Thất Tịch Năm Ấy, Tôi Được Tặng… Một Cái Bẫy

Thất Tịch Năm Ấy, Tôi Được Tặng… Một Cái Bẫy

Chương 1

Ngày Thất Tịch, tôi cùng bạn trai xếp hàng chờ chương trình “mua một tặng một” ở quán trà sữa cho các cặp đôi, vừa lúc đó tôi lướt thấy một bài đăng.

【Làm sao để trả thù con nhỏ nhiều chuyện? Vừa hay nó đang cùng bạn trai tiêu tiền trong quán tôi.】

Dưới phần bình luận có người hiến kế: 【Bịa chuyện bẩn thỉu trước mặt bạn trai nó đi. Cứ nói từng thấy nó dắt mấy gã khác đến quán.】

【Nhớ kể cho thật sống động. Nó không thể tự chứng minh trong sạch, cuối cùng chỉ có thể câm nín chịu thiệt thôi.】

Tôi tức đến mức định bấm báo cáo thì nhân viên đưa trà sữa ra.

“Cảm ơn.” Tôi nhận lấy ly trà sữa từ tay ông chủ, vừa quay người định rời đi.

Chỉ nghe thấy ông ta bỗng cố ý nâng cao giọng, giễu cợt:

“Hừ, chưa từng thấy con gái nào mất mặt như vậy.”

“Dắt hết gã này đến gã khác tới đây để được miễn phí, đúng là không biết xấu hổ.”

……

Tôi sững người tại chỗ. Rõ ràng tôi vừa đọc bài đăng kia khuyên người ta bịa đặt tin xấu, chẳng ngờ lại bị rơi đúng vào đầu mình?

Trước mặt tôi là một gã đàn ông đội mũ, đeo khẩu trang, tôi hoàn toàn không thể nghĩ ra mình và ông chủ quán trà sữa mới mở này có thù oán gì.

Tôi nghi hoặc hỏi:

“Anh đang nói ai vậy?”

Không ngờ ông ta ném phăng cái giẻ lau bàn xuống, chỉ thẳng vào mặt tôi:

“Nói mày đấy, không thấy nhục hả?”

“Đây là thằng đàn ông thứ mấy mày dẫn tới trong tuần này rồi?”

“Khách sạn bên cạnh cũng có khuyến mãi nửa giá cho các cặp đôi, chắc hôm nay mày cũng qua đó không ít lần nhỉ.”

Giọng ông ta vang lớn, như ném thẳng một quả bom vào không khí vốn yên tĩnh của quán trà sữa.

Quán này mới mở chưa đầy hai tháng, vì gần trường học nên đa phần khách là sinh viên cùng trường.

Nghe được vậy, mọi người lập tức coi như được ăn dưa mới, thì thầm bàn tán liên hồi.

Bạn trai tôi – Chương Chính – mặt đầy nghi hoặc:

“Anh ta nói cái gì vậy?”

Tôi cố gắng kìm nén cơn giận, chất vấn ông chủ:

“Bịa đặt chuyện dơ bẩn cũng là phạm pháp đấy. Hôm nay tôi lần đầu tiên tới quán anh, tốt nhất nhìn cho rõ rồi hãy nói.”

Người đàn ông chỉ liếc tôi một cái, quả quyết đáp:

“Tôi nhìn rõ rồi. Dù có công an đến, tôi cũng nói y chang như vậy.”

“Con gái đại học bây giờ chẳng còn liêm sỉ gì. Vì mấy chục ngàn tiền trà sữa, đổi đàn ông còn nhanh hơn đổi đồ lót.”

“Sao? Làm thì dám, nhận thì không à?”

Chương 2

Những bạn học ban đầu còn đứng hóng chuyện, nghe ông ta nói vậy thì lập tức lộ rõ vẻ khinh thường.

Trong đám đông có người thì thầm:

“Thật hay giả vậy, chắc không đến mức thế đâu nhỉ.”

“Cô ấy chẳng phải đàn chị câu lạc bộ kịch nói của trường à? Hình như từng thấy trong buổi văn nghệ.”

“Ừ, tôi cũng nhớ, cô ấy tên là gì nhỉ?”

“Nếu mà thật thì mất mặt lắm.”

Những lời xì xào xung quanh từng câu từng chữ chui vào tai tôi.

Cơn giận làm tôi mất kiểm soát, vừa định phản bác.

Chỉ thấy Chương Chính hít mạnh một hơi, miệng phản bác:

“Không thể nào! Dư Đồng không phải người như vậy.”

Ông chủ liếc về phía màn hình camera treo trên quầy, một tay lắc ly trà sữa, giọng nhàn nhạt chế giễu:

“Camera to như thế kia, tôi có thể nói bừa chắc?”

“Hứ, bị cắm sừng rồi còn không biết, ngu chết đi được.”

Chương Chính vẻ mặt ngờ vực, nhìn tôi đầy nghi hoặc:

“Dư Đồng, tuần này em toàn nói bận, chẳng lẽ là…”

Ánh mắt dao động ấy khiến tim tôi lạnh đi một nửa.

Đối diện tin đồn bịa đặt bất ngờ, bạn trai tôi không hề lập tức đứng ra bảo vệ, mà lại tin vào lời một kẻ xa lạ.

Đúng là tuần này mỗi lần Chương Chính hẹn, tôi đều kiếm cớ từ chối.

Bởi tôi đang ở ký túc xá, dành thời gian làm cuốn sổ kỷ niệm tình yêu nhân dịp Thất Tịch, muốn bí mật tặng cậu ấy một niềm vui bất ngờ.

Không ngờ điều đó lại trở thành lý do để cậu ấy nghi ngờ tôi.

Tôi thất vọng nhìn Chương Chính:

“Nếu anh không tin em, vậy thì chúng ta chia tay đi.”

Nói xong, tôi giật lại túi quà đựng cuốn sổ kỷ niệm:

“Uổng công tôi mất cả tuần làm cho anh, trả đây.”

Tay Chương Chính buông thõng, trống rỗng.

Cậu ấy hoảng hốt xin lỗi:

“Dư Đồng, anh không có ý đó…”

“Anh chắc chắn tin em mà.”

Tôi không buồn đôi co thêm.

Chỉ tay vào màn hình camera, nói với ông chủ:

“Ông chủ, mở camera trong quán ra, có chứng cứ thì hãy nói chuyện.”

Chương 3

Một cô gái buộc tóc đuôi ngựa đứng gần đó, thấy tôi kiên quyết yêu cầu kiểm tra camera thì liền lên tiếng bênh vực.

“Đúng vậy! Mở camera đi.”

“Quán anh mỗi ngày người ra kẻ vào đông thế, sao chắc được là không nhìn nhầm?”

Similar Posts

  • Liên Minh Nhân Viên Cũ

    Thực tập sinh mới vào ba tháng đột nhiên hỏi tôi:”Chị Thanh Nguyệt ơi, công ty có nợ lương chị không ạ?”

    “Tại sao em lại hỏi vậy?”

    “Em vừa xem bảng lương, em được 20 triệu, còn chị chỉ có 18 triệu. Chắc chắn có gì đó nhầm rồi đúng không ạ?”

    Gương mặt em ấy ngây thơ không một chút nghi ngờ, hoàn toàn không biết rằng mình vừa “đâm một nhát chí mạng”.

    Từ hôm đó, tôi bắt đầu liên hệ với toàn bộ các nhân viên cũ trong phòng.

    Một tháng sau, khi 23 người cùng lúc nộp đơn nghỉ việc –Sếp cuối cùng cũng nhận ra: Ai mới thực sự là người đang chống đỡ cả công ty này.

    “Chị Tĩnh ơi, chắc lương chị phải tầm 25 triệu nhỉ? Em được 20 triệu mà sống ở Thân Thành vẫn thấy chật vật quá.”

    Tay tôi đang cầm ống hút ly trà sữa bỗng khựng lại.

    Những viên trân châu lạnh lẽo va vào thành cốc, phát ra tiếng “cạch” nhẹ.

    Đối diện, thực tập sinh mới – Tôn Mộng Mộng – đang chớp đôi mắt to tròn, ánh mắt ngây thơ nhìn tôi.

    Hai mươi triệu?

    Lương tôi là 18 triệu. Ở một công ty công nghệ hàng đầu như thế này, tôi đã cống hiến tận tụy suốt ba năm, chỉ được 18 triệu.

    “Em… vừa nói bao nhiêu?” Tôi cố giữ giọng bình tĩnh.

    “20 triệu ạ.” Tôn Mộng Mộng nhai ống hút, gật đầu như điều đó là hiển nhiên.

    “Chị HR nói, bọn em du học thạc sĩ về thì mức lương khởi điểm phải ngang mặt bằng thị trường.”

    Em ấy thở dài, trong giọng nói có chút… kiểu quý tộc than phiền.

    “Haiz, nhưng mà chi tiêu ở Thân Thành cao quá, tiền thuê nhà mỗi tháng đã bay mất 8 triệu rồi.”

    Tôi lặng lẽ đặt ly trà sữa xuống, đột nhiên thấy hơi buồn nôn.

    Ba năm trước, tôi tốt nghiệp đại học top đầu trong nước, vượt qua hàng loạt vòng tuyển chọn để vào được công ty này.

  • Năm Năm Chu Ng Chồng

    Cho đến khi nhìn thấy chồng tôi và cô gái được anh ta chu cấp bế đứa bé từ bệnh viện đi ra, tôi mới biết chuyện anh ta nói trước đây rằng bị người ta bỏ thuốc chỉ là một lời nói dối.

    Hôm đó, tôi lập tức đề nghị ly hôn với anh ta.

    Thế nhưng anh ta lại nắm chặt tay tôi, đảm bảo:

    “Em yên tâm, bà chủ nhà họ Cố chỉ có mình em. Cô ta sẽ không ảnh hưởng đến vị trí của em đâu.”

    Tôi bật cười. Anh ta nghĩ rằng tôi ở bên anh ta vì tiền.

    Nhưng anh ta không biết, cha tôi là người giàu nhất giới kinh doanh ở Bắc Kinh. Ngay cả sự trỗi dậy của nhà họ Cố cũng là nhờ tôi âm thầm giúp đỡ.

    Buổi tối, tôi nhắn cho cha hai tin:

    Tin thứ nhất:

    “Con đồng ý kết hôn với Thái tử giới thương nghiệp Bắc Kinh.”

    Tin thứ hai:

    “Khoản đầu tư cho nhà họ Cố có thể chấm dứt ngay lập tức.”

  • Tôi Ly Hôn Với Người Đàn Ông Nói Dối

    Năm tôi 10 tuổi, phát hiện bố – người giàu nhất thành phố – ngoại tình, mẹ liền dắt tôi bỏ nhà ra đi.

    Trước khi mất, mẹ nói với tôi:

    “Người giàu thì bạc tình, nhưng đó là bố ruột con, con không thể chọn.”

    “Nếu có thể, sau này khi chọn đàn ông, hãy chọn người không có tiền.”

    Vì vậy, sau này bạn trai tôi khởi nghiệp phá sản 3 lần, tôi cũng chưa từng nghĩ đến chuyện rời bỏ anh ta.

    Lần 1, tôi bán cây guitar phiên bản giới hạn mà mình yêu quý, từ nhân viên văn phòng trở thành ca sĩ ở quán bar.

    Lần 2, để kiếm 6 tệ tiền hoa hồng mỗi chai bia, tôi bỏ hát, mặc váy ngắn chuyên đứng bán rượu ở bar.

    Lần 3, bạn trai đỏ mắt đẩy sang tôi tờ giấy vay nợ 3.000.000, tôi lặng lẽ nâng ly rượu uống cạn.

    Khi tôi đang do dự có nên cầu cứu bố tỷ phú hay không, tôi tình cờ nghe thấy cuộc trò chuyện của anh ta với bạn:

    “Cậu Thẩm quả nhiên có sức hút, để một cô gái bán rượu trả giúp hơn 1.000.000.”

    “Mày nói nó đã bán rượu rồi, bước tiếp theo chẳng phải là bán thân sao?”

    Qua cánh cửa phòng riêng, giọng của Thẩm Triết lại rõ ràng khác thường:

    “Lần sau phải trả là 3.000.000. Nếu cô ta thật sự tự sa ngã, tôi cũng không ngại để các cậu nếm thử mùi vị của cô ta.”

    “Nhưng tôi tin Ôn Ngữ là người có giới hạn. Nên chỉ cần cô ta còn muốn giữ sạch sẽ, các cậu tuyệt đối không được chạm vào thật.”

    Tôi mỉm cười, bấm số gọi cho bố.

    “Cảm ơn bố đã nhắn tin hỏi thăm suốt mười mấy năm qua, lần này… con quyết định về nhà.”

  • Hưởng Hoa Hồng Năm Triệu Rồi Giả Vờ Thất Nghiệp, Mẹ Chồng Và Chồng Muốn Ly Hôn Tôi

    Cuối năm chốt được một hợp đồng lớn, nhận được năm triệu tiền thưởng. Công ty tạo điều kiện cho tôi, đang mang thai tám tháng, được nghỉ thai sản sớm. Mẹ chồng hỏi sao tôi không đi làm, tôi nằm dài trên sofa nói đùa: “Công ty làm ăn khó khăn, sa thải con rồi. Chắc sau này con chỉ ở nhà chăm chồng dạy con thôi.”

    Không ngờ mẹ chồng lập tức vung tay tát vào eo tôi: “Vậy còn không mau lăn ra giặt giũ nấu cơm! Mang thai con gái mà định ăn không ngồi rồi trong nhà này à?!”

    Chồng tôi vừa về đến nhà đã kéo mẹ vào phòng em bé. Tôi đầy ấm ức mở camera giám sát mà họ chưa biết, muốn xem chồng đứng về phía ai. Nào ngờ lại phát hiện ra hàng loạt bí mật khủng khiếp.

  • Hoa Hồng Đại Lộ

    Vào ngày kỷ niệm kết hôn, tôi dùng tài khoản đặt đồ ăn của chồng để chọn hai ly trà sữa rồi bảo anh ta thanh toán.

    Một tiếng sau, nữ thư ký của chồng lại đăng một dòng trạng thái.

    “Giám đốc Lục đúng là… em đang giảm cân mà bắt em uống hẳn hai ly trà sữa.”

    Tôi theo phản xạ liếc nhìn đơn đặt hàng, chồng tôi thì thản nhiên giật lại điện thoại.

    “Dạo trước đặt đồ ăn loạn quá, Trần Dao lỡ đặt địa chỉ nhà cô ấy làm mặc định luôn rồi.”

    “Cũng tội, chẳng hiểu gì mà tự dưng phải uống hai ly trà sữa.”

    Tôi mặt không đổi sắc, rút chìa khóa ra mở két sắt sau lưng.

    Bên tai còn vang lên tiếng Lục Cảnh Thần trách móc.

    “Em cũng thật là, đặt hàng mà không kiểm tra cho kỹ.”

    Vừa dứt lời, tôi đã lấy ra một xấp tài liệu từ két sắt.

    Ký tên lên trang cuối cùng, rồi đưa cho Lục Cảnh Thần.

    Nhìn thấy ba chữ “Đơn ly hôn” trên trang bìa, Lục Cảnh Thần thoáng sững người.

    “Chỉ vì giao nhầm địa chỉ thôi á?”

    Tôi không ngẩng đầu, đáp thản nhiên:

    “Đúng, chỉ vì giao nhầm địa chỉ.”

  • Mẹ chồng tương lai dẫn tôi đi mua ngũ kim

    Đang chuẩn bị đám cưới, mẹ chồng tương lai hào phóng đưa tôi đi mua bộ “ngũ kim”.

    Mẹ tôi chỉ liếc qua một cái rồi khẽ nói: “Bằng đồng đấy.”

    Tôi đi tìm bạn trai đối chất, anh ta chẳng hề để tâm: “Thứ đó mua chỉ để lấy lệ thôi, em tính toán chi li như thế làm gì?”

    Tôi mỉm cười đầy ẩn ý: “Đúng rồi, đồng để lâu bị oxy hóa sẽ chuyển sang màu xanh, anh chấp nhận được thì cứ giữ.”

    Anh ta cuống lên: “Mai anh đổi ngay!”

    Tối hôm đó, tôi ăn no quá nên nôn khan một chút.

    Bạn trai cười tươi như hoa, lén trốn vào nhà vệ sinh gọi điện: “Mẹ ơi, bộ ngũ kim khỏi phải đổi rồi, Đoá Đoá có thai rồi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *