Tình Yêu Như Ly Trà Sữa

Tình Yêu Như Ly Trà Sữa

Nửa đêm chơi game, tôi tùy tiện ghép đội với một người ở gần.

Chơi chưa được bao lâu thì bên kia gõ chữ trên kênh công cộng:

“Số 2, bật mic đi.”

Tôi làm theo. Giây tiếp theo tai nghe vang lên một tràng gào thét:

“Giờ này rồi mà mày còn lấy chân chơi game à? Thật không nổi thì dùng tay đi! Mày xem mày di chuyển mấy bước kìa, như kiểu não chưa phát triển xong ấy!”

Tôi đáp:

“Xin lỗi nhé, chắc là khối u trong não tôi lại to lên, đè vào dây thần kinh. Mai tôi đi khám ngay.”

Bên kia im lặng như chết.

Hôm sau, bạn cùng phòng gọi tôi dậy:

“Yên Yên, mau lên coi diễn đàn trường kìa! Đại ca trường đăng cả ID game của mày lên, nửa đêm phát điên tìm mày xin lỗi!”

1

Nghe nói ở sân thể thao có người thuê hẳn flycam để tỏ tình, tôi hớn hở chạy đi hóng.

Đến nơi mới phát hiện nam chính lại là thanh mai trúc mã mà tôi đã thầm thích bảy năm.

Lục Đình đứng giữa một biển hoa, ôm một bó hồng phấn thật lớn, quỳ một gối trước mặt bạn cùng phòng của tôi.

Đám đông xung quanh chen chúc, hét ầm lên cổ vũ.

Tôi đứng giữa đám người, bỗng nhận ra thì ra cậu ấy tốt với tôi như vậy chỉ để tiếp cận Tần Vi.

Còn vô số tin nhắn tỏ tình tôi từng gửi cho cậu ấy, mỗi lần chỉ nhận được một câu nhạt nhẽo:

“Đừng quậy.”

Giờ bọn họ nắm tay nhau nhìn sang đây, tôi chỉ biết vừa khóc vừa chạy trốn trong tủi nhục.

2

Tôi khóc sướt mướt, sợ bị người ta nhìn thấy nên đi đường tắt về ký túc, chỗ đó thậm chí không có đèn đường.

Tôi không mang giấy, nước mắt nước mũi dính đầy mặt, cứ cúi gằm mà đi.

Quẹo một cái không nhìn rõ, tôi đâm sầm vào ai đó.

Mặt úp hẳn vào ngực người ta luôn.

Mềm mềm, cảm giác cũng khá lớn… khoan, tôi đang nghĩ mấy thứ đồi trụy gì vậy?!

Tôi vội vàng lùi lại mấy bước, lập tức thấy mặt mình sạch sẽ hẳn.

Theo định luật bảo toàn năng lượng, mặt tôi sạch thì áo người ta…

Tôi rùng mình, không dám nghĩ tiếp.

Người kia đứng thẳng dậy mới hừ một tiếng, bực mình lầm bầm:

“Mắt mọc trên đầu à? Không biết nhìn đường hả?!”

Giọng rất khó chịu.

Tôi rụt cổ lí nhí xin lỗi:

“Xin lỗi xin lỗi, chỗ này tối quá, tôi không thấy rõ.”

Từ nhỏ tôi đã bị quáng gà, không nặng lắm nhưng buổi tối tầm nhìn giảm hẳn, lúc nãy thật sự không thấy rõ mặt người kia.

Chỉ phân biệt được mấy điểm: Giới tính nam, rất cao.

Và thêm nữa, ngực to.

Anh ta cúi đầu nhìn tôi vài giây rồi nhét vào tay tôi một thứ gấp vuông vức.

“?”

Kích cỡ, độ dày… chẳng lẽ… thư tình?

Giữa chỗ này mà gặp fan hâm mộ luôn hả?

Tôi trả lại ngay, dứt khoát nói:

“Xin từ chối nhé.”

Anh ta sững một chút rồi bật cười:

“Sao khóc ngu luôn rồi à? Cho giấy mà cũng không lấy.”

Tôi:

“…”

Giấy à… giấy mà anh gấp như miếng đậu hũ thế làm gì?!

Tôi còn đang nghĩ xem làm sao đòi lại cho đỡ mất mặt thì anh ta vung tay mở ra, cực kỳ dịu dàng mà… chùi đi mấy vệt nước mũi lấp lánh trên mặt tôi.

Cái quái gì vậy, thân mật quá rồi đấy?!

“Phải lau cho sạch, không người ta lại tưởng tôi bắt nạt cô.”

Anh ta chẳng tỏ vẻ ghét bỏ chút nào, còn hăng hái rút thêm tờ khác lau nước mắt cho tôi.

Bị anh ta chăm sóc vậy, tôi cũng ngại, nhìn cái vệt ướt lấp lánh trên áo khoác anh ta mà lúng túng mở miệng:

“Anh cởi áo ra đi.”

Anh ta khựng tay lại, nghiêng đầu ghé sát tôi hạ giọng:

“Khụ… không hay lắm đâu, phía sau còn hai người đấy. Cô mà thực sự muốn thì chúng ta—”

Tôi giơ tay chỉ thẳng, ánh mắt anh ta nhìn qua:

“Đệch.”

Vài phút sau, tôi có thêm một cái áo khoác Arc’teryx trên tay.

3

Về ký túc xá, mấy đứa đều có mặt, chỉ thiếu Tần Vi.

Mấy đứa rõ ràng biết đã xảy ra chuyện gì, nhìn tôi rồi thở dài:

“Cậu ổn chứ? Tớ thề là bọn tớ thật sự không biết cái người mà cô ấy cứ khoe đang theo đuổi mình lại là Lục Đình!”

Văn Văn cầm cây phơi đồ lên, mặt hầm hầm:

“Chồng bạn thì không được động vào chứ! Người gì mà làm thế được hả!”

Thật ra tôi cũng tò mò. Cô ta sao có thể làm vậy nhỉ? Một bên nhìn tôi hết lòng hết dạ thích Lục Đình, một bên lại giấu mọi người lén lút quấn quýt với anh ta.

Còn Lục Đình thì sao? Rõ ràng biết tôi thích anh ta. Biết tôi liều mạng thi đỗ vào trường này chỉ để ngày nào cũng được gặp anh ta. Biết mấy năm đại học tôi chẳng yêu ai vì vẫn đang chờ anh ta. Vậy mà anh ta vẫn thản nhiên ở bên bạn cùng phòng của tôi.

Anh ta chọn ai cũng được, miễn đừng là người tôi quen thân.

Nhưng không, cứ phải chọn người ngày nào tôi cũng chạm mặt, anh ta thật sự chẳng hề quan tâm cảm xúc của tôi.

Chắc lúc hai người họ ngọt ngào tình tứ bên nhau, tôi trong mắt họ chỉ là một con ngốc.

Tần Vi tối đó không về, đi làm gì ai cũng ngầm hiểu. Mấy đứa còn lại nhìn tôi như kiểu sợ tôi nghĩ quẩn.

Bị nhìn chằm chằm vậy tôi chỉ đành lên giường ngủ sớm. Trong mơ toàn là cảnh Lục Đình đứng cạnh tôi, đợi tôi ở đầu hẻm để cùng đi học, dẫn tôi ăn hoành thánh tôm trước cổng trường, cướp mấy lá thư tình nhỏ con trai khác đưa tôi rồi nghiêm mặt nói:

“Thẩm Nhan, đừng yêu sớm.”

Từng cảnh từng cảnh lướt qua, cuối cùng anh ta kéo Tần Vi đứng đối diện tôi, ánh mắt lạnh lùng:

“Thẩm Nhan, tình bạn với tình yêu tôi vẫn phân rõ.”

Tôi giật mình tỉnh dậy, lau nước mắt. Nhìn điện thoại mới mười hai giờ rưỡi, ngủ cũng không được nữa, đành ôm máy ra hành lang chơi game.

Avatar của Lục Đình sáng đèn.

Tôi ngẩn người. Trong lòng thầm nghĩ, hai người này cũng vui thật, đến lúc “giải lao” còn cùng nhau leo rank đôi.

Trước đây cứ nửa đêm online tôi đều kéo anh ta chơi cùng.

Nhưng lần này, tay tôi không hề ngập ngừng mà bấm thẳng vào nút “ghép người gần đây”.

Similar Posts

  • CỐ NHÂN TÂM

    Năm thứ ba làm hoàng hậu, ta cuối cùng cũng từ bỏ mọi hy vọng.

    Phu quân phong ta làm hậu, nhưng đêm nào cũng ở lại cung Quý phi.

    Con trai ta ở bên, nhưng mong mỏi mẫu thân là người khác.

    Một viên thuốc giả chết, ta thành toàn cho bọn họ.

    Sau này, trên phố gặp lại, hai cha con đỏ hoe mắt:

    “Về với trẫm, nàng vẫn là hoàng hậu của trẫm.”

    “Mẫu thân, người không cần hài nhi nữa sao?”

    Ta ôm chặt đứa con trong tay, lạnh lùng nhìn họ như kẻ xa lạ:

    “Bọn lừa đảo, các ngươi từ đâu đến?

    Ta nào có sinh ra hai người con nào!”

  • Đêm Tân Hôn, Tôi Bị Đuổi Xuống Sàn

    Đêm tân hôn, chồng tôi, một chỉ huy tiểu đoàn, bắt tôi ngủ dưới sàn nhà. Vì anh ấy nói rằng mình mắc bệnh sạch sẽ và không muốn ngủ chung giường với người mà anh ấy không quen biết rõ.

    Tôi đã tin, dù sao lúc đầu thứ tôi để ý chính là danh tiếng trong sạch, không gần nữ sắc của anh ta.

    Nhưng vừa quay đầu đã thấy nửa đêm anh ta mang nước đường đỏ sang cho bà chị hàng xóm, dịu giọng nói: “Sau này đã có tôi.”

    Ngày hôm sau, ngay trước mặt cả đại viện, tôi nhét vé phiếu vào tay cô ấy: “Chị ơi, đàn ông của tôi nhờ chị chăm sóc, anh ấy mắc sạch sẽ, chỉ nhận người quen.”

  • Thái Tử Gia Tỏ Tình

    Do gia đình tôi thuộc hàng hào môn kém nhất.

    Tôi nổi tiếng là nhát gan trong giới, chẳng dám đắc tội với ai.

    Khi thái tử gia nhà họ Phí tỏ tình với tôi,

    Nhìn thấy ánh mắt như muốn giết người của các tiểu thư trong giới,

    Tôi vừa sợ vừa hoảng, lựa chọn giả vờ đi vệ sinh để trốn khỏi chiến trường.

    Về đến nhà, tôi lập tức xách hành lý chạy về vùng núi sâu nuôi heo.

    Nghe nói thái tử gia có tình mới, tôi mới dám quay về.

    Nào ngờ vừa bước ra khỏi ga tàu cao tốc, tôi đã bị kéo vào một vòng tay.

    Bên tai truyền đến tiếng cười khẽ trêu chọc:

    “Bảo bối, bắt được em rồi nhé.”

  • Khi Thân Phận Không Còn Che Giấu

    Hồi kinh trên con đường dài đằng đẵng, ta tình cờ gặp một công tử tuấn tú, vừa vặn lọt vào mắt xanh của ta.

    Hắn nói mình là một thư sinh nghèo khó, lên kinh ứng thí.

    Ta nói ta là một cô nhi đáng thương, lên kinh nương nhờ người thân.

    Hắn ngày đêm khổ công dùi mài kinh sử, ta thức trắng đêm thêu thùa, đều vì mưu cầu một tương lai rạng rỡ.

    Sau này, trong buổi yến tiệc tại cung đình, ta và hắn chạm mặt nhau.

    Hắn là Thái tử, còn ta lại là Thái tử phi sắp bị từ hôn.

    Ta: “???”

  • Dòng Đời Lạc Lõng Full

    Khi tôi bay từ London về, bạn thân đã trở thành một cái xác lạnh nằm trong nhà xác.

    Tôi gọi điện cho chồng cô ấy.

    Chỉ nghe thấy giọng điệu khinh thường từ đầu dây bên kia:

    “Thế nào? Biết mình sai rồi à?

    Biết sai rồi thì đến xin lỗi Chu Chu đi, không thì đừng mơ quay lại cái nhà này nữa!”

    Tôi tức đến phát run, nhìn người phụ nữ đang lơ lửng bên cạnh mình, không dám nhìn thẳng vào tôi, chỉ thấy giận mà bất lực.

    “Không phải mày nói mày sống rất hạnh phúc sao? Chồng yêu mày như sinh mạng mà?

    Yêu mày đến mức mày mất cả mạng luôn rồi à?”

  • Nỗi Oan Của Người Mẹ Nghèo

    Sau khi suất đại học của con trai bị người khác cướp mất, tôi dắt con đến nhờ chồng là quân nhân giúp đỡ.

    Kết quả vừa đến đã phát hiện—anh ta đã sớm dọn đến sống chung với quả phụ của chiến hữu, và người cướp suất đại học của con tôi chính là đứa con của quả phụ ấy!

    Tôi trong mắt mọi người lập tức biến thành “tiểu tam”, còn con trai tôi thì bị gọi là “đồ hoang”.

    Con tôi chịu nhục không chịu nổi, mắc trầm uất, trong tuyệt vọng đã cắt đứt động mạch cổ tay.

    Tôi quỳ xuống cầu xin anh ta về nhìn con lần cuối.

    Anh ta lại cười lạnh từ chối.

    “Nhường một suất đại học mà phải sống chết như thế, đúng là nên trị cái tính yếu đuối được nuông chiều quá mức, muốn chết thì chết cho xong!”

    Con trai chết rồi, tôi lại bị vu oan là không giữ phận người vợ, bị trói bỏ vào lồng heo.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày tên con trai bị người khác thay thế.

    Tôi vừa khóc vừa đập cửa nhà lãnh đạo, cầu xin lãnh đạo đứng ra đòi lại công bằng cho mẹ con tôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *