3 Năm Hôn Nhân Lạnh Lẽo

3 Năm Hôn Nhân Lạnh Lẽo

Kết hôn với Trình Cảnh được ba năm, tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện ly hôn.

Bạn thân cho rằng tôi điên rồi.

“Anh ấy là một người đàn ông tốt hiếm có, cậu rốt cuộc vì sao vậy?”

Trình Cảnh là một người chồng hoàn hảo.

Tôi không tìm ra lỗi, chỉ lặng lẽ cười, bảo cô ấy chơi với tôi một trò chơi.

“Gửi một tin nhắn cho chồng cậu đi.”

“Nói với anh ấy, tối nay cậu sẽ không về.”

1

【Tối nay không về】

Trong cửa sổ trò chuyện với Trình Cảnh, tôi soạn xong tin nhắn.

Ngón tay tôi lơ lửng vài giây, rồi nhấn gửi.

Xác nhận tin nhắn được gửi thành công, tôi giơ điện thoại lên với Giang Du: “Đừng nói gì khác, chỉ gửi đúng câu này.”

“Cậu còn không hiểu chồng tớ à? Chắc chắn anh ấy sẽ gọi lại ngay.”

Giang Du chắc nịch rút điện thoại, bấm vài cái.

“Gửi rồi, rồi sao nữa?”

Ngay sau đó—

Chuông điện thoại của cô ấy lập tức vang lên.

“Thấy chưa, tớ biết mà.”

Giang Du trừng mắt liếc tôi, bật loa ngoài.

“Tại sao không về hả bảo bối? Không phải em đi gặp Tần Ỷ sao? Là cô ấy không muốn về à? Vậy em có thể đưa cô ấy về nhà mình mà, hay là… em muốn tới nhà cô ấy?”

Đầu dây bên kia lải nhải một tràng toàn câu hỏi.

“Trêu anh thôi, sao có thể không về được? Là Ỷ Ỷ bảo muốn chơi trò này… Nhưng mà, ông xã này, bên ngoài đang mưa, chỗ này gọi xe khó lắm, anh tới đón bọn em được không?”

Giang Du vừa giải thích vừa thuận đà nũng nịu.

Ánh mắt cô ấy mềm mại, nụ cười ngọt ngào, giọng điệu như một người phụ nữ đã kết hôn nhưng vẫn được tình yêu nuôi dưỡng.

“Được được, anh thay đồ rồi ra ngay, bảo bối đợi anh nhé~”

Như để chứng minh.

Đầu dây bên kia cũng dính đầy mật ngọt.

Tôi vừa cười vừa nghe nửa buổi, uống cạn ly rượu.

Điện thoại cuối cùng cũng rung lên, một tin nhắn mới gửi tới—

【Ừ, chơi vui vẻ.】

Người gửi: Trình Cảnh.

2

Từ chối lời mời nhiệt tình của vợ chồng Giang Du, tôi tự bắt xe về nhà.

Mưa càng lúc càng nặng hạt.

Từ cổng khu nhà chạy một mạch về, tôi vẫn bị ướt lướt thướt.

Hiếm lắm, vừa bước vào nhà tôi đã thấy Trình Cảnh.

Chiếc bàn dài ba mét, trải đầy tài liệu vụ án như đang bày binh bố trận.

Anh ngồi thẳng lưng trước máy tính ở vị trí ngoài cùng bên trái.

Ống tay áo sơ mi gọn gàng xắn cao, lộ ra nửa cánh tay rắn chắc thon gọn.

Ánh mắt màu nhạt vì tròng mắt sáng, một phần bị che bởi gọng kính vàng mảnh, thêm phần điềm đạm xa cách.

Dưới ánh đèn chùm kiểu cổ cố ý nhuộm sắc vàng, cả người anh trông mềm mại hơn nhiều.

Tôi đứng ở huyền quan, thoáng ngẩn người.

Chiếc bàn dài này, là bàn ăn tôi đặc biệt đặt làm trước khi cưới.

Nó đủ dài, đủ rộng để tôi trải toàn bộ tài liệu khi viết kịch bản, ngoài những lần thực hiện đúng chức năng vốn có, bình thường tôi vẫn dùng nó làm bàn làm việc.

Trình Cảnh là một người đặc biệt coi trọng trật tự.

Trong nhận thức của anh, bàn ăn chỉ dùng để ăn cơm.

Làm việc, thì phải vào thư phòng.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh dùng chiếc bàn này cho chuyện ngoài ăn uống.

Anh vừa mới được thăng chức thành đối tác cao cấp của văn phòng luật.

Có lẽ đang nhận một vụ án rắc rối nào đó, tài liệu mới chất đầy đến thế.

Tôi không muốn làm phiền.

Tôi lau nước mưa trên mặt, nhẹ nhàng đổi giày.

Nhưng lúc cất giày, tôi vô tình đá trúng tủ giày.

Tiếng động khiến Trình Cảnh chú ý, anh hơi sững lại rồi lập tức gập laptop.

Anh không hỏi tôi vì sao về nhà.

Không hỏi bên ngoài có mưa hay không.

Cũng chẳng hỏi hôm nay tôi đi đâu, ăn gì.

Vừa nhanh chóng gom xếp đống tài liệu thành từng chồng, anh vừa nói:

“Xin lỗi, anh vào thư phòng đây.”

Giọng anh xa lạ, mang chút áy náy.

Như một vị khách lỡ xâm phạm lãnh địa của chủ nhân, vội vã rút lui.

Tôi nhìn chằm chằm vào động tác của anh.

Cảm giác ấm áp vừa chợt lóe trong lòng, phút chốc tan biến.

“Không sao.”

Tôi hít sâu một hơi, gọi anh lại.

“Hôm nay em uống rượu, không định làm việc, anh cứ ở đây làm đi.”

Trình Cảnh biết tôi dị ứng rượu rất nặng.

Trừ trường hợp bắt buộc, tôi gần như không bao giờ uống.

Anh ngước mắt nhìn mái tóc còn ướt của tôi vài giây, ánh mắt có chút dò xét, nhưng cuối cùng lại chẳng hỏi gì.

Chỉ đặt lại tập tài liệu xuống bàn, khẽ gật đầu.

“Được, vậy em nghỉ sớm nhé.”

Similar Posts

  • Huyết Hỏa Trùng Sinh

    VĂN ÁN

    Trên thế gian, con hoàng điểu đực cuối cùng đã trầm luân, từ đây giống phượng cái muốn nối dõi chỉ có thể dựa vào dòng Tử Mẫu hà – con sông sinh tử nuôi dưỡng huyết mạch tộc phượng.

    Mà ta, kẻ được xem là nữ phượng có tư chất sinh ra Thần Phượng thượng cổ, lại trốn khỏi Tử Mẫu hà, trong ánh mắt kinh ngạc của muôn loài, ta không chút do dự lao mình vào vực lửa Diêm Minh.

    Kiếp trước, ta dốc cạn tâm huyết, đem toàn bộ linh lực sinh ra một Kim Phượng tôn quý nhất thiên địa, nào ngờ trong ngày đăng đài nơi Phượng Thai, chính nó giương trảo đâm xuyên lồng ngực ta, rồi lại quay sang ôm lấy đứa muội kế mà dịu dàng gọi một tiếng “nương thân”.

    Từ đó, muội ta trở thành Phượng Mẫu được vạn dân kính ngưỡng, một bước phi thăng; còn ta lại bị phán tội đoạt con trời sinh, bị nhổ sạch lông cánh, ném vào vực hỏa luyện phượng, cháy rụi trong thống khổ.

    Cho đến lúc hồn phi phách tán, ta vẫn chẳng hiểu nổi — Kim Phượng rõ ràng do chính ta sinh ra, cớ sao lại nhận kẻ khác làm mẫu thân?

    Khi ta mở mắt lần nữa, cảnh vật trước mặt vẫn là ngày ta vừa uống cạn nước Tử Mẫu hà…

  • Gia Đình Độc Hại

    Vào đêm Giao thừa, trong buổi họp mặt gia đình, bố tôi đầy tự hào nâng ly tuyên bố: “Báo với mọi người một tin vui — thằng Nham Lỗi nhà tôi vừa đứng đầu cả vòng thi viết lẫn phỏng vấn kỳ thi công chức, giờ đã vào bước thẩm tra chính trị rồi. Cũng nhờ tôi quyết đoán, bỏ ra hẳn 800 nghìn tệ cho nó học lớp luyện thi với thuê gia sư mới được vậy đấy. Sau này nhà họ Cố chúng ta cũng coi như có chỗ dựa lớn rồi.”

    Họ hàng đều nhao nhao chúc mừng, chỉ có sắc mặt tôi bỗng chốc tái nhợt: “Nhà mình lấy đâu ra 800 nghìn? Một năm trước khi con hỏi vay 30 nghìn, chẳng phải mọi người nói không có đồng tiết kiệm nào sao?”

    Cố Nham Lỗi đập mạnh xuống bàn, vẻ mặt ngạo mạn: “Là tôi không cho ba mẹ đưa đấy, thì sao? Chị làm việc bao nhiêu năm rồi mà đến 30 nghìn cũng không có, còn không biết xấu hổ mà đi bám gia đình. Hơn nữa tiền này là dùng cho việc lớn. Ai biết chị định tiêu vào mấy thứ không đứng đắn hay không?

    Ba mẹ đều gật đầu tán thành: “Nham Lỗi nói đúng, tiền phải dùng đúng chỗ. Con là con gái thì cùng lắm chỉ ăn uống, vui chơi linh tinh — sao có thể quan trọng hơn tương lai của em trai được?”

  • Nhường Chỗ Sai Người

    Vì muốn được ở bên chồng và con trai, tôi cắn răng chấp nhận ca phẫu thuật tim với tỷ lệ thành công chỉ 10%.

    Đêm trước ngày phẫu thuật, tôi vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện giữa chồng và con.

    “Bố ơi, sau khi mẹ mất, bố có thể kết hôn với mẹ Kiều trước sinh nhật con được không? Như vậy, điều ước sinh nhật của con sẽ thành hiện thực! Cả nhà mình sẽ được đoàn tụ!”

    Chồng tôi chỉ lạnh lùng đáp một chữ: “Ừ.”

    Khoảnh khắc con trai reo lên vui sướng, tôi chợt nhận ra — sự sống mà tôi đang liều mình níu giữ, hóa ra chỉ là một trò cười trong mắt họ.

  • Hồ Ly Đòi Yêu

    Mẹ từng nói, phụ nữ trong dòng tộc nhà chúng tôi bị nguyền rủa – cứ qua tuổi hai mươi là sẽ hóa thành hồ ly tinh, muốn quay về làm người thì nhất định phải hấp thu nguyên dương.

    Vì chuyện này, tôi đã năn nỉ anh bạn thanh mai trúc mã lạnh lùng suốt một thời gian dài, cuối cùng anh cũng đồng ý giúp tôi giải chú.

    Thế nhưng, đến ngày sinh nhật tôi, anh lại cho tôi leo cây.

    Không những thế, anh còn mặc kệ cho cô em học dưới khóa khóa trái tôi trong phòng thiết bị của trường.

    Trong cuộc gọi cầu cứu, tôi vừa run vừa khóc, nhưng đổi lại là tiếng cười lạnh lùng của anh vọng qua điện thoại:

    “Hồ ly tinh? Tô Thuần, em bịa chuyện cũng nên dùng đầu óc một chút.”

    Sau đó, khi anh mở cửa phòng thiết bị ra, cảnh tượng trước mắt khiến anh chết sững.

    Người bạn cùng phòng với anh – kẻ nổi tiếng cộc cằn khó chiều – đang trần trụi nửa thân trên, lưng rắn chắc và đẹp như tượng tạc, nổi bật lên hai vết cào dài đỏ rực.

    Còn anh ta, đang lúng túng cúi đầu, dịu giọng dỗ dành tôi:

    “Đừng khóc nữa mà… váy em bẩn rồi, anh đền cái mới cho, được không?”

  • Tám Năm Bên Nhau Chỉ Là Một Màn Trả Thù

    Vợ chưa cưới của tôi đã nổ súng bắn chết mẹ tôi ngay trong lễ cưới.

    Thì ra, suốt tám năm bên tôi, cô ấy chỉ đang đóng một vở kịch.

    Và hôm nay, cuối cùng cô ấy cũng tự tay báo thù cho người thân của mình.

    Nhưng tôi thật sự không thể hiểu nổi — mẹ tôi chỉ là một người phụ nữ nông thôn chất phác, quanh năm chỉ biết trồng rau, thậm chí còn chưa từng mặc qua sườn xám.

    Sao bà có thể giết người?

    Lại còn giết người một cách kín kẽ đến mức không để lộ chút sơ hở nào?

    Ngay trong lễ cưới, cô ấy xé toạc chiếc váy cưới trắng tinh trên người, để lộ bộ cảnh phục thẳng thớm bên trong.

    “Hạ Mẫn! Cô đang làm cái gì vậy?! Cô điên rồi sao?! Hôm nay là lễ cưới của chúng ta đó!” Tôi gần như phát điên, gào thét đến khản cả giọng, toàn thân run rẩy, tâm trí như sụp đổ.

    Đối diện với tiếng kêu tuyệt vọng gần như đứt ruột của tôi, cô ấy thậm chí không buồn liếc mắt một cái.

    Tiếng còi cảnh sát từ xa vang lên, mỗi lúc một gần, sắc bén xé tan bầu không khí náo nhiệt trước đó.

    Cô ấy lạnh lùng ra lệnh cho một đội cảnh sát tiến vào, không chút nương tay kéo phăng cha mẹ tôi đi trong sự hỗn loạn.

    Rồi cô ấy thẳng tay tháo chiếc nhẫn cưới trên ngón tay xuống, không chút do dự ném thẳng xuống chân tôi.

    Chiếc nhẫn từng tượng trưng cho tình yêu của chúng tôi, phát ra một tiếng vang giòn và sắc lạnh khi rơi xuống đất.

    “Hạ Mẫn!” Tôi gào lên tên cô như phát cuồng.

    Cuối cùng cô cũng quay đầu lại, nhưng ánh mắt ấy… lại nhìn tôi như nhìn một kẻ hoàn toàn xa lạ:

    “Vở kịch này tôi đã diễn suốt tám năm. Cuối cùng hôm nay cũng tới lúc kết thúc. Năm đó mẹ anh nhẫn tâm giết chết A Minh, đáng lẽ nên sớm biết sẽ có ngày báo ứng như hôm nay. Hai mẹ con các người, tội ác tày trời, đáng nhận kết cục này.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *