Hồ Ly Tinh Tái Sinh

Hồ Ly Tinh Tái Sinh

1

Bạn gái của anh trai tôi là một kẻ điên cuồng bệnh hoạn.

Ở kiếp trước, chỉ vì thấy anh trai gắp cho tôi một lát tổ bò trong quán lẩu, cô ta tưởng tôi là hồ ly tinh.

Cô ta liền xông vào túm tóc tôi, ép cả mặt tôi xuống nồi lẩu đang sôi sùng sục!

Miệng mắng không ngừng:”Con tiện nhân! Dám quyến rũ đàn ông của tao, tao phải làm nát cái mặt dâm đãng của mày!”

Mặt tôi bị phỏng đến biến dạng.Da thịt bong tróc nghiêm trọng.

Vậy mà cô ta còn cãi lý:”Tôi đâu biết cô là em gái ảnh.Không có tay à mà phải để đàn ông tôi gắp đồ ăn?

Đáng đời!”

Ba mẹ và anh trai khuyên tôi đừng báo cảnh sát.Đừng hủy hoại mối nhân duyên tốt đẹp của anh ấy.

Sau khi họ cưới nhau, anh trai thấy tôi buồn bã trầm cảm nên muốn đưa tôi ra ngoài giải khuây.

Chị dâu lại lao đến ghế phụ, hắt cả bình axit lên người tôi.Tôi bị bỏng nặng toàn thân.

Cô ta lại vừa khóc vừa làm nũng với anh tôi:”Tại ai biểu cô ta trùm kín mít làm gì.

Em chỉ quá yêu anh nên tưởng anh có người phụ nữ khác thôi mà!”

Anh tôi cảm động vì ‘tình cảm chân thành’ của cô ta.

Cả gia đình vì che giấu tội lỗi cho cô ta mà nhốt tôi trong phòng chứa đồ.

Mặc kệ vết thương tôi hoại tử, đau đớn đến chết.

Khi mở mắt lần nữa, tôi đã quay lại ngày anh trai nói muốn mời tôi ăn lẩu.

“Cuối tháng anh tính cầu hôn Nhược Nhược.

Phải mua bộ vest cao cấp cho ra dáng.

Em gái giúp anh coi thử nha.

Anh mời em ăn lẩu!”

Anh tôi – Chu Hướng Nam – đẩy tôi một cái.

Tôi giật mình bừng tỉnh.

Cảm giác đau đớn bỏng rát toàn thân như vẫn còn hiện hữu.

Tôi nhìn đôi tay lẽ ra đã bị hoại tử lộ cả xương.

Giờ lại trắng trẻo như ban đầu.

Tôi đã trọng sinh rồi!

Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực.

Sung sướng và thù hận đan xen khiến tôi run rẩy cả người.

“Không được!

Chiều nay em có việc, không đi được!”

“Có việc gì mà còn quan trọng hơn chuyện anh mày lấy vợ?

Đồ vô ơn!

Đây là chuyện cả đời của anh mày đó.

Hôm nay nhất định phải đi!”

Mẹ tôi nghe thấy liền từ bếp bước ra.

Bà cầm vá gõ một cái lên đầu tôi.

Tôi ôm đầu, không kịp kêu đau vì tim còn đau hơn.

Rốt cuộc ai mới là đồ vô ơn?

Khi tôi bị con nhỏ tên Hứa Nhược Nhược hãm hại, họ đã đối xử với tôi ra sao?

Nếu đã vậy, thì kiếp này những đau khổ tôi từng chịu, đến lượt bọn họ nếm trải rồi!

“Mẹ, mẹ nói đúng.

Không có chuyện gì quan trọng hơn chuyện của anh cả!

Hay là mẹ cùng đi luôn nhé.

Con mới lãnh lương.

Mua thêm cho mẹ vài cái váy đẹp luôn!”

Mẹ tôi sững người:

“Mẹ đập một cái là con thông não rồi hả?

Cuối cùng cũng biết thương mẹ rồi à?”

Tôi gượng cười giục bà đi thay đồ.

Trong lòng lại cười lạnh.

Từ khi tôi đi làm, bà với ba không ngừng bóng gió bảo tôi mau lấy chồng.

Để có tiền cưới được dùng làm tiền cọc mua nhà cho anh trai.

Tôi không đồng ý thì họ bắt đầu khó chịu.

Trong mắt họ, con trai mới là tất cả.

Sinh tôi ra chẳng qua chỉ để phòng hờ cho con trai mà thôi.

Trải qua kiếp trước, tôi đã cạn tình cạn nghĩa với họ.

Giờ chỉ muốn báo thù.

Rất nhanh, mẹ tôi thay đồ xong.

Chúng tôi lái xe đến trung tâm thương mại.

Tôi nhiệt tình giúp bà chọn vài chiếc váy rực rỡ.

“Trời ơi mẹ ơi, cái váy này làm mẹ tôn dáng, da dẻ sáng bừng.

Nhìn trẻ ra hai chục tuổi luôn ấy!”

Bị tôi tâng bốc, mẹ tôi cười tít cả mắt.

Không chịu cởi váy ra nữa.

Tôi dẫn bà dạo khắp các quầy hàng.

Tỉ mỉ chọn cho bà một bộ trang sức, khăn choàng và mũ rộng vành.

Còn đưa bà đến quầy trang điểm làm kiểu makeup thịnh hành.

Rồi đi salon làm tóc mới.

Sau khi được tôi “cải tạo”, mẹ tôi trông chẳng khác gì một quý bà sành điệu.

Cuối cùng, tôi đề nghị đi tiệm vàng mua thêm một chiếc vòng tay bằng vàng cho mẹ.

Ra khỏi tiệm vàng, mẹ tôi vui mừng không để đâu cho hết, không ngớt lời khen tôi cuối cùng cũng biết suy nghĩ.

Tôi nhìn đồng hồ, chỉ vào quán lẩu nói:

“Mẹ, đi dạo lâu như vậy chắc cũng mệt rồi, hay là mình ăn gì trước nhé?”

Mặt bà lập tức sầm xuống:

“Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn! Quần áo của anh con còn chưa xem đâu đấy!”

Tôi cười nói: “Anh con xách đồ cho mẹ suốt đường chắc cũng mệt rồi, hay là ăn xong rồi đi xem tiếp?”

Anh tôi lập tức hùa theo, lúc này mẹ tôi mới gật đầu.

Vào trong quán lẩu, tôi nhanh chân chọn chỗ ngồi cạnh cửa sổ giống kiếp trước.

Nhưng lần này tôi lại nhường chỗ đó cho mẹ.

Khi đồ ăn được mang lên, tôi lấy cớ buồn tiểu để đứng dậy đi vệ sinh.

Từ xa tôi đã thấy Hứa Nhược Nhược đang khoác tay bạn thân đi về phía này.

Tim tôi đập như sấm, vội trốn vào một góc rẽ.

Quả nhiên, bạn thân của cô ta nhìn thấy anh tôi trong quán lẩu.

“Nhược Nhược mau nhìn kìa! Có phải bạn trai cậu không?

Similar Posts

  • Cuộc Gọc Lúc Ba Giờ Sáng

    Ba giờ sáng, tôi gọi điện cho sếp – anh Kỷ Lâm Uyên – để thúc anh ấy xác nhận bản hợp đồng cuối cùng của dự án trị giá hàng chục tỷ.

    Nhưng người nghe máy lại là bạn gái bí ẩn của anh ấy.

    “Cô là người lớn rồi, có thể biết giữ khoảng cách không?”

    “Giữa đêm khuya còn gọi cho chồng tôi, là muốn quyến rũ ai vậy?”

    Tôi còn chưa kịp nói gì, cuộc gọi đã bị ngắt và tôi bị chặn số luôn.

    Được thôi. Không liên lạc được với sếp thì ai ký hợp đồng ngày mai mặc kệ họ.

    Tôi ôm một bụng tức quay về ngủ — dù gì trời có sập cũng không đè trúng tôi.

    Không ngờ sáng sớm hôm sau, sếp đích thân mang con dấu công ty đến chặn trước cửa nhà tôi.

    Tôi mặc đồ ngủ ra mở cửa, đứng chắn anh ấy lại.

    “Kỷ tổng, anh là đàn ông, làm ơn biết giữ khoảng cách một chút được không?”

    “Sáng sớm đến nhà nữ nhân viên, có thấy không thích hợp không?”

  • Dứt Bỏ Để Yêu Lại

    Sau khi trọng sinh, lúc thấy “bạch nguyệt quang” của Phó Việt cầm kéo, vừa cười toe toét vừa cắt nát chiếc sườn xám mẹ để lại cho tôi, tôi không còn lao lên túm tóc cô ta đánh nhau như kiếp trước nữa.

    Tôi cũng không còn gào khóc điên loạn, đòi Phó Việt bồi thường trong khi anh ta đứng chắn trước mặt “bạch nguyệt quang” và chỉ trích tôi nhỏ nhen.

    Ngược lại, tôi nhẹ nhàng mở ngăn kéo, rút ra một cây kéo còn sắc hơn, đưa cho cô ta:

    “Cái kia cùn rồi, dùng cái này đi, cắt ra đường nét mới gọn.”

    “Cứ từ từ mà chơi nhé, cái giẻ rách này tôi nhìn cũng chán lắm rồi, tiện dọn nhà luôn.”

    Nói xong, tôi quay người vào phòng thu dọn hành lý, không ngoảnh đầu lại lấy một lần.

    Bởi tôi đã quá rõ rồi, kiếp trước cũng vì chiếc sườn xám này mà tôi cãi nhau với Phó Việt, sau đó rơi vào cảnh sống không bằng chết.

    Anh ta đóng băng tất cả tài khoản của tôi, bảo vệ thì trực tiếp ném tôi ra khu ổ chuột để tự sinh tự diệt.

    Tôi từng giành bánh bao với chó hoang chỉ để có cái ăn.

    Tôi từng đau đớn đến co quắp vì thủng dạ dày, bò đến bên chân Phó Việt cầu xin giúp đỡ.

    Nhưng anh ta chỉ cau mày đá tôi ra xa, ghét bỏ nói tôi làm bẩn giày mới của “bạch nguyệt quang”, bảo tôi cút cho khuất mắt.

    Cuối cùng, tôi – chẳng còn một xu dính túi – đã chết vì đau đớn trong một đêm gió tuyết gào thét.

    Thế nên, một món đồ kỷ niệm thì có đáng gì so với một cái bụng được no?

  • Thanh Xuân Ngọt Ngào Full

    Đại ca trường bị trẹo chân khi đang chơi bóng.

    Lúc anh ấy lạnh lùng từ chối sự quan tâm của hoa khôi, tôi tình cờ đi ngang qua sân bóng.

    Trước mắt tôi bỗng hiện lên một loạt dòng bình luận ảo.

    【Đợi chút nữa vợ đến xem còn đau nổi không.】

    【Không khóc không la, chỉ là chưa tới lúc.】

    【Ra ngoài thì mặt lạnh hung dữ, gặp vợ là lập tức mè nheo khóc lóc đòi ôm.】

    【Đàn ông ngoài đời như thép, gặp vợ thì hóa mèo con.】

    Giây tiếp theo.

    Đại ca trường vừa thấy tôi đã bật khóc “oa” một tiếng.

    “Đau quá hu hu hu…”

    “Cậu có thể bế tôi đến phòng y tế được không?”

  • Mật Ngọt Ngày Lễ

    Trước kỳ nghỉ lễ Quốc tế Lao động, tôi bắt đầu nhắn tin tán tỉnh với một kẻ lừa đảo.

    【Bé yêu ơi, nghỉ lễ em muốn đi đâu chơi?】

    【Anh nhắn nhầm người rồi.】

    【Không nhầm đâu, anh rất thích bé, muốn làm chồng của bé.】

    【Bé của anh không có tiền đi du lịch, anh tính bao luôn hả?】

    【Tiền anh để trong túi bé rồi, bé thơm quá, anh chỉ muốn dính lấy bé thôi…】

    Tôi hơi sững người, lục trong túi ra một tờ vé số trúng một trăm triệu.

  • Hóa Ra Tôi Chỉ Là Bài Test

    Ngày tôi lại phát hiện mình mang thai, Chúc Đình Uyên quyết định rửa tay gác bạc, từ nay không còn đánh cược nữa.

    Tôi mừng đến bật khóc, lấy số tiền chạy taxi suốt một năm dành dụm đưa cho anh ta làm chút việc buôn bán nhỏ.

    Thấy anh ta làm rơi quên hai tờ, tôi lập tức đuổi theo.

    Nhưng vừa đến nơi, tôi đã trông thấy đám chủ nợ từng ngày xưa không đánh thì mắng anh ta, giờ lại đang khúm núm cúi đầu với anh ta.

    “Chúc tổng, vậy từ nay bọn tôi không cần đến nhà ngài đập cửa nữa, đúng không ạ?”

    Chúc Đình Uyên mệt mỏi đưa tay day day giữa mày, nhìn đôi nhẫn cưới giản dị trên tay mình, chậm rãi nói:

    “Đừng đến nữa. Bao năm nay đủ để thấy cô ấy thật lòng yêu tôi. Năm ngoái cô ấy thậm chí còn phá thai, chỉ để kiếm thêm tiền trả nợ giúp tôi.”

    Nhưng lời vừa dứt, cô thanh mai của anh ta bỗng làm nũng: “Anh à, thế vẫn chưa đủ đâu. Chỉ khi đứa bé được sinh ra, mới nhìn ra được một người phụ nữ có chê nghèo ham giàu hay không.”

    Chúc Đình Uyên nhìn dáng vẻ thề thốt chắc nịch của cô ta, bất lực đưa tay khẽ cốc lên chóp mũi cô ta.

    “Vậy nghe em. Diễn thêm một năm nữa cũng được. Dù sao cô ấy có chết cũng không rời khỏi anh.”

    Tiền trong tay tôi bỗng bị siết chặt đến nhăn nhúm. Tôi cúi đầu nhìn cái bụng hơi nhô lên, nước mắt rơi như mưa.

    Chúc Đình Uyên đúng là quá coi thường tôi rồi.

    Tôi đã có thể bỏ một đứa, thì cũng có thể bỏ đứa thứ hai.

  • Trưởng Thành Và Tự Do

    Đêm giao thừa, khi cả nhà đang quây quần bên mâm cơm, tôi vừa cắn một miếng bánh bao nhân thịt thì ngay giây sau đã bị mẹ tát thẳng một cái như trời giáng.

    “Bánh bao là mua cho em trai mày và chị họ Giai Giai, mày ăn cái gì mà ăn!”

    “Giai Giai với em mày thích nhất là bánh bao nhân thịt, mày lớn đầu rồi mà còn tranh đồ với con nít à?”

    “Mày mà ăn rồi, lát Giai Giai tới chẳng phải là không còn phần sao!”

    Tôi nhìn thằng em trai cao mét tám – năm nay đã mười bảy tuổi – và người chị họ sắp đến, người đã có gia đình riêng, chợt thấy buồn cười đến lạ.

    Em trai là cục cưng trong tim mẹ. Chị họ là bảo bối trên đầu ngón tay mẹ. Còn tôi, mãi mãi chỉ là đứa rác rưởi trong nhà, đến cả bữa cơm cũng không có tư cách ngồi cùng mâm.

    Tôi nhìn quanh. Bố thì im lặng, em trai thì cười lén.

    Loại “hài kịch” này, hai mươi mấy năm qua tôi đã xem quen đến phát chán.

    Nhưng tôi của hiện tại không còn là đứa trẻ mười hai tuổi năm nào nữa – cái đứa từng cam chịu đứng trong tuyết chịu phạt chỉ vì bị đổ oan.

    Tôi buông đũa, xách lại vali mà một tiếng trước còn miễn cưỡng đặt xuống.

    Trong cái đêm mà người người nhà nhà đều tụ họp ăn Tết, tôi mang theo hành lý của chính mình, rời khỏi căn nhà ấy.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *