Người Mẹ Không Nhớ Nổi Mặt Con

Người Mẹ Không Nhớ Nổi Mặt Con

Tôi đã 19 tuổi rồi, vậy mà mẹ vẫn không nhớ nổi gương mặt tôi.

Bà có thể phân biệt hàng vạn loài thực vật, nhưng lại chẳng thể nhận ra tôi là ai.

Tôi rủ bạn học về nhà làm bài tập, mẹ gọi cảnh sát báo có người lạ xâm nhập.

Mẹ hầm tổ yến, bát cuối cùng đưa cho cô giúp việc, miệng lại gọi tên tôi: “Yên Yên, con mau ăn đi, mấy đứa kia ăn hết cả rồi.”

Tôi không trách mẹ. Ngược lại, còn chạy khắp nơi tìm thầy thuốc, chỉ mong chữa được bệnh mù mặt của mẹ.

Cho đến khi tôi tham gia trại hè sinh viên do Viện Nghiên cứu Thực vật tổ chức.

Chúng tôi bất ngờ gặp lũ bùn đá, bị mắc kẹt trên núi.

Dòng nước đổ xuống dữ dội, sức mạnh khủng khiếp va vào người khiến tôi gần như ngã quỵ.

Tôi thấy mẹ xuất hiện, giữa hàng chục đứa trẻ, ánh mắt hoảng loạn tìm kiếm.

Cuối cùng, bà ôm lấy một cô bé lạ mặt.

Tôi theo phản xạ hét lên cầu cứu: “Mẹ! Con ở đây mà!”

Trợ lý của mẹ cũng lo lắng kêu lớn: “Giáo sư Lý! Con gái bà ở bên này!”

Mẹ vất vả cõng cô bé kia trên lưng, mơ hồ nhìn tôi: “Tôi không quen con bé đó! Con gái tôi đâu có đi trại hè này!”

Dòng nước xiết đập mạnh vào người tôi, nhưng lời mẹ nói còn đau hơn cả đá sỏi.

Lúc tôi được cáng xuống bệnh viện, thấy mẹ trong phòng bệnh đang cẩn thận dùng khăn ấm lau mặt cho cô bé kia, dịu dàng hỏi: “Yên Yên, có đau không con?”

Cuối cùng, tôi cũng thấy rõ gương mặt đó. Là Hứa Yên – cô học trò nghèo được mẹ bảo trợ.

Thì ra… mẹ không phải không nhớ nổi mặt tôi. Chỉ là… bà chưa từng yêu thương tôi.

Nếu đã vậy, tôi xin trả lại tất cả.

01

Tôi là người cuối cùng được cứu, cũng là sinh viên duy nhất bị thương nặng.

Chân tôi bị ép biến dạng, phải phẫu thuật lấy xương vụn ra.

Thuốc tê hết tác dụng, tôi đau đến mức chỉ muốn chết, nhưng vẫn phải tự rót nước, đặt cơm.

Cô ở cùng phòng bệnh không đành lòng, hỏi sao không có ai chăm sóc.

Tôi cố gắng nhếch đôi môi khô nứt nẻ, cười gượng: “Mẹ cháu cũng đang bệnh mà.”

Mười ngày sau, tôi chống nạng rời viện, chân bó bột nặng trịch.

Mẹ ngồi lạnh lùng trên ghế sofa, dì giúp việc là dì Hứa thì thất vọng trách móc: “Cháu có biết mười ngày qua giáo sư Lý đã vất vả thế nào không?”

“Ngày nào bà ấy cũng phải làm việc với đoàn điều tra tai nạn, viết báo cáo các kiểu!”

Mẹ tức giận nói: “Con lén đăng ký tham gia trại hè thì thôi đi, tại sao còn chạy lung tung lúc cứu hộ?”

“Bây giờ ai cũng tưởng con gây họa vì Hứa Yên! Việc xét giải, khen thưởng của con bé đều bị ảnh hưởng, con biết không?!”

Chút hy vọng cuối cùng trong tôi cũng tan biến.

Hóa ra mẹ chờ tôi về, chỉ vì lo cho học bổng của Hứa Yên.

Tôi đặt cái chân bó bột lên sofa, mũi cay xè: “Mẹ ơi, lúc đó… con ở ngay bên cạnh mẹ mà.”

Mẹ sững người trong giây lát, rồi đưa tay bóp trán: “Không phải mẹ đã dặn con phải đeo băng tay màu đỏ ở cổ tay rồi sao?”

“Con biết rõ mẹ không nhận ra được gương mặt con mà!”

Bà mở điện thoại, gửi cho tôi hai địa chỉ email. “Viết một bản tường trình, chứng minh công tác cứu hộ của bọn mẹ rất kịp thời

. Việc con bị thương là do tự ý chạy loạn, hoàn toàn không liên quan đến Hứa Yên.”

Quả nhiên, mẹ luôn tính toán chu toàn. Chỉ là… chưa bao giờ là vì tôi.

Từ năm tôi 9 tuổi, chứng mù mặt của mẹ ngày càng nghiêm trọng.

Giờ đây, mẹ hoàn toàn không nhận ra được gương mặt của tôi nữa.

Hôm xảy ra lũ bùn đá, mẹ đứng ngay cạnh tôi, nhưng lại chẳng hề kéo tôi một tay.

Nằm viện mười ngày, chẳng ai đến thăm lấy một lần.

Bây giờ, lại muốn tôi ra mặt làm chứng giúp họ?

Tôi nhìn thẳng vào mắt mẹ, đầy thất vọng, cố hỏi lần cuối. “Tối hôm đó, mẹ có biết người mẹ cõng đi là Hứa Yên không?”

Mẹ ngẩng đầu lên, ngập ngừng vài giây: “Hôm đó loạn lắm… mẹ tưởng cô bé đó là con.”

Tôi bật cười chua chát.

Mẹ nói không nhận ra tôi, nên bắt tôi ngày nào cũng đeo băng tay đỏ, đến mức cổ tay tôi bị viêm da, nổi mẩn quanh năm.

Nhưng hôm đó, giữa màn đêm mưa gió, cô bé kia mặc toàn đồ đen, mẹ vẫn ôm trúng cô ta một cách chính xác.

“Nhưng mẹ ơi, con đã gọi mẹ, cả cô trợ lý cũng gọi mẹ nữa mà.”

Nước mắt không kìm được mà rơi xuống.

Mẹ thản nhiên đáp: “Mưa lớn thế, ai nghe thấy gì!”

“Với lại mẹ là giáo viên dẫn đoàn, tất nhiên phải đặt lợi ích cá nhân sang một bên, ưu tiên cứu học sinh trước là đúng rồi. Con đừng nhỏ nhen như vậy!”

Similar Posts

  • Bắt Gian Bằng Máy Bay Không Người Lái

    Cuối tuần chơi máy bay không người lái, vì hết pin nên chức năng quay về tự động được kích hoạt.

    Tôi đứng dưới lầu điều khiển, máy bay từ từ hạ cánh xuống ban công nhà mình.

    Trong hình ảnh truyền về từ ống kính, vị hôn thê của tôi – Lâm Vãn Ý – đang nằm sấp trên ghế sofa phòng khách, phía sau là một người giao hàng xa lạ.

    Cả hai thậm chí còn không phát hiện ra máy bay đang lơ lửng ngay phía trên đầu.

    Tôi lập tức nhấn chụp liên tiếp, chất lượng 4K siêu nét, không sót một chi tiết nào.

    Tôi gửi trực tiếp video trên đám mây vào nhóm gia đình của cô ấy.

    Ngay giây sau, nhóm chat nổ tung!

    Điện thoại của Lâm Vãn Ý gọi đến trong vòng 30 giây.

    Tôi không bắt máy.

    Màn hình sáng lên rồi lại tối đi, tối đi rồi lại sáng lên, tên của cô ấy như một con dao cùn lặp đi lặp lại cắt vào võng mạc tôi.

    Bảy năm, từ thời đại học đến khi đi làm, tôi từng nghĩ chúng tôi đã là phần không thể tách rời trong cuộc đời nhau.

  • Em Trai Tôi Là Con Riêng Của Mẹ

    Mẹ tôi sợ tôi ép bà phá thai, nên để che giấu chuyện mang thai, bà dùng băng gạc quấn chặt bụng mỗi ngày.

    Vì vậy, khi em trai tôi chào đời đã bị liệt hai chân.

    Mẹ tôi vì thế mà oán hận tôi đến tận xương tủy, đi khắp nơi rêu rao rằng em trai thực ra là con riêng của tôi.

    Tôi bị ép đến mức phải nhảy lầu tự tử.

    Sau khi trọng sinh, tôi tính toán thời gian chính xác, nhân lúc buổi họp mặt gia đình, vạch trần việc mẹ tôi đang mang thai.

    Sắc mặt ba tôi trầm xuống, bởi vì tính theo thời gian, đứa bé này không thể nào là con của ông.

  • Bạn Trai Cũ Giá 5 Ngàn

    VĂN ÁN

    Chuyển đến trường quý tộc được hai ngày, tôi đột nhiên bị kéo vào một group chat.

    “Con bé học sinh nghèo mới chuyển tới vừa ngoan vừa trong sáng, ai tán đổ được trước, mấy đứa còn lại phải gọi người đó là ba.”

    Trong nhóm toàn là đám công tử nhà giàu nổi tiếng của trường.

    Mà “học sinh nghèo” họ muốn trêu… chính là tôi.

    Tôi đảo mắt một vòng, lập tức chen vào quảng cáo:

    “Chào mọi người, tôi là bạn trai cũ của cô ấy, chuyện gì về cô ấy tôi cũng biết, giá cả thương lượng.”

    Rất nhanh có người đáp:

    “Đã nói là hiểu rõ thì ngày ‘đèn đỏ’ của cô ta chắc anh biết chứ?”

    “Chuyện riêng tư vậy thì phải cộng phí rồi.”

    Ngay giây tiếp theo, tôi nhận được chuyển khoản 5 nghìn tệ.

  • Hoa Nhài Toả Nắng

    Mẹ tôi làm giúp việc trong nhà họ Lâm, mẹ của Lâm Nhiên lúc nào cũng đề phòng tôi như thể tôi sẽ quyến rũ con trai cưng của bà ấy vậy.

    Sau khi lên đại học, tôi lập tức dọn ra khỏi nhà họ Lâm và còn có bạn trai, ngày nào cũng đăng ảnh khoe trên vòng bạn bè.

    Nhưng mỗi lần bắt buộc phải quay về nhà họ Lâm, Lâm Nhiên vẫn luôn nhẹ nhàng gắp thức ăn cho tôi, ân cần hỏi han chuyện học hành và cuộc sống của tôi.

    Chỉ là, vào nửa đêm, cửa phòng tôi khóa trái bỗng nhiên bị mở bằng chìa khóa.

    Anh ấy đứng đầu giường, trong tay cầm sợi dây thừng, không biết đã đứng đó nhìn tôi bao lâu…

  • Mộng Tỉnh

    Ta có một giấc mộng.

    Phu quân ta – Cố Duẩn – là huyết mạch còn sót lại nơi dân gian của tiên hoàng nước Tấn.

    Tâm phúc của đế vương muốn đưa chàng hồi kinh, nhưng Cố Duẩn chỉ mang theo song sinh cốt nhục và nghĩa muội của chàng, riêng ta… lại bị bỏ lại.

    Cố Duẩn khi ấy hứa với ta:

    “Đợi ta nhận tổ quy tông, thu xếp mọi sự nơi hoàng cung xong xuôi, ắt sẽ phái người đến đón nàng.”

    Trong mộng, ta si tình cố thủ, chờ chàng trở lại đón ta.

    Đợi đến khi Cố Duẩn đăng cơ xưng đế, nghĩa muội phong hậu, cốt nhục bước lên chính đường, trở thành chi quý.

    Chỉ riêng ta – kẻ thô lậu quê mùa – cuối cùng hóa thành nắm tro bụi giữa chốn hương thôn.

    Mộng tỉnh.

    Cố Duẩn nói ta chớ làm loạn. Ta khẽ gật đầu. Ta sẽ không làm loạn.

    Chỉ là… ta cũng sẽ không đợi nữa, như trong giấc mộng kia.

  • Trái Tim Lỡ 1 Nhịp

    Ngày kỷ niệm, tôi đội mưa lớn mang cơm đến cho Chu Cảnh vừa mới phẫu thuật xong.

    Nhưng anh ta lại một lần nữa biến mất không thấy bóng dáng.

    Tôi theo thói quen mở vòng bạn bè của “bạch nguyệt quang” trong khoa của anh ta.

    【Bạn trai người ta đỉnh thật đó! Tôi vừa kêu bị dằm đâm vào tay, ảnh lập tức bỏ hết mọi việc chạy tới, đích thân gắp dằm, băng bó cho tôi luôn.】

    【Người đàn ông tốt như vậy, sao lại là bạn trai người khác chứ?】

    Trong bức ảnh, Chu Cảnh đang cúi đầu, dùng nhíp phẫu thuật cẩn thận gắp mảnh dằm gỗ nhỏ xíu ở đầu ngón tay cô ấy.

    Dưới ánh đèn, gương mặt nghiêng của anh chuyên chú và dịu dàng đến nao lòng.

    Tôi không thể tự lừa mình dối người được nữa, lặng lẽ ném hộp cơm vào thùng rác, rồi gửi tin nhắn chia tay cho anh.

    Sau đó bạn anh nhắn lại: “Chu Cảnh nói cậu chỉ là chuyện bé xé ra to, con gái mà giận dỗi thì mua cái túi là xong.”

    Anh ta mãi mãi sẽ không hiểu, thứ tôi muốn chưa bao giờ là túi xách, mà là tình yêu tôi từng đặt cược cả trái tim.

    Khi tình yêu biến mất, đến tư cách dỗ dành tôi, anh ta cũng không còn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *