Trưởng Thành Và Tự Do

Trưởng Thành Và Tự Do

1

Lúc tôi đang thu dọn hành lý, cả nhà họ vẫn cười nói rôm rả ngồi ăn cơm tất niên.

Không một ai quan tâm tôi.

“Mày lại giở trò gì nữa đấy? Giao thừa mà muốn hàng xóm chê cười à?”

“Chỉ là cái bánh bao thôi mà, mày ra ngoài ăn sung mặc sướng quen rồi, thiếu một cái bánh bao thì chế//t được chắc?”

Giọng điệu mỉa mai của mẹ vang lên bên tai, nhức nhối đến đau cả màng nhĩ.

Tôi chỉ thấy buồn cười: “Chỉ là một cái bánh bao? Vậy tôi ăn một miếng thì đã làm sao?”

Bố tôi đang uống rư/ợ//u nhỏ, đập mạnh đũa xuống bàn, lập tức lớn tiếng quở trách:

“Lớn đầu rồi mà không biết điều à?”

“Vì mày về, chúng tao đã chuẩn bị bao nhiêu món, nhìn mà cứ như đang đón kẻ thù!”

Tôi nhìn bàn ăn đầy ắp, chẳng có lấy một món nào là tôi thích.

Mỗi lần nghỉ lễ về nhà, nếu không đúng bữa, tôi chỉ được ăn đồ thừa nguội ngắt.

Còn nếu về kịp bữa, cũng chẳng bao giờ có món riêng cho tôi.

Hôm nay là do tình cờ về đúng giờ cơm, lại đúng ngay đêm giao thừa, mới được thấy cái bàn ăn đầy đủ như vậy.

Đối mặt với từng lượt người thi nhau lên tiếng trách móc, tôi chẳng buồn đôi co, chỉ xách vali định rời đi.

Bỗng nhiên, đứa em trai luôn im lặng từ nãy – Lục Tuấn Kiệt – đứng phắt dậy, giằng lấy điện thoại trên tay tôi.

Nó giơ cao điện thoại, như đang khoe chiến tích, rồi ném thẳng vào bể cá.

Tôi trừng lớn mắt, vội vàng lao đến vớt lên.

Nhưng vẫn chậm một bước.

Chiếc điện thoại tôi dùng mấy năm trời, chỉ cần một lần rơi xuống nước là coi như xong.

Tôi xót xa dùng giấy ăn bọc lại, hy vọng hút bớt nước ra, nhưng vô ích.

“Điện thoại hỏng rồi, ra ngoài chị cũng chẳng có tiền mà tiêu.”

“Giờ thì ở nhà yên ổn rồi chứ?” – Lục Tuấn Kiệt nhướng mày, vẻ mặt đắc ý như thể vừa lập được công trạng.

Mẹ nhìn nó bằng ánh mắt đầy tự hào, cười khen không ngớt:

“Con trai mẹ thông minh thật đấy, ăn thêm miếng sườn nào!”

Mẹ với bố thi nhau gắp đồ ăn cho nó, cứ như nó vừa lập công trời giáng.

Trong tiếng cười nói rộn ràng của cả nhà, tôi cầm chiếc điện thoại tối đen trong tay, rút thẻ sim ra.

Đúng lúc ấy, cửa bật mở. Chị họ tôi – Thẩm Giai Giai – bước vào, cùng chồng và con gái.

“Chúc mừng năm mới dì, chú ạ!”

“Sao đến sớm vậy!”

“Đã đến lại còn mang nhiều đồ thế, khách sáo quá rồi!”

Tôi ngồi trên ghế sofa, lặng lẽ nhìn cảnh gia đình tôi hồ hởi ra đón.

Mẹ lấy đôi dép lê mới tinh trong tủ ra cho họ, còn tôi thì nhìn xuống chân mình – dép cũ mòn tới mức nứt cả đế.

Trong cái nhà này, tôi không có phòng riêng, thậm chí đến cả đôi dép của mình cũng không có.

Đứa em trai khi nãy còn mắng nhiếc tôi thì giờ lại ngoan ngoãn đứng một bên chào hỏi nồng nhiệt.

Cứ như họ mới là một gia đình thật sự, còn tôi chỉ là người dưng nước lã.

Chị họ nhìn thấy tôi ngồi co mình nơi góc nhà, bước tới bắt chuyện:

“A Hòa, năm nay về sớm thế!”

Tôi mím môi, không đáp.

Mẹ thì thân mật kéo tay chị ấy: “Mau ngồi ăn đi, có thịt kho trứng mà con thích nhất đấy! Để bé công chúa cho Lục Hòa bế đi.”

“Dù sao con bé cũng ăn no rồi, con bế không tiện ăn cơm.”

Bố tôi bế con gái chị họ lên, cẩn thận đặt đứa trẻ vào tay tôi.

Tôi cau mày, không hề đưa tay đỡ lấy.

2

Bố thả một tay ra, bóp mạnh lấy tai tôi, lực lớn đến mức tôi cảm giác tai mình sắp rụng.

“Chị họ con với anh rể còn đang ăn, có thể ngoan ngoãn một chút được không hả?”

Tôi im lặng nhận lấy đứa bé, nhìn họ vui vẻ quây quần bên bàn ăn, còn tôi — lại bị bỏ quên trong góc nhà.

Mẹ và bố nhiệt tình gắp thức ăn cho chị họ, còn đứa em trai vốn hay chống đối tôi thì hôm nay cũng ngoan ngoãn chạy tới chạy lui bưng bát dọn đũa.

Từ sau khi chị họ lấy chồng, người thân bên nhà chồng cô ấy rất đông, nên năm nào cũng tranh thủ đến nhà tôi chúc Tết từ sớm.

Mẹ tôi mỗi lần như thế đều nấu một bàn toàn món mà chị họ thích.

Thế nhưng bà chưa bao giờ biết tôi thích ăn gì, cũng chẳng từng hỏi một câu.

Đứa bé trong tay tôi bỗng òa khóc, tôi chưa từng chăm con nít bao giờ, hoàn toàn luống cuống.

Tiếng khóc khiến mọi người ở bàn ăn đều quay lại nhìn.

Mẹ cau mày, bước nhanh về phía tôi, không nói hai lời — lại tát thêm một cái.

Tai tôi ù đi, trong đầu chỉ còn tiếng vo vo ong ong.

Mẹ ôm lấy “tiểu công chúa” vào lòng, vừa dỗ vừa không quên quát mắng tôi:

“Con làm sao thế hả? Bảo trông đứa nhỏ mà cái này cũng không biết, mày còn biết làm được việc gì nữa?”

“Lớn từng này rồi mà chẳng có chút ích gì.”

Những lời mắng mỏ chẳng cần phân rõ đúng sai ấy, tôi đã nghe đến mức chai lì.

Chị họ vội vàng nhận lại con, gương mặt đầy áy náy nhìn tôi:

“Chắc bé ị nên khó chịu thôi, để chị thay tã là được.”

Mẹ lại túm lấy tay tôi, bóp mạnh vào bên trong cánh tay, kéo tôi sang một bên để nhường chỗ cho họ thay tã cho đứa nhỏ.

Họ vây quanh “tiểu công chúa”, cẩn thận thay tã sạch sẽ, còn tôi thì cúi đầu nhìn vết bầm tím rõ rệt trên cánh tay — đau rát đến mức như kim đâm.

Sau khi thay xong, mẹ ném luôn cái tã bẩn vừa gỡ xuống lên người tôi:

“Cầm đi, đem vứt vào thùng rác!”

Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã bị cái tã đầy chất thải ném thẳng vào người.

Nhìn vết bẩn loang lổ trên chiếc áo mới, tôi cuối cùng không kìm được nữa, hét lên thất thanh:

“Đủ rồi!”

Bố lập tức vung tay, tát mạnh một cái khiến tôi ngã xuống nền gạch lạnh buốt.

“Gào cái gì mà gào! Muốn dọa con gái nhà người ta khóc à?!”

Tôi nhìn thấy trong gạch men phản chiếu bóng dáng mình — nhếch nhác, đáng thương, và tuyệt vọng.

Tôi không thể chịu nổi thêm nữa.

“Tôi chịu đủ rồi!”

Tôi gạt mạnh tay, hất tung tất cả đồ đạc trên bàn trà xuống đất, tiếng vỡ loảng xoảng vang lên khắp phòng.

Nhìn tôi như người phát điên, mẹ liền chộp lấy cái bình hoa bên cạnh, ném thẳng vào đầu tôi.

Chỉ một giây sau, tôi cảm nhận rõ ràng thứ chất lỏng ấm nóng chảy dọc xuống trán, che mờ tầm mắt.

Giọng nói đầy ghét bỏ của mẹ vọng tới:

“Tao rốt cuộc đã sinh ra cái giống gì thế này.”

“Mày biến đi cho khuất mắt tao, càng xa càng tốt, tốt nhất đừng bao giờ quay lại nữa.”

Ánh nhìn tôi rơi xuống mảnh bình hoa vỡ nát dưới chân — tựa như trái tim tôi, cũng vỡ vụn đến không thể ghép lại.

Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra, mình chẳng còn gì để hy vọng nữa.

3

Tôi loạng choạng đứng dậy, định đi lấy hành lý.

Cổ tay bỗng bị giữ chặt, bố nhíu chặt đôi mày, giọng điệu mềm xuống:

“Hôm nay là đêm giao thừa, cả nhà khó lắm mới được đoàn tụ, đừng trẻ con như thế nữa.”

“Mẹ con cũng chỉ nói trong lúc nóng giận thôi. Nếu con biết điều một chút, đâu đến nỗi ầm ĩ thế này.”

“Chị họ con với anh rể đến thăm một chuyến cũng chẳng dễ, con làm vậy là khiến người ta khó xử rồi.”

“Hôm nay coi như bố sai, bố xin lỗi con được không?”

Chị họ tôi cũng bước lại gần, giọng nhẹ nhàng khuyên giải:

“A Hòa, em xin lỗi dì một câu đi, coi như chuyện này qua.”

“Dì chỉ là tính khí nóng nảy, còn chị là khách nên dì đối xử tốt hơn chút, vậy thôi.”

“Giữa mẹ con với nhau làm gì có thù oán qua đêm, phải không?”

“Cho chị một chút thể diện, đừng bướng bỉnh nữa.”

Tôi nhìn từng khuôn mặt đang nói năng như lẽ đương nhiên, bỗng bật cười lớn.

Mọi người đều ngơ ngác.

“Tại sao tôi phải xin lỗi? Tôi sai ở chỗ nào?”

“Cho dù thù hận không kéo dài qua đêm, nhưng nếu tích góp từng ngày, nó cũng sẽ chẳng bao giờ tan biến.”

Từ lúc Thẩm Giai Giai – chị họ tôi – chào đời, mẹ tôi đã yêu quý cô ấy hơn bất cứ ai.

Bà nói, Giai Giai mang dòng máu họ Thẩm, cùng huyết thống với nhà mẹ đẻ của bà.

So với tôi, bà đối xử với Giai Giai chẳng khác nào con ruột.

Từ khi chị ấy vừa sinh ra cho đến lúc 25 tuổi lấy chồng, tiền mừng tuổi mẹ gửi cho chị chưa từng gián đoạn.

Năm chị cưới, chị không về nhà chúc Tết, mẹ vẫn chủ động chuyển khoản cho “phong bao cưới” qua WeChat.

Năm sau, chị dắt con gái về chúc Tết, mẹ lại bắt đầu gửi lì xì cho “tiểu công chúa”.

Thế là, cái “lý do để phát bao lì xì” lại được kéo dài thêm.

Thậm chí lúc sinh nhật mười tuổi của chị ấy, gia đình bên kia không tổ chức, mẹ tôi vẫn gửi một phong bao thật to.

Còn tôi thì sao?

Sinh nhật mười tuổi của tôi, bà chỉ nói: “Sinh nhật có gì đáng tổ chức, tốn tiền vô ích.”

Mẹ từng nghi ngờ tôi bị bế nhầm trong bệnh viện.

Từ đầu đến cuối, bố mẹ chưa bao giờ thật lòng thích tôi.

Tôi không hiểu, cũng chẳng bao giờ hiểu nổi.

Còn Lục Tuấn Kiệt thì khỏi nói — là con trai, là người thừa kế, bố mẹ bảo sau này tài sản đều là của nó, tôi đừng mơ tưởng.

Similar Posts

  • Cuộc Sống Gác Xép Của Thiên Kim Thật

    Tôi xuyên vào trong tiểu thuyết thì đúng lúc cô em gái được cả nhà cưng chiều đang dùng dao gọt trái cây rạch lên cánh tay mình.

    Máu rỉ ra thành từng giọt.

    Cô ta quay sang cười với tôi.

    “Chị, lần này xem bố mẹ tin ai.”

    Trong đầu tôi ù lên một tiếng.

    Những ký ức không thuộc về tôi ào ào tràn tới.

  • Cuộc Tái Sinh Của Giang Ánh Tuyết

    “Đồng chí Giang mất máu quá nhiều rồi! Mau điều máu ngay!”

    “Đồng chí Giang ý thức cầu sinh yếu ớt, mau dùng máy sốc điện khôi phục tim đập lại!”

    “Ba, hai, một, truyền điện.”

    Trong đôi mắt mờ đục của Giang Ánh Tuyết, chỉ thấy vô số y bác sĩ vây quanh, ai nấy đều sốt ruột đến nỗi xoay vòng vòng.

    Bụng truyền đến cơn đau kịch liệt, sức nặng đã đồng hành cùng cô gần mười tháng đột ngột biến mất.

    Bác sĩ tiếc nuối nói: “Muộn quá rồi, đứa trẻ đã không còn.”

    Tim Giang Ánh Tuyết khựng lại, đường điện tâm đồ kéo thành một đường thẳng, sau đó lại chập chờn trở về nhịp đập yếu ớt.

    Toàn thân cô không còn đau đớn, chiếc giường phẫu thuật lạnh lẽo lại trở nên mềm mại như mây.

    “Chúng ta đã cố hết sức rồi, cho đồng chí Phó vào gặp đồng chí Giang lần cuối đi.”

    Cửa phòng mổ bật mở, một người đàn ông cao lớn lao đến bên cạnh Giang Ánh Tuyết, ôm chặt cô khóc đến nước mắt nước mũi tèm nhem, nghẹn ngào cầu xin:

    “Tiểu Tuyết, đừng bỏ anh.”

    Mấy cô y tá trẻ cũng không kìm được mà rơi lệ.

    Giang Ánh Tuyết nhìn người đàn ông mà mình đã yêu thương nhiều năm, đến lúc sinh mệnh chấm dứt mới nhận ra, cả đời này cô chưa từng thật sự nhìn rõ con người ấy.

    Cô run rẩy đưa tay chạm lên gương mặt Phó An Minh, khẽ mỉm cười:

    “Phó An Minh, yêu anh, em không hối hận.”

  • Chồng Tôi Là Lính Cứu Hỏa

    Trong buổi tiệc đính hôn, vừa đến phần trao sính lễ thì cô thanh mai trúc mã của vị hôn phu gọi điện tới.

    Hai người nói chuyện điện thoại suốt hai tiếng đồng hồ, tôi đứng trên sân khấu cười đến mức cơ mặt sắp co giật.

    Cuối cùng thì Kỷ Hạo Trạch cũng quay lại, tôi đưa mã nhận tiền cho anh ta chuyển khoản.

    “Tống Duệ bên đó gặp chút chuyện, tiền tiết kiệm dùng hết rồi, anh đã chuyển ba trăm nghìn tiền sính lễ cho cô ấy để dự phòng. Em yên tâm, cô ấy sẽ không đụng vào nếu không phải lúc cuối cùng, chỉ là khoản đảm bảo thôi.”

    Tôi tức đến bật cười: “Sính lễ là để đảm bảo cho vợ tương lai, tôi chưa từng nghe ai đem sính lễ đi làm chỗ dựa cho bạn thân cả.”

    Kỷ Hạo Trạch hạ giọng: “Quan hệ giữa anh với cô ấy em không phải không biết, anh không thể làm ngơ khi thấy cô ấy khó khăn. Bình thường em rộng lượng lắm mà, sao cứ đụng đến tiền là lại nhỏ nhen vậy?”

    Từ trước đến nay tôi chưa từng để tâm chuyện anh ta nghèo, thậm chí còn bỏ ra một nửa tiền mua nhà cưới.

    Giờ sắp đính hôn rồi, anh ta lại nói tôi nhỏ nhen chuyện tiền bạc? Anh ta bị gì vậy?

    Tôi giật lấy micro: “Xin lỗi các vị khách, vì sính lễ không đến đúng hẹn, buổi đính hôn hôm nay xin hủy bỏ!”

    ……………

  • Thiên Kim Bị Tráo Đổi

    Tôi là con ruột bị mẹ nuôi tráo đổi khỏi nhà hào môn.

    Một ngày trước khi có điểm thi đại học, một chiếc xe sang hiếm thấy ở vùng quê chầm chậm tiến vào con đường đất nhỏ.

    Từ xe bước xuống một cặp vợ chồng ăn mặc chỉnh tề, cẩn thận đi qua lối mòn đến trước sân nhà tôi.

    Người phụ nữ sang trọng vừa thấy tôi đã xúc động muốn ôm, nhưng khi nhìn thấy quần áo tôi lấm lem, bà khựng lại, rụt tay về.

    “Thanh Ninh, mẹ là mẹ ruột của con.”

    Người đàn ông cao lớn, khí chất hơn người đứng bên cạnh đỡ lấy bà, giọng nói trầm ổn vang lên:

    “Giang Thanh Ninh, con là con gái ruột của tôi và vợ tôi. Mười tám năm trước bị bệnh viện trao nhầm.”

    Ngay sau đó, người đàn ông phía sau họ — có vẻ là trợ lý — mở một tập hồ sơ đưa ra trước mặt tôi.

    “Tiểu thư, đây là kết quả giám định ADN giữa cô với Tổng giám đốc Lâm và phu nhân, hoàn toàn xác nhận quan hệ huyết thống.”

  • Cuộc Sống Mới Của Chúng Tôi

    Em chồng tuyên bố ngay trên bàn ăn rằng bố mẹ chồng đã đem toàn bộ khoản tiền đền bù giải tỏa hơn 6 triệu tệ ở quê cho cậu ta.

    Tôi còn chưa kịp nói gì thì người chồng vốn hiền lành của tôi đột ngột đứng bật dậy, lật tung cả bàn ăn.

    Canh nóng, thức ăn trộn lẫn với mảnh kính văng tung tóe, hất thẳng lên người hai ông bà vốn sống an nhàn suốt năm năm qua.

    “Ngày trước con quỳ xuống xin hai người mười vạn để cứu mạng vợ con, hai người nói là không có.”

    Mắt chồng tôi đỏ ngầu, anh chỉ thẳng ra cửa, gào lên với họ: “Bây giờ, cầm theo tiền của các người, cút đi!”

  • Dây Dưa Không Dứt

    Sau khi thất tình, mỗi đêm tôi đều mơ thấy mình cùng sếp – Lục Chấp – dây dưa không dứt.

    Trong mơ, anh ấy cưng chiều tôi đến tận trời mây, còn ngoài đời lại coi tôi như không khí, một ánh mắt cũng lười bố thí.

    Tôi cứ nghĩ đây chỉ là vở độc kịch của riêng mình, đã chơi chán thì nên kết thúc.

    Cho đến một hôm, tôi uống say với Giang Giang, nên không kịp vào mộng.

    Hôm sau, Lục Chấp như phát điên, chặn tôi ngay trong văn phòng anh ta, đôi mắt đỏ ngầu như muốn ăn thịt người.

    “Đêm qua em vì sao không tới?”

    “Nợ tôi, thì trả lại ở đây cho đủ.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *