Người Tàn T Ậ T Không Im Lặng

Người Tàn T Ậ T Không Im Lặng

Tôi lăn xe lăn đến ngân hàng để kiểm tra tiền trợ cấp, không ngờ phát hiện trong tài khoản đã bị rút mất một khoản sáu con số.

Trong máy ghi âm vang lên tiếng cười lạnh lẽo của em dâu: “Con què đó còn sống được mấy năm? Không lấy tiền nó thì uổng quá!”

1

Bánh xe nhựa của xe lăn nghiến trên nền xi măng, phát ra những tiếng “kẽo kẹt” đơn điệu và quen thuộc.

Như đang gõ nhịp nhàm chán cho cái tháng Sáu oi nồng và ẩm thấp.

Tôi, Phương Lệ Đình, lắc lư với chiếc xe lăn cũ kỹ đã đồng hành gần năm năm, từng chút một tiến về phía ngân hàng Công Thương ở góc phố.

Không khí đặc sệt, như có thể vắt ra nước.

Pha lẫn mùi khói xe và mỡ chiên từ mấy quầy ăn sáng ven đường, đè nặng lên lồng ngực.

Hôm nay, là ngày tiền trợ cấp lẽ ra phải được chuyển vào.

Thế nhưng cái điện thoại nát tôi đã xài gần chục năm, màn hình vỡ như mạng nhện, lại im lìm như thể nó đã quên mất cách phát ra âm thanh.

Không một tin nhắn báo về.

“Kỳ lạ thật…” Tôi thầm lẩm bẩm.

Một nỗi bất an âm thầm len lỏi, như con lươn trơn trượt chui ra khỏi bùn mà chẳng phát ra tiếng động.

Số tiền đó là nguồn sống mỗi tháng của tôi.

Nếu không có, tiền nhà tháng tới, mấy loại thuốc rẻ bèo tôi đang dùng, và cả thực phẩm chức năng cho cái cơ thể tàn tạ này, sẽ không biết đào đâu ra.

Chiếc xe lăn cũ kỹ, mỗi lần lăn là ổ bi lại phát ra tiếng “rắc rắc”, như sắp tan ra bất cứ lúc nào.

Mua cái mới á?

Nghĩ thôi đã không dám rồi.

Tất cả đều nhờ vào mấy công việc lặt vặt do phường giới thiệu—xâu hạt, móc len—vài ba đồng một món, gom góp từng chút để lo bữa rau bữa cháo.

Máy lạnh trong ngân hàng mở hết công suất, khiến tôi rùng mình một cái.

Người xếp hàng không nhiều, rất nhanh đã tới lượt tôi ở quầy “ưu tiên đặc biệt”.

Cô nhân viên sau quầy mặt lạnh tanh, tay gõ bàn phím lách cách như máy.

“Phiền cô in giúp tôi sao kê giao dịch sáu tháng gần nhất của thẻ này.”

Tôi đưa ra chiếc thẻ trợ cấp, các góc đã mòn đến trắng bệch, giọng cố giữ bình tĩnh.

“Vâng, được ạ.”

Cô ấy nhận lấy thẻ, thao tác vài lần.

Máy in phát ra tiếng “ù ù”, rồi từ từ nhả ra một tờ giấy dài.

Tờ sao kê còn vương mùi mực in nóng hổi được đưa vào tay tôi, tôi gần như theo phản xạ mà cúi đầu nhìn.

Ánh mắt tôi lướt qua từng dòng ngày tháng và số tiền.

Mấy tháng đầu, khoản tiền trợ cấp quen thuộc vẫn đều đặn xuất hiện ở cột “thu nhập”, đúng ngày như thường lệ.

Nhưng ngay sau đó, cùng ngày hoặc trễ một hai ngày, bên cột “chi tiêu” lại đột ngột hiện lên một con số chói mắt.

Khoản tiền đó… gần như bị chuyển đi toàn bộ!

Tên tài khoản nhận tiền, xa lạ và lạnh lùng.

Tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt, hụt một nhịp.

Tôi cầm tờ giấy mỏng, đầu ngón tay lạnh toát.

Tôi buộc mình phải tiếp tục đọc.

Càng xem, máu trong người như bị rút cạn trong khoảnh khắc.

Một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân tê dại dội thẳng lên đỉnh đầu, lạnh đến mức khiến răng tôi va lập cập.

Dòng cuối cùng trên bản sao kê, như một thanh sắt nung đỏ, hung hăng in cháy vào mắt tôi:

Ngày giao dịch: 28 tháng 5, năm 2025.

Chi tiêu: 128.000 tệ.

Tên tài khoản nhận: Công ty TNHH Phát triển Bất động sản Kim Đỉnh.

Ghi chú: Tiền đặt cọc căn số 1102, đơn nguyên 2, tòa nhà 7, khu Kim Đỉnh Học Phủ.

Kim Đỉnh Học Phủ?!

Đó chẳng phải là khu nhà ở cao cấp vẫn quảng cáo rầm rộ trên TV, tự xưng là “đỉnh cao giáo dục một bước đến nơi” sao?

Một căn hộ ở đó, đặt cọc ít cũng phải hàng triệu!

Tiền trợ cấp của tôi—cái khoản sống còn ít ỏi đến đáng thương đó—vậy mà từng chút từng chút bị rút sạch.

Cuối cùng lại trở thành một phần trong khoản đặt cọc ngất ngưởng ấy!

Là ai?

Ai có thể rút tiền từ thẻ của tôi?

Mật khẩu… mật khẩu tôi chỉ từng nói với một người!

Mấy tháng trước, tôi bị viêm phổi nhập viện, sốt cao đến mơ màng.

Vương Tú Quyên, em dâu tôi, xách giỏ trái cây đến thăm, ngồi bên giường, tỏ vẻ quan tâm: “Chị à, chị ở viện một mình, tiền để đâu thế? Cần đóng viện phí này nọ cũng phải có người lo chứ? Chị nói em biết mật khẩu, em rút giúp chị, đỡ phải vất vả.”

Lúc đó cô ta nói đầy chân thành, ánh mắt chứa chan cái gọi là “vì chị gái”.

Tôi thì sốt mê man, lại biết ơn vì cô ấy chịu đến thăm.

Nghĩ dẫu sao cũng là người nhà, nên đã nói mật khẩu cho cô ta.

Sau khi xuất viện, cô ta còn trả lại thẻ, nói đã dùng hết vào viện phí, không thiếu một xu.

Tôi còn xúc động vì tình thân này suốt một thời gian dài…

Chẳng lẽ… thật sự là cô ta?!

“Chị ơi? Chị không sao chứ?”

Cô nhân viên sau quầy nhìn sắc mặt tôi tái nhợt, tay cầm bản sao kê run rẩy như lá khô gặp gió, không nhịn được mà lên tiếng hỏi.

“…Không, không sao.”

Tôi choàng tỉnh lại, cổ họng khô khốc, lời nói như bị mắc nghẹn.

Tôi siết chặt tờ giấy mỏng, cảm giác như đang ôm cả một tảng đá nặng trĩu.

Từng con số in trên đó như đang giễu cợt sự ngu ngốc và cả tin của tôi.

Một cơn sóng dữ dội mang theo giận dữ vì bị phản bội, tủi nhục vì bị vắt kiệt, cùng nỗi sợ hãi tột cùng về tương lai mờ mịt, bất ngờ tràn đến và nhấn chìm tôi.

Tôi gần như hành động theo bản năng, lăn xe lăn ra khỏi cánh cửa kính lạnh băng của ngân hàng, như một con ruồi mất phương hướng.

Ánh nắng gắt bên ngoài dội thẳng xuống đầu, chói đến mức khiến mắt tôi đau nhói, suýt thì bật khóc.

Bánh xe lăn cán trúng một viên gạch lỏng lẻo trên vỉa hè, “rầm” một tiếng, khiến cả người tôi suýt bị hất ra ngoài.

Tôi vội vàng bám lấy tay vịn mới giữ được thăng bằng.

Không được!

Similar Posts

  • Quà sinh nhật tặng mẹ bạn trai

    Sinh nhật mẹ bạn trai, tôi liền tặng bà một bộ quà Estée Lauder.

    Tối hôm đó, tôi cay đắng nhận ra bộ quà này đã bị bạn trai mang đi rao bán trên Nhàn Ngư với cái giá rẻ mạt.

    Tôi lập tức đặt mua, nhận được hàng là xác nhận ngay tức khắc.

    Sau đó, tôi bấm gọi điện cho anh ta:

    “Anh yêu à, trong hộp quà có chiếc vòng vàng lớn, không biết dì đeo có vừa không nhỉ?”

  • Ninh Ca Trong Thâm Cung

    Ngày đại hôn của biểu tỷ, tỷ ấy đào hôn.

    Di mẫu bắt ta phải gả thay.

    Ta kháng cự vô vọng, đành khoác lên mình bộ hỉ phục rộng thùng thình, bị ép gả vào Hầu phủ.

    Đêm tân hôn, vị biểu huynh thanh lãnh khẽ khều nhẹ lớp tua rua rủ xuống từ phượng quan. Nhìn rõ dung mạo ta, hắn khẽ híp mắt:

    “Sao lại là muội?”

    Sau khi ta kể rõ ngọn ngành cho Chử Yếm Băng nghe, hắn không nói một lời, mặt không cảm xúc rời khỏi tẩm điện.

    Kể từ đó, ta không dám mơ mộng cao xa, cùng hắn sống riêng hai viện, ngày ngày giúp bà Hầu phu nhân quán xuyến việc trong phủ.

    Ta dùng số bạc tiết kiệm được mua một căn nhà nhỏ bên ngoài, rồi đưa tờ hòa ly đã viết sẵn cho Chử Yếm Băng.

    “Biểu huynh, chúng ta hòa ly đi, ta muốn rời khỏi đây.”

    Đêm hôm đó, ta bừng tỉnh phát hiện tay chân mình đã bị xích chặt bởi những sợi xích sắt lạnh lẽo…

    Vị biểu huynh vốn luôn thanh cao tự tại, giờ đây lại trở nên cố chấp đến điên cuồng.

    Hắn ôm lấy ta, hơi thở nóng hổi phả lên cổ ta, giọng nói trầm thấp khàn đục:

    “Biểu muội, ta vốn định cho nàng thêm thời gian để thích nghi, nhưng xem ra chẳng có tác dụng gì cả.”

    “Việc biểu tỷ của nàng đào hôn, cũng là chủ ý của ta.”

  • Một Bó Hoa, Một Kiếp Người

    Con gái của bảo mẫu – Tô Thanh Thanh – cố tình chọn cùng ngày, cùng khách sạn với tôi để tổ chức đám cưới.

    Khi hai chiếc xe hoa đi ngược chiều nhau, cô ta hạ cửa kính xuống, định đổi lấy bó hoa cưới trên tay tôi.

    Bó hoa cưới của tôi là vật báu do ông ngoại đích thân chạm khắc bằng ngọc lưu ly quý giá, là lời chúc phúc ông dành cho tôi khi về nhà chồng.

    “Chị Đường Đường, em xin chị, em đã bỏ ra quá nhiều cho đám cưới này rồi, em chỉ muốn một hôn lễ hoàn mỹ, xuống xe xong em sẽ trả lại chị.”

    Tôi mềm lòng đồng ý, nhận lấy bó hoa nhựa 9.9 đồng của cô ta.

    Nào ngờ vừa xuống xe, cô ta liền nuốt lời, không trả lại bó hoa, thậm chí ngay tại lễ đường, cô ta còn ném bó hoa cưới của tôi xuống đất, đập nát thành từng mảnh.

    Đó là kỷ vật duy nhất ông ngoại để lại cho tôi, cũng là cách duy nhất ông có thể “tham dự” đám cưới của tôi.

    Vậy mà cô ta lại ra vẻ tội nghiệp giữa đám đông, lên tiếng trách móc tôi: “Đã đổi rồi thì làm gì có chuyện đòi lại? Thế này đi chị Đường Đường, loại hoa ngọc đó em thấy đầy trên Pinduoduo, chỉ chín đồng chín thôi, em trả chị mười đồng được chưa…”

    “Chị Đường Đường, bình thường chị làm khó em đã đành, giờ là khoảnh khắc quan trọng nhất đời em, chị cũng không buông tha sao?”

    Tôi tức điên lên, cãi nhau với cô ta không dứt, cô ta thì lại nép sau lưng chồng chưa cưới của tôi và anh trai tôi, vừa lau nước mắt vừa tỏ ra uất ức.

    Chồng chưa cưới xót xa kéo cô ta đi, để mặc tôi lại lễ đường, khiến tôi trở thành trò cười trong giới thượng lưu.

    Anh trai tôi mắng tôi độc ác, cắt đứt tài chính, đuổi tôi ra khỏi nhà.

    Còn chồng của Tô Thanh Thanh thì sau khi cưới gặp được quý nhân, một bước lên mây, bắt đầu điên cuồng trả thù tôi – kẻ đã sa cơ lỡ vận.

    Giữa mùa đông giá rét, tôi bị đám côn đồ hắn thuê làm nhục đến chết.

    Trong khi đó, Tô Thanh Thanh lại được ba người bọn họ cưng chiều như công chúa.

    Tôi mang theo oán hận chìm vào bóng tối, lần nữa mở mắt, lại quay về đúng ngày diễn ra hôn lễ.

  • Hạnh Phúc Sau Ly Hôn

    Trong phòng riêng của nhà hàng, tôi đang bàn chuyện hợp tác với khách hàng thì điện thoại đột nhiên đổ chuông.

    “A lô?”

    “Mẹ ơi, con muốn ăn bánh sinh nhật.” Giọng non nớt của con gái tôi – bé Đường Đường – vang lên trong điện thoại.

    Hôm nay là sinh nhật lần thứ sáu của con bé, tôi đã hứa sẽ tổ chức cho con một buổi tiệc sinh nhật nhỏ.

    “Được rồi, mẹ sẽ đi mua ngay bây giờ.” Tôi vội vàng kết thúc cuộc trò chuyện, lái xe thẳng đến tiệm bánh.

    Xếp hàng hơn nửa tiếng, cuối cùng tôi cũng mua được chiếc bánh dâu tây mà Đường Đường yêu thích nhất.

    Tâm trạng vui vẻ, tôi quay về nhà thì phát hiện trong phòng khách đã có một chiếc bánh sinh nhật khác – lớn hơn và được trang trí đẹp mắt hơn.

    “Cái này ở đâu ra vậy?” Tôi hỏi chồng – Vương Hạo – đang ngồi xem tivi trong phòng khách.

    “À, chị dâu mua đó.” Anh ta không thèm ngẩng đầu lên, “Cô ấy nói Đường Đường là cháu gái của mình, sinh nhật thì đương nhiên phải mua cái bánh thật ngon.”

    Tim tôi khẽ thắt lại. Chị dâu – Từ Nhã Đình – là chị dâu lớn của Vương Hạo. Sau khi anh cả mất, cô ấy vẫn sống trong nhà chúng tôi. Những năm qua, Vương Hạo luôn chăm sóc cô ta rất chu đáo. Mặc dù tôi không thoải mái, nhưng cũng hiểu cô ấy là một quả phụ, lại còn phải nuôi con nhỏ, không dễ dàng gì.

    “Thế còn cái bánh tôi mua thì sao?” Tôi xách hộp bánh trên tay lên.

    “Thì trả lại đi, dù sao bánh chị dâu mua cũng ngon hơn.” Vương Hạo cau có phẩy tay.

    Tôi hít sâu một hơi, cố nuốt cơn giận xuống. Hôm nay là sinh nhật con gái tôi, tôi không muốn gây chuyện.

  • Gia Đình Xuyên Sách

    Cả nhà tôi đều là nhân vật xuyên sách.

    Mẹ tôi là kẻ lừa đảo, bố tôi là tên trộm.

    Chị gái từng giết người, anh trai từng buôn ma túy.

    Chỉ có tôi là nhân vật hai chiều trên giấy, lại còn là nữ chính trong một cuốn ngược tâm.

    Nam chính tìm đến nhà tôi để “cưỡng chế tình yêu”.

    Vừa bước vào cửa, cả nhà tôi cầm dao thái rau, mặt mày lạnh lùng như muốn chém người.

    “Chỉ có mày là không coi ai ra gì đúng không?”

  • Thừa Tướng Đại Nhân Sủng Ta Đến Tận Trời

    Liên tiếp đánh gãy ba mối hôn sự, bị ba vị hôn phu từ hôn, phụ thân ta cho rằng tinh thần ta có vấn đề.

    Ông vội vàng vào cung cầu kiến Thánh thượng, khóc lóc thỉnh cầu Hoàng đế đưa ta vào Quốc Tử Giám rèn giũa lại từ đầu.

    Không ngờ… ta vừa nhìn thấy mã phu trong thư viện liền nhất kiến chung tình.

    Để lừa được mã phu cưới mình, ta cách ba bữa nửa tháng lại mang vẻ tội nghiệp chạy đến chuồng ngựa.

    Hôm nay lấy cớ bị thương ngã vào lòng hắn, mai giả bệnh nặng bắt hắn chăm sóc cả đêm, hôm sau lại cùng hắn thức trắng trò chuyện nhân sinh lý tưởng…

    Khó khăn lắm mới khiến mã phu gật đầu đồng ý, ta nửa đêm trèo tường về nhà báo tin mừng.

    Phụ thân nghe nói người đến cầu hôn là mã phu, lập tức vác cuốc đuổi theo ta đánh một trận, thề đoạn tuyệt huyết mạch với ta…

    Sáng hôm sau, mã phu tới cửa cầu thân.

    Hắn mặc áo bào thêu mãng long, cưỡi ngựa hiên ngang tuấn tú, phía sau là hàng trăm cấm vệ quân oai hùng.

    Phụ thân ta đang chống cuốc chắn cửa, chuẩn bị giết mã phu tại chỗ, vừa nhìn thấy cảnh tượng ấy liền sợ đến quỳ rạp xuống.

    Ông vừa lau mồ hôi vừa lẩm bẩm: “Dạo này quên đốt giấy tiền cho mẫu thân ngươi rồi, thế mà lại rước được Thừa tướng – cái tên sát thần này tới cửa. Nhìn tình hình thế này… chẳng lẽ hắn tới để tịch thu nhà ta sao…”

    Ta: …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *