Bạn Trai Cũ Đến Khám Bệnh

Bạn Trai Cũ Đến Khám Bệnh

Trực ca ở bệnh viện, tôi bất ngờ gặp lại bạn trai cũ đến khám vì bị sốt.

Tôi hỏi anh ta:

“Bao nhiêu độ?”

Ánh mắt anh ta lơ mơ:

“1m85.”

Tôi ném mạnh cây bút xuống bàn:

“Về nhà chờ chết đi.”

1

Chia tay ba năm rồi, không ngờ hôm nay lại gặp lại tên bạn trai cũ đáng ghét đó.

Lúc này, anh ta đang ngồi ngay trước mặt tôi.

Mặc một chiếc áo sơ mi trắng trông rất trẻ trung, cổ áo còn không cài nút.

Có vẻ thấy nóng, anh ta dùng hai ngón tay thon dài khẽ kéo cổ áo quạt vài cái.

Một loạt động tác lơ đãng mà lại để lộ xương quai xanh trắng trẻo và rõ nét.

Má và cổ của anh ta hơi ửng đỏ.

Rõ ràng là đang bị sốt.

Vậy mà cả người lại toát ra cái khí chất cấm dục gợi cảm kỳ lạ.

Cái kiểu vừa muốn đẩy ra vừa muốn kéo vào.

Đáng ghét thật!

Tôi thầm rủa một câu trong bụng.

Tay cầm bút ghi bệnh án cũng vô thức dùng lực mạnh hơn.

Tôi hỏi theo thủ tục:

“Cao bao nhiêu?”

“1m85.”

Hả?

Bị bất ngờ làm đầu bút kéo một đường dài lê thê trên tờ giấy mỏng.

Tôi ngẩng đầu lên, cố kiềm chế mà hỏi lại:

“Tôi đang hỏi anh sốt bao nhiêu độ cơ mà?”

Đôi mắt đào hoa của anh ta hơi híp lại, rồi chỉ tay lên trán:

“Em sờ thử là biết ngay.”

Tôi: “…”

Tên này ba năm trước không nghiêm túc, giờ vẫn chứng nào tật nấy.

Tôi mất kiên nhẫn, đậy bút lại, lạnh lùng nói:

“Vậy thì về nhà chờ chết đi.”

Nói xong, tôi chỉnh lại áo blouse trắng, chuẩn bị đi kiểm tra các phòng bệnh.

Vừa đi ngang qua anh ta, thì đột nhiên ngón út bị anh ta móc lấy, giọng làm nũng:

“Bảo bối, anh khó chịu quá…”

Đây là chiêu anh ta hay dùng nhất trước kia.

Tôi lại rất dễ xiêu lòng vì cái kiểu đó.

Giờ cũng vậy.

Tôi nhắm mắt lại.

Định cứng rắn mặc kệ, nhưng vừa cúi đầu thì thấy mặt Lục Dịch đỏ bừng.

Ánh mắt đã không còn rõ ràng.

Anh ta uống rượu rồi ra cầu hóng gió, bị cảm phát sốt.

Bạn bè đưa anh ta đến bệnh viện rồi bỏ mặc luôn.

Tôi mà không lo cho, sợ rằng ngày mai anh ta thật sự sẽ sốt đến ngu người mất.

Thôi vậy, xem như tôi nợ anh ta.

Tôi đành chấp nhận số phận, dìu anh ta về phòng nghỉ trong văn phòng.

Đỡ anh ta nằm lên chiếc giường nhỏ, tôi ra lệnh:

“Ở yên đây cho tôi, không được đi đâu hết!”

Lục Dịch mắt lờ đờ vì men rượu, ngoan ngoãn gật đầu.

Anh ta còn tranh thủ lúc tôi đang đóng cửa, giơ tay làm hình trái tim với tôi.

Nhẹ nhàng nói:

“Yêu em nha, bảo bối~”

Tôi: “…”

Yêu cái đầu anh á!

Trong lòng tôi bốc hoả.

“Rầm!” Tôi đóng sập cửa một cái thật mạnh.

Sau khi giúp anh ta hạ sốt vật lý và phát thuốc xong, tôi gọi cho đám bạn thân của anh ta, bảo họ đến rước người về.

Đứng nhìn chiếc xe từ từ rời đi, tôi âm thầm cầu nguyện trong lòng:

Tốt nhất cả đời này đừng để tôi gặp lại cái tên trời đánh đó nữa!

2

Thế nhưng, cuộc đời mà… càng sợ cái gì, nó càng xảy ra.

Chị bạn thân khác thế hệ của tôi đột nhiên gọi điện tới.

Chị ấy hỏi:

“Thanh Thanh ơi, bé yêu nhà chị bị bệnh rồi, mà chị thì phải đi công tác. Em có thể giúp chị chăm nó mấy ngày được không?”

Bé yêu?

Tôi nhớ ra chị bạn thân đó có nuôi một con mèo mập ú màu cam.

Bình thường chị cứ gọi nó là “con trai”, “bé yêu” các kiểu.

Tôi không nghĩ nhiều, liền vui vẻ đồng ý ngay.

Chị ấy liền nhắn một tràng tin nhắn:

“Yêu em nhiều lắm!

Đi công tác về chị mua quà cho nè~

[Pen-heart.jpg]”

Tôi có thể tưởng tượng được giọng nói vui vẻ của chị ấy lúc nói câu đó.

Nhưng không hiểu sao, trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh Lục Dịch hôm trước đang sốt mà vẫn làm nũng.

Cảm giác hai người họ… khá giống nhau.

Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi đã lập tức phủ nhận suy nghĩ điên rồ ấy.

Không!

Chị bạn thân của tôi vừa đáng yêu vừa dễ mến!

Còn cái tên bạn trai cũ kia thì… đáng ghét hết chỗ nói! Hai người đó không thể có điểm nào liên quan đến nhau được!

3

Tan làm, tôi đi lấy chìa khoá nhà.

Về nhà thu dọn vài bộ quần áo, rồi chuẩn bị sang nhà chị bạn ở nhờ mấy hôm.

Mèo mà rời khỏi môi trường quen thuộc thì dễ bị căng thẳng.

Nên tôi chủ động xin ở lại nhà chị để chăm nó.

Tôi còn nghĩ chị ấy sẽ không đồng ý cơ.

Ai ngờ chị ấy mừng rỡ như bắt được vàng:

“Tuyệt vời quá Thanh Thanh ơi! Em là bác sĩ mà, có em chăm sóc con trai chị thì yên tâm quá rồi!”

Tôi: Hả?

Nhìn gương mặt vui mừng của chị ấy, tôi không nỡ nói thật rằng mình không phải bác sĩ thú y.

Nghĩ lại thì… đã gọi là “bác sĩ” thì là chữa người hay chữa mèo cũng đều giống nhau mà, nhỉ?

Tôi mang theo quà ra mắt — thức ăn mèo nhập khẩu và cát vệ sinh mới mua, vui vẻ lên đường.

Chuẩn bị chính thức gặp mặt “đại cháu trai” mà tôi chưa từng gặp bao giờ!

Chị bạn thân từng nói, con trai chị đang ngủ trong phòng.

Trên đường tới tôi còn thầm cảm thán:

Người có tiền đúng là khác hẳn, ngay cả mèo cũng có phòng riêng!

Hôm nay coi như tôi được thơm lây, có cơ hội ở trong căn hộ cao cấp thế này.

Vậy nên tôi quyết tâm sẽ chăm sóc thật chu đáo cho “mèo đại thiếu gia” này.

Chờ chị ấy công tác về, sẽ thấy một bé mèo khoẻ mạnh, đáng yêu chạy nhảy khắp nhà!

4

Tôi đổ ít thức ăn mèo mới mua vào bát.

Rồi đẩy cửa phòng ngủ bước vào.

Tôi định thừa lúc con mèo béo ngủ say để tranh thủ sờ vuốt cho đã tay.

Kết quả… chẳng thấy con mèo đâu cả.

Tay cầm bát thức ăn mèo, tôi như con ruồi không đầu, đi vòng quanh một lượt trong phòng.

Không thấy mèo, cũng chẳng có món đồ nào liên quan đến mèo.

Thật là kỳ quái.

Đúng lúc tôi còn đang hoang mang thì — “cạch” một tiếng — cửa phòng tắm bật mở.

Tôi quay đầu lại, ánh mắt chạm phải… Lục Dịch trong bộ đồ ngủ.

Khoảnh khắc đó, tôi còn chưa kịp nghĩ xem tại sao anh ta lại xuất hiện ở đây.

Não tôi như bị ngắt mạch, thậm chí còn đưa luôn cái bát đầy thức ăn mèo ra trước mặt anh ta, hỏi:

“Ăn không?”

Lục Dịch: “…”

Chưa đến một giây sau, tôi lập tức phản ứng lại được.

Sự xấu hổ lập tức biến thành cơn nóng rực, thiêu đốt cả mặt tôi.

Đỏ hơn cả lúc Lục Dịch sốt hôm trước.

Tôi theo bản năng muốn thu bát lại, nhưng anh ta đã nhanh tay với tới.

Nhặt một hạt thức ăn mèo, bỏ luôn vào miệng.

Có lẽ do vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo vì bệnh, đầu óc anh ta hơi chậm chạp, hành động cũng vậy.

Một lúc sau mới ý thức được thứ đang nhai trong miệng là… thức ăn mèo.

Cuối cùng còn bình luận:

“Ngọt ghê.”

Ánh mắt anh ta lập tức rơi vào chiếc bát tôi đang cầm, đôi mắt đen phủ sương bất ngờ trở nên sáng rõ:

“Bảo bối, cái bát này là em cố tình chuẩn bị riêng cho anh đúng không?”

“Tôi… không phải…”

Tôi cúi đầu nhìn, theo bản năng muốn phủ nhận.

Chưa kịp nói hết câu thì Lục Dịch đã ôm chặt chiếc bát vào lòng, ánh mắt đầy nâng niu và yêu thích:

“Bảo bối đúng là vẫn còn yêu anh, còn nhớ anh thích Stitch nữa chứ.”

Trời đất quỷ thần ơi!

Cái hiểu lầm tuyệt vời này!

Sau đó, Lục Dịch ôm chặt chiếc bát yêu quý của mình, ngoan ngoãn quay lại giường, chui vào chăn ngủ tiếp.

Tôi: “…”

Similar Posts

  • Chỉ Cầu Một Chốn Bình Yên

    Ta và Phó Thanh Diễm là thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau từ thuở ấu thơ.

    Cho đến khi hắn đem lòng yêu một nữ tử hoàn toàn khác biệt với ta.

    Hắn vì nàng mà vung tay tiêu ngàn vàng, cùng nàng rong ruổi trên lưng ngựa.

    Có người nhắc đến ta trước mặt hắn, Phó Thanh Diễm chỉ hờ hững đáp: “Tống Thập An quá mức đoan trang, nhạt nhẽo như nước lã, chẳng có chút thú vị.”

    Sau này, ta như ý gả vào Phó gia, chỉ là tân lang đã chẳng còn là hắn. Phó Thanh Diễm mắt đỏ hoe chất vấn ta vì sao không còn yêu hắn nữa.

    Ta mỉm cười, trả lời hắn bằng chính những lời khi xưa hắn từng nói: “Yêu ngươi ư? Chuyện này, thật chẳng thú vị gì.”

  • Tình Yêu Thầm Kín Full

    Đã làm chim hoàng yến cho Thẩm Tuần suốt ba năm.Nhưng dạo gần đây, anh ấy có vẻ hơi kỳ lạ.

    Trong buổi họp lớp, có người hò reo trêu chọc: “Nghe nói hai người ở cùng khu biệt thự, đang yêu nhau đúng không?”

    Tôi vội vàng giải thích, còn lấy một tấm ảnh của một chàng trai bất kỳ trên Instagram ra làm bằng chứng. “Không đâu, tôi có bạn trai rồi mà!”

    Nghe vậy, Thẩm Tuần ngồi đối diện nghiến răng ken két, suýt nữa bóp vỡ ly rượu trong tay.

    Đúng lúc đó, điện thoại tôi nhận được tin nhắn WeChat từ anh ấy: 【Anh không phải là bạn trai em à?!】【Anh không đủ mặt mũi để em công khai sao?】 【Vậy ba năm qua em coi anh là gì!!】【Là “dịch vụ miễn phí” à?!】

    Tôi: “???”

  • Gõ Cửa Trái Tim

    5 năm sau khi chia tay.

    Tôi dẫn con trai đến đồn cảnh sát cãi nhau với người ta, đúng lúc gặp cô bạn gái nhỏ của Lục Hoài Chu đến đưa cơm trưa yêu thương cho anh.

    Cô gái trẻ cau mày, giọng châm chọc:

    “Giờ mấy bà mẹ bỉm sữa đúng là càng ngày càng điên thật.”

    Tôi còn chưa kịp bật lại thì con trai đã ngẩng đầu hỏi:

    “Cô ơi, cô nói chuyện khó nghe như vậy, là vì không có mẹ dạy à?”

    Cô ta nghẹn lời:

    “Nhóc con, giáo dục tệ thế này, chắc là không có cha dạy chứ gì?”

    Con trai gật đầu:

    “Đúng rồi, bố cháu mất lâu rồi.”

    Vậy mà Lục Hoài Chu lại nhìn chằm chằm vào gương mặt có vài phần giống mình, đôi mắt đỏ hoe.

  • Những Bức Thư Trong Khe Sách

    Một ngày rất bình thường, sau bữa tối, Vu Hoài Cẩn bỗng nhiên nói:

    “Em đừng lúc nào cũng làm mấy việc ai làm cũng được, cũng nên nâng cao tầm hiểu biết và khí chất của mình đi.

    Âm Âm không cần một người mẹ chỉ biết làm nội trợ.”

    Động tác dọn bát đũa của tôi khựng lại, ngay lúc đó tôi hiểu ra.

    Anh ta ở bên ngoài, đã có đối chiếu để so sánh rồi.

  • Bài Hát Ru Muộn Màng

    Vì một lần ngoài ý muốn, mẹ tôi bị mất trí nhớ, lang thang bên ngoài, bị một lão già độc thân lừa gạt về nhà rồi sinh ra tôi.

    Năm tôi năm tuổi, vào ngày sinh nhật, lão quang côn vì giở trò lưu manh mà bị bắt, vụ án của mẹ tôi cũng nhờ đó mà được đưa ra ánh sáng.

    Ông bà ngoại nhận được tin từ cảnh sát liền tìm đến, ôm chặt lấy mẹ tôi mà khóc không thành tiếng.

    Dưới sự kích thích liên tiếp, mẹ tôi khôi phục lại ký ức.

    Người mẹ từng chiến đấu đến chết để bảo vệ tôi, lúc này lại hung hăng đẩy tôi ra.

    “Ta… ta không có đứa con này.”

    Ông ngoại cũng lạnh nhạt liếc nhìn tôi, quay sang an ủi mẹ:

    “Không muốn nhận thì thôi, Thừa Trạch vẫn luôn chờ con về kết hôn.”

    “Đứa con mà các con sinh ra mới là tiểu công chúa của nhà chúng ta.”

    Tôi bất lực nhìn mẹ, người tôi yêu thương nhất, mà không biết phải làm sao.

  • Chồng Qua Đời 30 Năm Mới Biết Toàn Bộ Tài Sản Để Lại Cho Chị Dâu Góa

    Chồng tôi qua đời đã ba mươi năm, đến khi tôi mắc bệnh nan y mới phát hiện mình không có quyền thừa kế tài sản của anh ấy.

    Tôi tìm được giấy chứng tử năm xưa, mới phát hiện người chết không phải anh, mà là người anh trai có gương mặt gần như giống hệt.

    Còn trên hồ sơ hợp táng của “anh trai và chị dâu”, chữ ký để lại mới là bút tích thật của chồng tôi.

    Năm đó, chồng tôi được cho là chết trong vụ nổ phòng thí nghiệm, xác không tìm thấy. Tôi vì quá đau lòng mà sảy thai, mất đi đứa con duy nhất.

    Giờ tôi mới hiểu, anh ấy giả chết chỉ để nâng đỡ người chị dâu góa chồng của mình!

    Đứa cháu mà tôi yêu thương hết mực, thật ra là con ruột của anh ta và chị dâu.

    Tôi vội vã đi tìm chồng hỏi cho ra lẽ, không ngờ lại vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện giữa anh ta và chị dâu.

    “Ah Diệp, anh để lại hết tài sản cho con chúng ta, có phải quá tàn nhẫn với Thiên Thiên rồi không?”

    “Thì sao chứ, năm đó nếu không vì cô ta, anh đâu cần giả chết, sống dưới thân phận của anh trai mình. Em yên tâm, cô ta sắp chết rồi, sẽ không phát hiện ra đâu. Dù có phát hiện cũng chỉ có thể quỳ xuống cầu xin anh cứu mạng, đến lúc đó, tùy tiện chôn cô ta ở đâu cũng được.”

    Cuối cùng, tôi vì không có tiền chữa bệnh mà chết trong cảnh đói khát, lạnh lẽo, bệnh tật dày vò.

    Lúc mở mắt ra, tôi đã quay về ngày thứ hai sau khi chồng tôi “giả chết”.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *