Bị Bạn Gái Của Anh Trai Hiểu Lầm Là Tiểu Tam

Bị Bạn Gái Của Anh Trai Hiểu Lầm Là Tiểu Tam

“Chỉ vì tôi đi xem phim cùng anh trai.

Bạn gái của anh ấy liền cho rằng tôi là tiểu tam.

Trong cơn giận dữ, cô ta dẫn theo một đám người xông thẳng vào ký túc xá của tôi.

‘Con tiện này, dám quyến rũ anh Mặc của tao, biết rõ mà vẫn làm tiểu tam, phỉ nhổ!’

Còn mở cả livestream, đánh tôi đến thương tích đầy mình.

‘Bởi vì tôi được anh Mặc tài trợ, rồi trở thành bạn gái anh ấy, cô ghen tị với tôi nên chen vào giữa chúng tôi, đồ đàn bà hèn hạ!’

Tôi phun ra một ngụm máu, tầm mắt mơ hồ.

Cuối cùng, anh trai tôi cũng đến!”

1

Hôm nay là cuối tuần, các bạn cùng phòng đều ra ngoài chơi hết.

Tôi vừa từ căng-tin lấy cơm về thì thấy một cô gái dẫn theo một đám đông hùng hổ đi về phía ký túc xá nữ, trong đó còn có mấy gã đàn ông vạm vỡ.

Cô gái đi đầu vừa đi vừa hô lớn:

“Bắt tiểu tam!”

“Vừa mới yêu thôi mà tiểu tam đã dám giẫm lên đầu tôi rồi, hôm nay không dạy cho nó một trận thì không xong!”

Bắt tiểu tam á? Mới lạ ghê, bắt tiểu tam mà kéo đến tận trường học sao?

Tôi chỉ liếc mắt nhìn hai cái, rồi quay về phòng ăn cơm.

Mới ăn được hai miếng.

“Bộp bộp bộp!”

Tiếng gõ cửa dữ dội vang lên.

“Mở cửa! Mở cửa mau!”

Tim tôi giật thót, hoang mang mở cửa:

“Có chuyện gì vậy?”

Trước mặt lại chính là nhóm người tôi vừa thấy ban nãy.

Trong lòng tôi dấy lên dự cảm chẳng lành.

Ngay sau đó, cô gái cầm đầu túm lấy tóc tôi, “bốp” một cái tát giáng thẳng vào mặt.

Tôi sững sờ đẩy cô ta ra:

“A! Các người là ai? Dựa vào đâu mà đánh người?!”

Cô ta trừng mắt giận dữ:

“Dựa vào đâu à? Mày là tiểu tam mà còn hỏi hả? Tao là bạn gái của Tần Mặc – Hà Mộ Mộ!”

Tần Mặc? Đó là tên anh trai tôi.

Tôi lập tức hiểu ra có hiểu lầm rồi.

Tôi vội vàng giải thích:

“Cậu hiểu lầm rồi, tôi là em gái của Tần Mặc! Em ruột! Tôi không phải tiểu tam gì hết!”

Cả nhóm người ngẩn ra:

“Em gái? Tần Mặc có em gái sao?”

Hà Mộ Mộ cũng hơi lưỡng lự:

“Hình như đúng là có người như vậy thật…”

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng ngay lúc đó, một gã lực lưỡng xông vào lục lọi bàn học của tôi.

Hắn giơ cao thẻ sinh viên của tôi:

“Em gái cái gì! Cô ta căn bản không phải em gái! Cô ta tên Thẩm Nhan!”

Sắc mặt Hà Mộ Mộ lập tức trở nên độc ác, túm lấy mặt tôi:

“Tốt lắm, dám lừa tôi hả con tiện! Họ còn khác nhau mà dám nói là em ruột, lừa ma chắc?”

Tôi uất ức chưa bao giờ chịu loại nhục nhã này từ nhỏ đến lớn.

Tôi hất tay cô ta ra, quát lớn:

“Chúng tôi một người theo họ bố, một người theo họ mẹ! Hà Mộ Mộ, cậu đánh tôi mà không phân rõ trắng đen, đợi anh tôi tới thì cậu hối hận cũng không kịp đâu!”

Bàn tay Hà Mộ Mộ bị tôi hất đỏ ửng, cô ta “á” một tiếng rồi chỉ thẳng vào tôi:

“Được lắm, con đàn bà chết tiệt này đến nước này mà còn cứng miệng, để tao cho mày tỉnh lại thêm chút!”

Cô ta xắn tay áo lao về phía tôi.

Tôi lùi hai bước, rút điện thoại ra:

“Cậu nghe anh tôi nói trực tiếp là rõ ngay, tôi thực sự là em gái anh ấy!”

Tên lực lưỡng đứng cạnh “bốp” một cái vả bay điện thoại của tôi:

“Còn định gọi cứu viện hả, khỏi mơ!”

“Điện thoại của tôi!” Màn hình vỡ tan tành, tôi vội cúi xuống nhặt.

Hà Mộ Mộ nhanh chóng xông tới đá văng nó ra, còn giẫm mạnh lên ngón tay tôi.

Mười ngón liền tim, đau buốt đến mức tôi hét toáng lên.

“A! Đau quá!”

Tôi đẩy chân cô ta ra, ngã sõng soài trên đất.

Cô ta chống hông, hừ lạnh:

“Còn định nhờ người đến cứu mày hả? Đừng hòng!”

“Lên, giữ chặt nó cho tao!”

Mấy gã đàn ông lao tới khống chế tay tôi, ép tôi quỳ xuống đất.

Đúng lúc này có vài cô gái đi ngang qua cửa phòng:

“Ơ, có chuyện gì thế? Sao đông người vậy?”

Tôi vội hét ra ngoài:

“Làm ơn báo cảnh sát giúp tôi với! Cứu với! Bọn họ xông vào đánh tôi!”

Những cô gái đó thấy cảnh tôi bị đè quỳ xuống đất, đều kinh hoàng:

“Chuyện… chuyện gì vậy trời?”

Hà Mộ Mộ tiến lên chặn tầm nhìn, mở hình trong điện thoại cho họ xem:

“Nó là tiểu tam! Các cậu nhìn đi, đây là ảnh nó với bạn trai tôi đi xem phim!”

Xem phim?

Đúng là mấy hôm trước tôi có đi xem phim với anh trai.

Thì ra Hà Mộ Mộ vì chuyện này mới hiểu lầm tôi là tiểu tam.

Vài cô gái lập tức tức giận:

“Ghê thật! Đúng là tiểu tam à, chị đánh tiếp đi! Tiểu tam đáng ghét lắm!”

Có cô còn ghé vào nhổ nước bọt vào tôi:

“Chết đi đồ hồ ly tinh!”

Rồi họ quay đi, miệng còn mắng chửi.

Tôi tức đến đỏ cả mắt, vùng vẫy dữ dội:

“Thả tôi ra! Đánh người thế này là phạm pháp đấy!”

Hà Mộ Mộ cúi xuống vỗ mặt tôi:

“Đánh mày chưa đủ đâu, tao còn muốn cho cả thiên hạ thấy cái bộ dạng rẻ rách này của mày!”

Nói xong “xoẹt” một tiếng, cổ áo tôi bị xé rách.

Cô ta mở livestream:

“Mọi người ơi! Tôi bảo hôm nay đi bắt tiểu tam mà, giờ bắt được rồi nhé! Xin lỗi đã để các bạn chờ lâu!”

2

Tôi liếc thấy tài khoản của Hà Mộ Mộ, hóa ra còn là một tiểu hotgirl mạng có hơn mười nghìn fan.

Cô ta dí điện thoại sát mặt tôi:

“Đến đây nào mọi người, nhìn xem! Nhìn kỹ cái con tiện này, dám cướp đàn ông của tôi! Hôm nay tôi phải khiến nó mất mặt đến chết!”

Trong livestream, những lời chửi rủa tràn ngập:

【Ôi dào! Trắng phết nhỉ!】

【Đúng là bắt tiểu tam lời thật đấy!】

【Nào nào, hạ máy quay xuống chút, thấp thêm chút nữa!】

Hà Mộ Mộ thấy lượng người xem tăng vọt, hằn học mắng tôi:

“Đúng là đồ hồ ly mặt dày! Ngay cả lúc bị dạy dỗ còn không quên quyến rũ đàn ông!”

Nói rồi cô ta định kéo áo tôi xuống thêm.

Một đứa bạn cô ta vội kéo lại:

“Này, Mộ Mộ, thôi đi, coi chừng livestream bị tố cáo vi phạm!”

Hà Mộ Mộ đành dừng tay, trợn mắt, tiện tay cầm cái ô trên bàn tôi, phang mạnh vào đầu tôi.

“A!”

Cây ô cứng, đau đến mức đầu tôi choáng váng.

Lúc này, hàng loạt bình luận như mũi tên độc lao tới:

【Chị gái đỉnh quá! Đánh hay lắm!】

【Nhìn là biết mặt hồ ly rồi, loại này phải dạy cho ra trò!】

【Chị tôi cũng bị tiểu tam phá hủy hôn nhân, tiểu tam đáng chết!】

【Nghe nói bạn trai chị chính là người tài trợ cho cô ấy học đại học, vốn là cặp trời sinh, thế mà bị con trà xanh này phá, thật đáng chết!】

Gì cơ? Tài trợ? Chẳng lẽ nữ sinh được anh tôi tài trợ chính là Hà Mộ Mộ?

Tôi yếu ớt mở miệng:

“Hà Mộ Mộ, tôi khuyên cậu dừng tay đi, nếu anh tôi biết được chuyện này, chắc chắn sẽ cắt viện trợ của cậu!”

Hà Mộ Mộ nghe như chuyện cười lớn, cười nhạt:

“Thật nực cười! Anh Tần Mặc đời nào vì một con tiểu tam thối tha như mày mà bỏ tài trợ cho tao chứ!

Tao không muốn nghe cái tên Tần Mặc từ miệng mày nữa, ghê tởm chết đi được!”

Cô ta nhấc chân, đạp mạnh vào bụng tôi mấy cái liền.

Tôi cảm giác như ngũ tạng lục phủ đều bị đảo lộn.

“Con tiện! Tao phải đá chết mày! Chỉ cần nghĩ đến mày với anh Tần Mặc là tao muốn giết luôn! Đàn ông của tao mà mày cũng dám mơ?”

Tôi khóc nấc, ôm bụng co người lại.

Hà Mộ Mộ chỉ đạo một gã đàn ông:

“Mày! Đi đái đi, đừng dội bồn!”

Tên kia nghe lời làm ngay.

Hà Mộ Mộ cầm cây lau nhà dính đầy nước tiểu bước ra.

Một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng tôi, tôi hoảng sợ:

“Cậu… cậu định làm gì?”

Hà Mộ Mộ cười ác, giơ cây lau nhà nồng nặc mùi khai, từ từ đi tới.

Tôi gào thét vùng vẫy:

“Đừng! Tôi không phải tiểu tam mà!”

Nhưng sức tôi không địch nổi mấy gã đàn ông đang giữ chặt tay.

Hà Mộ Mộ cười như ác quỷ, tiếng tôi cầu xin chỉ càng khiến cô ta thêm hưng phấn.

“Bốp bốp!” Cây lau nhà quất liên tục lên người tôi.

Chất nhầy bẩn thỉu dính đầy cơ thể, mùi khai ghê tởm khiến tôi nôn thốc.

Một gã đàn ông nhăn mặt buông tay:

“Ghê quá!”

Hà Mộ Mộ cười khinh:

“Thẩm Nhan, nếu anh Tần Mặc thấy mày nhơ nhớp như vậy, liệu còn muốn đi xem phim với mày nữa không?”

Tôi tranh thủ vùng ra, chạy lao ra cửa, đâm sầm vào cô quản lý ký túc xá.

Cô ấy hốt hoảng:

“Sinh viên này, cháu bị sao thế?”

Như vớ được cứu tinh, tôi bám chặt lấy tay cô:

“Cô ơi! Có một nhóm người xông lên đánh cháu! Cho cháu mượn điện thoại với, điện thoại cháu bị họ đập rồi!”

Cô quản lý tròn mắt:

“Sao lại có người ngoài vào được? Chắc là tên A Thanh dưới cổng lại bỏ vị trí!”

Cô vội đưa điện thoại cho tôi.

Tôi run rẩy gọi anh trai:

“A lô?”

Nghe giọng quen thuộc, tôi bật khóc nức nở:

“Anh! Mau lên ký túc xá em! Bạn gái anh tưởng em là tiểu tam, kéo nguyên đám người đến đánh em! Em giải thích sao cũng không nghe!”

Chưa nói xong, tóc tôi bị giật mạnh ngược ra sau.

“Đồ tiện này, còn dám chạy?”

Similar Posts

  • Ngày Tôi Nghỉ Việc, Cả Công Ty Mất Mặt

    VĂN ÁN

    Vào ngày bị từ chối (nghỉ việc), định ăn chùa nhưng không thành, lại bị bóc phốt, ngay lập tức trở thành trò cười của cả ngành.

    Ngày tôi bị sa thải, HR chặn tôi lại, chỉ vào chiếc laptop trên bàn tôi:

    “Đây là tài sản của công ty, để lại.”

    Tôi cười lạnh một tiếng, rút từ ngăn kéo ra tờ hóa đơn, vung ra trước mặt:

    “Nhìn cho kỹ, ba vạn hai, tên tôi đứng mua.”

    Nói xong, tôi đóng gói và mang đi ngay trước mặt mọi người.

    Nửa tiếng sau, cảnh sát tới, nói công ty báo án, tố tôi chiếm đoạt tài sản khi đang giữ chức vụ.

    Tôi đưa ra bằng chứng, ánh mắt của cảnh sát nhìn HR chẳng khác nào nhìn một kẻ thiểu năng.

    Ngày hôm sau, cả khu công nghiệp đều biết chuyện: công ty cũ của tôi vì muốn “ăn chùa” một cái máy tính, đã tự đưa mình lên ngôi “công ty keo kiệt nhất năm”.

  • Hương Trà Nở Nơi Biên Ải

    Người trong lòng ta sắp sửa lên đường tòng quân nơi biên ải.

    Trước lúc chia ly, chàng nắm tay ta, giọng nói bình thản mà kiên quyết:

    “Nàng chỉ được phép đợi ta nhiều nhất ba năm.

    Sau ba năm, bất kể ta chưa trở về hay đã vùi thây nơi chiến trường, nàng đều phải tìm một đấng lang quân xứng đáng mà gả cho. Không được chờ đợi suốt đời.”

    Tiếng trống thúc quân và tù và hiệu lệnh rền vang khắp chín tầng mây.

    Ta rưng rưng lệ, nghẹn ngào gật đầu đáp ứng.

    Thế nhưng, ta không chỉ đợi chàng ba năm.

    Ta đã đợi chàng tròn năm mươi năm.

    Đến khi trùng sinh, điều đầu tiên ta nghĩ đến… là phải lên đường đến phương Bắc, đi tìm Chu Minh Quang.

    Chí ít, cũng phải cho kiếp trước của mình một lời hồi đáp.

  • Em Không Phải Gu Anh

    Sau khi kết hôn với Thái tử gia giới kinh thành, có một phóng viên hỏi anh đánh giá thế nào về tôi.

    Anh nhìn chằm chằm chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, trầm ngâm một lúc rồi đáp:

    “Người thì không tệ, nhưng không phải gu của tôi.”

    “Nếu biết nghe lời hơn một chút thì càng tốt, đừng lúc nào cũng chống đối tôi.”

    “Ở nhà mà ăn mặc gợi cảm một tí tôi cũng không phản đối đâu.”

    Phóng viên ôm trán: “Tôi hỏi anh cảm nghĩ về bộ phim mới cô ấy vừa công chiếu cơ mà…”

    Toàn mạng xã hội nổ tung.

  • Thai Nhi Và Sự Lựa Chọn

    VĂN ÁN

    Hôm đi khám thai, tôi vô tình nhìn thấy album ẩn trong điện thoại của chồng — một vị thiếu tướng.

    Bên trong, đầy ắp những bức ảnh thân mật của anh và một cô gái khác.

    Tôi cầm điện thoại đến trước mặt anh chất vấn.

    Anh im lặng rất lâu, sau đó quay người vào nhà tắm, hút liền ba điếu thuốc, rồi mới khàn giọng thú nhận:

    “Lúc nhỏ anh vô ý khiến cô ấy bị thương, mất đi ánh sáng. Cô ấy là người anh cảm thấy có lỗi nhất trong đời… chỉ vậy thôi.”

    Thấy cái thai đã ba tháng, tôi không hỏi thêm nữa, chỉ chọn cách tha thứ.

    Giả vờ như chưa từng thấy gì, tiếp tục hoàn tất các bước khám.

    Đến đoạn tôi sợ nhất là lấy máu, thì lính cần vụ của anh lại gọi điện tới:

    “Thiếu tướng, cô Phương biết tin phu nhân mang thai, khóc đến mức tổn thương mắt, cứ đòi gặp anh cho bằng được!”

    Vừa dứt lời, bàn tay đang ôm lấy tôi của Lục Mục Đình lập tức buông ra.

    Anh không hề do dự mà quay người rời đi, chẳng buồn ngoái đầu lại.

    Tôi đặt tay lên bụng, cố nén xót xa, khàn giọng hét lên sau lưng anh:

    “Lục Mục Đình, nếu anh dám bỏ đi thật, tôi sẽ phá thai. Anh nghĩ kỹ đi…”

    Anh khựng lại một chút, nhưng bóng lưng cuối cùng vẫn biến mất giữa dòng người.

  • Khi Tôi Thành Cái Gai Trong Mắt Bạn Gái Sếp

    Tôi bị bạn gái của sếp chặn liên lạc.

    Cô ta gào lên trong điện thoại:

    “Chị là nhân viên nữ thì cũng phải có chút giới hạn chứ? Tan làm rồi còn quyến rũ sếp mình sao?”

    Nhưng trong tay tôi là bản hợp đồng trị giá mấy chục triệu, sẽ hết hạn vào ngày mai.

    Gọi lại thì phát hiện số điện thoại đã bị chặn.

    Sếp mất liên lạc, công ty cũng không ai phản hồi.

    Sáng hôm sau, sếp đích thân mang con dấu công ty đến tận cửa nhà tôi.

    Tôi ngáp một cái: “Sếp à, đàn ông cũng nên có chút giới hạn chứ?

    Sáng sớm mà đến nhà nhân viên nữ như vậy có hợp không?”

  • Mãi Bên Chàng

    Sau khi sống lại, ta đã uống Hợp Hoan Tán, đến tấm ga giường cũng bị vặn xoắn như dây thừng.

    Thế nhưng Thẩm Tri Nhiên lại nhắm nghiền hai mắt, không hề hèn mọn cầu xin ta dùng thân thể hắn giải độc như kiếp trước.

    Đời này, ta không muốn gắng gượng chịu đựng dược tính để rồi trở thành phế nhân, chết trong thê thảm.

    Cũng không muốn phụ tấm chân tình của hắn.

    Nhưng ta không ngờ rằng, Thẩm Tri Nhiên cũng đã sống lại.

    Hắn cụp mắt né tránh ta:

    “Công chúa, thần chỉ là một kẻ thế thân để người giải khuây… không có phúc hưởng sự thương yêu của người.”

    “Món nợ của thần, đã trả hết rồi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *