Đứa Con Bị Lãng Quên

Đứa Con Bị Lãng Quên

Khi bảy tuổi, tôi bị sốt cao, lần đầu tiên ba đưa tôi đến trạm y tế trong thị trấn.

Trước mặt y tá, tôi đọc vanh vách dãy số điện thoại mà mẹ đã bắt tôi học thuộc cả ngàn lần.

Ngày hôm sau, một đoàn xe dài bất tận tiến vào trong núi.

Họ dùng cưa điện cắt đứt sợi xích sắt đang trói mẹ, còn ba thì bị đánh gãy tay chân ngay tại chỗ.

Tôi ngơ ngác nhìn mẹ, nhưng ánh mắt bà lại xuyên qua tôi, lao thẳng vào vòng tay của người đàn ông đứng đầu đoàn xe.

Mọi người đều chuẩn bị rời đi, chỉ để lại mình tôi.

Tôi rụt rè gọi một tiếng: “Mẹ…”

Nhưng lại bị bà thẳng tay đạp ngã xuống đất:

“Đừng gọi tao là mẹ! Nhìn thấy mày tao chỉ thấy ghê tởm! Mày chết đi cho tao nhờ!”

Tôi sững sờ đứng đó.

Mẹ ơi, chẳng phải mẹ nói, chỉ cần con thuộc lòng dãy số kia thì sẽ được thưởng sao?

1

Người đàn ông kia ôm lấy mẹ đang kích động.

Ánh mắt hắn chỉ dừng lại trên người bà, coi tôi như không hề tồn tại.

“Vãn Vãn, đừng tức giận, hại đến thân mình. Chúng ta về nhà thôi.”

Từ xe bước xuống một cậu bé mặc vest nhỏ xinh.

Cậu chạy tới ôm chân mẹ, cảnh giác nhìn tôi, ánh mắt như đang nhìn một con quái vật.

Người đàn ông vẫy tay, hai gã áo đen phía sau liền tiến về phía tôi.

Họ định túm lấy tay tôi.

Đột nhiên mẹ gào thét như phát điên:

“Đừng chạm vào nó! Máu nó bẩn lắm!”

Hai gã lập tức khựng lại.

Một người không biết từ đâu kéo tới một cái lồng sắt to để chở thú cưng, trên lồng còn treo máng ăn bốc mùi khai nồng.

Họ mở cửa lồng, thô bạo nhấc tôi nhét vào trong.

Cậu bé kia chỉ vào tôi rồi hỏi:

“Ba, con quái vật này cũng phải mang về nhà sao?”

Cửa lồng “rầm” một tiếng khóa chặt lại.

Tôi bị coi như súc vật, vứt vào cốp sau chiếc xe tải.

Đoàn xe lắc lư trên con đường núi gập ghềnh, đầu tôi liên tục va vào song sắt.

Trán vỡ toác, máu hòa cùng mồ hôi chảy vào mắt, rát buốt.

Bụng quặn thắt, tôi nôn thốc nôn tháo.

Giữa đường, xe dừng lại nghỉ.

Một bác tài mở cốp sau, nhìn thấy tôi trong lồng, dường như động lòng, vặn nắp chai nước đưa tới:

“Uống chút nước đi, bé con.”

Một bàn tay chặn lại.

Là người đàn ông tên Phó Hành Chi.

Hắn lạnh lùng liếc bác tài một cái:

“Ai cho mày xen vào chuyện không liên quan?”

Bác tài vội rụt tay lại, im re không dám nói thêm.

Cốp xe “ầm” một tiếng đóng lại, chút ánh sáng cuối cùng cũng biến mất.

Không biết bao lâu sau, xe cuối cùng cũng dừng.

Tôi bị lôi ra, cả cái lồng nặng nề ném xuống đất.

Trước mắt tôi là một căn nhà như cung điện, chưa từng thấy bao giờ.

Cậu bé tên Phó Minh Huyền kiêu ngạo nắm tay mẹ:

“Mẹ, chào mừng mẹ về nhà! Con với ba đã dọn sạch sẽ phòng cho mẹ rồi!”

Cậu quay đầu liếc tôi, giọng đầy đắc ý:

“Trong nhà giờ không còn mùi hôi thối của kẻ xấu nữa rồi!”

Mọi người vây quanh mẹ, đưa bà vào căn biệt thự sáng rực.

Cánh cửa lớn chậm rãi khép lại ngay trước mặt tôi.

Tôi bị bỏ quên trong chiếc lồng sắt lạnh lẽo, giữa sân vườn.

Đêm buông xuống, càng lúc càng lạnh.

2

Khi trời sắp sáng, có một người mặc đồng phục quản gia mở lồng ra.

Anh ta kéo tôi ra khỏi lồng, chỉ về phía một căn phòng dụng cụ tối tăm, ẩm ướt bên cạnh biệt thự.

“Từ nay con sẽ sống ở đây.”

Tôi ngửi thấy mùi mốc nồng nặc thoát ra, góc tường đầy mạng nhện.

Anh ta lại chỉ về cánh cửa lớn của ngôi nhà chính đang đóng chặt.

“Chưa được phép thì đừng bước vào nhà một bước, hiểu không?”

Tôi gật đầu.

Trong phòng dụng cụ chỉ có một chiếc giường sắt lạnh lẽo, trên ván giường trải một lớp rơm mỏng.

Ngay cả một cái chăn cũng không có.

Qua ô cửa đầy bụi, tôi có thể nhìn thấy phòng khách sáng sủa của căn nhà chính.

Phó Minh Huyền ngồi trước một thứ màu đen có thể phát sáng.

Những ngón tay cậu nhảy trên đó, phát ra những âm thanh êm đềm mà tôi chưa từng nghe.

Đó là đàn piano.

Mẹ và người đàn ông tên Phó Hành Chi ngồi trên sofa bên cạnh, dịu dàng nhìn cậu.

Phó Hành Chi còn tự tay thái một miếng trái cây, đưa tận miệng mẹ ăn.

Lần đầu thấy mẹ nở nụ cười mà trước kia ở trên núi tôi chưa từng thấy.

Bụng tôi kêu ồn lên vì đói, đau quặn trong dạ dày.

Tôi nhớ lúc ở trên núi, những khi mẹ thoải mái, bà hay ngân nga một khúc ru để ru tôi ngủ.

Similar Posts

  • Tô Tình

    Kỷ niệm mười năm ngày cưới, tôi dành ba tiếng đồng hồ để nấu cho anh ấy một bàn toàn những món anh thích nhất.

    Anh ấy chỉ mất chưa đến ba giây để đẩy một tờ đơn ly hôn lạnh lẽo vào giữa bàn thức ăn còn đang bốc khói nghi ngút.

    “Ký đi, Tô Tình,” Trần Phong thậm chí không nhìn tôi lấy một cái, giọng điệu thản nhiên như đang bàn chuyện thời tiết, “Nhà, xe đều để lại cho em. Công ty không đứng tên em, nên cổ phần không thể chia. Ngoài ra, anh bù thêm cho em mười triệu, đủ để em sống thoải mái nửa đời còn lại.”

    Tôi nhìn chằm chằm vào tờ giấy đó, bốn chữ đậm đen “ĐƠN LY HÔN” như một bàn tay vô hình bóp nghẹt hương thơm của cả bàn thức ăn. Mười năm hôn nhân, mười năm tôi kề vai sát cánh cùng anh từ tay trắng đến tài sản hàng tỷ, cuối cùng lại bị quy đổi thành một bản hợp đồng mua đứt rõ ràng.

    Trái tim tôi như bị ngâm trong nước đá, từng chút, từng chút lạnh đi, cứng lại. Nhưng trên mặt tôi, không hề có lấy một chút gợn sóng.

    Tôi chỉ bình tĩnh hỏi anh: “Tại sao?”

    Anh cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, trong đôi mắt mà tôi từng nghĩ chứa đầy những vì sao, lúc này chỉ còn lại sự chán ghét và không kiên nhẫn.

    Anh nói: “Giữa chúng ta đã không còn tiếng nói chung. Em mỗi ngày chỉ lo cơm áo gạo tiền, còn anh cần một người có thể cộng hưởng với anh về tinh thần, một người bạn đồng hành cùng anh chinh chiến thương trường.”

  • Trùng Sinh Chi Thời Niên Hậu

    VĂN ÁN

    Từ nhỏ, ta cùng con trai Thái phó, Thẩm Thước, đã định sẵn mối hôn ước thanh mai trúc mã.

    Người đời đều nói hắn lạnh lùng xa cách, thế nhưng chỉ riêng với ta lại ôn nhu chu đáo.

    Thành thân mười năm, hắn thay ta quản lý phủ công chúa, cưng chiều ta, dung túng mọi việc của ta; khi ta tr ,ọng th ,ương, hắn thậm chí không chút do dự mà r /ạch c /ổ t /ay lấy m /áu làm dược dẫn.

    Phụ hoàng cũng từng khen ngợi hắn si tình sâu nặng.

    Đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    Cho đến trước khi ch /e /t, ta mới phát hiện trong mật cách thư phòng của hắn có một cây trâm ngọc, trên đó khắc không phải tên ta.

    Lúc ấy ta mới bừng tỉnh, bao năm qua, hắn chưa từng nói với ta một câu “ta thích nàng”.

    Sau khi tr /ọng s /inh, việc đầu tiên ta làm là cầu xin phụ hoàng hủy bỏ hôn ước, ban hôn cho hắn và Tư Lục lang gia Tứ tiểu thư.

    Trước Kim Loan điện, hắn đỏ bừng đôi mắt, lần đầu tiên giận dữ với ta:

    “Điện hạ, chuyện của vi thần, không cần người tự ý quyết định!”

  • Mượn Giống

    Nghe tin tôi định tìm người để “mượn giống” sinh con.

    Đối thủ của tôi – Giang Tụng Niên – mắt đỏ hoe tìm đến giữa đêm.

    “Thầy bói nói tôi sống không qua được 27 tuổi.”

    Tôi nhướng mày: “Rồi sao?”

    Anh ta ngượng ngùng nói: “Cô chẳng phải đang muốn có con à?”

    “Tôi sống không lâu đâu, tôi sẽ không giành con với cô.”

    “Tôi còn có rất nhiều, cực kì nhiều tiền, sau này đều là của cô.”

    “Gen tôi tốt, một lần là trúng.”

    “Với lại… tôi rất có tinh thần phục vụ, cô sẽ không thấy khó chịu.”

    Nghe qua, hình như khá hời đấy.

    Tôi chọc anh ta: “Nhưng tôi đâu có thích anh.”

    Anh ta sững người.

    Mắt đỏ lên, giọng nghẹn lại: “Vậy… cô tắt đèn đi, tắt đèn rồi thì có khác gì đâu…”

  • Cuộc Báo Thù Của Người Vợ Bị Bỏ Rơi

    Ngày tôi mang thai tròn tám tháng, tôi bị một bát canh của “em gái nuôi” chồng hại đến sảy thai.

    Bồi Hành chỉ cau mày với cô ta một cái, sau đó quay sang khuyên tôi: “Con vẫn còn, sau này vẫn có thể có.”

    Ngay ngày hôm sau, tại tiệc thường niên công ty, anh ta ánh mắt dịu dàng, đang tự tay đeo một sợi dây chuyền trị giá hơn trăm triệu lên cổ Bồi Y Y.

    Tôi mặc bệnh phục, lái xe xông thẳng qua đại sảnh.

    Tiếng vỗ tay ngưỡng mộ của cả hội trường lập tức biến thành tiếng hét chói tai.

    Tôi lảo đảo giật lấy microphone, từng câu như rớm máu:

    “Tổng tài Bồi Hành vong ân phụ nghĩa, làm cha vợ tài trợ anh ta mười năm tức tới đột quỵ nằm liệt giường!”

    “Còn bao che cho ‘em gái nuôi’ – kẻ giết chết con của mình! Trời xanh có mắt không?!”

  • Công Ty Của Những Kẻ Tự Cho Mình Quyền

    Nhóm tôi đạt thành tích đứng đầu, vậy mà tôi – người đóng vai trò chủ lực – lại bị sa thải.

    Tôi nhỏ giọng hỏi bộ phận nhân sự:

    “Ờm… có khoản bồi thường nào không ạ?”

    Nhân sự cười lạnh, lắc đầu, ném cho tôi một email.

    Nội dung rất ngắn gọn, nổi bật nhất là câu cuối cùng:

    “Quyền ra vào đã bị thu hồi, vui lòng hoàn tất bàn giao trong hôm nay.”

    Tôi ôm chiếc hộp giấy, lặng lẽ thu dọn bàn làm việc.

    Phía sau vang lên những tiếng bàn tán nhỏ giọng:

    “Đã nói rồi, đừng đắc tội với quản lý Hoàng…”

    “Có năng lực thì sao chứ? Người ta vẫn thích bắt nạt kẻ yếu hơn thôi.”

    “Bồi thường á? Cũng mơ được đấy.”

    Khi quản lý Hoàng đi ngang qua, anh ta dừng lại bên tai tôi, giọng mang theo ý cười:

    “Cô năng lực mạnh đấy, nhưng quá nhát gan. Nếu không phải cô đi thì ai đi?”

    Họ thật độc ác.

    Tôi sợ quá, nước mắt rơi xuống, ôm hộp đồ ngoan ngoãn rời đi.

    Sáng hôm sau, trước cổng công ty xuất hiện một chiếc bàn gấp và ghế nhỏ.

    Tôi mở máy tính, ấn nút khởi động, rồi giơ điện thoại chụp một tấm ảnh có logo công ty.

    Bài đăng mới trên trang cá nhân:

    Ngày đầu tiên chấm công, trời nắng đẹp.

    Tôi là người hiền lành, không muốn gây rắc rối cho công ty.

    Tôi chỉ ngồi đây, lặng lẽ chờ đến ngày khoản bồi thường của tôi được chuyển vào tài khoản.

  • Bí Mật Về 3 Hạt Óc Chó

    Bà ngoại bị điên của tôi trước khi lâm chung đã nhét cho tôi ba quả óc chó.

    Đến sinh nhật 25 tuổi, tôi làm theo lời di ngôn của bà, đập vỡ quả thứ nhất.

    Bên trong có một mảnh giấy:

    【Đến gầm cầu, dập đầu ba cái trước kẻ ăn mày đầu tiên mà con gặp.】

    Mặt tôi đỏ bừng, nhưng vẫn làm theo. Kết quả, kẻ ăn mày kia lại là cảnh sát nằm vùng.

    Sau này tôi mới biết, tôi vốn đã trở thành mục tiêu của bọn buôn người, cú dập đầu đó cứu tôi một mạng.

    Quả óc chó thứ hai, bà dặn tôi trước khi lấy chồng hãy đập ra.

    Ngày tôi khoác váy cưới, chuẩn bị gả cho người cảnh sát đã cứu mình, trong lòng tràn đầy vui sướng, liền mở nó ra.

    Lần này, bên trong là một tấm ảnh cũ bị vo tròn.

    Trong ảnh, vị hôn phu của tôi đang mỉm cười siết cổ một cô dâu khác.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *