Tiệm Hoa Không Còn Em

Tiệm Hoa Không Còn Em

1

Năm thứ ba mở tiệm hoa để nuôi bạn trai, anh ta lại phá sản.

Lần đầu phá sản, tôi bán căn nhà bà ngoại để lại, trả giúp anh ta bảy trăm ngàn.

Lần thứ hai phá sản, tôi lôi cuốn sổ tiết kiệm mẹ để dành làm của hồi môn, trả tiếp một triệu sáu.

Lần thứ ba phá sản, tôi nhìn ánh mắt mờ mịt khô khốc của anh ta, trong tay cầm điện thoại có số của người cha tỷ phú mà tôi đã xem như đã chết từ lâu, lưỡng lự không biết có nên gọi hay không.

Nhưng tối hôm đó, tôi vô tình thấy được tin nhắn trong một nhóm chat nhỏ trên chiếc máy tính bảng của anh ta:

“Lục thiếu, lần này hợp đồng phá sản ghi số tiền bao nhiêu đây?”

“Ghi mười triệu đi, chứ con nhỏ bán hoa đó lại trả hết trong một lần thì chán chết.”

“Vẫn là Lục thiếu biết chơi, nghe nói ban ngày nhỏ đó chăm hoa, ban đêm lại chăm cậu, chơi kiểu gì cũng không chán ha!”

Tôi đặt chiếc máy tính bảng xuống, gọi cho cha mình – người cha mà tôi luôn cố tránh xa:

“Chẳng phải ông chỉ muốn tôi kế thừa sản nghiệp, lấy đệ tử của ông sao? Được, tôi đồng ý.”

“Ba ngày nữa, cho người tới đón tôi.”

Cúp máy xong, Lục Tử Thần trở về, trong tay còn cầm theo tờ giấy vay nợ đã ký tên.

“Ninh Ninh, xin lỗi em, lần này lại nợ thêm mười triệu nữa. Anh thật vô dụng.”

Anh ta diễn rất giỏi, ánh mắt mơ hồ đầy hối hận từng khiến tôi mềm lòng:

“Không sao đâu, chúng ta cùng cố gắng, sẽ trả hết thôi.”

Nhưng bây giờ, tôi chỉ im lặng nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ lộ ra nơi cổ tay anh ta.

Một chiếc đồng hồ nhìn có vẻ rất bình thường, nhưng tôi từng thấy nó trên tạp chí – trị giá 1.6 tỷ.

Lục Tử Thần có thể đeo đồng hồ 1.6 tỷ, nhưng lại không trả nổi khoản nợ mười triệu.

Tôi thì không có một xu, vậy mà còn định vay nặng lãi để cứu anh ta.

Tấm chân tình của tôi, lại trở thành cái cớ để anh ta mặc sức đùa giỡn.

Thấy tôi cứ nhìn đồng hồ, Lục Tử Thần không đổi sắc mặt ôm tôi vào lòng:

“Chỉ là hàng giả thôi, Ninh Ninh. Chờ anh có tiền rồi, em muốn gì anh cũng mua cho.”

Vì biết tôi nghèo, không rành đồ xa xỉ, nên thậm chí anh ta còn chẳng cần nghĩ nhiều để lừa tôi.

Tôi dời mắt đi, thì thấy tin nhắn trong nhóm lại hiện lên trên chiếc máy tính bảng bên cạnh:

“Lục thiếu, lần này nhỏ đó định bán gì để trả nợ đây? Bán hoa, bán nhà, hay là… bán thân?”

“Phụ nữ được Lục thiếu chơi qua chắc hẳn thú vị lắm, nếu bán thân thì tôi đặt trước một đêm nhé!”

Những tin nhắn sau đó tràn ngập những lời tục tĩu và “+1”.

Ba năm bên Lục Tử Thần, tôi đã hai lần giúp anh ta trả nợ phá sản.

Lần đầu, tôi bán căn nhà bà ngoại để lại.

Lục Tử Thần ôm tôi, hứa sẽ cho tôi một mái ấm.

Nhưng hai năm trời, chúng tôi sống trong căn phòng trọ dưới tầng hầm, mỗi tháng chỉ bốn trăm tệ, rồi anh ta lại mang về tờ giấy vay hai triệu.

Tôi vẫn không trách anh, còn lấy cả hồi môn mẹ để lại để vá cái hố nợ cho anh.

Anh ta quỳ một gối trước mặt tôi, nói đã nhận hồi môn của tôi thì anh chính là chồng tôi, sẽ yêu thương tôi cả đời.

Nhưng những lời hứa đó, từ đầu đến cuối, chỉ là dối trá.

Tiếng thông báo tin nhắn trên máy tính bảng khiến anh ta chú ý.

Anh liếc tôi một cái, thấy tôi không nhìn anh thì yên tâm mở điện thoại, đọc các tin trong nhóm chat.

Rất nhanh sau đó, lông mày anh ta nhíu lại, môi cũng mím chặt.

Ngón tay gõ vài dòng trên màn hình, trên máy tính bảng liền hiện ra tin nhắn mà anh ta gửi vào nhóm:

“Đứa nào cũng cút hết cho ông! Ngồi im mà chờ xem kịch đi!”

Lục Tử Thần đặt điện thoại xuống. Im lặng rất lâu, rồi lại dính lấy tôi, vòng tay ôm chặt lấy tôi như thường lệ.

“Ninh Ninh, anh thề đây là lần cuối cùng. Trả xong khoản này, anh sẽ cưới em, được không?”

Tôi nhìn vẻ mặt chân thành của anh ta, bỗng thấy buồn cười đến khó tin.

Tôi là người quý giá đến mức nào chứ? Vậy mà lại bị một thiếu gia nhà giàu lừa dối đủ đường.

Thậm chí còn không tiếc nói ra lời “cưới em” chỉ để tiếp tục trò lừa đảo.

Nếu lúc đầu, tôi vẫn còn muốn chất vấn anh ta một lần — làm vậy có thú vị gì không?

Thì bây giờ, tôi chẳng còn sức để hỏi nữa.

Tôi bình tĩnh đẩy anh ta ra:

“Nhưng Lục Tử Thần, em hết tiền rồi.”

Anh ta sững người, có lẽ không ngờ tôi sẽ phản ứng như vậy.

Similar Posts

  • Con Gái Của 108 Đại Lão

    Tôi bị b/ ỏ rơ/ i khi mới ch/ ào đ/ ời được n5/ ăm ng/ ày.

    Chẳng biết mẹ ruột nghĩ gì mà lại vứt tôi ngay trước cửa Hắc Hổ Bang ở Nam Thành.

    Để giữ mạng sống, khi bị một đám liều mạng nhìn chằm chằm đầy hung tợn, tôi dù còn quấn trong t/ ã l/ ót đã theo bản năng mở miệng gọi:

    “Ba”.

    Một đám đàn ông thô kệch sững sờ, nhíu chặt mày.

    “Hay là… nuôi thử xem sao?”

    Thế là, tôi bỗng dưng có thêm 108 ông bố.

    Nhà tôi chẳng khác nào một ổ tập trung các thành phần trong danh sách tr/ uy n/ ã.

    Vì vậy, để không gây rắc rối cho các bố, mười mấy năm qua tôi luôn sống một cuộc đời vô cùng bình thường.

    Cho đến khi lên cấp ba, tôi bị b/ ạo l/ ự/ c học đường.

    Một tiểu thư nhà giàu dẫn theo đám tay sai ch/ ặn tôi trong nhà v/ ệ sin/h, dội nước lạnh, x/ é qu/ầ/ n á/ o, còn cầm máy q/ uay qu/ ay lại cảnh đó:

    “Nhìn cái gì mà nhìn, thứ sinh viên nghèo được tài trợ mà cũng bày đặt, loại như mày mà cũng đòi thi đại học à!”

    Vì bị đá/ n/h quá đau, tôi gầm lên, túm lấy ả tiểu thư đó rồi cả hai cùng nh/ả/ y từ tầng b3/ a xu/ ố/ng.

    Kết quả khi tỉnh lại, trong phòng y tế, giáo viên lại chỉ tay vào mặt tôi mà m/ ắng:

    “Nó đ/ án/h em thì em muốn gi e c người hả!

    Người ta đ/ á/nh em m/ ắng em, sao em không tự xem lại bản thân mình đi mà còn mưu đồ trả thù!”

    “Mau gọi phụ huynh đến đây! Tôi muốn xem xem, nếu không gọi được người đến thì hôm nay em xong đời ở đây!”

    Tôi kinh hãi đến mức dựng cả tóc gáy, yếu ớt đáp:

    “Thưa cô, cô chắc chắn… là muốn gọi phụ huynh của em đến chứ?”

  • Gả Cho Kẻ Thù

    Hoàng thượng ban hôn, ta gả cho con trai kẻ tử địch của phụ thân.

    Vừa bước xuống kiệu hoa, ta khẽ cười lạnh một tiếng:

    “Bổn cô nương chính là tới để chỉnh đốn cái phủ này. Từ nay trở đi, cả nhà các ngươi đều phải nghe theo ta.”

  • Đếm Ngược Hai Ngày, Cha Mafia Sẽ Đưa Tôi Rời Khỏi Địa Ngụ C

    Bạch nguyệt quang của chồng tôi vẫn độc thân, nhưng lại mắc bệnh phụ khoa rất nghiêm trọng.

    Trong bữa tiệc, đứa con trai n/ ă/ m tu /ổ/ i của tôi bịt mũi nói:

    “Dì ơi, sao trên người dì hôi thế?”

    Bạch nguyệt quang bị kích động đến phát điên, đã đem con trai tôi v /ứ/ t vào một bãi rác đầy r /ắ/ n r/ ế/ t và c /ôn trù /ng ở ngoại ô.

    Cô ta nói muốn cho con trai tôi nếm thử thế nào mới gọi là mùi hôi thối.

    Chồng tôi lại dùng chiếc xe duy nhất tại hiện trường để chở bạch nguyệt quang đi giải khuây.

    Mặc kệ con trai bị dọ/ a đến mức lên cơn hen suyễn, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.

    Anh ta hạ kính xe, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy chán ghét:

    “Cô cậy vào việc năm đó tôi cầu hôn cô một trăm lần nên mới hống hách như vậy, dạy hư con thành ra thế này.”

    “Còn có lần sau, tôi không ngại cho mẹ con cô thêm nhiều bài học hơn đâu.”

    Tôi một tay run rẩy gọi cấp cứu 120, một tay lặng lẽ lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt.

    Anh ta không biết rằng, tôi đã liên lạc với người cha là ông trùm Mafia đang ở nước ngoài.

    Chỉ còn vài ngày nữa, ông ấy sẽ đến đón tôi về nhà.

  • Nếu Sớm Nói Yêu Em

    Tôi đóng một bộ phim thể loại tổng tài cẩu huyết. 

    Thế nào lại vô tình để nhầm tờ bệnh án ung thư dùng làm đạo cụ vào trong túi xách của mình.

    Lúc ăn cơm.

    Phó Hồng Xuyên – người chồng chỉ là hữu danh vô thực của tôi đột nhiên lên tiếng hỏi: “Còn mấy tháng nữa?”

    Tôi cứ ngỡ anh đang hỏi về bản hợp đồng hôn nhân kỳ hạn một năm của hai đứa nên nói: “Nhanh thôi, chắc chỉ còn khoảng hai tháng.”

    Phó Hồng Xuyên bỗng im lặng.

    Sau đó, tôi sang nước ngoài tu nghiệp một cách kín tiếng trong ba tháng.

    Lúc trở về mới nghe phong phanh rằng Phó Hồng Xuyên vì tìm kiếm người vợ yêu đã “qua đời vì bạo bệnh” mà phát điên, lật tung cả đất nước lên để tìm người.

    Nghe đâu là: Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.

     

  • Mất Trí Nhớ Không Phải Là Miễn Tội

    Ngày thứ bảy sau khi cầm giấy ly hôn, chồng cũ của tôi gặp tai nạn xe hơi.

    Cuộc gọi đến từ bệnh viện, là một y tá nữ, giọng nói chuyên nghiệp nhưng vẫn xen chút thương cảm khó nhận ra:

    “Chị Lâm Vãn Chu phải không ạ? Chồng chị, anh Giang Lâm, gặp tai nạn nghiêm trọng trên đại lộ Binh Hải. Hiện đang cấp cứu tại Bệnh viện số Một thành phố. Tình trạng rất nguy kịch, mong chị đến ngay.”

    Tôi cầm điện thoại, đứng trong phòng khách căn hộ nhỏ mới thuê, vẫn còn phảng phất mùi sơn tường.

    Ánh nắng bên ngoài chói đến mức khiến người ta không mở nổi mắt.

    Chồng?

    Tôi cúi xuống nhìn vào túi xách, nơi cất cuốn sổ đỏ mới tinh, cứng ngắc, ba chữ “Giấy ly hôn” mạ vàng trên bìa vừa lạnh lẽo vừa mỉa mai.

    “Cô y tá,” tôi nghe thấy giọng mình vang lên, bình tĩnh như mặt hồ phủ băng, “có lẽ cô nhầm rồi. Giang Lâm là chồng cũ tôi. Chúng tôi đã hoàn tất thủ tục ly hôn cách đây một tuần.”

    Đầu dây bên kia rõ ràng khựng lại, hình như đang lật lại hồ sơ.

  • Rời Xa Mùa Hạ

    Ngày thi đại học kết thúc, tôi ném thẳng một xấp tiền vào mặt Lâm Sơ Ý trước cả lớp:

    “Chơi đủ rồi, kết thúc tại đây nhé.”

    Cô ấy cúi người, từng tờ từng tờ nhặt tiền lên.

    Giọng khàn khàn nói một câu: “Được.”

    Kết thúc mùa hè, Lâm Sơ Ý lên chuyến tàu đi Thanh Bắc.

    Còn tôi bay ra nước ngoài, bắt đầu chuỗi ngày dài trị liệu hóa chất.

    Nhiều năm sau trở về nước, tôi nằm trên giường bệnh, đầu trọc lóc vì điều trị.

    Đang mải chọn tóc giả thì cửa phòng bệnh mở ra.

    Người mặc áo blouse trắng – chính là Lâm Sơ Ý – ánh mắt chạm thẳng vào tôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *