Năm 55 Tuổi Chồng Tôi Ngoại Tình

Năm 55 Tuổi Chồng Tôi Ngoại Tình

Chồng tôi làm một nữ sinh đại học nhỏ hơn hai mươi tuổi mang thai.

Phụ huynh của cô gái đến tận nhà, xông vào giằng xé quần áo tôi, còn cào xước cả mặt tôi.

Lúc đầu, tôi còn cố gắng bào chữa cho chồng mình — dù sao ông ấy cũng đã năm mươi lăm tuổi rồi.

Con trai chúng tôi còn lớn hơn cô gái đó mấy tuổi.

Cho đến khi tôi phát hiện chồng âm thầm chuyển khoản hai trăm nghìn tệ từ tài khoản ngân hàng, ghi chú rõ ràng: “Dưỡng thai cho tốt.”

Tôi không kìm được cảm xúc, đòi ông ấy phải cho tôi một lời giải thích, nhưng ông ta lại chế giễu tôi:

“Anh luôn muốn có thêm đứa con nữa, em không phải không biết.”

“Em không sinh được thì để người khác sinh hộ.”

Con trai thì khuyên tôi cho qua, đỡ rắc rối:

“Ba mẹ cũng có tuổi rồi, thêm một đứa con thì có sao đâu, cứ để ba muốn làm gì thì làm.”

Nhưng tôi lại không thể nào ngủ nổi suốt đêm, tim cũng thắt lại từng cơn đau âm ỉ.

Người chồng mà tôi từng yêu thương hết lòng.

Đứa con trai mà tôi từng nâng niu bảo bọc.

Không một ai đứng về phía tôi.

Cuối cùng, vào một buổi sáng ngày thường, tôi không chịu nổi nữa.

Tôi nói:

“Chúng ta đi làm thủ tục ly hôn đi.”

1

Khi nghe tôi nói vậy, Thẩm Văn Hưng thậm chí không buồn rời mắt khỏi tờ báo,

Giọng nói nhàn nhạt mà đầy mỉa mai:

“Gia Văn, em cũng có tuổi rồi, đừng học đám trẻ con mà giở trò làm mình làm mẩy.”

Từng câu từng chữ ông ta nói, như dao găm đâm thẳng vào tim tôi.

Phải rồi, Thẩm Văn Hưng năm nay đã năm mươi lăm, tôi cũng đã năm mươi tư.

Nửa tháng trước, cha mẹ Giang Tư Miên đến tìm tôi, chỉ thẳng vào mặt tôi mà mắng Thẩm Văn Hưng là không biết xấu hổ.

Đến khi tôi phát hiện ông ta chuyển cho Giang Tư Miên hai trăm nghìn để dưỡng thai.

Tôi mới nhận ra — mình đã thật sự già rồi.

Và cũng không còn hiểu nổi giới trẻ ngày nay nghĩ gì nữa.

Đêm đó tôi loay hoay, bối rối.

Sau khi kết hôn, chúng tôi hiếm khi cãi vã, vậy mà lần đầu tiên khóc mà chất vấn ông ta, lại là cảnh tượng nhục nhã đến vậy.

Tôi hỏi người đã cùng tôi đầu gối tay ấp ba mươi năm trời.

Ông ta im lặng rất lâu, cuối cùng lại đưa ra câu trả lời khiến tôi không thể nào chấp nhận nổi:

“Anh luôn muốn có đứa thứ hai, em già rồi, không sinh được nữa, thì để người khác sinh hộ cũng được.”

“Coi như em lượm được một đứa con cũng đâu có gì to tát.”

Giọng ông ta nhạt thếch, như thể đang nói về chuyện lượm một con mèo hoang ngoài đường.

Tôi chết lặng tại chỗ, nước mắt thấm đẫm những nếp nhăn trên mặt.

Năm xưa sinh Thẩm Thanh Nguyên, tôi bị tổn thương sức khỏe nặng.

Khi ấy, Thẩm Văn Hưng còn an ủi tôi rằng: “Chỉ có một đứa con cũng đủ tốt rồi, đỡ vất vả.”

Cũng chẳng cần lo lắng chuyện tranh giành tài sản trong nhà.

Vậy mà bây giờ, ông ta lại nói mình luôn mong có con thứ.

Một cái cớ vụng về đến mức đáng cười.

Muốn có con thứ, chúng tôi có rất nhiều cơ hội, cũng có vô số cách.

Nhưng Thẩm Văn Hưng lại chọn cách tàn nhẫn nhất với tôi.

Con trai thấy tôi đau lòng, cũng định đến an ủi.

Nó giống tôi về ngoại hình, nhưng lòng dạ lại chẳng nghiêng về tôi chút nào.

Nó khuyên tôi chấp nhận đứa bé đó, bởi chuyện đã rồi thì cứ thuận theo ý ba nó.

Từ đêm đó, tôi bắt đầu mất ngủ triền miên.

Nghĩ về tương lai, nghĩ về con đường mình nên đi tiếp.

Cả trái tim cũng như bị bóp nghẹt từng cơn.

Con dâu thấy tôi vất vả nên từng chủ động nấu vài bữa cơm, rồi nhanh chóng viện cớ tăng ca để thoái thác.

Từ lúc tôi quay lại bếp, cả nhà lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra, yên ổn và hòa thuận.

Tôi vẫn là người lo liệu ba bữa cơm, vẫn là người chăm sóc cháu nội.

Hôm đó, vừa ngồi vào bàn ăn, Thẩm Văn Hưng đã nói:

“Gia Văn, hôm nay Miên Miên đi kiểm tra thai kỳ. Ba mẹ cô ấy đều bận, anh cũng có buổi thuyết trình, em đưa con bé đi giúp anh nhé.”

Trên bàn ăn, cả nhà nghe vậy mà mặt vẫn bình thản như không nghe thấy gì, cứ như chuyện tôi đi đưa tình nhân của chồng đi khám thai vốn là điều hiển nhiên.

Khoảnh khắc đó, những dòng suy nghĩ hỗn loạn trong đầu tôi bỗng chốc trở nên sáng tỏ.

Dựa vào đâu mà tôi phải nhẫn nhịn? Tôi có lớn tuổi, nhưng chưa phải đã chết.

Triều Thanh đã diệt từ lâu rồi, vậy mà Thẩm Văn Hưng tuổi này còn muốn hưởng cảnh “tam thê tứ thiếp”.

Lẽ ra, ngay từ lúc phát hiện ông ta ngoại tình, tôi đã nên ly hôn.

Similar Posts

  • Bác sĩ Lục là người yêu qua mạng của tôi

    Hôm gặp bạn trai qua mạng ngoài đời.

    Bạn cùng phòng nhất quyết đòi đi theo.

    Cô ấy nói:

    “Nhỡ đâu mày bị lừa thì sao.”

    Kết quả, người yêu qua mạng báo bận, không đến được:

    【Có bệnh nhân đến đột xuất, xin lỗi em.】

    Bạn cùng phòng cười nhạo tôi:

    “Chắc là xấu hổ không dám gặp, bịa đại cái cớ.”

    Sau đó, trường mời một chuyên gia y học hàng đầu về phòng y tế khám một tuần.

    Tôi được phân công sang hỗ trợ.

    Càng nhìn góc nghiêng của bác sĩ ấy, tôi lại càng thấy giống người yêu online của mình.

    Bạn cùng phòng vẫn không tha, vừa quay sang bác sĩ vừa cười:

    “Nhìn bao nhiêu cũng vô ích, người ta đâu phải của mày.”

    Rồi cô ấy tò mò hỏi vị chuyên gia:

    “Bác sĩ Lục, anh còn độc thân không ạ?”

    Anh hơi nhếch môi, nhìn thẳng về phía tôi:

    “Có người yêu rồi, đang đứng ngay trước mặt tôi đây.”

  • Kiếp Này Tôi Sẽ Không Cứu Anh Nữa

    Chồng tôi đã 44.

    Chỉ vì cô nàng “ánh trăng sáng” của anh ta chê bai phần thâ/ n th/ ể t/ àn t/ ật của anh ta là gh/ ê t/ ở/m.

    Trước khi ch e c, anh ta yêu cầu được chô/ n cất ở nơi gần cô ta nhất, chỉ để có thể ngày ngày nhìn thấy cô ta.

    Còn tôi, người vợ đã bầu bạn bên anh ta bao nhiêu năm, thứ nhận được chỉ là một đống nợ khổng lồ và những lời buộc tội đầy oán hận.

    “Sở Lâm Vi, năm đó nếu không phải vì cứu cô, sao tôi lại trở thành phế nhân?”

    “Nếu cô còn lương tâm, sau khi tôi chết, hãy chăm sóc tốt cho bố mẹ tôi và Mộc Tình, mỗi tháng đưa cho họ mười vạn tệ.”

    Bố mẹ chồng giận dữ ch/ ửi r/ ủa và đ/á/ nh đ/ ập tôi, hận không thể bắt tôi ch e c chùm cùng Cố Thần Trạch.

    Thế nhưng, những chuyện cũ lại hiện lên rõ mồn một trước mắt tôi.

    Cố Thần Trạch rõ ràng là vì cứu Tạ Mộc Tình mới tà/ n tậ/ t, chính tôi là người đã đào anh ta ra từ đống x/á/ c ch e c.

    Để chữa trị cho anh ta, tôi đã tán gia bại sản, gánh trên vai số nợ cực lớn.

    Mười năm cống hiến không oán không hối, đổi lại là cách anh ta đối xử với tôi như thế này.

    Một cú đậ/ p m/ ạnh giáng xuống đỉ/n/ h đ/ ầu.

    Mắt tôi tối sầm lại, lịm đi.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại đúng ngày Cố Thần Trạch gặp n/ ạn.

    Tôi giả vờ như không biết gì, bước lên máy bay ra nước ngoài bàn chuyện hợp tác.

    Kiếp này, một cái liếc mắt tôi cũng không thèm dành cho anh ta.

  • Trái Tim Bé Nhỏ

    Trong tiệc mừng đóng máy, mọi người nhao nhao đòi Tống Trì và Tiêu Yên “hôn một cái” như trong phim.

    Cả hai nhìn nhau, bật cười đầy ăn ý.

    Chỉ một giây sau, họ đã dính chặt lấy nhau.

    Tiếng la hét phấn khích vang lên khắp phòng, rồi bỗng có người hét to:

    “Vai nữ phụ và nam chính cũng hôn một cái đi!”

    Ánh mắt Tống Trì lập tức trầm xuống.

    Vai nữ phụ đó là tôi.

    Mà tôi… mới là bạn gái chính thức của Tống Trì.

  • Người Mẹ Không Nhớ Nổi Mặt Con

    Tôi đã 19 tuổi rồi, vậy mà mẹ vẫn không nhớ nổi gương mặt tôi.

    Bà có thể phân biệt hàng vạn loài thực vật, nhưng lại chẳng thể nhận ra tôi là ai.

    Tôi rủ bạn học về nhà làm bài tập, mẹ gọi cảnh sát báo có người lạ xâm nhập.

    Mẹ hầm tổ yến, bát cuối cùng đưa cho cô giúp việc, miệng lại gọi tên tôi: “Yên Yên, con mau ăn đi, mấy đứa kia ăn hết cả rồi.”

    Tôi không trách mẹ. Ngược lại, còn chạy khắp nơi tìm thầy thuốc, chỉ mong chữa được bệnh mù mặt của mẹ.

    Cho đến khi tôi tham gia trại hè sinh viên do Viện Nghiên cứu Thực vật tổ chức.

    Chúng tôi bất ngờ gặp lũ bùn đá, bị mắc kẹt trên núi.

    Dòng nước đổ xuống dữ dội, sức mạnh khủng khiếp va vào người khiến tôi gần như ngã quỵ.

    Tôi thấy mẹ xuất hiện, giữa hàng chục đứa trẻ, ánh mắt hoảng loạn tìm kiếm.

    Cuối cùng, bà ôm lấy một cô bé lạ mặt.

    Tôi theo phản xạ hét lên cầu cứu: “Mẹ! Con ở đây mà!”

    Trợ lý của mẹ cũng lo lắng kêu lớn: “Giáo sư Lý! Con gái bà ở bên này!”

    Mẹ vất vả cõng cô bé kia trên lưng, mơ hồ nhìn tôi: “Tôi không quen con bé đó! Con gái tôi đâu có đi trại hè này!”

    Dòng nước xiết đập mạnh vào người tôi, nhưng lời mẹ nói còn đau hơn cả đá sỏi.

    Lúc tôi được cáng xuống bệnh viện, thấy mẹ trong phòng bệnh đang cẩn thận dùng khăn ấm lau mặt cho cô bé kia, dịu dàng hỏi: “Yên Yên, có đau không con?”

    Cuối cùng, tôi cũng thấy rõ gương mặt đó. Là Hứa Yên – cô học trò nghèo được mẹ bảo trợ.

    Thì ra… mẹ không phải không nhớ nổi mặt tôi. Chỉ là… bà chưa từng yêu thương tôi.

    Nếu đã vậy, tôi xin trả lại tất cả.

  • Người Ở Lại

    Tháng thứ bảy kể từ khi chia tay Phó Thanh Vũ, tôi sinh hạ con trai Bảo Bảo.

    Tôi vùng vẫy bền bỉ trong vũng lầy của cuộc sống, cho đến khi bị chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu cấp tính nguy hiểm.

    Tôi lôi ra tờ thông báo tìm người in bức ảnh của mình từ bốn năm trước, trên đó viết rằng—

    【Huyên Huyên, xin em hãy quay về!】

    Mắt đỏ hoe, tôi ôm lấy đứa trẻ còn ngơ ngác.

    “Bảo Bảo, mẹ dẫn con đi tìm ba.”

  • DNA Không Biết Nói Dối

    DNA không biết nói dối, nhưng nó có thể che giấu sự thật chí mạng nhất.

    Khi tôi tiếp nhận vụ án “cha dượng cưỡng bức con riêng”, mọi chứng cứ đều rành rành: vết tinh dịch trên đồ lót khớp đến 99,99%, lời khai của thiếu nữ kín kẽ không một kẽ hở.

    Tất cả mọi người đều cho rằng tôi điên rồi, vì một kẻ cặn bã mà mạo hiểm hai mươi năm sự nghiệp.

    Cho đến khi tôi phát hiện ra, trên người nạn nhân có một dấu vết mà tất cả pháp y đều bỏ qua. Đó không phải vết bầm do bạo lực để lại, mà là một “dấu ấn” chỉ xuất hiện trong khoảnh khắc thân mật nhất — kèm theo một tiếng gọi khiến người ta rợn tóc gáy:

    “Ba…”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *