15 vạn tệ? Tôi phản đòn

15 vạn tệ? Tôi phản đòn

Năm thứ ba sau khi cưới, chị chồng bỗng dắt cả nhà đi du lịch châu Âu một vòng.

Tôi thấy khó hiểu, chồng chị ta lương tháng có ba nghìn, tiền ở đâu ra?

Cho đến khi một tấm hóa đơn tiêu dùng trị giá 150.000 được gửi thẳng tới điện thoại tôi.

Tôi tức cười, lập tức chụp màn hình gửi vào nhóm gia đình, @mẹ chồng.

Bà ấy trả lời ngay:

“Đây là ai? Tôi chưa từng sinh ra đứa con gái hoang phí như vậy.”

Còn giả ngơ?

Tôi ném luôn đoạn tin nhắn vào nhóm gia đình, @chồng tôi:

“Mẹ anh không nhận chị gái anh nữa, vậy anh trả số tiền này nhé?”

Ba giây sau, cả nhóm nổ tung.

Chồng tôi gửi tin riêng tới:

“Em điên rồi à? Nhanh chóng thu hồi lại đi!”

01

Dòng tin nhắn từ Chu Hạo hiện lên trên màn hình điện thoại, như một thanh sắt nung đỏ chích thẳng vào mắt tôi.

“Em điên rồi à? Mau thu hồi lại!”

Điên rồi?

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời xám xịt phủ đầy hơi ẩm, cả thành phố như bị nhấn chìm trong thứ không khí u uất đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Tôi không điên.

Tôi chỉ thấy, vở hài kịch mang tên “hôn nhân” này đã kéo dài suốt ba năm, cũng đến lúc hạ màn rồi.

Nhóm gia đình đã hoàn toàn náo loạn.

【Gia đình họ Chu thân thiết (15)】

Chị chồng Chu Lệ là người đầu tiên nhảy ra, gửi một loạt sticker khóc lóc.

“Em dâu à, chị biết chị tiêu hơi quá, xin lỗi em. Chị là lần đầu ra nước ngoài, cái gì cũng thấy lạ mắt, không kiềm được…

Em đừng làm thế, mẹ với em trai sẽ lo lắng đấy.”

Cô ta nói chuyện không lọt giọt nào, vừa nhận lỗi, lại vừa gài tôi vào vai kẻ vô lý gây chuyện trước mặt người lớn.

Mẹ chồng, bà Tiền Tú Lan, lập tức lên tiếng, gửi hẳn tin nhắn thoại với giọng vừa trách móc vừa ra vẻ quan tâm.

“Đúng đó Tiểu Ninh à, có chuyện gì không nói riêng với nhau, lại mang lên nhóm, chẳng phải để cả họ chê cười sao?

Lệ Lệ nhà mình cũng đâu cố ý, nó chưa từng thấy thế giới bên ngoài, con nhịn chút đi.”

“Nhịn chút?”

Tôi nhìn chằm chằm ba chữ ấy, cổ họng nghèn nghẹn như có thứ gì chua chát trào lên.

Mấy người họ hàng xa cũng bắt đầu ló mặt, toàn mấy câu rập khuôn như “bao dung một chút”, “nhà hòa thì mọi chuyện yên”…

Có người bảo: “Tiểu Ninh bình thường rất hiểu chuyện mà, nay sao thế nhỉ?”

Lập tức có kẻ đỡ lời: “Tuổi trẻ mà, nóng nảy là chuyện thường. Nhưng vụ này thì đúng là Lệ Lệ sai thật, 150.000 đâu phải số nhỏ.”

Tôi hít sâu một hơi, đầu ngón tay lạnh buốt gõ ra từng chữ, chính xác @ đến nhân vật trung tâm.

“@Chu Lệ, chồng chị lương tháng 3.000, chị thì ở nhà trông con, cho hỏi chuyến đi châu Âu của cả nhà chị lấy ngân sách từ đâu?

Quẹt thẻ chị có nhìn số tiền không? 150.000 chứ không phải 1.500 đâu, lúc quẹt không nghĩ đến hậu quả à?”

Câu hỏi của tôi như hòn đá ném vào chảo dầu sôi, nhóm chat lập tức im phăng phắc vài giây, sau đó bùng nổ dữ dội hơn.

Chu Lệ không trả lời.

Điện thoại bắt đầu rung điên cuồng — là Chu Hạo gọi tới.

Tôi bấm im lặng, mặc cho nó run bần bật trên mặt bàn như con thiêu thân sắp chết bị bóp cổ.

Tôi không nghe máy.

Tôi tiếp tục nhìn về phía nhóm chat.

Mẹ chồng lại gửi một tin nhắn thoại nữa, lần này giọng the thé, đầy sắc bén.

“Giang Ninh! Con có ý gì đây? Định thẩm vấn chị con đấy à? Tiền đã tiêu rồi, nói giờ còn có ích gì!

Không phải chút tiền thôi sao? Con kiếm được nhiều thế, bù vào một ít cho nhà thì làm sao?”

“Cái câu ‘tôi chưa từng sinh đứa con gái hoang phí thế này’ của bà, vẫn còn văng vẳng bên tai.

Giờ đã biến thành cái giọng đòi tiền thản nhiên đến đáng kinh ngạc.”

Tôi nhìn ảnh đại diện bà ta — một bông mẫu đơn nở rộ rạng rỡ, chỉ thấy vô cùng châm biếm.

Tôi không nhắn gì thêm trong nhóm.

Cãi lý với mấy kẻ giả ngu là đang phung phí mạng sống của chính mình.

Cuối cùng điện thoại cũng ngừng rung.

Chu Hạo không gọi nữa, chuyển sang gửi liên tục tin nhắn WeChat.

“Giang Ninh, em muốn nhà chúng ta tan cửa nát nhà à? Anh xin em, mau xóa hết tin trong nhóm đi!”

“Mẹ anh bị bệnh tim, em chọc giận bà như thế, bà xảy ra chuyện thì sao?!”

“Thẻ đó là anh cho chị, chị không biết hạn mức cao vậy, đừng trách chị ấy.”

Tôi nhìn dòng “Mẹ anh bị bệnh tim” mà lửa giận bùng lên tận óc.

Hồi đó mẹ chồng lén dùng chìa khóa dự phòng của căn biệt thự bố mẹ tôi mua trước hôn nhân, ngang nhiên đòi ở phòng chính, còn bắt tôi chuyển phòng cho cậu út nhà bà làm phòng game, Chu Hạo cũng nói y chang:

“Mẹ anh lớn tuổi rồi, em nhường một chút đi, đừng chọc mẹ giận.”

Tôi cười lạnh, cuối cùng cũng nhắn lại:

“Chu Hạo, anh giải thích rõ ràng đi, 150.000 đó là sao?”

“Với lại, lúc mẹ anh chặn chị gái anh, tim bà vẫn tốt lắm mà.”

Phía bên kia im lặng.

Phải mất năm phút sau, anh ta mới trả lời:

“Thì… là một cái thẻ tín dụng của anh, lỡ liên kết với số điện thoại em, nên hóa đơn mới gửi cho em.

Chuyện này em đừng lo nữa, anh sẽ nghĩ cách giải quyết.”

Giọng anh ta đầy ậm ừ và né tránh.

Liên kết với số của tôi?

Cảnh giác dấy lên dữ dội trong đầu tôi.

Ba năm kết hôn, tôi luôn độc lập tài chính. Anh ta biết tôi cực kỳ ghét bị trói buộc tiền bạc.

Anh ta đào đâu ra cái thẻ tín dụng quẹt được 150.000, lại còn gắn với số điện thoại tôi?

Một linh cảm chẳng lành siết chặt tim tôi, khiến toàn thân lạnh toát.

Phản ứng của anh ta — quá sai!

“Chu Hạo,” tôi gõ từng chữ, “Gửi số thẻ qua cho tôi.”

“Em lấy số làm gì? Đừng hỏi nữa, anh sẽ xử lý mà.” Anh ta bắt đầu cáu lên.

“Số thẻ.”

Tôi chỉ nhắn hai chữ, thái độ không nhượng bộ.

Phía bên kia lại lặng thinh, như đang vật lộn tư tưởng.

Tôi không giục, chỉ lặng lẽ chờ.

Tôi dứt khoát tắt máy, không chút do dự, lập tức mở app ngân hàng.

Ngón tay tôi lướt nhanh trên màn hình, tra toàn bộ danh sách thẻ đứng tên mình.

Thẻ tín dụng, thẻ tiết kiệm… từng cái một — không có giao dịch lớn nào gần đây cả.

Lòng tôi chùng xuống.

Không đúng.

Nếu thẻ đứng tên Chu Hạo, sao hóa đơn lại gửi cho tôi?

Nếu thẻ là của tôi, sao tôi không tra được?

Trừ khi…

Một ý nghĩ đáng sợ lướt qua trong đầu tôi.

Tôi lập tức gọi đến tổng đài chăm sóc khách hàng của ngân hàng mình hay dùng nhất, đọc số căn cước công dân, yêu cầu tra cứu toàn bộ thẻ ngân hàng đứng tên tôi — bao gồm cả những thẻ đã hủy hoặc ít sử dụng.

Giọng cô nhân viên bên kia máy rất lễ phép, xác nhận lại thông tin của tôi.

Từng giây chờ đợi dài như cả thế kỷ.

Tim tôi đập thình thịch.

Lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Tôi có một linh cảm rất rõ rệt — tôi sắp chạm tay vào một bí mật bẩn thỉu, được che giấu vô cùng khéo léo.

02

Hôm sau là cuối tuần.

Tôi thức trắng cả đêm, ngồi trên ghế sô-pha phòng khách, nhìn sắc trời ngoài cửa sổ từ đen kịt dần chuyển sang xám tro, rồi được ánh bình minh nhuộm một lớp vàng nhạt.

Tôi cầm điện thoại trong tay, phía ngân hàng vẫn đang tra soát, nói hôm nay sẽ cho tôi câu trả lời cuối cùng.

Chu Hạo không về nhà, chỉ nhắn một tin vào lúc rạng sáng:

“Anh ngủ nhờ nhà bạn, em bình tĩnh lại đi.”

Bình tĩnh?

Anh ta bảo tôi bình tĩnh kiểu gì?

Mười giờ sáng, chuông cửa bị nhấn liên hồi, gấp gáp và hung hãn, như muốn phá tung cả cánh cửa.

Tôi nhìn qua mắt mèo, tim như rơi xuống đáy.

Mẹ chồng Tiền Tú Lan, chị chồng Chu Lệ, anh rể và đứa con trai năm tuổi của họ – cả nhà kéo đến đứng chình ình trước cửa nhà tôi, như một đội quân kéo đến xử phạt.

Tôi mở cửa.

Một luồng gió lạnh lùa vào, mang theo mùi cơ thể và khí thế ép người của cả nhà họ.

Mẹ chồng xông vào đầu tiên, nắm chặt tay tôi.

Bàn tay bà thô ráp nhưng rất khỏe.

Người hôm qua còn nói năng sang sảng trong nhóm, hôm nay mắt đỏ hoe, vẻ mặt như thể bị ức hiếp đến tột cùng.

“Tiểu Ninh, mẹ sai rồi, mẹ không nên nói mấy câu hồ đồ đó trong nhóm.

Nhưng Lệ Lệ là miếng thịt rơi ra từ người mẹ!

Mẹ sao có thể thực sự mặc kệ nó được?”

Lại bắt đầu rồi.

Chiêu trò lật mặt cao siêu này, tôi đã được học đủ trong ba năm hôn nhân.

Chu Lệ cúi gằm đầu đi phía sau, sụt sùi khóc như thể bị dồn vào đường cùng.

“Em dâu, chị xin lỗi, làm phiền em và cả nhà rồi…”

Còn đứa con trai của chị ta – cháu tôi – vừa vào nhà đã giật tay bố, như con ngựa hoang sổ chuồng, cầm con robot biến hình mới mua, cào loạn lên tấm thảm lông cừu mà tôi mới trải nửa năm trước.

“Xoẹt…. xoẹt…”

Âm thanh ấy cứa vào tai tôi như giấy ráp mài lên dây thần kinh.

Chu Hạo theo sau, trên mặt là nụ cười mệt mỏi pha chút lấy lòng, bước nhanh đến bên tôi, lại định đóng vai người hòa giải quen thuộc.

“Em xem, Ninh Ninh, chị anh cũng xin lỗi rồi, mẹ cũng nhận sai rồi.

Cả nhà mình đừng tính toán nữa, cho qua chuyện này được không?”

Anh ta định kéo tay tôi, nhưng tôi né sang một bên.

Tôi cũng gạt tay mẹ chồng ra, mắt nhìn thẳng vào đứa nhỏ vẫn đang phá hoại thảm trong phòng khách.

Giọng tôi lạnh tanh, không mang chút cảm xúc.

“Cho qua? Được thôi.”

“15 vạn, ai tiêu thì người đó trả lại cho tôi, ngay bây giờ.”

Không khí trong phòng như đông cứng lại.

Nét mặt đau khổ của mẹ chồng lập tức cứng đờ, rồi nhanh chóng biến thành phẫn nộ và kinh ngạc.

Khuôn mặt đầy nếp nhăn của bà vì tức giận mà méo mó.

Bà ta ngồi phịch xuống ghế sô-pha, vỗ đùi khóc rống lên.

“Trời ơi! Tôi tạo nghiệp gì mà cưới được đứa con dâu máu lạnh thế này?

Nhà chúng tôi lấy đâu ra tiền chứ? Nếu con bé có khả năng trả, còn cần đến cô à?!”

Bà ta vừa khóc, vừa liếc trộm tôi qua khóe mắt, giọng không to không nhỏ, đủ để mọi người trong nhà đều nghe thấy.

“Cô là em dâu, chồng cô là em trai nó! Cô không giúp thì ai giúp?

Tiền tiêu rồi thì tiêu rồi, cô kiếm được nhiều, xem như hỗ trợ nhà chồng không được à?”

Chu Lệ cũng phối hợp rơi nước mắt lã chã như chuỗi ngọc đứt dây.

“Em dâu, ngân hàng gọi đến giục nợ suốt, chị đêm không ngủ nổi, sắp trầm cảm rồi…

Coi như chị cầu xin em… coi như vì con chị đi, nó không thể có một người mẹ ngồi tù được…”

Cô ta nước mắt nước mũi tèm lem, khóc như thể tôi là đồ tể đẩy người ta vào con đường chết.

Tôi tức đến bật cười thành tiếng.

Tiếng cười của tôi vang lên giữa tiếng khóc của mẹ chồng và tiếng sụt sùi của Chu Lệ, nghe chói tai đến đáng sợ.

Tôi quay sang Chu Hạo – người đàn ông mà tôi từng cho rằng có thể nương tựa cả đời.

“Chu Hạo, đây là gia đình anh sao?”

“Xài tiền người khác không chớp mắt, rồi kéo cả nhà đến, bắt tôi gánh nợ cho họ?”

Mặt Chu Hạo khi đỏ khi trắng, cực kỳ lúng túng và khó xử.

Anh ta kéo tôi ra một góc, hạ thấp giọng, gần như van nài.

“Ninh Ninh, em đừng thế, nể mặt anh một chút.

Similar Posts

  • Ký Duyên: Chỉ Một Người

    Tuyển tú sắp tới, Thôi Nghiễn không kể đến hôn ước giữa ta và chàng, lại ngang nhiên cầu thân với biểu muội của mình.

    Ta chất vấn, chàng chỉ cụp mắt xuống, khẽ đáp:

    “Ta đã hứa với di mẫu, sẽ bảo hộ Diêu Diêu chu toàn.”

    “Chốn cung đình hiểm ác, Diêu Diêu đơn thuần yếu ớt, e không kham nổi.”

    Ta cắn răng:

    “Tất cả nữ tử chưa gả trong kinh thành, đủ mười lăm tuổi đều phải nhập cung tuyển tú. Ngươi đã cầu thân với nàng, vậy ta thì sao?”

    Thôi Nghiễn khẽ gãi mũi, nói:

    “Diêu Diêu nói, nàng không ngại để ngươi làm bình thê.”

    “Du An, đừng làm khó ta, được chăng?”

    Được.

    Chuyện khiến người khó xử, ta không làm.

    Vì thế, ngay đêm ấy, ta chấp nhận lời cầu hôn của Thất hoàng tử.

  • Kim Chi Hữu Vấn

    Năm ấy, Tạ Trường Phong đem ta tiễn lên long sàng của Thái tử nước láng giềng.

    Ta sợ hãi rụt rè, chỉ mong ôm lấy hắn:

    “Trường Phong, ta sợ.”

    Hắn chỉ thản nhiên cười nhạt:

    “Ngươi vốn đã ngu dại, nhan sắc lại chẳng sánh được nửa phần Thanh Dao, đàn ông nào thèm đoái hoài. Hãy chờ đi, ít lâu nữa ta sẽ đến đón ngươi.”

    Hắn quả thật giữ lời, đã tới đón ta.

    Nhưng vì hành sự trước rồi mới bẩm báo, hắn bị Tạ gia trách phạt, bắt quỳ trước đường lớn, ép buộc cưới ta.

    Người người đều tưởng hắn sẽ kiên quyết khước từ.

    Nào ngờ, lại chính ta ôm bụng, lắc đầu khẽ cất tiếng:

    “A Vấn sẽ không gả cho chàng.”

    Hắn ngẩn người, bật cười lạnh lẽo khinh miệt:

    “Ta còn chưa chê ngươi, ngươi lại vội chê ta trước…”

    Lời còn dang dở, ánh mắt hắn bỗng sững lại.

    Hắn nhìn thấy bụng ta khẽ nhô lên.

    Trong khoảnh khắc, đôi mắt hắn đỏ bừng, gương mặt vặn vẹo dữ dội:

    “Hắn… đã chạm vào ngươi rồi?”

  • Sau Cuộc Chiến Vì Sính Lễ

    VĂN ÁN

    Sau lần chiến tranh lạnh vì tiền sính lễ lần thứ N với bạn trai, anh ta lập tức mua một chiếc xe mới rồi đăng lên vòng bạn bè:

    “Phụ nữ giá ba mươi vạn và chiếc xe ba mươi vạn, tôi vẫn phân biệt rõ ràng được.”

    Tôi tủi thân đến mức rơi nước mắt, trước mắt lại xuất hiện một loạt bình luận bay:

    【Nữ chính sao không hiểu chứ, sính lễ có thể cho, nhưng không thể mở miệng đòi.】

    Đọc full tại page thu điếu ngư

    【Nam chính làm việc vất vả cũng là để mua nhà cho nữ chính, ai ngờ nhà cô ấy lại đòi sính lễ cao như vậy, thật lạnh lòng.】

    【Đúng đó, thật ra anh ấy yêu nữ chính đến chết đi được, thề sẽ cho cô ấy một cuộc sống đủ đầy, chỉ là bây giờ muốn thử xem cô ấy có dám cùng anh tay trắng dựng nghiệp hay không.】

    Nhưng nhà tôi cũng nói rõ, sính lễ chỉ là hình thức, sau đó sẽ hoàn lại hết cho hai đứa. Tôi còn đang định giải thích với anh thì anh lại nhắn tin đến:

    “Ba mẹ em chẳng phải là khinh thường tôi sao?”

    “Muốn bán con gái thì chia tay đi, tôi không cản em trèo cao cành lớn.”

    Tay tôi khựng lại giữa chừng khi đang gõ tin nhắn trả lời, liền mở tin nhắn của một người khác vừa gửi đến:

    “Nhà, xe đều có, sáu lễ một nhẫn kim cương, sính lễ bao nhiêu là do em định. Cân nhắc tôi không được sao?”

  • Ly Hôn Trong Ngày Bố Mẹ Chồng Tới Ở Nhờ

    Khi bố mẹ chồng bán căn tứ hợp viện ở quê, đem toàn bộ 1000 vạn (~10tỷ) cho chú út mua nhà ở Thượng Hải, chồng tôi bảo tôi nên rộng lượng một chút.

    Tôi chỉ cười, không nói gì.

    Hai tháng sau, chuông cửa vang lên, bố mẹ chồng đeo theo mấy túi lớn túi nhỏ, vẻ mặt đương nhiên đứng ngay trước cửa.

    “Con trai, chúng ta đến nương nhờ con đây, sau này sẽ ở chỗ này.”

    Tôi đứng chắn ở cửa không nhúc nhích: “Ở đây không có phòng cho hai người.”

    Sắc mặt bà bầu sụp xuống ngay lập tức: “Con nói vậy là có ý gì? Nhà của con trai tôi chính là nhà của tôi!”

    Tôi cười lạnh một tiếng: “Con trai ruột cầm một nghìn vạn của bà đang có biệt thự ở Thượng Hải, sao bà không đến nhà nó ở? À, tôi quên mất rồi, em chồng nói nếu hai người qua đó, vợ nó sẽ ly hôn với nó.”

  • Sai Một Kiệu, Đúng Một Đời

    Vào ngày đại hỷ của ta, kiệu hoa rước dâu đột nhiên đi ngược hướng.

    Ta vừa định mở miệng định hỏi cho ra lẽ, thì trước mắt bỗng xuất hiện hàng loạt dòng chữ lạ:「Nữ phụ ơi đừng có kêu, nếu không thì vinh hoa phú quý ngút trời này sẽ bay mất đấy.」

    「Thứ muội của cô đã sớm tư thông với Thái tử rồi, cho nên nàng ta mới cố ý tráo kiệu hoa, bắt ngươi gả thay cho Cửu vương gia tàn phế đôi chân kia kìa.」

    「Chẳng ai biết Cửu vương gia tàn tật với bất lực đều là giả vờ đâu, thực chất chàng ta mạnh mẽ như một động cơ vĩnh cửu vậy, hì hục không biết mệt là gì.」

    「Hơn nữa sau này chàng còn xưng bá thiên hạ, thống lĩnh Trung Nguyên, đây rõ ràng là mở ra con đường lên đỉnh cao cho nữ phụ còn gì.」

    Nghe vậy, cái miệng đang há ra của ta lập tức ngậm chặt lại.

    Bỏ qua chuyện xưng bá Trung Nguyên qua một bên, cái cảm giác “mạnh mẽ như một động cơ vĩnh cửu” kia, kiểu gì ta cũng phải nếm thử một lần cho biết!

  • Mang Song Thai Bỏ Trốn, Tôi Gặp Lại Anh Ở Vân Nam

    Tôi tên là Hồ Bán Hạ, đã kết hôn được năm năm.

    Chồng tôi là tổng giám đốc của một công ty nổi tiếng ở thành phố Khánh, cuộc hôn nhân của chúng tôi là một cuộc liên hôn thương mại.

    Ba tôi thừa kế công ty xây dựng của ông nội, để hai công ty có thể hợp tác tốt hơn trong một dự án lớn, họ quyết định dùng hôn nhân để ràng buộc. Vì thế, tôi bị ép kết hôn.

    Mọi thứ vừa hoang đường, vừa như lẽ đương nhiên.

    Chồng tôi tên là Nghiêm Diễn. Sau khi cưới anh ấy, tôi mới biết anh có một thanh mai trúc mã – mối tình khắc cốt ghi tâm từ thuở thiếu thời.

    Tôi nghĩ, nếu đây là một cuốn tiểu thuyết, thì vai của tôi chắc chắn là nữ phụ độc ác – người phá hoại chuyện tình của họ, và sẽ có kết cục bi thảm!

    Sau khi tốt nghiệp đại học, theo sự sắp đặt của gia đình, tôi kết hôn với Nghiêm Diễn.

    Đám cưới của chúng tôi rất rình rang, khách mời đông như hội, vì là hôn nhân thương mại.

    Cũng trong ngày hôm đó, tôi mới lần đầu gặp chồng mình.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *