Ông Gây Sai Người Rồi

Ông Gây Sai Người Rồi

Tôi đậu xe vào chỗ trước cửa nhà hàng, rồi dắt con gái đi mua trà sữa.

Chủ quán vừa mở cửa nhìn thấy tôi khóa xe rời đi, liền hét lớn: “Đồ không cha không mẹ, không vào nhà tôi ăn thì đừng có đậu xe trước cửa tôi!”

Tôi sững người.

Thật ra tôi vốn định ăn ở quán đó, chỉ là muốn đưa con đi mua ly trà sữa trước, ai ngờ vừa quay lưng đã bị chửi.

Thấy tôi im lặng, ông ta liền bước nhanh đến, túm lấy cổ áo tôi kéo về phía xe, vừa kéo vừa chửi: “Cút! Mau cút khỏi đây!”

Tôi nói ông nói chuyện cho đàng hoàng, tôi đến ăn thật, chỉ là đưa con đi mua cái gì đó uống trước thôi.

Tôi không hề nói dối.

Hôm nay mấy người đồng đội cũ hẹn tụ tập, vì đông người nên tôi biết khu này có nhiều nhà hàng có phòng riêng, mới đặc biệt chạy đến.

Tụi tôi đều là những người từng xông pha sinh tử, gặp nhau thể nào cũng uống không ít.

Mà ai cũng thương con gái tôi, lỡ uống say rồi thể nào cũng rủ rê con bé cụng ly cho vui.

Con tôi mới bốn tuổi, mấy thức uống trong nhà hàng đâu thể cho uống nhiều.

Vì vậy tôi mới định mua sẵn sữa tươi ở tiệm trà sữa, để lát nữa bé đòi uống thì có cái mà dùng.

Nghe tôi nói xong, ông chủ chỉ vào quán mình rồi quát:

“Vậy thì anh vào gọi món đi chứ!”

Tôi đáp: “Ông vừa chửi tôi là đồ không cha không mẹ, tôi vào ăn làm gì? Phải là ông xin lỗi tôi trước đã!”

Ông ta nghe vậy thì bật cười khinh bỉ:

“Giả bộ cái gì đồ con hoang? Ngay từ đầu anh đã không định vào ăn rồi! Nếu tôi mà xin lỗi, lát nữa anh mua xong trà sữa, quay đầu lên xe chạy thẳng thì sao?”

Ngay khoảnh khắc đó, tôi thật sự tức điên.

Chửi tôi thì thôi, ông ta còn mắng cả con gái tôi!

Tôi gằn giọng hỏi:

“Ông vừa chửi ai là con hoang hả?”

Anh ta hùng hổ nói:

“Ai đậu xe chắn trước cửa người khác làm mất khách, thì là đồ con hoang! Đã là con hoang thì đẻ ra cũng chỉ là con hoang nhỏ thôi!”

Tôi giận điên lên.

Không nói đến chuyện tôi vốn định vào nhà hàng này ăn.

Cho dù tôi không ăn, thì đây cũng là bãi đỗ xe công cộng do chính quyền quy hoạch, tại sao tôi lại không được đỗ? Tại sao lại mắng cả con gái tôi?

Con gái tôi, bé Nhu Nhu, còn nhỏ xíu, bắt chước dáng vẻ thường ngày của mẹ nó, nói với tôi:

“Ba ơi, ra ngoài thì đừng cãi nhau với người ta.”

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đầy lo lắng của con, tôi biết lúc này không phải là thời điểm để gây sự.

Tôi cố nén cơn giận trong lòng, nói với ông chủ quán:

“Anh đừng nói những lời thô tục với trẻ con.”

Ông ta đẩy mạnh tôi một cái, cáu kỉnh quát:

“Tao cứ nói đấy, muốn ăn thì ăn, không thì cút!”

Nói rồi, ông ta còn chỉ thẳng vào bé Nhu Nhu, gằn giọng:

“Mau bảo ba mày cút đi, đừng chiếm chỗ người khác, không biết dạy con là gì!”

Đúng lúc ấy, bà chủ nhà hàng từ trong đi ra.

Bà ấy hỏi đang có chuyện gì ầm ĩ ngoài này.

Ông chủ chỉ vào tôi, nói lớn:

“Không ăn thì thôi, còn đậu xe trước cửa nhà người ta!”

Bà chủ nghe vậy thì bức xúc:

“Sao lại có người vô ý thức đến mức này chứ! Lớn tướng rồi còn dắt theo con nhỏ, mà chẳng có lấy một chút giáo dục!”

Bé Nhu Nhu nép sau lưng tôi, lên tiếng:

“Ba con không nói dối. Tụi con thật sự định ăn ở đây! Tụi con còn muốn gọi một phòng riêng, gọi thật nhiều món nữa!”

Ông chủ hừ lạnh:

“Vậy ba mày mau vào gọi món đi!”

Nhu Nhu giận dỗi đáp:

“Mấy người chửi ba con, tụi con không thèm đưa tiền cho nhà mấy người đâu! Ba ơi, mình qua quán bên cạnh ăn đi!”

Nghe con nói xong, tôi lập tức thấy bất an.

Con bé còn nhỏ, nó chỉ biết điều gì là đúng – không trả tiền cho người đã xúc phạm mình, là đúng.

Nhưng nó không hiểu có những điều nên nói, có những điều không nên nói ra trước mặt người khác.

Quả nhiên, sắc mặt ông chủ lập tức biến đổi.

Ông ta liếc nhìn quán bên cạnh đông nghịt khách xếp hàng, rồi nhìn lại tiệm mình vắng hoe.

Ông ta vung tay, tát thẳng vào mặt tôi, miệng chửi lớn:

“Đồ chó chết, đi ăn quán khác mà dám đỗ xe trước cửa nhà tao!”

Cái tát bất ngờ khiến mặt tôi nóng rát.

Tôi ôm mặt, không dám tin ông ta dám ra tay đánh người giữa ban ngày.

Phản xạ đầu tiên của tôi là muốn đánh lại.

Nhưng khi tôi siết chặt nắm đấm, tôi nghe thấy tiếng con gái khóc òa vì sợ hãi.

Tôi buông tay xuống.

Tôi không làm được!

Vì con gái tôi đang đứng ngay bên cạnh!

Nếu chỉ có một mình tôi, tôi đã liều mạng với hắn rồi.

Nhưng con gái tôi vẫn đang ở bên cạnh. Nếu đánh nhau rồi liên lụy đến con bé, thì đó sẽ là chuyện khiến tôi hối hận cả đời!

Similar Posts

  • Bông Hoa Của Sự Hồi Sinh

    Khi Giang Nghiêm xé nát tờ hôn ước rồi ném vào mặt tôi, tôi đang ngồi cạnh mẹ anh ta, kiên nhẫn bóc từng trái nho.

    Những mảnh giấy vụn dính lẫn nước nho, bết cả lên chiếc sườn xám vừa mới mua của tôi.

    Anh ta nhếch môi, giọng không lớn nhưng vừa đủ để cả phòng tiệc nghe thấy rõ:

    “Yến Lâm, kiểu phụ nữ cổ hủ nhạt nhẽo như cô mà cũng đòi bước chân vào nhà họ Giang?”

    Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.

    Anh ta đang vòng tay ôm eo Cố Vãn Kiều – tiểu hoa đán nổi tiếng đang hot, ánh mắt nhìn tôi như thể đang nhìn một túi rác thải nhựa trong thùng.

    “Anh Nghiêm, đừng như vậy…”

    Cố Vãn Kiều thì làm bộ can ngăn, nhưng lại càng áp sát vào lòng anh ta hơn.

    Cả sảnh tiệc rộ lên một trận cười hả hê.

    Những người từng gọi tôi một tiếng “Cô Yến” lịch thiệp, lúc này lại hóng hớt vươn cổ ra xem trò vui.

    Mẹ của Giang Nghiêm – người mà tôi đã tận tụy chăm sóc suốt ba năm với tư cách là “mẹ chồng tương lai”, lúc này chậm rãi nhấp một ngụm trà, không hề can thiệp, thậm chí còn phụ họa:

    “Nghiêm nói cũng đúng. Cuộc hôn nhân này là do ông nội định ra. Mà giờ ông nội không còn nữa thì…”

    Bà ta chưa nói hết câu, nhưng ai cũng hiểu: không còn người chống lưng, tôi chẳng đáng một xu.

    Ý của họ rất rõ:

    Nhà họ Yến phá sản ba năm rồi, tôi không còn xứng nữa.

    Tôi lau vết nước nho dính trên mặt, đứng dậy.

    Chiếc sườn xám màu nguyệt bạch giờ loang lổ đỏ vàng, trông như mặt trăng bị đập vỡ thành từng mảnh.

    “Vậy là, hôn ước bị hủy?”

  • Anh Nói Chỉ Là Giả Ly Hôn

    VĂN ÁN

    “Vãn Vãn, anh cần em phối hợp diễn một vở kịch.”

    Tần Mặc Ngôn nhìn tôi, trong mắt mang theo vẻ khẩn cầu mà tôi chưa từng thấy:

    “Tuyết Cầm… bố cô ấy bị bệnh nặng, chỉ có thân phận vợ lính mới được vào bệnh viện quân khu.

    Em ly hôn giả với anh trước đi, đợi bố cô ấy khỏe lại, chúng ta sẽ tái hôn.”

    Tôi nhìn anh, bỗng thấy buồn cười.

    Kiếp trước, tôi thật sự vì muốn tác thành cho bọn họ mà ly hôn giả.

    Kết quả — giả cả đời.

    Tôi cô độc ch e c đi, mới biết:

    Thẩm Tuyết Cầm làm gì có người cha bệnh nặng.

    Sống lại lần nữa, tôi mỉm cười, gật đầu dứt khoát:

    “Được thôi, em đồng ý.”

    ĐỌC FULL TẠI PAGE GÓC NHỎ CỦA TUỆ LÂM

  • Em Gái Cùng Cha Khác Mẹ

    Vào đúng ngày giỗ mẹ, tôi nhận được một bức ảnh giường chiếu của em gái và bạn trai mình.

    Trong ảnh, ánh mắt nó tràn đầy đắc ý, cơ thể lấm tấm những dấu vết ân ái.

    Bạn trai tôi thì nằm bên cạnh, ngủ say như chết, không hay biết gì.

    Ngay sau đó là tin nhắn WeChat mà em gái gửi đến:

    “Chị à, bây giờ anh ấy cũng là của em rồi.”

    “Chị và mẹ chị, đều là kẻ thua cuộc dưới tay mẹ con em!”

  • Chinh Phục Người Chồng Dịu Dàng

    Hệ thống bắt tôi phải theo đuổi một người chồng dịu dàng.

    Tôi đã dùng đủ mọi chiêu trò, cuối cùng cũng dụ dỗ được anh ta về tay mình.

    Dù tôi làm gì, anh ta vẫn luôn nhẫn nhịn, ân cần, chu đáo và vững vàng.

    Rồi hệ thống bất ngờ hoạt động trở lại, phát ra âm thanh cảnh báo chói tai:

    【Không phải! Chị ơi sai rồi! Sai hết rồi! Hắn là kiểu bệnh kiều biến thái ngầm đó!】

    Tôi lập tức phản bác: “Không thể nào, anh ấy chưa bao giờ kiểm soát tôi, đến ghen cũng chẳng thèm ghen.”

    Hệ thống ôm trán cười khổ. 【Vậy chị có muốn đoán thử xem tại sao thằng bạn thanh mai trúc mã của chị lại vô duyên vô cớ rơi xuống cống nước thải không?】

  • Chồng Tôi Ngoại Tình Với Bà Sếp Già

    Chúng tôi kết hôn đã nhiều năm nhưng mãi tôi vẫn chưa mang thai.

    Mẹ chồng mắng tôi là “con gà mái không biết đẻ trứng”.

    Còn thái độ của chồng tôi cũng ngày càng lạnh nhạt.

    Cho đến một ngày,hắn ta dẫn theo bà sếp 40 tuổi đang mang thai về nhà, đường đường chính chính bước vào cửa. 

    Tôi sụp đổ: “Anh đúng là đói khát đến mức cái gì cũng nuốt được!”

  • Kiếp Này Tôi Không Làm Người Tốt

    Đồng nghiệp tôi mang thai, xin đi nhờ xe tôi để đi làm và tan làm.

    Vào giai đoạn cuối thai kỳ, cô ấy bất ngờ bị xuất huyết nghiêm trọng vào buổi tối.

    Tôi vội vàng đưa cô ấy đến bệnh viện, đứa bé đã không còn.

    Tôi vừa định an ủi cô ấy, thì người chồng nóng nảy của cô ấy lại đổ lỗi cho tôi lái xe không cẩn thận khiến cô ấy mất con, thậm chí còn cầm dao đâm tôi.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về thời điểm cô ấy vừa mang thai.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *