Mẹ Của Ba Thiên Tài

Mẹ Của Ba Thiên Tài

Sau khi tôi bắt quả tang chồng và em gái ruột dan díu với nhau, ai nấy đều khen bọn họ là “trời sinh một cặp, môn đăng hộ đối”.

Còn tôi – chính thất danh chính ngôn thuận – thì lại bị con cái chế giễu là “con nhỏ nhà quê ham tiền”.

Tôi không khóc không la, chỉ nhẹ nhàng gom lấy một nửa tài sản rồi dứt khoát rời khỏi cái nhà đó.

Sau này tôi “xuất gia nửa chừng”, bất ngờ làm mẹ không cần đau đẻ.

Tiện tay nhặt được ba đứa nhóc nhỏ như ba con mèo hoang, cả nhà sống vui vẻ, không cần bố cũng hạnh phúc.

Đến cuối năm nay, người nhà mới nhớ ra còn có tôi đang lang bạt bên ngoài, liền vội vã đưa tôi về.

Ba đứa nhỏ thấy tôi được đón về, liền nhao nhao đòi đổi mẹ – phải tìm một bà mẹ môn đăng hộ đối thật sự cơ!

Nhưng đến khi tôi thật sự rời đi, họ mới bắt đầu hối hận.

Khóc lóc van xin tôi quay về.

1.

Người chồng trước mắt tôi, Phí Lê, ngạo mạn nhìn tôi, như thể đang chờ tôi hối hận cúi đầu.

Tôi mỉm cười, gói gọn túi giấy cũ đặt trước cổng sân, còn thắt thêm một chiếc nơ bướm thật đẹp.

“Đã về rồi còn xách mấy cái hộp giấy nát này, đúng là chẳng ra thể thống gì!”

Có lẽ vì tôi không tỏ ra đau khổ như anh ta mong đợi nên trong mắt anh thoáng qua vẻ bực bội.

Nhưng rồi anh ta nhanh chóng nhếch mép cười khinh, “May mà lũ nhỏ không giống cô, Tô Yên còn giỏi hơn cô nhiều, hai người hoàn toàn không cùng đẳng cấp.”

“Nếu không phải nghe nói cô đi nhặt ve chai, làm mất mặt nhà tôi, thì chúng tôi cũng chẳng thèm đón cô về.”

“Về rồi thì ngoan ngoãn làm bảo mẫu đi, còn hơn là ra ngoài lượm rác.”

Tôi nghĩ một lúc, mấy đứa con bất hiếu kia có thể không cần mẹ, nhưng mấy đứa nhóc nhà tôi cũng đến lúc nhận ông bà rồi.

Phí Lê liếc nhìn căn nhà quê mới mua của tôi chưa kịp sửa sang, ánh mắt lộ vẻ khinh bỉ, không quên mỉa mai.

“Xem ra mấy năm qua cô rời khỏi chúng tôi cũng chẳng sống khá hơn được bao nhiêu.”

“Còn phải nhặt giấy vụn sống qua ngày cơ đấy.”

Tôi không đáp.

Nếu anh ta chịu vào trong nhà xem, sẽ biết nội thất toàn là đồ xa xỉ hạng sang.

Mấy chiếc hộp giấy và bao bì kia chính là từ đó mà ra.

Như thể vừa bóp trúng chỗ đau của tôi, gương mặt Phí Lê hiện rõ vẻ đắc ý và thương hại.

“Chỉ cần cô quay về, nhận sai với Tô Yên, rồi cuối năm đứng trước mặt họ hàng tuyên bố cắt đứt quan hệ với nhà mẹ đẻ, thì chúng tôi mới cho cô một miếng cơm.”

“Và đừng có mơ đến chuyện giành con, Tô Yên mới là mẹ tụi nó.”

“Vị trí vợ Phí gia, chỉ có thể là Tô Yên.”

Tôi nhìn người chồng trước mặt, bao năm rồi mà anh ta vẫn u mê không thay đổi.

Y như lúc xưa ra mặt che chở cho Tô Yên.

“Được thôi, theo ý anh, cuối năm tôi sẽ về dự buổi họp mặt gia tộc, trước mặt họ hàng tuyên bố cắt đứt.”

Phí Lê cười khẩy, như thể đã đoán trước.

“Mấy đứa con vô ơn kia tôi cũng không cần nữa, để tụi nó cắt đứt luôn với tôi.”

Bọn trẻ giống hệt cha chúng – mù quáng bênh vực Tô Yên, trở thành công cụ sắc bén nhất trong tay cô ta để làm tổn thương tôi.

Chúng bảo dì Tô dịu dàng, không bắt học hành, người như thế mới xứng làm mẹ chúng.

Phí Lê không ngờ tôi sẽ nói vậy, ánh mắt lập tức giận dữ: “Cô vẫn độc ác như xưa!”

Ngay sau đó lại tỏ vẻ thông suốt: “Cô làm sao mà nỡ? Lại là chiêu giả vờ buông để giữ đấy à?”

“Lũ trẻ dưới sự dạy dỗ của Tô Yên đều đã thành nhân tài, thầy của tụi nó cả đời này cô cũng chẳng gặp được, cắt đứt với cô là tốt rồi!”

Nhìn người đàn ông trước mắt, tôi chẳng còn một chút lưu luyến, chỉ thấy thất vọng.

Tôi bật cười giễu cợt, “Đương nhiên, sau khi cắt đứt, tôi họ Thẩm, không phải họ Phí, cũng chẳng phải họ Tô.”

Trước khi về nhà, tôi gửi một tin nhắn trong nhóm.

“Tết năm nay, tụi con theo mẹ về thăm bà ngoại.”

Gần như ngay lập tức, tôi nhận được ba dòng trả lời.

Khiến lòng tôi bỗng dưng thấy ấm áp.

Những năm qua, có tụi nhỏ bên cạnh, tôi chưa từng cô đơn.

Hôm sau, tôi dọn đồ rồi cùng Phí Lê trở về nhà họ Tô.

Nhà họ Tô vẫn như trong ký ức, khiến tôi thoáng chút ngẩn người.

Bước vào trong, tôi liền nhìn thấy em gái ruột của mình – Tô Yên.

Cô ta mặc một chiếc sườn xám thanh nhã, khoác thêm khăn lụa, tươi cười chào đón họ hàng đến dự tiệc, nhìn thấy tôi liền hồ hởi bước tới.

“Chị à, bao năm nay cuối cùng chị cũng chịu về nhìn một cái rồi.”

“Ba mẹ và em đều rất lo cho chị.”

“Hôm nay là buổi họp mặt gia đình, ai cũng trông chờ chị. Ngoài trời lạnh lắm, mau vào nhà uống tách trà nóng đi.”

Họ hàng xung quanh bắt đầu xì xầm, ánh mắt nhìn tôi pha chút khó xử.

Như thể trách tôi là chị cả mà từng ấy năm lại không ngó ngàng gì đến nhà.

Similar Posts

  • Bạn Trai Qua Mạng Là Ông Sếp Độc Miệng Của Tôi

    Tôi quen bạn trai qua mạng.

    Mỗi ngày đều kể cho anh ấy nghe chuyện về ông sếp bóc lột của tôi.

    Cho đến một ngày, tôi đề nghị gặp mặt ngoài đời —Đối phương im lặng.

    Tôi lập tức nhận ra người này không thật lòng,liền chặn, xóa, dứt khoát một mạch.

    Sau đó…

    Ông sếp bóc lột của tôi giơ điện thoại lên, vẻ mặt tủi thân:

    “Em gỡ anh khỏi danh sách chặn được không? Ngày nào mình cũng gặp, cần gì gặp mặt nữa?”

    Tôi: “???”

  • Khi Tôi Ngừng Làm Vợ Hiền

    Mẹ chồng đến ba ngày, chồng tôi như biến thành một người khác.

    Chê tôi nấu ăn nhiều dầu, chê tôi lau nhà không sạch, chê tôi nói chuyện quá lớn tiếng.

    Mẹ chồng ở bên cạnh thở dài: Con à, vợ con đúng là không biết cách sống đâu.

    Tôi nhịn rồi.

    Ngày thứ ba, mẹ chồng cuối cùng cũng đi.

    Nhưng chồng tôi lại càng quá đáng hơn: Mẹ tôi nói đúng, em nên sửa lại mấy cái tật xấu đó đi.

    Tôi cười khẽ, không nói gì cả.

    Tối hôm đó, tôi đặt vé máy bay đi Paris, hành trình một tháng.

    Sáng hôm sau, tôi kéo vali ra khỏi cửa.

    Chồng tan làm về, nhìn thấy tủ quần áo và tủ lạnh trống rỗng, gọi cho tôi hai mươi ba cuộc.

    Tôi tắt máy ở phòng chờ sân bay.

  • Ngộ Ninh

    Tôi đã làm thư ký cho Lục Tùy suốt 7 năm, và làm người tình bí mật của anh suốt 9 năm.

    Cho đến một ngày năm tôi 29 tuổi, khi thức dậy trên giường anh, anh đã nói với tôi:

    “Xếp lịch trống tháng 4 để dùng cho việc kết hôn.”

    Tôi sững sờ tại chỗ, mắt đỏ hoe.

    Anh lại cười nhạt:

    “Em sẽ không nghĩ là anh muốn kết hôn với em đấy chứ?”

    Tôi hỏi anh:

    “Vậy… em là gì?”

    Anh kéo tôi vào lòng, dịu giọng an ủi:

    “Gia đình nhà họ Lục như thế nào, em đâu phải không biết.”

    “Gả vào đó không tránh khỏi đủ điều khó xử lẫn tủi thân, để em ở ngoài vẫn tự do hơn, cũng là bảo vệ em.”

    “Ngoan, chỉ là liên hôn thương mại thôi, không ảnh hưởng gì đến chúng ta, anh vẫn yêu em nhất mà.”

    Nhưng vào khoảnh khắc đó, đột nhiên tôi chẳng còn yêu anh nữa.

  • Chồng Và Tiểu Tam Hot Trend Trên Đường Cao Tốc

    Kỳ nghỉ sắp đến, trên mạng vừa xuất hiện một video gây sốc mới nhất.

    Nhanh chóng leo lên top tìm kiếm địa phương.

    #Trên đường cao tốc, một cặp nam nữ có thể làm ra chuyện động trời gì vậy? 

    #Trong video đó, một cặp nam nữ vì muốn tìm cảm giác mạnh đã bật chế độ lái tự động thông minh trên xe.

    Không màng mọi thứ xung quanh, họ bắt đầu một “trò chơi đôi” vô cùng mãnh liệt ngay trong xe.

    Đến lúc cao trào, nào ngờ xe lại mất kiểm soát, tốc độ dữ dội, lao thẳng vào rào chắn bên đường.

    Khi được cứu ra, hai người… bị đưa lên xe cứu thương trong một tư thế kỳ dị như thể dính chặt lấy nhau.

    Sau này tôi mới biết — nam chính trong video ấy… lại chính là chồng tôi.

  • Anh Chê Tôi Vô Dụng, Không Biết Tôi Nuôi Cả Tòa Nhà

    “120 nghìn!”

    Trần Tuấn ném điện thoại đến trước mặt tôi.

    “Nhìn đi! Người ta lương tháng 120 nghìn!”

    Tôi nhìn thông tin tuyển dụng trên màn hình.

    “Cô nhìn lại mình đi.” Anh ta cười lạnh, “Suốt ngày nằm ở nhà, không kiếm nổi một đồng.”

    Tôi đặt điện thoại xuống.

    “Tôi đã nói rồi, tôi không thiếu tiền.”

    “Không thiếu tiền?” Giọng anh ta lập tức cao lên, “Cô tiêu toàn tiền của tôi đấy! Một tháng tôi chỉ kiếm được 15 nghìn! Cô có biết nuôi cô mệt đến mức nào không!”

    Tôi nhìn anh ta.

    Năm năm rồi.

    Anh ta chưa bao giờ biết, thu nhập tiền thuê nhà mỗi tháng của tôi, gấp tám lần lương của anh ta.

  • ĐƯỜNG NHÂN

    Ta bị Thái tử Sở Hành nhận nhầm thành tỷ tỷ ruột, chỉ sau một đêm điên đảo mà mất đi trong sạch.

    Vậy mà rốt cuộc chẳng có danh phận nào.

    Thế nên ta trở thành lão cô nương không ai dám cưới.

    Về sau, Thất hoàng tử Sở Dục, kẻ què chân ốm yếu, đã đến tuổi thành thân.

    Thái tử Sở Hành bỡn cợt nói:

    “Bổn vương thấy Thất đệ què kia sắp bệnh chết, ngươi gả qua đó, may ra còn xung hỉ được.”

    “Một kẻ không ai dám lấy, một kẻ không ai dám gả, kể cũng xứng đôi.”

    Nào ngờ, ta lại nghiêm túc gật đầu:

    “Được, ta gả.”

    Thái tử sững sờ, bóp vỡ chén trà trong tay.

    “Ngươi… nói cái gì?!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *