Gõ Cửa Trái Tim

Gõ Cửa Trái Tim

5 năm sau khi chia tay.

Tôi dẫn con trai đến đồn cảnh sát cãi nhau với người ta, đúng lúc gặp cô bạn gái nhỏ của Lục Hoài Chu đến đưa cơm trưa yêu thương cho anh.

Cô gái trẻ cau mày, giọng châm chọc:

“Giờ mấy bà mẹ bỉm sữa đúng là càng ngày càng điên thật.”

Tôi còn chưa kịp bật lại thì con trai đã ngẩng đầu hỏi:

“Cô ơi, cô nói chuyện khó nghe như vậy, là vì không có mẹ dạy à?”

Cô ta nghẹn lời:

“Nhóc con, giáo dục tệ thế này, chắc là không có cha dạy chứ gì?”

Con trai gật đầu:

“Đúng rồi, bố cháu mất lâu rồi.”

Vậy mà Lục Hoài Chu lại nhìn chằm chằm vào gương mặt có vài phần giống mình, đôi mắt đỏ hoe.

1

Nửa tiếng sau khi bị đưa đến đồn cảnh sát, trận chiến giữa tôi và mẹ thằng Béo vẫn còn vô cùng quyết liệt.

“Còn trẻ mà đã đẻ con, cái dáng hồ ly tinh kia, không biết làm tiểu tam cho lão già nào đấy!”

“Cao 1m50, nặng 150 cân, không biết còn tưởng cái thùng nước nào tu luyện thành tinh!”

“Xì, cái miệng thối hoắc, chắc ruột thẳng thông não, ăn không ít phân đâu nhỉ!”

“Con tiện nhân, tao xé cái mồm mày ra bây giờ!”

“Lên luôn! Xem ai trọc đầu trước nào!”

Tôi túm lấy mái tóc uốn mì của mẹ thằng Béo, bà ta thì giật lấy tóc màu nâu sữa tôi vừa mới nhuộm xong.

Thằng Nhỏ cũng đang cưỡi lên người thằng Béo, hai tay đấm tới tấp:

“Mẹ tao đánh mẹ mày, tao đánh mày, phục chưa?”

Gia huấn nhà họ An: bị thương cũng được, bồi thường cũng được, nhưng tuyệt đối không được thua.

Suốt hơn hai mươi năm qua, mẹ đây chưa từng bại trận.

Vài cảnh sát vã mồ hôi ngăn cản.

Thế nhưng trận quần chiến vẫn đang trong thế giằng co kịch liệt.

Cho đến khi có người quát lớn:

“Vào đến đồn rồi mà còn đánh nhau, muốn bị tạm giam cả lũ à?!”

Giọng nói đó quá quen thuộc, khiến tôi sững lại giữa không trung.

“Đội trưởng Lục, xin lỗi, hai vị phụ huynh này từ trường mẫu giáo đánh nhau đến tận đây, sức chiến đấu mạnh quá.”

Cảnh sát hòa giải chào một tiếng,

“Ô, chị dâu lại đến đưa cơm tình yêu hả?”

Tôi từng tưởng tượng rất nhiều tình huống tái ngộ, chỉ không ngờ sẽ là tình huống này.

Lúc này, tôi tóc tai bù xù như ổ gà, lớp trang điểm nhem nhuốc, móng tay gãy hết cả.

Còn anh, một thân cảnh phục, nghiêm nghị lạnh lùng.

Bên cạnh là tình mới trẻ trung xinh đẹp.

Váy trắng tinh, tóc đen dài thẳng, tay xách một hộp cơm.

Cô gái cau mày, vẻ mặt ghét bỏ:

“Giờ mấy bà mẹ bỉm sữa đúng là càng ngày càng điên thật.”

Tôi ngẩn ra, còn chưa kịp chửi cả nhà cô ta một câu cho đủ lễ thì con trai đã ngẩng đầu:

“Cô ơi, cô nói chuyện khó nghe như vậy, là không có mẹ à?”

Cô ta nghẹn họng, mặt đỏ bừng:

“Nhóc con, giáo dục tệ thế này, chắc không có cha dạy chứ gì?”

Thằng Nhỏ chớp mắt:

“Đúng mà, bố cháu mất lâu rồi.”

Câu nói vừa rơi xuống, cả phòng im phăng phắc.

Sắc mặt cô gái càng lúc càng khó coi.

Mẹ thằng Béo là người phản ứng đầu tiên:

“Trời ơi, em gái, hóa ra bố của Nhỏ mất rồi à, chị nghe người ta nói bậy đó!”

Vừa nói, vừa giáng cho con trai một cái tát:

“Còn dám cười nhạo bạn nữa, đánh chết mày thằng ranh!”

Nói xong, lại quay đầu chỉ tay vào cô gái kia mắng:

“Còn cô nữa, mẹ bỉm sữa thì sao? Cô là do ba cô sinh ra hay là từ hòn đá nứt ra đấy?”

Cô gái bị mắng đến rưng rưng nước mắt.

Hai cảnh sát vội vã ngăn lại:

“Chị đừng mắng lung tung, đây là bạn gái của đội trưởng hình sự đó!”

“Thì sao? Dù là cục trưởng cũng phải phục vụ nhân dân nhé!”

Ánh mắt Lục Hoài Chu rơi lên người tôi, rất lâu không lên tiếng.

Cô gái kia xấu hổ đến cực điểm.

Nhét hộp cơm vào tay anh:

“Em đi trước đây, nhớ ăn trưa nhé.”

Mấy cảnh sát bắt đầu làm lành:

“Hiểu lầm giải quyết rồi thì tốt, đều là phụ huynh, nên thông cảm cho nhau.”

Mẹ thằng Béo cười trừ liên tục.

Tôi vuốt lại mái tóc bù xù.

Vội nắm tay con trai định rời đi.

“An Hạ.”

Lục Hoài Chu bỗng lên tiếng, giọng khàn khàn lạ thường.

Cả phòng quay lại nhìn.

“Đội trưởng Lục, anh quen à?”

Tôi lên tiếng trước:

“Cảnh sát Lục là bạn học cấp ba của tôi.”

“Dĩ nhiên, cảnh sát Lục là học sinh giỏi, không có gì liên quan đến học sinh cá biệt như tôi.”

Tôi như vẫn còn nhớ rõ giọng điệu anh từng nói:

“Chưa từng gặp cô gái nào vô liêm sỉ như cậu.”

2

Chuyện của tôi và Lục Hoài Chu bắt đầu từ năm lớp 12.

Mẹ tôi mở một tiệm chơi bài nhỏ ngay đầu hẻm.

Bà rất đẹp, lại là góa phụ.

Những người phụ nữ hàng xóm đều mắng bà là hồ ly tinh.

Mẹ tôi chống nạnh đứng ngay cửa chửi lại, bực lên còn xách chổi lao vào đánh nhau.

Tôi thừa hưởng được khả năng chiến đấu của mẹ.

Chửi nhau, đánh lộn chưa từng thua.

Năm lớp 12, có đứa lại dám ăn nói mất dạy.

“An Hạ với mấy ông chú trong tiệm bài đều có mờ ám.”

“Tôi có bạn học cùng cấp 2 với An Hạ, hồi đó con bé đã ngủ với đám lưu manh ngoài trường rồi.”

Tôi đè đầu con bé đó ra đánh một trận tơi bời.

Mà vẫn chưa hả giận.

Có người nói với tôi:

“Hạ tỷ, nghe nói nó thích nam sinh mới chuyển đến, tỏ tình bị từ chối, giờ đang thất tình đó.”

Nam sinh chuyển trường tên là Lục Hoài Chu.

Cao ráo, nhưng lại ngồi bàn đầu.

Học giỏi, ít nói, gương mặt giống hệt nam chính trong phim thanh xuân.

Nghe bảo khó theo đuổi lắm.

Tôi không tin.

Tan học, mấy thằng em tôi chặn cậu ta lại:

“Này, chị Hạ nhà bọn tôi muốn làm quen với cậu.”

Cậu ta chẳng buồn ngẩng đầu:

“Đồ thần kinh.”

Ơ cái đồ chết tiệt này.

Được lắm, chính thức lọt vào tầm ngắm của tôi rồi.

Mấy thằng em điều tra thông tin:

“Thằng đó bình thường không ăn ở canteen, chẳng thân với ai, chắc là nghèo.”

Thế là tôi bắt đầu mang cơm trưa yêu thương cho cậu ta mỗi ngày.

“Bánh kếp cổng nam, còn nóng đấy.”

“Chỗ này làm mì lạnh ngon lắm luôn.”

Lần nào cậu ta cũng lạnh nhạt đáp:

“Không cần.”

Tôi dọa:

“Không ăn là tôi hôn cho đấy!”

Cậu ta đỏ ửng vành tai:

“An Hạ, cậu muốn làm gì?”

“Tất nhiên là theo đuổi cậu rồi.”

Tôi ghé sát lại gần.

“Đồng ý lẹ đi, đừng có không biết điều.”

Cậu ta quay đầu đi:

“Tôi không thích cậu. Đừng đưa nữa.”

“Thế thì đừng có lén lút ăn hết sạch nha.”

Ngoài miệng thì bảo không cần, lần nào cũng ăn sạch sành sanh.

Nghèo đến mức ăn cơm còn không đủ, bày đặt chảnh chọe.

“À đúng rồi, bánh bao chấm tương ớt pha giấm ngon hơn đấy.”

Cậu ta nghẹn họng không đáp lại được.

Tôi đẩy tô bún còn lại một nửa qua:

“Còn nửa tô, cậu ăn đi.”

Cậu ta nhíu mày:

“Cậu đưa đồ thừa cho tôi ăn?”

“Thì sao? Sau này mình còn hôn nhau nữa mà.”

Cậu ta đỏ bừng cả mặt:

“Chưa từng thấy ai mặt dày như cậu.”

“Thì cậu chưa từng thấy thôi.”

“Ngon không?”

“Cũng được.”

“Ăn xong đi tiểu cũng toàn mùi bún.”

Cậu ta: “…”

“Bao nhiêu tiền bữa nay, tôi trả.”

“Tôi không cần tiền, tôi chỉ cần cậu.”

Tôi nheo mắt cười gian xảo nhìn cậu ta:

“Lục Hoài Chu, hôm nay tan học mình đi hẹn hò nhé, nắm tay hôn má gì đấy.”

“Yên tâm, sau này tôi có cơm ăn là cậu có chén rửa.”

“An Hạ, cậu có thể… đứng đắn chút được không?”

Xì.

Lục Hoài Chu lúc nào cũng ra vẻ “cao cao tại thượng”.

Tôi tiến, cậu ta lùi.

Tôi đuổi, cậu ta tránh.

Cho đến một ngày, có người chỉ chiếc xe sang đậu ngoài cổng trường:

“Hạ tỷ, kia chẳng phải là Lục Hoài Chu à?”

Bên cạnh chiếc xe đen, tài xế cung kính mở cửa xe.

“Chiếc này chắc cũng cả trăm triệu? Nhà nó giàu vậy sao? Không phải bảo là nghèo đến mức không ăn nổi cơm à?”

Hóa ra không phải không có tiền ăn, mà là chê đồ ăn căng tin.

Mỗi ngày đều có người mang bữa ăn dinh dưỡng riêng đến.

“Tốt ghê nha, Lục Hoài Chu, giả nghèo lừa tôi nuôi cơm hả?”

Cậu ta lại vô tội giải thích:

“Tôi chưa từng lừa cậu.”

Đúng là chưa từng.

Chỉ là tôi tự tưởng bở…

Hôm đó tôi không đi học, kéo mấy đứa bạn ra quán net.

“Hạ Hạ, nghe nói cậu đang cưa đổ học bá lớp cậu hả?”

Tôi thản nhiên:

“Bỏ rồi, chán.”

“Thế anh giới thiệu cho cậu thằng còn đẹp trai hơn nhé?”

“Được.”

“An Hạ.”

Sau lưng truyền đến giọng nói đầy tức giận.

Tôi quay đầu lại, Lục Hoài Chu đang đứng đó, ánh mắt gắt gao nhìn tôi, cổ áo đồng phục hơi mở ra.

“Người ta tìm cậu à?”

Tôi không thèm ngẩng đầu:

“Không quen.”

“An Hạ, về trường.”

Tôi vẫn lờ đi.

Cậu ta nắm chặt cổ tay tôi, kéo tôi ra khỏi quán.

“Sao lại giận?”

“Tôi ghét nhà giàu đấy, được chưa?”

Tôi cố giật tay ra, nhưng cậu ta càng siết chặt hơn.

“Về với tôi.”

“Tôi không!”

Cậu ta kìm nén lửa giận:

“An Hạ, cậu không thể học hành đàng hoàng một chút à?”

Tôi cũng nổi điên:

“Cậu là gì của tôi mà quản chứ?”

Chưa kịp dứt lời, cậu ta đã cúi đầu hôn xuống.

Tôi chưa kịp phản ứng.

Đẩy cậu ta, đánh cậu ta, cậu ta cũng không chịu buông.

Tôi giận đến mức cắn mạnh môi cậu ta:

“Lục Hoài Chu, cậu dám hôn tôi!!”

Cậu ta liếm môi:

“Cậu cũng có thể hôn lại.”

Mẹ kiếp! Mà cảm giác bị hôn… lại còn rất ngon lành!

Similar Posts

  • Vọng Ngữ Thành Âm

    VĂN ÁN

    Ta tên Thúy Quả, là một tiểu cung nữ chuyên chạy việc vặt trong Ngự thiện phòng.

    Ta hoàn toàn không hay biết, những lời oán thầm trong lòng mình, cả hoàng cung đều nghe rõ ràng như chuông gõ.

    Quý phi nương nương đội tóc giả trên đầu, chậc chậc, đường chân tóc lui tận sau ót rồi!, Quý phi ôm đầu thét lớn, ánh mắt như rắn độc mà trừng trừng nhìn ta: “Yêu nữ!”

    Hiền phi nương nương bước đi mang theo hương thơm, hôi chân nồng nặc đến muỗi cũng phải né đường bay!, Hiền phi đập bát, chỉ tay run rẩy vào ta: “Lại là ngươi!”

    Cả hậu cung đều truyền rằng: Thúy Quả mà ngậm miệng lại thì càng đáng sợ hơn!

    đọc full tại page bơ không cần đường để ủng hộ tác giả

    Thái tử lại điều ta đến hầu cận bên mình: “Bên cô đơn, thiếu một người ‘thành thật’.”

    Quý phi ban điểm tâm tẩm độc: Hạc đỉnh hồng trộn đường trắng? Thật cầu kỳ!

    Hiền phi đẩy ta xuống hồ: bụng giả rách, bông bay khắp nước!

    Đến đêm tân hôn, Truy Ảnh đỏ bừng vành tai: “Nàng thì thầm… ồn quá.”

    Ta choáng váng: Hắn nghe được ư?!

    Truy Ảnh thở dài như nhận mệnh: “…Về sau, chỉ thì thầm với một mình ta, được chăng?”

  • Hàng Dởm

    Em gái tôi là thiên tài âm nhạc.

     Từ sau khi có con bé, ba mẹ tôi coi tôi như không khí.

    Sau này, nó ăn cắp bản nhạc tôi dày công sáng tác suốt nửa năm để đi thi.

     Tôi trở thành con chó đạo nhạc bị cả mạng xã hội cười nhạo.

     Bạo lực mạng từng đẩy tôi đến bờ vực sụp đổ.

    Thế nhưng, ba mẹ tôi lại đốt bản gốc có thể chứng minh tôi vô tội.

     Còn bắt tay với vị hôn phu của tôi để chốt hạ chuyện tôi là kẻ trộm.

    Tôi dứt khoát chiều theo ý họ.

     Tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa cho scandal đạo nhạc.

     Chỉ mong những kẻ đang đắc ý kia, chịu nổi hậu quả của dư luận phản đòn!

  • Cô Dâu Một Tệ

    Tôi bế cô con gái vừa chào đời được 48 tiếng đứng trước cổng bệnh viện, trơ mắt nhìn chồng mình lái xe của tôi, chở theo mẹ chồng và ba cô em chồng nghênh ngang rời đi.

    Chỉ để lại sau lưng một làn khói xe và… một đồng xu một tệ.

    Đó là đồng tiền do chồng tôi, Lâm Thành, “không nỡ” để tôi tay không ra về nên ném lại. Anh ta nói:

    “Thiển Thiển, em vất vả rồi. Mới sinh xong đừng đi bộ về nhà nữa.”

    “Cuối con đường này rẽ trái, trước cổng nam bệnh viện có trạm xe buýt, ngồi một tuyến là về đến nhà.”

    “Chỉ mất một tệ thôi.”

    Tôi đứng sững tại chỗ, không thể tin nổi đây là hành động của một con người.

    Tay ôm chặt con gái, tay kia tôi lôi điện thoại ra, gọi một cuộc.

    Khi tôi đang ở trung tâm chăm sóc hậu sản cao cấp nhất Nam Thành, thưởng thức bữa cơm cữ thượng hạng, thì cả nhà chồng tôi lại phơi mặt ngoài đường giữa cái nắng như thiêu.

  • Gặp Lại Chồng Cũ Tại Cục Dân Chính.

    Sau ba năm ly hôn, tôi lại tình cờ gặp chồng cũ tại cục dân chính.

    Anh đến cùng tình đầu và đứa con trai sáu tuổi của chúng tôi.

    Con trai tôi chạy lại, ôm chầm lấy tôi, ánh mắt tràn đầy sự nhớ nhung.

    “Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm.”

    Tôi gạt nhẹ con trai ra, chỉ cười mà hỏi thăm anh: “Sắp kết hôn rồi hả? Chúc mừng nhé.”

    Anh cười nhạt: “Không, tôi đến đây để ly hôn. Còn em thì sao?”

    Tôi thoáng bối rối, rồi giơ tay khoe chiếc nhẫn trên ngón áp út.

    “Em thì đến để kết hôn.”

  • Cắt Đứt Với Chồng Giả Tu

    Tôi sở hữu một quỹ tín thác trị giá hàng trăm tỷ, nghèo đến mức trong tay chỉ còn lại… tiền.

    Gần như cả thành phố này đều thuộc sản nghiệp của tôi, kể cả ngôi chùa mà chồng tôi ưa thích.

    Ở kiếp trước, Cố Cảnh Thâm nói anh ta là Phật tử chuyển thế, không nên gần nữ sắc, còn yêu cầu tôi cắt bỏ tử cung. Tôi đã làm theo.

    Vài chục năm trôi qua, khi tôi đã tóc bạc, bệnh nặng nằm liệt giường.

    Anh ta lại dẫn con cháu mà Bạch Nguyệt Quang sinh ra đến, lạnh lùng rút ống thở của tôi.

    “Vũ Nhi cả đời vì tôi sinh con đẻ cái, nhưng vẫn phải sống trong bóng tối. Tất cả là do cô.”

    “Tôi đã chán ngấy việc làm chồng cô rồi. Tài sản sau khi cô chết sẽ thuộc về Hoan Hoan và con tôi.”

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về ngày cha tôi sắp lâm chung, lúc ông yêu cầu tôi rút thăm chọn chồng chưa cưới.

    Tôi muốn xem thử, nếu không có tiền của tôi, Cố Cảnh Thâm liệu còn có thể ung dung sống kiếp “Phật tử” được nữa không.

  • Bảy Mươi Năm Còn Lại

    Kiếp trước, Chu Y Ninh lấy Cố Bắc Đình hai lần.

    Lần đầu, Cố Bắc Đình vì “bạch nguyệt quang” Tô Vũ Vi mà phụ bạc cô.

    Lần thứ hai, Cố Bắc Đình liều mạng cứu cô khỏi tay bọn cướp, khiến Chu Y Ninh mềm lòng, đồng ý tái hôn.

    Cô tưởng từ đó sẽ nắm tay nhau đến bạc đầu, một đời không tiếc nuối.

    Ai ngờ đến lúc lâm chung, mới phát hiện Cố Bắc Đình và Tô Vũ Vi thậm chí đã có cả… cháu nội.

    Đối xử mềm lòng với đàn ông, chỉ có mình là thiệt.

    Sống lại một đời, Chu Y Ninh thề sẽ không bao giờ mềm lòng với đàn ông nữa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *