Bánh Bèo Vô Dụng

Bánh Bèo Vô Dụng

Tôi là một “bánh bèo vô dụng” chính hiệu.

Bình thường sống dựa vào việc dỗ dành mấy cậu trai trẻ để kiếm miếng ăn.

Vậy mà, tôi lại xuyên vào một trò chơi kinh dị.

Bình luận bay đầy màn hình:

【Tìm hiểu sơ qua rồi, đây là kiểu bình hoa vô dụng, chẳng làm được việc nặng nhọc gì. Kỹ năng duy nhất là dẻo miệng, biết dỗ trai. Sống bằng cái mặt với cái miệng. Thành tích cao nhất: từng dụ được 18 cậu trai phục vụ mình cùng lúc, nấu cơm, đi chợ gì cũng làm???】

【Muốn sống sót trong game kinh dị thì phải khỏe, phải bùng nổ sức mạnh. Loại vô dụng như này, ngoài đẹp ra thì chẳng có gì cả, sống nổi kiểu gì? Chắc sắp “ăn cơm hộp” (chết) rồi.】

Tôi sờ cái bụng đói meo, nhìn sang con boss phụ bản đang toàn thân bao phủ bởi sương đen, mặt mũi dữ tợn.

Tôi nở một nụ cười ngọt ngào, ánh mắt long lanh đầy ngưỡng mộ:

“Anh ơi, anh đẹp trai quá trời luôn, nếu cho em cái bánh bao thịt ăn nữa thì lại càng đẹp trai hơn!”

Boss phụ bản sững người nhìn mình trong gương, rồi cướp cái burger của người chơi kế bên, dè dặt đưa cho tôi.

Người chơi: ?

Bình luận: ??

1

Sau một ngày đói meo,

khi sắp được ăn bánh bao thịt…

Tôi bỗng bị ném vào một thế giới lạ hoắc.

Cái bánh bao trong tay biến mất không dấu vết.

Trước mắt hiện ra một hàng chữ vàng rực.

【WTF! Gái xinh vãi!】

【Tân thủ này đẹp quá trời ơi! Lần đầu thấy có cô nào đẹp đến vậy.】

【Đây không phải là phụ bản cấp SSS sao? Tân thủ gì mà vô đây được?】

【Ủa? Người chơi đến từ thập niên 70? Nhìn yếu đuối vậy chứ mà là dạng chịu khổ giỏi nhất đó. Toàn kiểu người từng lao động ngoài đồng suốt ngày, chắc thể lực cũng không tệ, chẳng trách vào được phụ bản SSS. Để tôi tra thử thông tin.】

【Giới tính: nữ, tuổi: 18, là kiểu bình hoa vô dụng, không vác nổi, không xách nổi. Kỹ năng: dẻo miệng, giỏi dỗ trai, sống dựa vào cái mặt và cái miệng. Thành tích cao nhất: từng dụ được 18 cậu trai cùng lúc phục vụ, nấu cơm, mua đồ ăn???】

【Mấy ông thấy đúng không??? Đây là kỹ năng kiểu gì vậy trời? Không phải là trà xanh à!】

Nhìn mấy dòng bình luận đang trôi vèo vèo trước mặt,

trong lòng tôi không phục.

Biết dỗ trai thì sao chứ?

Trên đời này, chỉ cần là đàn ông, không ai là tôi không dỗ nổi.

Tôi sống ở thập niên 70.

Ba mẹ tôi đều là người có địa vị, có danh tiếng.

Nuôi tôi như công chúa suốt 16 năm.

Rồi đùng một cái, cả nhà bị điều đến vùng Tây Bắc hẻo lánh để lao động khổ sai.

Ba tôi giỏi nghiên cứu nhưng không biết lao động.

Mẹ tôi dạy học giỏi nhưng cũng chẳng biết làm việc tay chân.

Còn tôi? Tôi giỏi nhất là sai người khác làm giúp mình.

Đến Tây Bắc rồi, ba người nhà tôi đói meo, ôm nhau khóc suốt ba ngày ba đêm.

Cuối cùng, cũng nhờ vào gương mặt này và tài dỗ trai của tôi,

mà tôi nuôi sống được cả nhà.

Tôi thấy tự hào cực kỳ.

Nhìn đống bình luận trên màn hình, tôi cũng hiểu ra đôi chút – hình như tôi đã xuyên vào một trò chơi sinh tồn.

Tôi bắt đầu thấy lo…

Không biết sau khi tôi đi rồi,

ba mẹ có tự chăm sóc nổi không, có bị đói không…

2

Khi tôi còn đang suy nghĩ…

Mấy dòng bình luận vẫn tiếp tục chê bai tôi:

【Muốn sống sót trong phụ bản sinh tồn, cần là thể lực, là sức bật. Con bé này vừa là tân thủ, vừa yếu như gà, nhìn cái tướng thôi là biết chạy được vài bước là thở không ra hơi. Boss mà tới thì chạy cũng không kịp. Biết dỗ trai thì để làm gì chứ. Phí cái gương mặt đẹp, sắp chết đến nơi rồi.】

【Đừng mà aaaa, mãi mới thấy một em xinh như vậy, tôi còn muốn ngắm thêm tí nữa, cố lên cô gái, đừng chết sớm thế.】

【Nhìn kìa! Boss phụ bản đến rồi kìa aaaaaa!】

Tôi còn chưa kịp tiêu hóa hết mấy câu bình luận đó…

Một làn sương đen từ xa bất ngờ xuất hiện,

lao đến với tốc độ cực nhanh.

Mấy người xung quanh thì hoảng loạn chạy tán loạn về phía trước.

Nhanh đến mức vượt xa mọi khả năng vận động mà tôi từng biết.

Trong đám người đó, có một cậu con trai tóc vàng,

do dự quay lại nhìn tôi một cái, như muốn kéo tôi chạy cùng.

Nhưng bị một cô gái cột tóc đuôi ngựa kéo đi với vẻ mặt khó chịu:

“Đi nhanh! Đừng để bị cái tân thủ sống chưa được ba giây này kéo chân. Thay vì lãng phí thời gian ở đây, lo mà chạy cho lẹ còn hơn.”

Cậu tóc vàng ngập ngừng một chút rồi cũng chạy theo cô gái đó.

Phụ bản sinh tồn cấp SSS,

mọi người đều sống trong cảnh đầu treo lơ lửng,

bất kỳ lúc nào cũng có thể chết.

Đâu ai rảnh để lo cho một người mới chưa quen biết?

Chỉ trong chớp mắt,

đám người đang ồn ào trước mặt đã chạy sạch không còn ai.

Bình luận:

【!!! Này cô gái, còn ngơ ra đó làm gì? Chạy mau đi!】

【Giải tán thôi, cô gái yếu ớt như này, sống ở thời kỳ khổ cực như thập niên 70 còn chưa chịu được khổ, huống gì là game kinh dị, so với hồi đó còn thảm hơn. Ở đây mà sống nổi mới lạ.】

【Phải chịu được khổ thì mới thành người giỏi. Không chịu khổ thì chơi gì game kinh dị? Nhìn thêm vài lần đi, gương mặt xinh đẹp thế này, chắc sắp không còn cơ hội thấy nữa rồi. Mấy thứ quỷ dị sẽ không vì đẹp mà tha mạng đâu.】

【Chậc, đúng là sống không qua nổi mười giây.】

【Tiếc thật đấy, khuôn mặt xinh vậy mà…】

3

Tôi xoa xoa cái bụng đói lép kẹp,

nhìn nhóm người kia gần như chạy mất hút.

Rồi lại cúi đầu nhìn cặp tay chân nhỏ xíu của mình.

Tôi quyết định từ bỏ.

Cả đời này, tôi không có số chịu khổ.

Bởi vì,

một khi chịu khổ rồi, thì sẽ phải chịu khổ mãi không dứt.

Cái khổ là dành cho những người đã chuẩn bị sẵn tinh thần.

Tôi thì không chuẩn bị. Tôi không ăn khổ.

Tôi chỉ muốn ăn bánh bao thịt thôi.

Cái bánh bao thịt ấy là thứ tôi thèm nửa tháng trời,

dụ được ba cậu trai mới làm ra được:

một người đi mua thịt,

một người đi mua bột,

một người hấp bánh bao.

Bánh vừa mới ra lò, thơm lừng, còn chưa kịp ăn miếng nào…

Thì tôi bị tống đến cái nơi quỷ quái này.

Trong lòng tôi đầy oán hận.

Thế là tôi mặc kệ luôn.

Thôi thì cứ để cho nó giết tôi đi,

biết đâu chết rồi còn quay về được ăn bánh bao tiếp.

Tôi dứt khoát ngồi bệt xuống đất,

thản nhiên chờ chết.

Bình luận: ???

【Không hiểu sao, tôi thấy cô gái xinh đẹp này toát ra cảm giác… sắp chết.】

【Không nhìn nhầm đâu, vì đúng là sắp chết thật rồi mà.】

【Chắc cô ta cũng tự biết mình vô dụng, nên bỏ cuộc luôn cho nhanh.】

【Xinh thì để làm gì? Ghét nhất mấy người không cố gắng, không biết “cày cuốc”, mau chết cho rồi.】

Chưa đến vài giây sau,

làn sương đen đã tràn tới trước mặt tôi.

【Nhìn kìa, là boss tàn bạo nhất trong phụ bản này – Hắc Diệt đấy!】

【Trong ba con boss của phụ bản này, Hắc Diệt là con khiến người chơi sợ nhất, bị nó bắt được thì không có đường sống.】

【Chậc, gái xinh này tiêu đời thật rồi.】

Dần dần, làn sương đen tản ra,

lộ ra một sinh vật toàn thân đen kịt, mặt mũi dữ tợn.

Nhìn kỹ… có vẻ là một… sinh vật giống đực?

Tôi chớp mắt, mỉm cười.

Không lo.

Thế giới này ấy mà…

Chỉ cần là đàn ông, thì không ai tôi không điều khiển được.

Similar Posts

  • Phu Nhân Ngạo Thế

    Phu quân thất tình rồi.

    Tiểu thiếp bên ngoài của chàng, bởi oán giận không có danh phận, không cho chàng bước chân vào phòng.

    Chàng đành ngày ngày quay về phủ ở.

    Ta thì đau đầu lắm.

    Bởi tiểu quan mà ta nuôi, tuy thân thể vạm vỡ, nhưng đầu óc thì đần độn, cũng nổi cơn tam bành.

    “Đồ thiên sát! Hắn về làm gì? Hắn không có nhà sao?”

    “Bao giờ nàng mới hòa ly? Hòa ly đi! Rồi cưới ta!”

    “Ta nhất quyết không đi! Ta không tin hắn có thể mỗi ngày đều ngủ ở phòng nàng!”

  • Sau Khi Chồng Sói Mất Trí Nhớ

    Chồng tôi là một người thú cấp S, sau khi mất trí nhớ, anh ấy quên sạch sành sanh mọi thứ giữa chúng tôi. Anh ấy không tin một người thú cấp S đỉnh cao như mình lại có thể kết hôn với một con người bình thường như tôi.

    Trong thời gian nằm viện, Hoắc Kiêu từ chối mọi sự thăm hỏi của tôi. Sau khi hồi phục, việc đầu tiên anh ấy làm là liên lạc với tôi để đòi ly hôn.

    “Thưa cô Tang, tôi rất xin lỗi, nhưng việc kết hôn với cô chắc hẳn là quyết định lúc đầu óc tôi không được tỉnh táo.”

    “Phiền cô sắp xếp thời gian để chúng ta ly hôn đi.”

    Nhìn thấy tin nhắn này, tôi bỗng thở phào nhẹ nhõm. Chồng người thú tốt thì tốt thật đấy… có điều mỗi tối anh ấy “hung dữ” quá, tôi chịu không nổi. Nếu ly hôn rồi tìm chồng mới… tôi muốn tìm anh nào hiền lành một chút.

  • Trả Em Lại Bầu Trời Không Anh

    Năm thứ ba sau khi kết hôn.

    Chị gái nuôi của chồng – đại đội trưởng Lâm Lục Diêu – tìm đến hòn đảo nơi họ sống để nương nhờ.

    Vừa bước qua cửa, người phụ nữ đó đã mở miệng nói thẳng:

    “Ở quê chúng tôi, theo phong tục thì tôi là vợ cả, còn cô chỉ là vợ hai!”

    “Sau này chúng ta cùng quán xuyến việc nhà thì mới sống yên ấm hòa thuận được.”

    Diệp Nam Ý cười lạnh.

    Sống lại một lần nữa, cô đâu còn ngu ngốc mà nuông chiều cái người tự xưng là “chị” này nữa.

  • Vợ Giả Mang Thai Thật, Tổng Tài Đòi Theo Về Nuôi

    Tôi là cô vợ giả mà Tạ Hành thuê, nhưng lại lỡ mang thai con của anh ta.

    Anh ta thuê tôi chỉ để dẹp yên những người phụ nữ không biết điều.

    Thế mà giờ tôi lại thành người cần bị “dẹp” nhất.

    Tôi sợ chết đi được, cứ có cảm giác như mỗi tháng năm mươi vạn tiền tiêu vặt đang vẫy tay chào tạm biệt tôi.

    Tôi cắn răng, thi triển tuyệt chiêu “câu giờ”.

    【Chồng ơi~ Em sắp phải đi công tác tận mười tháng đó, cho em xin phép nghỉ nhé~】

    Tối đó tôi thu dọn hành lý trốn ra nước ngoài dưỡng thai.

    Ba ngày sau, tôi đi khám thai ở khoa sản, thì bị anh ta tóm gọn tại trận.

    Tạ Hành rút tờ siêu âm ra, mỉm cười nhìn tôi:

    “Vợ à, mang thai là vi phạm hợp đồng đó, em tính trả giá thế nào đây?”

  • Phu Quân Cấm Dục Nghe Được Tiếng Lòng

    VĂN ÁN

    Ngày ta cùng vị vương gia c /ấm d /ục ấy hòa ly,

    nhìn thấy ấn ngọc trong tay hắn sắp hạ xuống, nước mắt ta lặng lẽ rơi,

    nhưng trong lòng lại dâng lên niềm hân hoan khó kìm.

    【Nhanh chút đi nào, tiểu lang quân họ Phí còn đang chờ ta trong trướng U Lan!】

    Thế nhưng

    Tay Chu Tố An khựng lại, ánh mắt thâm trầm nhìn ta,

    “Vừa rồi, nàng nói gì?”

    “Gì cơ? Thiếp có nói gì đâu?”

    【Người gì mà đúng là “tố” từ đầu đến chân, ngay cả lỗ tai cũng… chẳng còn dùng được nữa à?】

    【Chẳng trách mỗi lần đều tẻ nhạt đến phát chán!】

    【Vẫn là tiểu lang quân họ Phí có sức hơn, chỉ riêng lồng ng /ực thôi đã có thể ch /ơi suốt nửa đêm!!】

    “Vù” Một vật gì đó bay vụt qua trước mặt.

    Góc tường, ấn ngọc trắng tinh vỡ nát thành bụi.

  • Thiên Vị Có Ngày Trả Giá

    Ngày tôi được đón về nhà họ Hứa, cha mẹ lại để tôi ngủ trong phòng chứa đồ, ăn đồ thừa đồ nguội.

    Thế mà họ vẫn cảm thấy có lỗi với giả thiên kim Hứa An An.

    Khi chính phủ ban hành 【Hệ thống Cha mẹ công bằng với con cái】, họ lập tức rối rít đăng ký toàn bộ gia đình.

    Bố tôi thở phào nhẹ nhõm.

    “Có hệ thống công bằng tuyệt đối này rồi, An An sẽ không còn bị thiệt thòi nữa.”

    Mẹ tôi nhẹ nhàng kéo tay tôi, giọng nói dịu dàng nhưng không cho phép phản bác.

    “Con vừa về đã chiếm hết mọi thứ vốn thuộc về An An, như thế là không công bằng với con bé.”

    Anh trai suốt cả quá trình không nhìn tôi lấy một cái.

    “Tôi chỉ nhận An An là em gái, cô vớ được lộc trời rồi thì đừng có mơ tưởng leo lên đầu người khác!”

    Tôi cúi đầu nhìn bộ đồ chợ mình đã mặc suốt năm năm, rồi lại nhìn căn phòng công chúa lộng lẫy của giả thiên kim, cùng đống đồ hiệu chất như núi, chỉ thấy thật nực cười.

    Nhưng đến khi hệ thống chính thức kích hoạt, chính họ lại sụp đổ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *