Sự “Tái Sinh” Của Chồng

Sự “Tái Sinh” Của Chồng

Chồng tôi bị chẩn đoán mắc ung thư. Trong lúc tôi vẫn đang loay hoay tìm cách đưa anh đi chạy chữa, anh lại âm thầm viết di chúc. Người được thừa kế một nửa tài sản hôn nhân của chúng tôi… không phải tôi, mà là cô đồng nghiệp đơn thân mà anh luôn giấu nhẹm.

Anh nói, lúc còn sống không thể chăm sóc được cho cô ta, nên chỉ mong sau khi chết, có thể dùng tiền để phù hộ cho cô ấy sống tốt hơn.

Tôi phát hiện ra kết quả chẩn đoán là sai. Nhưng tôi không nói. Tôi muốn xem, anh sẽ vì “tình yêu đích thực” mà đi đến đâu.

Cuối cùng, tiền mất, việc mất, danh tiếng cũng tiêu tan. Chỉ tiếc… anh vẫn còn sống.

1

Khi tôi nhận được cuộc gọi từ bệnh viện thông báo về kết quả chẩn đoán nhầm ung thư của chồng – Dương Cảnh Khang – tôi đang ngồi trước màn hình máy tính, không ngừng tra cứu các phương pháp điều trị ung thư tuyến tụy.

Tin mới như một luồng sáng xé toạc màn đêm u ám phủ lấy tôi suốt một tuần qua: Dương Cảnh Khang không bị ung thư. Chỉ là một phen hú vía.

Vì anh để tôi làm người liên hệ khi nhập viện nên bệnh viện lập tức báo cho tôi biết kết quả. Tôi suýt nữa bật khóc vì mừng rỡ.

Một tuần trước, Cảnh Khang được chẩn đoán mắc ung thư tuyến tụy – loại ung thư có tiên lượng xấu và tỷ lệ sống sót cực thấp. Bác sĩ bảo chúng tôi nên chuẩn bị tâm lý. Tôi như rơi xuống vực thẳm. Cả thế giới như sụp đổ trước mắt.

Ngược lại, Cảnh Khang lại là người bình tĩnh nhất. Anh nắm tay tôi, dịu dàng nói: “Đời người ai cũng có số, nếu đây là số phận của anh, anh chấp nhận.”

Nhưng anh mới chỉ 36 tuổi. Làm sao tôi có thể chấp nhận được?

Cả tuần trời tôi sống trong hoảng loạn và tuyệt vọng. Dắt anh đi khắp các bệnh viện lớn, tìm kiếm hy vọng trong từng kết quả xét nghiệm. Tôi thậm chí còn tính đến chuyện bán hết tài sản, đưa anh ra nước ngoài điều trị.

Và giờ đây, khi biết tất cả chỉ là một sai sót, tảng đá đè nặng trong lòng tôi cuối cùng cũng được nhấc ra.

Tôi ngẩng đầu cảm ơn số phận, cảm ơn vì đã trả lại anh cho tôi. Cảm ơn vì chúng tôi vẫn còn cơ hội đi hết cuộc đời bên nhau.

Tôi còn chưa kịp báo cho Dương Cảnh Khang tin vui — rằng anh không bị ung thư, rằng chúng tôi vẫn còn cả đời phía trước — thì ánh mắt vô tình lướt qua màn hình máy tính trong phòng làm việc của anh, và dừng lại ở một dòng lịch sử tìm kiếm lạnh người: “Cách viết di chúc.”

Tôi khựng lại.

Cha mẹ anh đã mất từ lâu, anh cũng không có anh chị em. Tất cả tài sản đều là tài sản chung trong hôn nhân, theo luật, sau khi anh mất sẽ thuộc về tôi và con.

Vậy thì… tại sao anh lại tra cứu cách lập di chúc?

Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc máy tính trước mặt — chiếc máy tính cá nhân trong phòng làm việc mà xưa nay tôi hiếm khi đụng đến. Cảnh Khang vốn không thích ai chạm vào đồ đạc của mình. Phòng làm việc này gần như là lãnh địa riêng của anh, đến cả con cũng rất ít khi bén mảng tới.

Nếu không phải hôm nay máy tính của tôi hết pin, có lẽ tôi đã không mở máy anh lên.

Nhưng giờ đây, chiếc máy tính ấy như chiếc hộp Pandora hé mở, giấu sau nó là thứ gì đó đang khiến tôi nghẹt thở.

Tôi như bị thứ gì đó điều khiển, gõ từ khóa “di chúc” vào khung tìm kiếm.

Không ngờ… tôi thực sự đã tìm thấy một bản.

2

Dù đã trôi qua rất lâu, nhưng mỗi lần hồi tưởng lại khoảnh khắc ấy — khoảnh khắc tôi nhìn thấy bản di chúc đó lần đầu tiên — tim tôi vẫn như bị bóp nghẹt, cả người run rẩy không kiểm soát được.

Một nửa tài sản hôn nhân của chúng tôi, anh để lại cho một người phụ nữ.

Không phải tôi. Không phải con.

Mà là… “đồng nghiệp đơn thân thân thiết nhiều năm.”

Lời lẽ trong bản di chúc đầy dịu dàng và quan tâm: “Tôi biết mình không thể chăm sóc cho cô ấy lâu dài. Nếu thật sự phải rời đi, tôi chỉ mong cô ấy có thể sống một cuộc đời ổn định và không phải lo nghĩ về tài chính.”

Tôi lặng người. Hóa ra suốt những ngày tôi thức trắng đêm, lo sợ mất anh, thì anh lại đang lên kế hoạch… bảo vệ một người phụ nữ khác — sau khi anh chết.

Thậm chí, anh chưa từng hỏi tôi có chấp nhận chuyện đó hay không.

Trong bản di chúc đó, người chồng mà tôi từng yêu thương nhất lại viết rằng: sau khi anh qua đời, phần tài sản thuộc về anh trong khối tài sản chung vợ chồng — anh muốn để lại cho “tri kỷ cuộc đời” của mình: Kỷ Mỹ Nhất.

Anh viết, giữa tôi và anh từ lâu đã không còn tình cảm, rằng anh nhẫn nhịn duy trì cuộc hôn nhân này chỉ vì con.

Anh viết, tôi là một kẻ mắc chứng rối loạn nhân cách ái kỷ (NPD) điển hình — ích kỷ, kiểm soát, xúc phạm, thao túng và chèn ép anh trong suốt quãng thời gian chung sống.

Tôi chính là nguyên nhân khiến anh suy sụp tinh thần và mắc ung thư.

Thậm chí, anh nói từng nhiều lần có ý định tự sát — nhưng chính Kỷ Mỹ Nhất đã vỗ về, khuyên giải, kéo anh ra khỏi vực thẳm.

Kỷ Mỹ Nhất — người phụ nữ anh ca ngợi là “ánh sáng duy nhất trong cuộc đời tối tăm đầy bế tắc của mình.” Một người không có gì cả, nhưng vẫn cố gắng thắp đèn soi đường cho kẻ khác, khiến anh vô cùng ngưỡng mộ.

Và vì thế, trước khi chết, anh quyết định để lại tất cả những gì có thể — chỉ để “báo ân.”

Anh khẳng định giữa họ không có gì mờ ám. Tất cả chỉ là lòng biết ơn.

Anh chỉ hy vọng những ai quan tâm đến anh, có thể thấu hiểu, tôn trọng, và giám sát việc thực hiện mong muốn cuối cùng của anh.

Tôi đọc từng chữ mà cả người lạnh toát, đầu óc choáng váng.

Tôi không thể tin được — đây là những lời do chính Dương Cảnh Khang viết ra.

Chúng tôi là bạn học từ thời đại học. Là tình đầu, là thanh xuân của nhau. Tôi đã cùng anh vượt qua những năm tháng nghèo khó, chứng kiến anh từ hai bàn tay trắng lập nghiệp, từng nghĩ sẽ nắm tay nhau đi đến cuối đời.

Vậy mà giờ đây… tôi chỉ là “kẻ hành hạ tinh thần” trong mắt anh.

Còn người phụ nữ kia — chỉ xuất hiện sau này, lại là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời anh?

Anh làm giảng viên đại học, cả đời chỉ chăm chăm nghiên cứu học thuật. Lương tháng chẳng đáng là bao, nhưng lúc nào cũng tự cho mình thanh cao, coi thường bon chen, mưu mẹo nơi đời thường.

Những năm qua, tôi là người gánh vác cả gia đình.

Xe — tôi mua.

Nhà — tôi đứng tên.

Ngay cả những tháng ngày lãng mạn, những bài thơ, những bản nhạc anh ngâm nga trong cơn cảm hứng… cũng đều do tôi nuôi dưỡng.

Tôi từng nghĩ mình đang bảo vệ phần cao quý còn sót lại của anh giữa thế giới thực dụng này. Anh từng nắm tay tôi, nói tôi là chốn bình yên duy nhất của anh giữa cõi đời khói bụi.

Đến khi anh bị chẩn đoán ung thư, tôi không rơi một giây nào vào bi lụy. Tôi bắt đầu gọi điện, tìm bác sĩ, cầu cạnh khắp nơi.

Còn anh lại dịu dàng nói: “Anh không trị đâu, giữ tiền lại cho em và con.”

Tôi khóc như mưa, ôm chặt lấy anh, nói dù có bán hết nhà cửa cũng phải chữa cho anh bằng được.

Lúc đó, anh nhìn tôi đầy xúc động, nói tôi thật ngốc — ánh mắt đầy thương xót, như thể tôi là người còn lại, còn anh sắp ra đi mãi mãi.

Nhưng hóa ra, phía sau những ánh mắt xót thương kia…Là toan tính. Là nhát dao anh đã mài giũa từng ngày, chờ đến khi tôi kiệt quệ nhất, tin tưởng nhất, mà đâm thẳng vào tim.

Trong khi tôi thức trắng vì lo lắng cho mạng sống của anh, anh lại lặng lẽ đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi — gọi tôi là kẻ điều khiển, xúc phạm, tra tấn tinh thần anh suốt bao năm.

Anh ngồi viết ra bản cáo trạng dài dằng dặc, kết tội tôi là nguyên nhân khiến anh bệnh tật, rằng tôi là “ác mộng của cuộc đời anh”, còn Kỷ Mỹ Nhất — người phụ nữ khác kia — mới là ánh sáng cứu rỗi.

Anh tính toán kỹ lưỡng, từng bước một, chỉ đợi đến khi mình “chết đi”, để lại cho tôi một bản di chúc như đòn trí mạng, đẩy tôi thành người đàn bà độc ác trong mắt thiên hạ.

Một người… sao có thể tàn nhẫn đến mức tự tay bóp nát người đã cùng mình đi qua nửa đời như vậy?

Tôi ngồi bất động trước màn hình, trái tim lạnh dần như bị chôn sống.

3

Người tên Kỷ Mỹ Nhất đó, tôi chỉ từng thấy qua ảnh.

Cô ấy là đồng nghiệp của Dương Cảnh Khang, người rất gầy, trông yếu ớt như thể gió thổi cũng ngã.

Hai năm trước, cô được tuyển vào trường đại học nơi Dương Cảnh Khang làm việc với vai trò là thư ký nghiên cứu khoa học của nhóm đề tài, chuyên phục vụ cho nhóm của anh ta. Nhưng từ ngày đầu tiên đi làm, cô đã thường xuyên xin nghỉ phép, lại hay đi muộn về sớm.

Nhóm đề tài thuê thư ký nghiên cứu là để giảm bớt gánh nặng công việc hành chính cho giảng viên, nhưng không ngờ từ khi Kỷ Mỹ Nhất đến, công việc của Dương Cảnh Khang lại càng nhiều hơn.

Ban đầu, Dương Cảnh Khang thường hay than thở với tôi rằng, Kỷ Mỹ Nhất thà đừng đến làm còn hơn. Công việc của cô ta hoặc là không hoàn thành đúng thời hạn, hoặc làm sai be bét, khiến Dương Cảnh Khang và các thành viên trong nhóm nghiên cứu không chỉ phải lo phần việc của mình mà còn phải dọn dẹp hậu quả cho cô ta. Ai nấy đều có ý kiến bất mãn.

Cho đến một lần, khi đang nộp hồ sơ xin đề tài cấp quốc gia, Kỷ Mỹ Nhất đã giao nhầm hai bộ tài liệu. Là người chủ trì đề tài, Dương Cảnh Khang nổi giận thật sự, quát cô ta nếu không làm được thì nghỉ đi.

Chính lần đó, Kỷ Mỹ Nhất đã bật khóc, quỳ xuống trước mặt anh ấy giữa đám đông, nói rằng chồng cô đã qua đời vì tai nạn xe, cô và con bị cha mẹ chồng đuổi ra khỏi nhà, nên bằng mọi giá không thể mất công việc này.

Bởi vì con trai cô ấy, mới năm tuổi, mắc bệnh tim bẩm sinh và cần rất nhiều tiền để phẫu thuật.

Cô quỳ xuống cầu xin mọi người, hứa rằng sau này nhất định sẽ làm việc chăm chỉ, không khiến ai thất vọng nữa.

Hôm đó, sau khi kể lại mọi chuyện cho tôi nghe, Dương Cảnh Khang chỉ biết thở dài, nói rằng trong lòng anh cảm thấy vô cùng áy náy.

Có lẽ chính từ ngày hôm đó, anh ấy bắt đầu thỉnh thoảng mang đồ chơi và sách tranh của con gái chúng tôi tặng cho Kỷ Mỹ Nhất.

Anh không còn than phiền về những lỗi lầm trong công việc của cô ta nữa, chỉ nói rằng thấy cô quá khổ, bản thân giúp được gì thì giúp.

Tôi nhớ có vài lần, vào kỳ nghỉ, Dương Cảnh Khang đưa con đi cắm trại cùng các đồng nghiệp, Kỷ Mỹ Nhất và con trai cô ta cũng tham gia.

Vì bận rộn, tôi chưa từng tham gia những chuyến cắm trại đó, nhưng con gái tôi từng kể rằng bé không thích cậu con trai nhà Kỷ Mỹ Nhất – tính tình cộc cằn, hay tranh giành và thường xuyên chửi bới.

Lần đó, Dương Cảnh Khang đã mắng con gái tôi, nói rằng cậu bé kia vốn bị bệnh nặng, con bé là chị, lại còn khỏe mạnh, mà cứ so đo với một đứa trẻ kém mình hai tuổi mắc bệnh là thiếu bao dung, không có lòng nhân hậu.

Lúc đó tôi đã cãi nhau với Dương Cảnh Khang. Tôi che chở con gái mình, chỉ trích anh rằng dù đứa bé kia có bị tật nguyền đi nữa, thì cũng phải phân biệt đúng sai, chứ không thể lúc nào cũng bắt con gái mình nhẫn nhịn.

Có lẽ anh ấy cũng thấy mình vô lý, nên khi đó không tiếp tục tranh cãi nữa.

Tôi từng nghĩ, đó là tất cả những gì liên quan giữa Kỷ Mỹ Nhất và gia đình tôi.

Nhưng bây giờ nghĩ lại, có lẽ vào khoảnh khắc Dương Cảnh Khang mắng con gái mình một cách mù quáng như thế, mối quan hệ giữa anh và Kỷ Mỹ Nhất… đã không còn đơn thuần nữa.

4

Trước khi được chẩn đoán mắc ung thư, Dương Cảnh Khang đã thường xuyên làm thêm giờ.

Không chỉ làm buổi tối, mà cả cuối tuần, kỳ nghỉ đông và hè anh cũng làm thêm.

Nhưng ngay cả sau khi bị chẩn đoán ung thư, anh vẫn tiếp tục tăng ca như trước.

Mấy hôm trước, tôi còn thấy chuyện đó thật khó hiểu, liền hỏi anh ấy: “Bệnh đã nặng đến vậy rồi, còn đi làm thêm làm gì nữa?”

Anh nói rằng có một dự án sắp đến giai đoạn kết thúc, anh muốn tranh thủ hoàn thành nó, không muốn để lại điều gì nuối tiếc.

Nhưng giờ nghĩ lại, điều anh không muốn nuối tiếc là gì — thì đã quá rõ ràng.

Similar Posts

  • Vì Anh Yêu Em

    Kết hôn thông gia hai năm, chồng tôi chưa từng cười với tôi một lần nào.

    Quả nhiên anh ấy không yêu tôi.

    Tôi vừa định đề nghị ly hôn, thì màn hình bỗng hiện lên dòng bình luận:

    【Cười cái gì mà cười, nam chính bị liệt dây thần kinh mặt, cười kiểu gì được?】

    【Nữ phụ cứ làm quá lên, hở tí là khóc, còn nghi ngờ nam chính không yêu mình, đến lúc làm mất chồng rồi mới biết hối hận.】

    【Chờ xem nữ phụ tự làm tan vỡ hôn nhân với nam chính, để nữ chính thật sự lên ngôi nè!】

    【Đồng tình! Không muốn nhìn thấy cái kiểu gặp chuyện gì cũng chỉ biết khóc của nữ phụ nữa rồi!】

    Tôi ngẩn người khi thấy những dòng chữ đó.

    Hóa ra… dây thần kinh mặt của anh ấy có vấn đề thật sao?

    Vậy tại sao không nói với tôi?

    Sau này, mỗi lần tôi khóc, chồng tôi vẫn giữ gương mặt lạnh tanh.

    Nhưng lại lúng túng lau nước mắt cho tôi, vành mắt đỏ hoe, giọng nói khẩn thiết:

    “Vợ ơi, anh không phải không yêu em… chỉ là… anh không cười được thôi…”

  • Bi Kịch Và Sự Thức Tỉnh Của Người Bệnh

    Cha tôi mắc suy thận giai đoạn cuối, tôi đã vất vả lắm mới tìm được nguồn thận phù hợp, chuẩn bị tiến hành phẫu thuật.

    Vậy mà y tá Trương Tĩnh lại đỏ hoe mắt ngăn tôi lại:

    “Bố cô cũng hơn sáu mươi rồi, còn cậu bé kia mới chỉ mười tuổi! Cô nhường cơ hội này cho thằng bé chẳng phải ý nghĩa hơn sao?”

    Tôi lạnh lùng nhìn cô ta:

    “Mạng của bố tôi cũng là mạng người.”

    Kết quả, cô ta lợi dụng chức vụ, lén lút sửa thông tin trong hệ thống, âm thầm chuyển nguồn thận sang cho cậu bé kia.

    Cô ta đắc ý nói:

    “Tôi đang cứu lấy một tương lai, cô và bố cô nên biết ơn quyết định vĩ đại này của tôi!”

    Tôi lập tức phản tố:

    “Xin chào, tôi muốn tố cáo một y tá đã sửa đổi thông tin bệnh nhân, cố tình tráo đổi nội tạng cứu mạng — chuyện này có được xem là mưu sát không thành không?”

  • Tài Sản Trong Túi Nh Ựa Đen Của Bố

    Tài sản cả đời của bố chỉ là một chiếc túi nhựa đen.

    Anh trai bấm còi dưới lầu hai tiếng, vẫn không tắt máy.

    Chị dâu hạ cửa kính xe xuống.

    “Bố thuộc về cô đấy nhé.”

    Xe chạy đi.

    Bố đứng ở cửa đơn nguyên, túi nhựa xách bên tay.

    Cúc áo cài đến nút trên cùng, gió thổi ống quần phấp phới.

    Tôi bước tới xách chiếc túi ấy.

    Rất nhẹ.

    Hai bộ quần áo để thay, một đôi dép bông, một chiếc cốc tráng men.

    Chữ trên chiếc cốc đã bị mòn mất, chỉ còn nửa chữ “Kiến”.

    Ông ở nhà anh trai tôi chín năm.

    Lúc đi, chỉ có từng ấy đồ.

    Tôi hỏi thẻ lương hưu đâu.

    Bố cúi đầu, hồi lâu sau mới nói.

    “Ở chỗ anh con.”

  • Căn Nhà Anh Đứng Tên, Tôi Trả Một Nửa

    “Trần Vũ, tiền vay mua nhà em trả một nửa, tiền điện nước cũng chia đôi, đây là điều chúng ta đã thỏa thuận rồi mà.”

    Tôi vừa trở về sau kỳ nghỉ trăng mật, nghe chồng tôi là Lâm Hạo nói như vậy, suýt nữa làm rơi cả giấy chứng nhận kết hôn trong tay.

    “Nhưng anh lương mười lăm triệu, em chỉ có năm triệu thôi mà.”Tôi không thể tin nổi nhìn anh ấy.

    Lâm Hạo đẩy gọng kính, vẻ mặt đầy lẽ đương nhiên:”Thì đó là vì anh có năng lực, tại sao lại phải trả nhiều hơn? Đã là vợ chồng thì càng phải độc lập tài chính chứ.”

    Tôi sững người tại chỗ.

    Trước khi kết hôn anh nói muốn áp dụng chế độ chia đôi, tôi cứ tưởng chỉ là chia đôi sinh hoạt phí, không ngờ cả tiền vay mua nhà cũng phải chia đều.

    Tiền vay mỗi tháng bảy triệu, tôi phải trả ba triệu rưỡi. Cộng thêm các chi phí sinh hoạt khác, hầu như mỗi tháng tôi đều tiêu hết sạch.

    Còn anh ấy thì sao? Nhẹ nhàng tiết kiệm được mười triệu mỗi tháng.

  • CÔ NƯƠNG HỌ TỐNG

    Ta ở kinh thành bán hoành thánh, đã bán hơn hai mươi năm có lẻ.

    Thế tử Thành Vương thúc ngựa chạy điên cuồng trên đường phố, vó ngựa giẫm đổ sạp hoành thánh của ta, còn tiện tay quất ta một roi.

    Thái độ hắn ngông cuồng: “Chỉ là một tên tiện dân mà thôi, dù bản thế tử không đền bù thì ngươi  có thể làm gì ta?”

    Ngày hôm sau, ta đến phủ Kinh Triệu gõ trống kêu oan.

    Lục bộ Thượng thư đích thân tới, Tả Hữu Ngự Sử đến dự thính.

    Ninh Chiêu Hầu túm cổ thế tử dắt vào triều: “Ta đã bắt được tên tiểu tử này rồi!”

    Hoàng đế ngồi trên ghế rồng, lạnh lùng phán: “Đánh cho tiểu tử này đến cha hắn cũng không nhận ra nổi mau.”

  • Bóng Hình Giữa Biên Giới

    VĂN ÁN

    Năm thứ năm sau khi kết hôn với đội trưởng đội đặc chiến, tôi nhận được tin anh ấy hy sinh từ đơn vị.

    Tất cả mọi người đều khuyên tôi tái giá, chỉ có tôi là vẫn giữ trọn lời hứa trong đêm tân hôn: đời này kiếp này, chỉ có một đôi.

    Từ đó về sau, tôi ở nhà chăm sóc mẹ chồng bị liệt suốt hai mươi năm.

    Tóc tôi bạc trắng, dung nhan tàn tạ, thân thể lao lực đến suy sụp, bệnh tật triền miên, cuối cùng chết trước cả mẹ chồng.

    Cho đến khi tôi chết, linh hồn lơ lửng trên không trung mới biết được sự thật.

    Đọc full tại page hoàn châu cách cách

    Thì ra, người chồng đội trưởng đặc chiến của tôi vẫn chưa chết, mà đang sống cùng nữ văn công nổi bật năm xưa gần căn cứ quân đội nơi biên giới nước Đông Nam Á.

    Thậm chí họ còn có một đứa con trai, bây giờ đã hơn hai mươi tuổi, một nhà ba người sum vầy hạnh phúc.

    Thì ra, hai mươi mấy năm hy sinh của tôi, đều là công cốc.

    Anh ta cưới tôi, chẳng qua chỉ để tìm một người giúp việc miễn phí, chăm sóc mẹ già liệt giường.

    Sống lại một đời, tôi trở về cái ngày nhận được tin báo chồng mình – đội trưởng đặc chiến – đã hy sinh.

    Lần này, tôi nhìn người lính trẻ đến từ đơn vị với vẻ thản nhiên:

    “Tôi muốn cùng các cậu đến đơn vị, tự tay đón thi thể anh ấy về.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *