Tỉnh Mộng Sau Cuộc Gọi

Tỉnh Mộng Sau Cuộc Gọi

Ly hôn được năm năm, chồng cũ đột nhiên cắt tiền chu cấp cho con.

Anh ta than vãn rằng dạo này rất khó khăn.

Tôi mềm lòng, đồng ý để anh ta đợi khi khá hơn rồi trả sau.

Thế mà chỉ mấy hôm sau, anh ta lại mua nhà, kết hôn, còn gọi điện cảnh cáo tôi đừng làm phiền.Vừa định cúp máy thì mấy hàng chữ

Đồ đàn ông rác rưởi bị chó ghét cũng có mặt mũi nói tôi bám theo?

Tôi tức đến bật cười.

hiện ra trước mắt như đạn bắn:

[Chạy mau đi! Nữ phụ đúng là ngu thật.]

[Cô ta định tự nuôi con rồi dâng cho người khác, đứa con vô ơn sau này đến cưới cũng chẳng nói với cô ta một tiếng.]

[Nữ phụ quá cứng đầu, đã nói không cần tiền chu cấp là dứt khoát không cần, đúng là tình nguyện làm bình máu cho người ta mà.]

Tôi ngồi chết trân sau khi cúp điện thoại, mãi vẫn chưa hoàn hồn.

Mắt dán vào những dòng chữ đang trôi ào ào trên màn hình.

Phần lớn trong đó đều mắng tôi ngu ngốc, đáng đời vì suốt đời bị lợi dụng.

Cũng có vài dòng tiết lộ chuyện tương lai.

Họ nói tôi sắp tới sẽ nai lưng nuôi con như trâu như ngựa.

Đến khi con trưởng thành, tôi lại phải lo chuyện công việc, cưới vợ, thậm chí còn cố tích góp để để lại một khoản gia tài lớn cho nó.

Nhưng khi nó cầm được tiền, bộ mặt thật liền lộ rõ.

Không chỉ giấu nhẹm chuyện cưới vợ, mà còn lấy tiền tôi dồn hết cho cha nó và ba cô chị gái của nó.

Thậm chí khi tôi đổ bệnh nhập viện, rõ ràng vẫn còn hy vọng cứu chữa, nó lại ký giấy từ bỏ điều trị.

Còn chồng cũ…

Hắn ta chưa từng thiếu tiền, than nghèo chỉ là chiêu trò.

Mục đích là để tôi cam tâm tình nguyện nuôi con, mà con tôi thì đương nhiên sẽ tiếp tục thừa hưởng tài sản của tôi.

Xem hết những dòng chữ ấy, lòng bàn tay tôi đổ đầy mồ hôi lạnh.

Với tính cách của tôi, đúng là rất có thể sẽ sống y như những gì người ta nói.

Tôi nghĩ, chồng cũ không trả tiền chu cấp thì thôi, mình cũng không đến nỗi không nuôi nổi con, hà tất phải dây dưa với hắn ta?

Nhưng đọc từng câu từng chữ, tôi chỉ thấy tương lai trước mắt u ám đến đáng sợ.

Tôi không muốn một tương lai như vậy.

2

Khi tôi còn đang ngẩn ngơ, con trai vừa làm xong bài tập liền đẩy cửa bước vào.

Nó liếc tôi một cái rồi lầm bầm:

“Mẹ, mẹ còn chưa nấu cơm tối à? Con đói sắp chết rồi đây.”

“Dương Dương, mẹ không được khỏe.”

Tôi thử thăm dò, con lập tức lo lắng ra mặt.

Nó vội vàng chạy tới hỏi han, rồi rót cho tôi một ly nước ấm.

Nhìn dáng vẻ con bận rộn lo lắng mà chu đáo, lòng tôi lại chùng xuống.

Thật khó tin một đứa trẻ ấm áp thế này sau này lại trở thành như lời mấy dòng chữ kia nói.

Rõ ràng bây giờ ngoan như vậy, cuối cùng sao lại thành một đứa vong ân phụ nghĩa?

Chẳng lẽ là do cách tôi dạy dỗ có vấn đề?

Ngay lúc đó, dòng chữ lại hiện ra:

[Đừng nhìn đứa nhỏ giờ còn biết quan tâm, chỉ cần ba nó liên lạc là lệch hướng ngay.]

[Huyết thống đâu dễ cắt đứt? Nữ phụ chính vì quá tin con mình nên mới chịu thiệt.]

[Đúng đó, nữ phụ càng nghiêm khắc bên này thì bên kia càng tỏ ra dịu dàng, ba đứa nhỏ đã dạy lệch tam quan từ gốc.]

[Cô ta không biết đồng hồ có định vị à? Dù có mang con trốn đi chân trời góc bể, người ta vẫn có thể tìm ra bất cứ lúc nào.]

[Tán rồi, xem người ngốc làm gì cho tốn thời gian.]

Tôi lập tức bắt được điểm mấu chốt trong mấy dòng chữ đó.

Thứ nhất: con trai tôi hiện giờ vẫn chưa lệch hướng.

Nó thay đổi là do có sự can thiệp từ phía chồng cũ.

Thứ hai: chiếc đồng hồ có định vị.

Thứ đồ đó khiến tôi từ đầu đến cuối đều nằm trong tay người khác.

Tôi hít một hơi thật sâu, quyết định cho bản thân và con trai một cơ hội.

“Dương Dương, nếu sau này mẹ với ba con thật sự trở mặt, con sẽ thế nào?”

“Con sẽ ở với mẹ.”

Nó không chút do dự trả lời, ánh mắt trong veo không chút vẩn đục.

Tôi thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Chẳng lẽ chỉ vì mấy dòng chữ kia mà tôi phải vô cớ từ bỏ con sao?

Tất nhiên tôi cũng không hoàn toàn bác bỏ lời của mấy dòng chữ đó.

Nhưng cuộc đời mình phải tự nắm lấy, chỉ cần còn cơ hội, tôi nhất định phải liều một phen.

Tôi không nỡ bỏ đứa con mình đã mang nặng đẻ đau mười tháng, càng không muốn sinh ra một đứa phản ngược lại mình.

Cách duy nhất là cắt đứt mọi thứ ngay từ đầu.

Tôi lập tức yêu cầu con giao nộp chiếc đồng hồ điện thoại, rút sim và bẻ gãy ngay trước mặt nó.

Tôi cũng nói thật với con rằng, ba nó đã không muốn trả tiền chu cấp cho nó nữa.

Con trai bật khóc nức nở.

Rõ ràng nó không tin ba nó sẽ bỏ rơi nó như vậy.

Similar Posts

  • Bị Bạn Gái Của Anh Trai Hiểu Lầm Là Tiểu Tam

    “Chỉ vì tôi đi xem phim cùng anh trai.

    Bạn gái của anh ấy liền cho rằng tôi là tiểu tam.

    Trong cơn giận dữ, cô ta dẫn theo một đám người xông thẳng vào ký túc xá của tôi.

    ‘Con tiện này, dám quyến rũ anh Mặc của tao, biết rõ mà vẫn làm tiểu tam, phỉ nhổ!’

    Còn mở cả livestream, đánh tôi đến thương tích đầy mình.

    ‘Bởi vì tôi được anh Mặc tài trợ, rồi trở thành bạn gái anh ấy, cô ghen tị với tôi nên chen vào giữa chúng tôi, đồ đàn bà hèn hạ!’

    Tôi phun ra một ngụm máu, tầm mắt mơ hồ.

    Cuối cùng, anh trai tôi cũng đến!”

  • Hai Kiếp Đều Sai

    Năm thứ hai sau khi chồng qua đời, Nguyễn Gia Hà bị chẩn đoán mắc bệnh nan y.

    Cô đến phòng công chứng, muốn đem toàn bộ tài sản mình làm lụng cả đời quyên tặng cho Quỹ Hy Vọng, nhưng lại bị nhân viên nghi ngờ:

    “Cô Nguyễn, trước khi mất, chồng cô đã lập di chúc, để lại toàn bộ tài sản công ty cho con trai của hai người – cậu ấy hiện đã 27 tuổi.”

    Nguyễn Gia Hà sững sờ:

    “Sao có thể được, chúng tôi đã sống kiểu DINK* suốt 30 năm rồi mà!”

    (*DINK – viết tắt của Double Income No Kids: cả hai cùng đi làm, không sinh con)

    “Đúng là con ruột của chồng cô, nhưng… mục ‘mẹ’ lại không ghi tên cô, mà là Ôn Thi Thi.”

    Trong thoáng chốc, mắt Nguyễn Gia Hà tối sầm, tiếng ồn hỗn loạn xung quanh ùa tới, cô mất ý thức…

    Khi mở mắt ra lần nữa, cô đã quay về năm thứ ba sau khi kết hôn.

  • Th Ai Nhi M Ưu Lược

    Tôi cày cuốc quần quật 996 ở địa phủ, đổi lấy một bát canh đầu thai vào hào môn hàng top.

    Vừa mở mắt, tôi đã thấy mình ở trong bụng mẹ.

    Còn chưa kịp vui mừng, thì đã nghe thấy giọng mẹ dịu dàng nhưng kiên quyết:

    “Con cái là xiềng xích của phụ quyền, hôn nhân là nấm mồ của phụ nữ, tôi muốn bỏ đứa bé này.”

    Tôi còn chưa phản ứng, đã có một giọng nam trầm lạnh vang lên:

    “Được, anh ủng hộ em. Ngày mai đi làm phẫu thuật.”

    Tôi choáng váng.

    Nói đâu là mẹ hào môn quý phu nhân, cha bá đạo tổng tài?

    Sao lại thành mẹ cực đoan nữ quyền, cha đỉnh cao DINK rồi?

    Vì mạng sống, tôi chỉ còn cách điên cuồng phát não điện sóng cầu cứu về phía cha.

    “Cứu con với! Con là con gái ruột của cha! Tương lai sẽ nuôi cha dưỡng lão luôn đó!”

    Không ngờ cha tôi thật sự nghe thấy…

    ……

  • Một Bản Chẩn Đoán , Lộ Rõ Lòng Người

    Chồng tôi bị chẩn đoán mắc ung thư, bác sĩ nói có thể chữa được, nhưng sẽ tốn rất nhiều tiền.

    Tôi lập tức gọi điện cho mẹ, định vay tiền bà.

    Miệng thì mẹ đồng ý, nhưng sau lưng lại lén nhắn tin cho chồng tôi, lừa rằng tôi mới là người bị ung thư.

    Tôi hiểu ý của mẹ, trách bà không tin tưởng chồng tôi, nhưng bà lại nghiêm túc đáp:

    “Nếu chồng con cũng sẵn sàng làm điều tương tự vì con, thì mẹ sẽ cho vay.”

    Đúng lúc tôi định phản bác, chồng lại bất ngờ nhắn cho tôi một tin:

    “Chúng ta ly hôn đi.”

    Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn, cảm giác như bị tát thẳng vào mặt, đau rát đến bừng cả má.

    Bình thường tôi luôn quan tâm chăm sóc anh ấy, lần này cũng là vì lo cho sức khỏe của anh nên mới nhất quyết kéo đi khám tổng quát.

    Kết quả là anh ta chỉ cần xuất hiện, mọi việc còn lại đều do tôi lo toan chạy vạy.

    Cũng nhờ tôi kiên quyết ép anh đi khám nên mới phát hiện bệnh kịp thời, vẫn còn cơ hội chữa trị.

    Tôi từng nghĩ chân tình của mình sẽ đổi lấy được sự đồng hành suốt đời, nào ngờ lại cưới phải một kẻ vô ơn.

  • Tình Yêu Không Đứt Đoạn

    1

    Ba năm trước, bạn trai tôi Mục Tranh Nhiên đã hy sinh trong một nhiệm vụ chống khủng bố ở biên giới.

    Bức di thư cuối cùng của anh được gửi đến tay tôi:

    “Chi Chi… nếu quá đau khổ, em hãy tìm đến em trai anh…”

    Trong tuyệt vọng, tôi bước vào thế giới của Mục Thịnh Tiêu, người em song sinh khét tiếng ở cảng thành, được mệnh danh là sát thần.

    Chỉ vì đôi mắt giống hệt Mục Tranh Nhiên, tôi cam tâm trầm luân.

    Trong những giao dịch đen tối, tôi thay anh cản lấy lưỡi dao độc chí mạng, xương sườn gãy vẫn liều mình truyền tin cho anh và nội tuyến.

    Ngay cả khi vết thương cũ nứt toác, máu loang đỏ áo sơ mi, tôi vẫn bình tĩnh xóa hết mọi dấu vết truy đuổi.

    Ngoài kia, ai cũng nói tôi là con chó trung thành nhất của Mục Thịnh Tiêu, đời này không bao giờ phản bội.

    Cho đến khi tôi nhận được một tin nhắn:

    “Chi Chi, Mục Tranh Nhiên chưa chết. Anh ấy đang được điều trị trong bệnh viện tuyệt mật cấp cao nhất của A quốc, đã hôn mê ba năm.”

    Nhìn chằm chằm vào màn hình, tôi như bị sét đánh, thế giới bỗng chốc lặng đi.

    Tranh Nhiên của tôi, anh vẫn còn sống…

  • Tôi Biết Nó Dị Ứng Với Đậu Phộng

    VĂN ÁN

    Trong buổi tiệc tròn trăm ngày của con, tôi đút cho đứa bé một muỗng bơ đậu phộng, cả nhà lập tức như phát điên mà lao tới ngăn cản.

    Mẹ chồng hất đổ cái bát, chồng thì mạnh tay đẩy tôi ra, đứa nhỏ òa khóc nức nở.

    “Cô muốn hại chết Tiểu Bảo à! Thằng bé bị dị ứng đậu phộng nặng lắm đó!”

    Tôi chỉ lạnh lùng nhìn từng người.

    “Vội gì chứ, tôi đương nhiên biết nó dị ứng với đậu phộng.”

    Ánh mắt mẹ chồng thoáng chốc biến từ giận dữ sang hoảng sợ.

    Đọc full tại page thu điếu ngư

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *