Y Nữ Bán Hôn Nhân

Y Nữ Bán Hôn Nhân

Thành thân đã ba năm, bỗng một ngày, Thẩm Kỳ An hồi phục ký ức.

Hắn nói với ta, hắn là trưởng tử của Trấn Bắc Hầu, trong nhà đã có chính thê.

Ta không cự tuyệt lời thỉnh cầu đưa ta theo hồi kinh,

Nhưng khi hắn vì chính thê mà khó xử đứng giữa hai bờ, ta liền phủ nhận mối quan hệ giữa ta và hắn.

“Công tử đã tìm được người thân, vậy xin kết toán số bạc đã hứa với tiểu nữ.”

Dưới ánh mắt tràn đầy kinh ngạc của hắn, ta mang theo xấp ngân phiếu dày rời đi.

Giỡn sao, hạng người như hắn, ta nhặt về cũng được tám mười kẻ.

Mà kẻ mới nhặt được kia, không chỉ tuấn tú hơn, lại còn trẻ trung hơn,

Vừa hay ta còn đang nghĩ tìm cớ gì để bỏ hắn đi cho nhẹ lòng!

1

Gần đây, Thẩm Kỳ An có chút khác thường.

Hắn thường ngồi trước cửa nhà, ngẩn người nhìn về hướng kinh thành.

Ba năm thành hôn, việc gì cũng lấy ta làm trọng, chưa từng lừa dối.

Thế mà nay, lại học được cách giữ kín bí mật.

Chẳng trách được, dù sao ba năm ký ức mất đi, nay chợt nhớ lại, ai ai cũng cần thời gian để tiêu hóa.

Ba năm trước, lúc ta lên núi hái thuốc, nhặt được hắn dưới vách đá, toàn thân trọng thương.

Tỉnh lại, hắn không nhớ bản thân là ai, tên gì, từ đâu tới.

Thấy hắn diện mạo tuấn tú, ta liền lưu hắn ở lại.

Bởi bên hông hắn đeo ngọc bội khắc chữ “Thẩm”, ta lấy họ Thẩm cho hắn, đặt tên là Kỳ An.

Một năm sau, ta và hắn bái đường thành thân.

Hắn tuấn tú, cử chỉ phong nhã, không giống thường nhân.

Ta từng lo hắn là công tử nhà quyền quý, trong nhà sớm đã có thê thất.

Vậy nên lúc nhàn rỗi, ngoài việc giúp hắn tìm lại trí nhớ, ta còn mang ngọc bội đi khắp nơi dò hỏi, nhưng vẫn không tìm ra manh mối.

Về sau, ta nghĩ, có lẽ đây là mối duyên do trời định.

Lần đầu gặp mặt, hắn bị thương nặng đến thế, có thể thấy kẻ hại hắn hận hắn thấu xương.

Giờ hắn đã quên hết, cùng ta sống những ngày vui vẻ, nhớ không ra thì cứ để vậy đi.

Thế là, ta đồng ý lời cầu hôn của hắn.

Ba năm sau khi thành thân, chúng ta sống vô cùng hạnh phúc.

Hắn thông minh, học gì cũng nhanh.

Mẫu thân ta vốn là đại phu, từ nhỏ ta đã biết chút y lý, sau khi bà mất, ta sống dựa vào việc hái thuốc và chữa bệnh cho người.

Có Thẩm Kỳ An bên cạnh, mọi sự nhẹ nhàng hơn hẳn.

Ba năm thoáng qua như chớp mắt, khi ta ngỡ rằng cả đời này sẽ sống bên hắn như thế, thì hắn lại nhớ ra mọi chuyện.

Đêm ấy, hắn rốt cuộc hạ quyết tâm nói rõ với ta.

“A Ngư, ta nhớ lại rồi.”

“Ta là Thẩm Dự, trưởng tử Trấn Bắc Hầu. Ba năm trước vâng mệnh tới Lăng Dương bình loạn thổ phỉ, nào ngờ trong quân có gian tế, ta bị thương nặng, bị bức đến vách núi, bất đắc dĩ phải nhảy xuống tìm đường sống.”

“A Ngư, ta phải hồi kinh.”

Ta khẽ gật đầu, trong mắt chẳng chút bất ngờ.

“Người thân của chàng ở kinh thành, về là đúng lý.”

Hắn buông tay, ngập ngừng hỏi:

“A Ngư, nàng có nguyện cùng ta hồi kinh không?”

Ta hơi nghiêng đầu.

“Chàng muốn ta đi cùng?”

“Kỳ An, chàng là công tử danh môn đất kinh kỳ, còn ta chỉ là một y nữ dân gian nhỏ bé ở Lăng Dương.”

“Hơn nữa, ta không thích bị người lừa dối. Nếu chàng có điều khó nói, ta sẽ không làm phiền. Quan hệ giữa ta và chàng có thể dừng lại tại đây, coi như không phụ ba năm tình nghĩa.”

Hắn vội vàng đứng dậy, giọng có phần hoảng hốt.

“Không phải…”

“Không phải vậy đâu, A Ngư, nàng là nữ tử tốt nhất trên đời này, người nhà ta nhất định cũng sẽ yêu mến nàng.”

Dứt lời, trong mắt hắn lại thoáng hiện nét do dự và hổ thẹn.

Ta khẽ thở dài một tiếng.

“Vậy thì chọn ngày lành, lên đường thôi.”

Thế tử bình an trở về, cả phủ Trấn Bắc Hầu ngập tràn trong vui mừng hân hoan.

Cho đến khi cùng Thẩm Kỳ An bước vào Hầu phủ, ta mới hiểu, suốt dọc đường đi, ánh mắt chần chừ cùng thần sắc thấp thỏm của hắn, rốt cuộc là vì cớ gì.

Thì ra, trong nhà hắn, đã sớm có chính thất thê tử.

Một nữ tử đoan trang, ôn nhu, vừa trông thấy Thẩm Kỳ An đã suýt không đứng vững, nét hoan hỷ hiện rõ trên dung nhan.

Nhưng khi ánh mắt nàng rơi vào thân ảnh ta phía sau hắn, nụ cười kia liền cứng lại.

Thẩm Kỳ An có chút lúng túng, song vẫn nhẹ giọng gọi một tiếng:

“Thư Dao.”

Thư Dao — ngay cả danh tự cũng dịu dàng như suối mát đầu xuân.

Nữ tử kia, nghe thấy tiếng gọi của hắn liền hoàn hồn.

Nàng tiến lên, khẽ thi lễ với Thẩm Kỳ An.

“Phu quân.”

Rồi ánh mắt nàng dời sang ta, mang theo vài phần dò xét.

“Phu quân, vị cô nương này là…?”

Thẩm Kỳ An hơi nghiêng người sang một bên, giọng nói nhuốm chút áy náy:

“Nàng ấy là An Ngư, là…”

“Là ân nhân cứu mạng của Thẩm công tử.”

Ta cướp lời hắn, mỉm cười thi lễ với Tống Thư Dao.

“Phu nhân mạnh khỏe. Tiểu nữ tên An Ngư, là một y nữ nơi thành Lăng Dương. Ba năm trước tình cờ cứu được Thẩm công tử dưới chân vách đá.”

“Vì muốn báo ân, Thẩm công tử mới đưa ta vào kinh.”

Nghe vậy, vẻ mặt Tống Thư Dao rõ ràng nhẹ nhõm hơn nhiều.

Nàng tiến thêm hai bước, trang trọng hành lễ với ta.

“Đa tạ cô nương đã cứu phu quân ta một mạng. Dù cô nương có mong cầu điều chi, Thư Dao tất sẽ tận lực đáp ứng.”

Ta không ngoảnh đầu nhìn sắc mặt Thẩm Kỳ An, chỉ khẽ xua tay.

“Vậy thì, xin ban cho nhiều bạc chút. Dân dã quê mùa như ta, nhận bạc mới thấy an lòng, thế cũng không tính là quá đáng chứ?”

Nói rồi ta quay sang Thẩm Kỳ An.

“Thẩm công tử đã tìm được người thân, xin kết toán phần thù lao đã hứa với tiểu nữ năm xưa.”

Similar Posts

  • Hôn Phu Đánh Tráo Trang Sức Của Tôi

    Vừa khóa két sắt xong, trước mắt tôi hiện lên một dòng bình luận:

    [Nhân vật phụ nữ còn đang trân trọng ngắm nhìn mấy món trang sức của mình, mà không biết chúng sắp bị chồng cô ấy lấy đi bán để bỏ trốn với nữ chính.]

    Đúng lúc đó, Hạ Thanh Thư bước tới:

    “Vợ à, để anh giúp em sắp xếp lại két sắt.”

    Giữa những lời mắng chửi từ dòng bình luận, tôi vẫn đưa mật mã cho anh ta.

    Dù sao thì lấy trang sức giả, cũng phải trả lại bằng đồ thật.

  • Cô Gái Thứ Mười Của Hầu Phủ

    Tin xấu là: tôi chết rồi.

    Tin tốt là: tôi xuyên vào sách.

    Tin xấu tiếp theo: tôi xuyên vào bụng một nông phụ, chuẩn bị trở thành giả thiên kim.

    Tin tốt là: quyển sách này, tôi đã đọc kỹ từ đầu tới cuối.

    Tôi biết rõ sau khi chân thiên kim trở về, cô ta sẽ mượn cớ cha mẹ áy náy với mình mà hãm hại tôi.

    Thậm chí còn giở trò, khiến tôi và ca ca rơi vào thế khó xử, chọc giận cha mẹ đến mức đuổi tôi ra khỏi phủ.

    Cuối cùng, tôi chết thảm trong một con hẻm mưa gió, xác không người nhận.

    Thế là năm tôi năm tuổi, moi hết tiền lì xì, thuê một tiểu ăn mày tới nhận người thân, nói mình mới là thiên kim thất lạc.

    Tám tuổi, tiểu ăn mày thứ hai lên sàn.

    Mười tuổi, tiểu ăn mày thứ ba cũng yên vị.

  • Trọng Sinh Tôi Không Cần Người Chồng Bỏ Vợ Ruồng Con Nữa

    Khi Lương Ngạn Quân dựa vào của hồi môn của tôi để gây dựng sự nghiệp ở Châu Thành, thì tôi và con gái đang gặm vỏ cây cầm hơi.

    Anh ta bảo tôi ráng đợi thêm một chút, rồi quay đầu đưa cô gái đồng hương Cố Huệ Huệ đi theo.

    Về sau, quanh nhà không còn vỏ cây để ăn, tôi và con gái đành phải bán tóc lấy tiền đi đường.

    Khi đã đói đến mức gần như hấp hối, cuối cùng chúng tôi cũng đến được Châu Thành.

    Nhưng lại bị bảo vệ chắn ngay cổng dinh thự. Hắn đẩy tôi và con gái ngã xuống đất.

    Rồi ném xuống trước mặt một tờ đơn ly hôn.

    Tôi không cam lòng, quỳ ngoài cửa khóc lóc suốt một ngày một đêm, vậy mà Lương Ngạn Quân chẳng hề lộ mặt.

    Đang trong lúc đói rét, một nhà hàng đối diện hắt cho ít cơm thừa canh cặn, tôi và con gái lập tức lao vào ăn như hổ đói.

    Nhưng từ trong biệt thự, vài con chó dữ lao ra, cắn xé hai mẹ con tôi gầy trơ xương.

    Tôi và con gái đau đớn lăn lộn, còn cảnh tượng cuối cùng trước khi chúng tôi ngã gục trong vũng máu—

    Là hình ảnh Lương Ngạn Quân cùng Cố Huệ Huệ và con trai cô ta ngồi ăn tối vui vẻ trong biệt thự.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày anh ta đòi tôi hồi môn để đi Châu Thành.

  • Khi Ba Có Một Gia Đình Khác

    Ngày đầu tiên nhập học cấp ba, tôi đến trường làm thủ tục.

    Khi đang điền thông tin cá nhân, tôi vô tình liếc thấy tờ đơn đăng ký ngay phía trên.

    Tên: Từ Du.

    Cha: Từ Khải.

    Nghề nghiệp: Chủ tịch Tập đoàn Tân Khoa.

    Tôi sững người.

    Tôi lập tức lấy ra tấm ảnh chụp ba người trước tòa nhà Tân Khoa, đem ra so đi so lại.

    Ba tôi tên Từ Khải, mà Tân Khoa chính là tập đoàn của ngoại tôi.

    Nếu Từ Du là con gái của ba tôi…

    Vậy thì tôi là ai.

    Tôi lập tức gọi điện cho ba.

    “Ba, có chuyện gì giấu con phải không?”

    Đầu dây bên kia, giọng ba khựng lại, sau đó cố tỏ ra bình thản cười nói.

    “Ba có gì mà phải giấu con chứ? Con lo chuẩn bị nhập học cho tốt đi, đợi ba họp xong sẽ mang đồ ngon về cho con.”

    Tôi mỉm cười gật đầu.

    Nhưng vừa dứt máy, tôi lập tức đuổi theo hai mẹ con kia.

  • Tiền Đó Không Phải Của Anh

    VĂN ÁN

    Khi tôi dùng điện thoại của chồng để tra cứu tài liệu, màn hình vừa sáng lên thì một thông báo chuyển khoản hiện ra.

    Ngay giây sau, bạn gái cũ của anh ấy nhắn tin tới.

    “Tháng này một vạn tệ tiền cấp dưỡng em nhận được rồi, cảm ơn anh Hạo.”

    Tôi sững người.

    “Tiền cấp dưỡng?”

    “Trần Hạo, tháng nào anh cũng nói đó là tiền chuyển cho bố anh trị liệu phục hồi cơ mà!”

    Trần Hạo hoảng hốt giải thích:

    “Vợ à, em đừng nghĩ nhiều, anh chỉ thấy mẹ con họ đơn chiếc quá… Chồng cũ của cô ấy không đưa một đồng nào, cuộc sống thật sự khó khăn…”

    Tôi đưa tay sờ sợi dây chuyền cũ đã đeo suốt năm năm, nay đã xỉn đen trên cổ:

    “Một tháng anh cầm về có bảy nghìn, lấy đâu ra nhiều tiền thế để chuyển cho cô ta?”

    Cổ họng anh khẽ động, rất lâu sau mới nặn ra được một câu:

    “Anh rút từ khoản tiền đặt cọc mua căn hộ khu học của con mình.”

    Tôi đứng chết lặng tại chỗ.

    Số tiền đó là mồ hôi nước mắt mà bố mẹ tôi trước lúc lâm chung đã nắm chặt tay tôi, dặn dành cho cháu ngoại đi học.

    Anh đem nó đi nuôi con của bạn gái cũ.

    ……

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *