nghe nói giáo sư lần này được mời chính là cựu sinh viên xuất sắc của trường mình.”

“Anh ấy học liền một mạch thạc sĩ, tiến sĩ, cao gần mét chín cơ đấy.”

“Giống hệt nhân vật ‘quân tử ngụy trang’ trong tiểu thuyết luôn!”

Tôi nhìn chằm chằm lên bục giảng, mặt cứng ngắc như xác sống.

“Thật… vậy à?”

Lời bạn bè tôi đều bỏ ngoài tai.

Trong đầu chỉ lặp đi lặp lại mấy suy nghĩ:

【Có nên đi gặp anh ấy không?】

【Nghe nói giọng càng hay thì mặt càng… khó coi?】

【Cái tên hư hỏng đó, sao không chịu mãi mãi ở trong điện thoại, để tôi cùng anh kết hôn sinh con qua màn hình thôi chứ!】

Bỗng bạn tôi kích động nắm tay tôi, hét toáng:

“Đẹp trai quá! Trời ơi, chồng tôi…”

Tiếng hét ấy thành công thu hút ánh nhìn của vị giáo sư trên bục.

Lần này trường rất coi trọng, hầu hết giảng viên và sinh viên đều có mặt.

Trong nháy mắt, ánh mắt mọi người dồn về phía chúng tôi, rọi sáng như đèn pin cảnh sát.

Giống như kẻ phạm tội, tôi lập tức cúi gằm mặt, nắm chặt vạt áo bạn mình.

Giọng giáo sư trầm thấp, từ tính mê người.

“Xin lỗi nhé, bạn học. Tôi đã có gia đình rồi.”

“Nhưng vẫn cảm ơn sự yêu thích của em.”

Lời anh vừa thốt ra khiến hội trường đồng loạt bùng nổ.

Nhiều nữ sinh gào thét, lại đồng loạt tiếc nuối khi nghe anh đã kết hôn.

Sao giọng anh… nghe giống Nhan Tô Viễn đến thế?

Tôi ngẩng đầu lên, tim lập tức hẫng một nhịp.

Người đàn ông dưới ánh đèn sân khấu cao lớn tuấn tú, ngũ quan sắc nét, mỗi cử động đều toát lên khí chất kiêu quý, lạnh nhạt.

Thế nhưng lại ngập tràn cảm giác người chồng mẫu mực!

“Nếu không phải anh đã công khai mình đã có vợ, tôi nhất định sẽ tin anh chính là ‘bạn trai không mặt’ mà tôi quen qua mạng suốt bao năm nay.”

Thì ra… đàn ông giọng hay, cũng có thể rất đẹp trai.

3

Ngoại hình sáng sủa cộng thêm giọng nói trầm ấm như phát thanh viên, giáo sư Nhan nhanh chóng chiếm được lòng người.

Mọi người thi nhau giơ tay trả lời rất nhiệt tình.

“Vậy câu hỏi tiếp theo, tôi sẽ ngẫu nhiên chọn một bạn.”

Nghe đến việc gọi tên, theo thói quen tôi lập tức nghiêng người, cố ý để đầu bạn phía trước che khuất mình.

Trong lúc tim đập thình thịch, tay tôi lại điên cuồng gõ chữ gửi cho bạn trai quen qua mạng:

【Thứ bảy tuần này anh có rảnh không?】

【Chú ơi, mèo con muốn thử xem cơ thể chú có khỏe không.】

(kèm theo biểu cảm một con mèo bị con mèo khác húc duang duang jpg)

Đang hồi hộp chờ anh trả lời, chị em bên cạnh đột nhiên ôm lấy tôi lắc mạnh:

“Mau mau mau! Chồng tao gọi mày lên trả lời kìa!”

Tôi giật mình hoàn hồn, phát hiện cả hội trường đều nhìn chằm chằm vào mình.

Giáo sư từ bục bước xuống, sải đôi chân dài tiến thẳng về phía tôi.

Nụ cười trên gương mặt anh tao nhã đến mức khiến người tim run lẩy bẩy.

Ngón chân tôi bất giác co quắp lại.

Anh đã đứng gần ngay trước mặt.

Từ tầm nhìn cúi đầu, tôi thoáng thấy quần tây thẳng thớm kia hơi căng chặt.

Một mùi trà dịu nhẹ hòa cùng chút hương khói thuốc thoang thoảng xộc vào mũi.

“Bạn học, em thấy trong ba loại vật liệu này, loại nào thích hợp hơn?”

Tôi vội thu lại ánh mắt, vẫn cúi gằm đầu.

Nhịp tim đập mạnh liên hồi như muốn phá vỡ màng nhĩ.

Tôi hé môi, nhưng cổ họng nghẹn ứ, một chữ cũng chẳng thốt ra được.

Đã lâu rồi tôi chưa từng đối thoại trực tiếp với ai.

“Bạn học, em… đang ngại sao?”

Chết mất thôi!

Rõ ràng bao nhiêu người đang nhìn, nhưng tôi lại cảm giác như người đàn ông đã có vợ này đang cố tình trêu chọc mình!

Không khí nhất thời gượng gạo đến mức căng thẳng.

Tờ giấy trên vở đã bị móng tay tôi cào rách ba lớp, lòng bàn tay cũng ướt nhẹp mồ hôi.

“Thầy ơi, thầy ơi, em biết!”

May mà cô bạn lắm lời của tôi lập tức giơ tay, thay tôi trả lời.

“Bạn học mắc chứng sợ xã giao.”

Giáo sư cong khóe môi:

“Lần sau, mạnh dạn hơn một chút.”

Cảm giác anh rời đi rồi, tôi mới dám ngẩng đầu lên.

Từ góc độ này, tôi nhìn thấy gương mặt nghiêng hoàn hảo của anh.

Đẹp nhất chính là bàn tay cầm micro kia, trắng ngần thon dài, các khớp xương như tỏa ra ánh sáng lạnh của bạch ngọc.

Tôi âm thầm thở phào.

Ngón chân buông lỏng.

Nguy hiểm thật… chút nữa bùn kẽ chân cũng bị ép trào ra rồi.

4

Tôi và Nhan Tô Viễn quyết định gặp mặt ngoài đời!

Để tránh bất trắc, tôi lại một lần nữa xác nhận khách sạn và nhà hàng.

【Cưng à, anh đây.】

【Khách sạn đặt hai phòng hôm thứ bảy không có vấn đề gì chứ?】

【Hôn cái nào.】

【?】 Tôi giật nảy cả người.

Cái quái gì thế, đồ biến thái?!

Đối phương vội vàng thu hồi tin nhắn.

【Xin lỗi cưng, anh bấm nhầm.】

【Nhà mình giờ chỉ còn lại một phòng thôi, do có người hủy đặt vào phút chót.】

Tôi cau mày, vừa định chửi thì một cuộc gọi lại đến.

Đúng dịp thứ bảy này trùng với lễ tình nhân, khách sạn gần như kín phòng, rất khó tìm được chỗ khác thích hợp.

Sau khi xác nhận lại với chủ khách sạn, tôi đành chấp nhận đặt căn phòng đó.

5

Thứ bảy.

Tôi đến khách sạn sớm, định để đồ vào trước.

“Phòng 201?”

Vừa bước ra khỏi thang máy, tôi sững lại.

Trong lòng dấy lên cảm giác bất an, nhưng tôi vẫn tiếp tục đi.

Khi đi ngang qua phòng 306, bên trong vọng ra tiếng khóc nghẹn ngào.

Âm thanh ai oán, rợn người.

Tôi giật thót, cổ họng khô khốc, vội nuốt nước bọt.

Một lớp mồ hôi lạnh túa ra sau lưng, đầu óc trống rỗng.

Tôi cố nhấc chân, cứng đờ bước tiếp về phía trước.

Trời ạ! Cả tầng này dường như phòng nào cũng không bình thường!

6

Cuối cùng cũng tới phòng số giống như trong tin nhắn.

Tôi còn chưa hoàn hồn, run đến mức nhập sai mật mã mấy lần liền, mãi mới mở được cửa.

“Á… mẹ ơi, con xuyên không về thời cấp ba rồi à?”

Bảng đen? Bàn ghế học sinh? Ánh nắng chan hòa, làn gió dịu dàng lùa vào cửa sổ.

Trời ạ… thật là… sắp phát điên rồi…

Tôi như lên cơn động kinh, vội rút điện thoại gọi cho ông chủ khách sạn.

Similar Posts

  • Mẹ Đơn Thân Và Hai Tiểu Quỷ Nhà Hào Môn

    Kiếp trước, tôi và bạn trai nhà giàu giận dỗi nhau, vừa phát hiện mang thai liền lập tức ôm bụng bỏ trốn.

    Bạn thân tìm đến khuyên tôi phá thai, bảo đừng giữ lại nghiệt chủng.

    Không đưa tôi đến bệnh viện lớn, cô ta cố ý dắt tôi tới một phòng khám chui, cuối cùng hại tôi mất máu quá nhiều, chết ngay trên bàn mổ.

    Lúc Giang Thư Duẫn tới thì đã muộn, chỉ còn lại thi thể của tôi, cuối cùng chính anh ấy tự tay đưa tôi đi hỏa táng.

    Chẳng bao lâu sau khi tôi chết, Giang Thư Duẫn thừa kế khối tài sản hàng nghìn tỷ của gia tộc, một đường trở thành kim cương vương lão ngũ, đứng trên đỉnh cao nhân sinh.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi đang chuẩn bị phá thai thì đột nhiên nghe thấy hai nhóc trong bụng lên tiếng.

    “Rồi rồi, lại cái kịch bản cũ rích: ôm bụng bỏ trốn rồi định phá thai.”

    “Ba con là con một của ba đời, tài sản nghìn tỷ, mẹ mà chết trên bàn mổ thì bạn thân sẽ lên thay vị trí, rồi mẹ biến thành bức ảnh treo tường nhìn họ hạnh phúc bên nhau.”

    “Con người sao lại không biết tốt xấu đến mức này.”

    Câu nói đó đâm thẳng vào tim, tôi suýt nữa tức đến mức trào máu.

    Tức quá mức, chiếc muỗng nhựa dùng ăn đồ ăn ngoài còn bị tôi bẻ gãy, thì giọng nói của đứa còn lại lập tức vang lên:

    “Giờ mẹ quay về đi, chắc ba con cảm động khóc như mưa.”

    “Chớ nói là ăn đồ ngoài, mẹ ăn cơm bằng muỗng vàng nguyên khối cũng chẳng ai dám nói gì, thân phận mẹ lập tức tăng lên hàng tỷ.”

    Điên rồi!

    Tất cả đều điên hết rồi!

    Con người sao lại có thể không biết điều như tôi được chứ!

  • Không Được Yêu Thương

    Phó Đình Việt không yêu tôi, nhưng lại rất yêu con của chúng tôi.

    Ngày con trai chào đời, anh không hề suy nghĩ đã đặt tên cho con là An An.

    Hy vọng con cả đời bình an.

    Sau này, Bạch Nguyệt Quang của anh ấy trở về nước, mang theo một đứa trẻ cũng tên là An An.

    Người đàn ông trước nay luôn nâng niu con trai bỗng thay đổi sắc mặt, cứng rắn ra lệnh đổi tên cho con.

    Con trai nắm lấy tay anh, hoảng loạn:

    “Bố ơi, con không phải là An An sao? Sao lại phải đổi tên?”

    Nhưng người đàn ông lại hất tay con ra, ôm lấy đứa trẻ của Bạch Nguyệt Quang, giọng lạnh băng:

    “Vì bố thích là An An, không phải là con.”

    Khoảnh khắc đó, đứa trẻ năm tuổi lần đầu tiên hiểu được thế nào là không được yêu thương.

  • Đá Nhầm Người Vớ Được Người Yêu

    Anh tôi vừa đẹp trai vừa phong lưu, đào hoa không ngừng.

    Trong buổi tiệc, vô tình tôi thấy anh tôi đang lén lút ve vãn bạn gái của người nắm quyền nhà họ Phong.

    Tôi choáng váng đến tối sầm mặt mày.

    Vừa sợ vừa giận, tôi đá anh tôi mấy cú dưới gầm bàn, nhắc anh bớt lố.

    Ai ngờ Phong Lễ – người cúi đầu im lặng từ nãy đến giờ – lại bất ngờ ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm.

    Cứu mạng, tôi đá nhầm người rồi!

  • Tổng Giám Đốc Cấm Dục Cưới Tôi Vì Tin Đồn

    Toàn công ty công khai lẫn ngấm ngầm đều đang ghép đôi tôi và tổng giám đốc.

     Vì để giữ công việc, ngăn tin đồn truyền tới tai tổng giám đốc vốn luôn có “bạch nguyệt quang” trong lòng, tôi đã nửa đêm đăng một dòng trạng thái đính chính.

     “Vừa lĩnh chứng, rất bận, đừng nhắc đến.”

    Không ngờ ngay sau đó, tổng giám đốc cũng đăng một dòng.

     “Vừa lĩnh chứng, vợ rất bận, đừng nhắc đến.”

    Tôi: !?

  • Tết Không Về, Vì Anh Bận Làm Rể

    Tết Nguyên đán sắp đến, tôi kết hôn đã ba năm chưa về nhà, muốn dẫn chồng về nhà ăn Tết.

    Nhân tiện thăm bố, người vừa nghỉ hưu khỏi vị trí công tác bí mật, đã mười năm rồi tôi không gặp.

    Nhưng chồng tôi lại nói năm nay phải tới nhà lãnh đạo chúc Tết, không thể về được.

    Trên đường về nhà mẹ đẻ, tôi lướt điện thoại thì vô tình thấy một bài đăng đang rất hot.

    “Lần đầu tiên đến nhà bố mẹ bạn gái chúc Tết, căng thẳng quá, mang từng này quà đã đủ tỏ thành ý chưa?”

    Trong bài đăng đính kèm mấy tấm ảnh.

    Sáu thùng Mao Đài, mười cây thuốc lá, thêm cả máy mát-xa cho người già, cùng đồ chăm sóc da cao cấp trị giá hơn chục vạn tệ.

    Tôi hơi lấy làm lạ, sao lại giống y như bộ quà Tết chồng tôi bảo phải mang đi biếu lãnh đạo?

    Bình luận dưới bài toàn là lời khen ngợi của các cô gái.

    “Tính ra hơn mười vạn, xem như có thành ý rồi, có chuẩn bị gì cho cô gái chưa?”

    Chủ bài đăng đăng thêm hai tấm vé máy bay đi Maldives từ nửa tháng trước, nói là đã tặng rồi.

    Thời gian bay lại trùng đúng ngày chồng tôi bảo về quê chăm mẹ bệnh.

    Tôi trầm ngâm vài giây rồi gọi điện cho chồng: “Anh đang ở đâu vậy?”

    Anh hạ giọng: “Sao thế em, anh đang trên đường đến nhà lãnh đạo.”

    Tôi cúp máy, mở bản đồ tìm địa chỉ nhà lãnh đạo Hứa Nhuệ An, vỗ vai tài xế.

    “Bác tài, xin lỗi nhé, tôi muốn đổi điểm đến.”

  • Vương Phi Của Nhiếp Chính Vương

    Phu quân ta xuất chinh ba năm chưa từng trở về.

    Trong kinh thành đồn đại khắp nơi rằng chàng đã tử trận nơi sa trường.

    Kẻ đối đầu với chàng — Nhiếp chính vương Tiêu Thừa — đặt trước mặt ta một thi thể cháy đen cùng một đạo thánh chỉ.

    “Hạ Đới, ngươi chọn ôm lấy cái xác này mà thủ tiết, hay chọn tiếp chỉ tái giá, trở thành Vương phi của bổn vương?”

    Kiếp trước, ta đã chọn thủ tiết.

    Nào ngờ, phu quân ta lại kỳ tích sống sót trở về.

    Chàng nghe tin đồn ta và Tiêu Thừa có gian tình, cho rằng ta làm nhục gia môn, liền tự tay dìm ta xuống hồ.

    Trong làn nước lạnh lẽo đang nuốt chửng hơi thở cuối cùng, ta mới thấy người đứng trên bờ — phu quân của ta, tay lại đang nắm chặt muội muội cùng cha khác mẹ.

    Hóa ra, hết thảy đều là âm mưu của họ.

    Chàng muốn danh chính ngôn thuận cưới người trong lòng, mà ta, từ đầu đến cuối, chỉ là quân cờ bị lợi dụng.

    Khi ta mở mắt lần nữa, chính là ngày Tiêu Thừa buộc ta phải hai chọn một.

    Kiếp này, ta vẫn từ chối hắn — nhưng ta lại xin thêm một đạo thánh chỉ khác.

    Ta muốn xem thử, một tướng quân đã “chết trận”, rốt cuộc sẽ sống lại thế nào!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *