Ngôi Sao Sáng

Ngôi Sao Sáng

Tôi là con chó trung thành của Chu Lễ.

Cậu ấy trốn học đi ngủ, tôi là người che chắn.

Cậu ấy theo đuổi nữ sinh chuyển trường, tôi là người đưa thư tình.

Kỳ thi đại học kết thúc.

Nữ sinh chuyển trường đậu vào trường 985, còn tôi thì theo Chu Lễ ra nước ngoài.

Nơi đất khách quê người, cuối cùng tôi cũng leo lên được vị trí, sống sung sướng, ăn uống no nê.

Cho đến khi nữ sinh chuyển trường cũng sang đây học tiếp.

Chu Lễ lại một lần nữa vì cô ấy mà cả đêm không về, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tôi quyết định về nước phát triển.

Nhà họ Chu bỏ tiền cho tôi đi du học, đến mức tôi còn ngại mở miệng nói chia tay.

1

Nhà họ Chu là gia đình quyền lực nhất trong khu đại viện.

Chu Lễ cũng là “vua con” trong đám trẻ.

Tôi từ nhỏ đã đi theo Chu Lễ chơi đùa.

Vì cậu ấy biết chơi nhất, lại còn đẹp trai nhất.

Nếu không vì nhà họ Chu cản, có lẽ cậu ấy sớm đã bị các công ty giải trí kéo vào showbiz rồi.

Chỉ cần nhìn gương mặt đó của Chu Lễ, tôi có thể ăn thêm hai bát cơm.

Vả lại, càng thân với Chu Lễ, địa vị của tôi trong nhà càng cao.

Càng lớn, ai cũng bắt đầu có ý thức về giới tính.

Con gái thì không còn chơi bời suốt ngày với con trai nữa.

Nhưng tôi thì khác.

Tôi vẫn cứ mặt dày mà bám lấy Chu Lễ.

Chu Lễ lớn lên trong sự kỳ vọng của mọi người, trở thành một thiếu niên anh tuấn.

Ngũ quan sắc sảo, xương hàm rõ ràng, khí chất ngông cuồng lạnh lùng.

Còn tôi, dần trở thành “con chó trung thành” trong miệng thiên hạ.

Họ cười nhạo tôi, khinh thường tôi, xem nhẹ tôi.

Nhưng họ không biết, người được lợi nhiều nhất chính là tôi.

Chu Lễ không thích tôi, nhà họ Chu lại càng yên tâm.

Nhà tôi nhờ vậy có được tài nguyên, tôi cũng theo Chu Lễ vào học lớp toàn con ông cháu cha.

2

Trường cấp ba của đám con nhà quyền quý chẳng hề nhàm chán.

Gia đình đã sớm vạch sẵn lộ trình, đường nào cũng dẫn tới thành công.

Dù có đi không được, cũng có thể bẻ ra một con đường khác.

Còn tôi thì khác, nhà chỉ đủ lo cho tôi ăn no mặc ấm, không để bị mất điểm trong những dịp cần hậu thuẫn gia thế.

Vì vậy.

Tôi càng phải bám chặt lấy Chu Lễ.

Cậu ấy trốn học, tôi là người che chắn.

Cậu ấy ngủ gật, tôi chép bài hộ.

Ngay cả khi cậu ấy để mắt đến nữ sinh chuyển trường, tôi cũng là người đi điều tra thông tin.

Một cô gái kiêu ngạo, trắng trẻo như hoa, vào trường bằng học bổng toàn phần và học bổng khuyến học.

Đã từng có vô số cô gái theo đuổi Chu Lễ.

Có người thuần khiết, có người quyến rũ, có con sao, có con quan chức – nhưng tất cả đều thất bại thảm hại.

Tôi từng nghi ngờ Chu Lễ không thích con gái.

Thế nhưng vào khoảnh khắc Lưu Tư Điềm bước lên bục giảng tự giới thiệu bản thân…

Cậu ấy bỗng dưng ngộ ra rồi.

Cậu ấy không biết theo đuổi người khác, nhưng lại vụng về theo đuổi Lưu Tư Điềm suốt ba tháng.

Nhân cơ hội đó, tôi đã loại được đám “chó trung thành” nam khác, phát huy tối đa tác dụng của mình cho Chu Lễ.

À, tiện thể nói thêm.

Đám “chó trung thành” nam đó chưa bao giờ gọi mình là chó, mà cứ tự xưng là bạn thanh mai trúc mã của Chu Lễ.

Có vẻ như chỉ vì khác giới, nên việc tôi nịnh hót Chu Lễ thì bị gọi là “chó liếm”, còn họ thì được gọi là “tình bạn”.

Nực cười thật đấy.

Tôi mua bữa sáng cho Lưu Tư Điềm, còn dẫn cô ấy chơi tennis trong giờ thể dục.

Lần đầu tiên ở ngôi trường này, cô ấy gặp được người đối xử tốt với mình như thế.

Ánh mắt cô ấy nhìn tôi đầy biết ơn và tin tưởng.

Cũng chính lúc đó.

Tôi đưa ra lá thư tình đã chuẩn bị từ lâu.

Lưu Tư Điềm sững người tại chỗ.

Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt khó tin.

Tôi vội vàng bổ sung: “Là Chu thiếu gia viết cho cậu đấy.”

Không ngoài dự đoán, Lưu Tư Điềm ném lá thư vào thùng rác.

Chu Lễ đi tìm cô ấy, nhưng lại bị mắng một câu: “Cậu là một tên công tử bột.”

Từ đó, Lưu Tư Điềm không nói với tôi một câu nào nữa.

Tôi chẳng quan tâm.

Tôi còn đang bận đi dỗ dành Chu Lễ thất tình.

Từ nhỏ đến lớn, cậu ấy thuận buồm xuôi gió, lần đầu gặp cú sốc lớn thế này.

Cậu ấy giả vờ không để tâm, uống rượu, nhưng chỉ vài ly đã say mềm.

Sau khi say, cậu ấy ôm mặt tôi, hỏi đi hỏi lại: “Tại sao? Tại sao cô ấy lại không thích tớ?”

Tôi dịu giọng an ủi: “Vì cô ta không có mắt nhìn.”

“Chu Lễ, tớ thích cậu mà.”

Tôi thấy trong ánh mắt mơ hồ của cậu ấy hiện lên một tia tỉnh táo.

Similar Posts

  • Người Mẹ Bị Bỏ Quên Trong Ngày Sinh Nhật

    Cả nhà lại một lần nữa tụ tập ăn uống, lần này quyết định đi ăn đồ nướng.

    Con trai tôi theo thói quen nói: “Mẹ ơi, xe không đủ chỗ, hay là mẹ đừng đi nhé?”

    Tôi cười khổ, gật đầu, nhìn cả nhà ríu rít vui vẻ lên xe.

    Tôi kéo vali, không ngoái đầu lại, rời khỏi ngôi nhà này.

  • Hôn Nhân Thí Nghiệm

    Chồng tôi là chuyên gia phẫu thuật tim hàng đầu trong nước.

    Tôi tái phát bệnh tim, anh ấy lại để cô sư muội vừa tốt nghiệp mổ chính, còn tiện tay cắt luôn tử cung của tôi.

    Khi thuốc mê tan, anh ấy cẩn thận thoa thuốc mỡ trị sẹo cho tôi, nhẹ nhàng an ủi:

    “A Nặc cũng là vì tốt cho em thôi. Bệnh tim không thích hợp mang thai, cô ấy giúp em giải quyết tận gốc vấn đề.”

    “Đừng sợ, anh ở ngay bên cạnh giám sát mà, sẽ không có chuyện gì đâu.”

    Lời còn chưa dứt, anh đã bị gọi ra ngoài.

    Vì làm một ca phẫu thuật lớn nên Hứa Nặc quá căng thẳng mà ngất xỉu, cần anh – người vừa là chuyên gia vừa là sư huynh – đến xem.

    Cho đến lúc anh rời đi, cũng không phát hiện ra trái tim tôi đã bị Hứa Nặc động tay động chân.

    Tôi nén đau hỏi hệ thống: “Vẫn chưa đủ sao?”

    Hệ thống quét cơ thể tôi, giọng máy móc trả lời: “Ký chủ, chỉ cần cô chết vì bệnh tim, chương trình sẽ lập tức được kích hoạt để quay trở về.”

    Cơn đau âm ỉ từ tim truyền đến từng cơn, nhìn bóng lưng rời đi của Trần Tấn Trì.

    Tôi cười.

    Có lẽ lần này, thật sự có thể quay về rồi.

  • Rực Rỡ Dưới Nắng Thu

    Vì muốn cứu rỗi nhân vật phản diện u ám trong tiểu thuyết, tôi chủ động đăng ký xuyên sách.

    Bảy năm sau, nhiệm vụ bị phán định thất bại — tôi chết.

    Hệ thống trừng phạt tôi bằng cách buộc linh hồn phải ở lại, chứng kiến một người khác thay tôi “công lược” anh ấy.

    Cô gái đó nhiệt tình, rạng rỡ, xinh đẹp đến mức không thể rời mắt.

    Cô dẫn anh đi nhảy bungee, tò mò dội nước nóng lên đôi chân mất cảm giác của anh, còn lén đưa anh ra trước cổng trường ăn đồ chiên đầy dầu mỡ.

    Cô chưa từng coi anh là một người tàn tật.

    Người từng luôn giữ khoảng cách ngàn dặm với tôi, chỉ cần chạm một chút cũng phải dùng cồn khử trùng —

    Lần đầu tiên bị cô ấy chạm vào, tai anh ấy lại đỏ bừng.

    Và cũng lần đầu tiên tôi nghe hệ thống hét lên đầy bất ngờ:

    【Mức độ hảo cảm tăng từ 0 lên 30 rồi!】

    Chứ không phải giọng trách móc đến tuyệt vọng như thường lệ:

    【Cả tháng rồi chỉ tăng được một điểm hảo cảm, đầu cô làm bằng heo à?!】

    Lúc ấy tôi mới hiểu —Anh không phải cái cây sắt lạnh lùng không nở hoa,Chỉ là… chưa từng nở vì tôi.

  • Tiền Hoa Hồng Của Lớp Đi Đâu

    Ba giờ sáng, nhóm lớp nổ tung:

    “Lớp trưởng làm ơn nói rõ! Tại sao phí gửi bằng tốt nghiệp mỗi người 120, trong khi gửi tiết kiệm của SF Express chỉ có 18 tệ?”

    “Vậy là bạn ăn hoa hồng đúng không?”

    Cả nhóm nháo nhào đòi hoàn tiền.

    Tôi đăng lên toàn bộ bảng chi tiết, kèm theo lịch sử mặc cả với bên chuyển phát.

    Ủy viên học tập thì mỉa mai châm chọc:

    “Ai mà tin mấy cái này? Dám làm chuyện như thế, chắc chắn là đã chuẩn bị từ trước rồi.”

    “Cả lớp có 40 người, mau hoàn 4080 tệ đi!”

    Tôi tức cười, việc cực nhọc mà chẳng ai biết ơn, tôi không làm nữa!

    Ngay lập tức tôi hủy đơn gửi hàng, giao lại việc này cho ủy viên học tập lo.

    Chẳng bao lâu sau, hàng loạt bằng tốt nghiệp bị thất lạc trong quá trình vận chuyển!

    Cả lớp hoảng loạn thật sự!

  • Thiên Kim Trở Về: Vạch Mặt Kẻ Mạo Danh

    Tôi nhớ lại cái ngày về nhà họ Cố nhận thân, đã nhìn thấy một người trông rất giống mình.

    Trùng hợp thay, cô ta cũng được gọi là Cố Niệm.

    Lúc đó tôi mới biết—

    Thì ra có người giả mạo thân phận của tôi, sống trong nhà họ Cố suốt mười tám năm trời.

    Tôi ngồi trong đại sảnh nhà họ Cố, nhìn thẳng vào mắt ba Cố.

    “Cô nói cô là Cố Niệm, có bằng chứng gì không?”

    Ông bà nội nhà họ Cố cũng đang nhìn tôi chằm chằm, chờ câu trả lời.

    Còn cô gái mạo danh tôi – Tô Vãn Vãn – đang ngồi bên cạnh bà nội, giả vờ uất ức.

    “Cần gì bằng chứng? Làm xét nghiệm ADN là rõ hết thôi.”

    Chuyện đơn giản như vậy mà.

  • Đại Tiểu Thư Hoa Tinh Trở Về

    Bạn thân cùng tôi chạy vai quần chúng bất ngờ trở thành con gái thật của hào môn ở kinh thành.

    Ngày cô ấy rời đi, còn thề rằng sẽ đón tôi đến đó hưởng phúc.

    Vậy mà mới hai tháng sau, cô ta đã thẳng tay chặn tôi mọi liên lạc.

    Tôi tức giận đuổi đến kinh thành, vừa đúng lúc bắt gặp hôn lễ của cô và con trai nhà giàu nhất.

    Linh Yên — con người vong ân phụ nghĩa ấy, trèo cao được rồi thì quên sạch tôi!

    Vì nể mặt, tôi đè nén cơn giận, tiện tay ném xuống phong bì mừng cưới, coi như cho đoạn tình bạn này một dấu chấm hết.

    Ai ngờ ngẩng đầu lên, lại phát hiện cô dâu hôm đó không phải bạn thân tôi, mà là cô con gái nuôi của nhà họ Phạm.

    Hai vợ chồng Phạm gia, từng bỏ tiền khắp nơi lên tivi tìm con gái thất lạc, khi nhắc đến Linh Yên lại đầy khinh bỉ.

    “Hạng tiện nhân đạo đức bại hoại đó đã bị đuổi khỏi cửa rồi! Từ nay, nhà họ Phạm chỉ có một đứa con gái là Việt Hy!”

    “Một đứa chạy vai quần chúng hôi thối, học mấy chiêu vu oan hãm hại trên tivi. Nó đã thích diễn kịch thế thì cứ để nó lột sạch mà diễn!”

    Tôi đứng ngây ra, nhất thời không kịp phản ứng.

    Nhưng ngay trong ngày tiệc cưới ấy, tôi đã khiến nhà họ Phạm — một hào môn kinh thành — phá sản tại chỗ.

    Chạy vai quần chúng ư?

    Tôi mới chính là đại công chúa của Hoa Tinh — tập đoàn giải trí lớn nhất châu Á.

    Còn bạn thân của tôi, chính là nữ diễn viên đang chuẩn bị tranh giải Oscar.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *