Con Dâu Chẳng Qua Cũng Là Người Ngoài

Con Dâu Chẳng Qua Cũng Là Người Ngoài

1

Trong buổi họp gia đình, mẹ chồng tôi – Trương Quế Phân – công khai đọc di chúc.

Nhà, xe, tiền tiết kiệm… tất cả đều để lại cho em chồng tôi.

Bà ta nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ, giọng điệu sắc lạnh:

“Con dâu chẳng qua cũng là người ngoài, không có tư cách chia tài sản nhà chúng ta.”

Lời vừa dứt, bà ta bỗng trợn trừng mắt, ngã vật xuống, miệng sùi bọt trắng.

Cả nhà hoảng loạn kêu khóc, rồi đồng loạt quay sang cầu cứu tôi:

“Chị dâu, mau gọi 120 đi! Sau này mẹ chỉ còn trông cậy vào chị thôi!”

Tôi thong thả cất điện thoại, mỉm cười…

Chiếc đèn chùm pha lê chói mắt trong phòng khách chiếu ánh sáng lạnh buốt như hàng ngàn cây kim nhỏ đâm vào da thịt tôi.

Không khí lởn vởn một mùi vị kỳ quái, pha trộn giữa chiến thắng và sự mục nát.

Mẹ chồng tôi, Trương Quế Phân, ngồi chễm chệ trên chiếc sofa gỗ đỏ ở vị trí trung tâm, tay cầm tờ giấy A4 mỏng, mép giấy đã bị vò đến sờn mép.

Tờ giấy đó chính là vũ khí của bà — bản tuyên án chôn vùi tôi lên cột nhục nhã.

Gương mặt bà ửng đỏ đầy đắc ý, từng nếp nhăn nơi đuôi mắt cũng hiện lên vẻ khinh thường.

“… Toàn bộ tài sản đứng tên tôi, bao gồm căn nhà 128 mét vuông này, chỗ đậu xe dưới tầng, cùng 470.000 tệ tiền tiết kiệm cả đời, tất cả sẽ do con trai út của tôi, Chu Văn Vũ, thừa kế.”

Bà ta cố ý ngừng một nhịp sau khi đọc xong câu cuối, đôi mắt đục ngầu xuyên qua gọng kính lão, lướt qua tôi như lưỡi dao bén ngót.

“Còn về phần Lâm Vi,” giọng bà ta kéo dài, như đang nhấm nháp hương vị ngọt ngào của sự hả hê, “là con dâu nhà họ Chu, bao năm nay coi như có khổ có công. Nhưng dẫu sao thì, con dâu vẫn là người ngoài, tiền của nhà họ Chu không thể để người ngoài chia phần.”

Căn phòng rơi vào tĩnh lặng chết chóc.

Tôi có thể nghe rõ tiếng kim giây tích tắc của đồng hồ treo tường, từng nhịp như gõ vào tim mình — nhưng chẳng đánh thức được cảm xúc gì trong tôi.

Trái tim tôi, sớm đã hóa thành tảng đá lạnh sau bao năm bị mài mòn.

Chồng tôi, Chu Văn Bân, ngồi ngay bên cạnh.

Anh ta cúi đầu, vai co rút lại, trông chẳng khác gì một đứa trẻ mắc lỗi, không dám nhìn tôi, cũng không dám nhìn mẹ mình.

Sự im lặng của anh ta chính là con dao tàn nhẫn nhất, vô hình nhưng sắc bén.

Còn em chồng tôi, Chu Văn Vũ — thằng “bé bự” 26 tuổi — thì hoàn toàn không giấu nổi vẻ đắc ý.

Hắn vắt chân chữ ngũ, miệng cười ngoác đến mang tai, nhìn tôi như đang nhìn đống rác sắp bị quét khỏi nhà.

Trương Quế Phân rất hài lòng với bầu không khí đó.

Bà ta khẽ hắng giọng, chuẩn bị phát biểu bài diễn văn thắng lợi.

“Cho nên, Lâm Vi, cô…”

Bà ta chưa kịp nói hết câu.

Giọng bà đột nhiên méo mó, như đang ngậm một ngụm nước sôi trong miệng.

Làn da ửng đỏ trên mặt bà ta nhanh chóng chuyển sang tím tái đầy quái dị.

Tờ di chúc trong tay rơi nhẹ xuống đất.

Ngay giây tiếp theo, hai mắt bà ta trợn ngược chỉ còn tròng trắng, khóe miệng sùi bọt trắng xóa.

Toàn thân mềm nhũn như bùn, lăn từ ghế xuống đất nghe “bịch” một tiếng nặng nề.

“Mẹ!”

“Mẹ! Mẹ sao vậy?!”

Chu Văn Bân và Chu Văn Vũ đồng thanh hét lên, xé tan sự im ắng trong phòng.

Chu Văn Bân là người đầu tiên lao tới, ôm lấy mẹ đang mềm nhũn, giọng run cầm cập.

Chu Văn Vũ thì hoàn toàn hoảng loạn, chỉ biết chạy vòng quanh, miệng lắp bắp:

“Làm sao đây? Làm sao bây giờ?!”

Còn tôi vẫn ngồi yên tại chỗ, không nhúc nhích.

Tôi nhìn bản di chúc độc ác dưới đất, rồi nhìn Trương Quế Phân đang co giật với dáng vẻ vặn vẹo.

Một cảm giác nực cười đến tột cùng dâng lên trong lòng.

Số phận, đúng là tay đạo diễn hàng đầu của bi kịch trào phúng.

Ngay khoảnh khắc đó, đôi mắt đỏ au của Chu Văn Bân bỗng quay phắt sang tôi, như thể anh ta vừa bám được vào chiếc phao cứu sinh cuối cùng…

“Lâm Vi! Vi Vi! Mau gọi cấp cứu 120 đi! Nhanh lên!”

Giọng anh ta đầy mệnh lệnh và sự đương nhiên đến trơ trẽn.

Ngay sau đó, Chu Văn Vũ cũng phản ứng lại, hét lên với tôi:

“Đúng đó! Chị dâu, mau gọi 120! Sau này mẹ chỉ trông cậy vào chị thôi!”

“Tôi á?”

Tôi cuối cùng cũng đứng dậy.

Tôi từ từ đứng lên, lấy điện thoại ra, ánh sáng từ màn hình soi rõ gương mặt không chút cảm xúc của tôi.

Tôi cười. Nụ cười rất nhẹ, nhưng lại khiến cả căn phòng đang rối loạn phút chốc như ngưng đọng.

“Xin lỗi,” tôi nhìn thẳng vào họ, từng chữ rõ ràng, rành rọt, “trong di chúc đã viết rất rõ, tôi là người ngoài.”

“Mà người ngoài thì không có nghĩa vụ.”

Lời tôi như một gáo nước lạnh dội thẳng lên đầu Chu Văn Bân và Chu Văn Vũ.

Chu Văn Bân trừng mắt nhìn tôi đầy sửng sốt, ánh mắt anh ta là cả một trời không thể tin nổi.

Chắc anh ta chưa từng nghĩ, người vợ xưa nay luôn hiền lành, luôn đặt gia đình lên hàng đầu, lại có thể thốt ra những lời như vậy.

Similar Posts

  • Trọng Sinh Về Ngày Chồng Thuyết Phục Tôi Nghỉ Làm

    Chồng tôi chết rồi, tôi mới biết người tôi hầu hạ suốt tám năm qua – lại là mẹ vợ của anh ta.

    Đến cả câu nói cuối cùng trước khi nhắm mắt, anh ta cũng nói là:

    “Tiền trợ cấp, để lại hết cho vợ tôi – Hứa Xuân Hoa.”

    Hứa Xuân Hoa… chính là em gái chồng tôi.

    Tôi như người mất hồn quay về nhà, vừa bước vào cửa đã thấy “mẹ chồng” nắm tay Hứa Xuân Hoa, cười tươi rói:

    “Con đừng lo cho mẹ. Mắt Thụ Tài cũng coi như có mắt nhìn người. Lý Yến Ni đúng là một bảo mẫu tốt đấy.”

    “Con là người sắp làm ăn lớn, mẹ tuyệt đối không làm gánh nặng cho con đâu.”

    Thì ra tám năm tôi nhẫn nhịn, tận tụy, đổi lại chỉ là một câu:

    “Là một bảo mẫu tốt.”

    Uất ức tột cùng, tôi ngã sụp xuống đất.

    Khi mở mắt ra lần nữa…

    Tôi đã quay về cái ngày Lưu Thụ Tài thuyết phục tôi bỏ công việc ở đoàn văn công, ở nhà chăm lo gia đình.

  • TỨ THỜI THUẬN

    Khi vị hôn phu của ta trở về, hắn ôm theo một bài vị, khẩn cầu Thiên tử ban hôn cho hắn và nữ nhi nhà tướng kia, người đã bỏ mình nơi sa trường.

    Hắn lạnh lùng nói: “Nàng ấy đã chết rồi, ngươi còn muốn tranh giành danh phận nguyên phối hão huyền ấy ư?”

    Ta đương nhiên không tranh.

    Ta lạnh lùng dõi mắt nhìn hắn mặc áo tang ngồi nơi phần mộ y quan suốt bảy ngày, nhưng lại chẳng muốn nói cho hắn hay rằng hắn chỉ là một kẻ ngốc, bị kẻ khác thao túng trong lòng bàn tay.

  • Hắn Là Phản Diện Thì Đã Sao

    Ta xuyên sách mười tám năm, vẫn luôn cho rằng bản thân là nữ chính.

    Ta và nam chính Giang Tứ, một đôi thanh mai trúc mã, sau này là vợ chồng ngọt ngào, kịch bản hôn hậu hạnh phúc.

    Nhưng hôm ấy hắn trúng xuân dược, ta ngồi trên thắt lưng hắn, vừa mới giải độc xong.

    Đột nhiên ta tỉnh ngộ, nhìn thấy trên đỉnh đầu hắn hiện ra hai chữ to đen sì — [Phản Diện].

    Mà ta — [Nhân vật quần chúng].

  • KẺ BẤT TÀI VÔ DỤNG SỐNG TRONG NHUNG LỤA XA HOA

    Thế giới này chẳng khác nào một sân khấu được dựng tạm.

    Mà tôi thì lại vụng về đến mức khó tin.

    Bố tôi thuộc giới tài phiệt, nhưng tôi lại chẳng thể tính nổi phép cộng trừ trong phạm vi 10.

    Mẹ tôi là ảnh hậu xinh đẹp, còn tôi chỉ có nhan sắc bình thường.

    Anh trai tôi mới 4 tuổi đã tổ chức triển lãm nghệ thuật cá nhân, trong khi tôi 5 tuổi vẫn còn lẽo đẽo theo sau và lắp bắp những câu vô nghĩa.

    Ngay cả quản gia Trần và dì giúp việc Vương cũng không đơn giản. Một người là đại gia ẩn thân, người kia lại là cao thủ giấu mặt.

    May thay, họ đều vô cùng cưng chiều tôi.

    Dần dà tôi cũng đã chấp nhận hiện thực này…

    Mãi cho đến một ngày, một cô gái thiên tài nổi đình nổi đám trên mạng tìm đến tận cửa và yêu cầu tôi trả lại vị trí thiên kim thực sự của cô ta.

    Tốt thôi, trái tim lơ lửng bao năm nay cuối cùng cũng có thể buông xuống rồi…

  • Mùng Bảy Tết Tôi Thành Kẻ Ăn Chặn

    Trước Tết, bà hàng xóm đến tìm tôi – lúc đó tôi đang làm ở ngân hàng – nhờ tôi khi gửi tiền thì “thêm cho bà hai số 0”.

    Tôi tưởng bà nói đùa, ai ngờ mùng Bảy Tết bà đến thẳng ngân hàng làm loạn, nói tiền của mình bị nhân viên tham ô.

    Tôi bị đồng nghiệp gọi ra làm chứng, vừa xuất hiện đã bị bà chỉ tay vào mặt mắng:

    “Con ranh chết tiệt! Tao gửi tiền ở mày, mày dám ăn chặn của tao đúng không?”

    Tôi còn chưa kịp mở miệng giải thích, bà – một người đàn bà thô kệch quen làm đồng áng – đã vung tay tát tôi hai cái nảy lửa:

    “Tao dành dụm bao nhiêu năm, thiếu mất hai số 0! Hôm nay mà mày không đền tiền, tao xem mày có bước nổi ra khỏi cửa ngân hàng không!”

    Bà ta không biết, trước khi đến đây, tôi đã gọi cho con trai bà – người đang làm việc ở thị trấn.

    Giờ cả huyện đang siết kỷ luật cán bộ, dính phải một người mẹ như vậy, tôi không tin anh ta còn giữ nổi mặt mũi.

  • Mẹ Chồng Nghiện Khoe

    Mẹ chồng tôi là kiểu người rất thích khoe khoang, Chỉ cần trong nhà có chuyện gì tốt là bà lập tức đem đi khoe khắp nơi.

    Chồng tôi mới mua xe hơi, về quê ăn Tết.

    Nhà hàng xóm vừa gặp tai nạn, con trai họ vẫn còn nằm viện, vậy mà mẹ chồng lại sang khoe xe mới.

    Tôi nhịn không được trách bà mấy câu, bảo bà đừng xát muối vào vết thương người khác.

    Chồng tôi vừa thấy tôi nói mẹ anh, liền nổi nóng, mắng tôi là không có giáo dục.

    Kết quả là hàng xóm để bụng, nửa đêm đem xe mới mua của chồng tôi đốt sạch.

    Sau này tôi thi đậu công chức, mẹ chồng lại muốn đăng lên vòng bạn bè để khoe.

    Tôi sợ quá vội nói với mẹ chồng chuyện chồng tôi được thăng chức: “Mẹ ơi, con rớt rồi, là Đại Vĩ được lên chức giám đốc, lương tháng ba vạn lận!”

    Thấy mẹ chồng chỉnh lại nội dung khoe từ “công chức” thành “giám đốc” rồi đăng lên vòng bạn bè, Lúc đó tôi mới nhẹ nhõm thở phào…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *