Bất Nhiễm

Bất Nhiễm

Ta lợi dụng thân phận ám vệ, cả gan làm càn, cưỡi lên người vị chủ tử tuyệt sắc đang trúng xuân dược.

Khi chủ tử tỉnh lại, giận dữ như sấm, một chưởng đánh vỡ chiếc giường đêm ấy: “Ta muốn nghiền nát ả nữ tặc vô sỉ kia thành tro bụi!”

Ta ngồi co ro trên xà nhà, run rẩy đếm ngón tay: Thiên Ti Tán Hợp Hoan, có tác dụng trong vòng nửa năm, cứ mười ngày thì tái phát một lần, mỗi lần tái phát đều chỉ được làm cùng một người.

Nói cách khác, bộ dạng chủ tử cố nén nước mắt ở dưới thân ta còn có thể vụng trộm thưởng thức thêm mười bảy lần nữa.

Tốt quá rồi.

Chết dưới tay giai nhân, làm quỷ cũng phong lưu!

1

“Vô dụng!”

“Đã mấy ngày rồi, chẳng tra ra manh mối nào, ta còn giữ ngươi lại làm gì?”

“Nếu đêm nay còn không bắt được nữ tặc kia, thì tự mình lĩnh ba mươi đại bản, rồi cút!”

Ta ngồi xổm trên xà nhà, say mê thưởng thức trọn vẹn cảnh chủ tử trút giận lên đầu thị vệ.

Sao mà lại có người đang tức giận mà vẫn đẹp đến mức khiến người ta ngẩn ngơ như thế nhỉ? Ta thầm khen một câu trong lòng.

Chỉ có ta biết, vì sao bây giờ người lại đặc biệt bực bội thôi. Bởi vì đêm nay…Thiên Ti Tán Hợp Hoan sắp phát tác lần thứ hai.

Chủ tử đi qua đi lại trong thư phòng, hiếm khi do dự không quyết.

Bỗng người dừng bước, hình như đã hạ quyết tâm.

“Thập Nhất.”

Ta lập tức nhảy xuống khỏi xà nhà, quỳ một gối hành lễ.

“Thuộc hạ có mặt.”

Trong tầm mắt của ta chỉ thấy vạt áo viền vàng thêu chỉ bạc kia quay một vòng đầy sự bực dọc—

“Thông báo cho các ám vệ khác, đêm nay không ai được tiến vào điện của ta, toàn bộ canh giữ ở ngoài điện.” Chủ tử ngừng một chút, giọng uy nghi pha chút không cam lòng, tiếp tục nói, “Nếu sau giờ Hợi mới phát hiện tung tích nữ tặc, thì cứ để nàng ta tiến vào trong điện trước, đợi nàng ta rời đi rồi hãy bắt lại.”

“Rõ.” Ám vệ không bao giờ nghi ngờ mệnh lệnh của chủ tử, ta lập tức lĩnh chỉ.

Khi xoay người ra cửa, khóe môi ta không kìm được mà khẽ nhếch lên.

Giờ Hợi chính là lúc Thiên Ti Tán Hợp Hoan phát tác. Đây là lời cảnh cáo ta để lại sau lần đầu tiên ngủ cùng chủ tử.

Nếu trong điện có người, ta sẽ không xuất hiện. Nếu ta không xuất hiện, thì không thể giải độc. Không giải được độc, nửa đời sau của chủ tử… thật sự sẽ không ổn đâu đấy.

2

Đêm ấy, trăng mờ gió lớn.

Ta lẻn vào phòng ngủ của chủ tử.

Dược Hợp Hoan đã phát tác.

Cái người lúc ban ngày còn lạnh lùng uy nghi, giờ phút này áo quần xộc xệch, đôi mắt đen nhánh mông lung tựa sương khói, tựa vào đầu giường…

Cảnh tượng trước mắt khiến tim ta đập dồn dập như trống trận.

Thầm mắng một tiếng yêu nghiệt, ta bước nhanh tới gần.

“Ai?”

Trong tình trạng này, người vẫn theo bản năng mà cảnh giác được đôi chút.

Nhưng ta vốn không định giải thích với kẻ đang mê loạn. Chỉ khẽ cúi xuống, ra tay nhắm thẳng vào nơi trọng yếu.

Chủ tử khẽ rên một tiếng, dưới tác dụng của dược lực, gần như lập tức đảo chủ thành khách, đè ta xuống dưới thân, động tác thậm chí có phần cuồng vội.

Ta ngoan ngoãn vòng tay ôm lấy người, không hề phản kháng.

Sau đó, suýt nữa thì sung sướng đến quên cả mình là ai. May thay, vào thời khắc then chốt, bản năng của ám vệ đã kịp nhắc nhở ta.

Ta bình ổn lại một chút, lập tức lật dậy, từ đống y phục hỗn độn trên đất rút ra hai dải lụa đen.

Một dải che mắt chủ tử. Một dải trói tay chủ tử vào đầu giường.

Chủ tử rất nhanh sẽ tỉnh lại. Mà lúc người tỉnh táo, mới chính là lúc khiến ta phấn khích nhất.

Quả nhiên, ta vừa buộc xong nút thắt, thì đầu giường đã đột nhiên rung mạnh —

3

“Tiện nhân to gan, còn dám trói ta! Thả ta ra, ta còn có thể tha tội chết cho ngươi!”

Chủ tử vùng vẫy dữ dội. Nội lực quá mạnh quả thật rất phiền toái, khôi phục cũng quá nhanh rồi.

Ta không dám buông tay, càng không dám phát ra tiếng động.

Chỉ yên lặng làm việc của bản thân. Nhanh chóng cưỡi lên người của chủ tử.

Chủ tử lập tức cứng đờ, hiển nhiên đoán được việc sắp xảy ra, một đống dấu đỏ nhạt từ tai lan xuống tận xương quai xanh.

“Ngươi… ngươi điên rồi! Dược lực đã hết! Buông tay ngay lập tức,” Thanh âm vốn luôn cường thế giờ đây lại khẽ run, “Hoặc là rời đi ngay, thì ta có thể tha cho ngươi, ngươi nghe rõ chưa… ưm!!”

Đã có kinh nghiệm lần đầu. Đêm nay quả nhiên ta như cá gặp nước, thuần thục đến không ngờ…

Sáng hôm sau.

Khi ta đang ngủ bù trong phòng nhỏ của mình đến khi trời đất quay cuồng, thì bị Tiểu Thất – đồng môn ám vệ – kéo dậy.

“Thập nhất! Mau dậy đi! Vương gia cho gọi ngươi qua kìa!”

Ta không tình nguyện mở mắt, “Hôm nay đâu đến lượt ta trực, vương gia tìm ta làm gì cơ chứ?”

“Làm sao ta biết được? Dù sao tối qua vẫn không bắt được nữ tặc, hôm nay tâm trạng của vương gia đang tệ lắm đấy, ngươi cẩn thận một chút.”

Nghe vậy lòng ta thấy hơi chột dạ, tối qua ta không nhịn được đã phát ra mấy tiếng rên rỉ.

Nhưng lúc đó giọng ta hoàn toàn khác thường ngày, chắc người không thể nhận ra đâu nhỉ??

Trên đường đi ta cứ trăn trở mãi chuyện ấy.

Khi vào đến thư phòng, chủ tử đang tì tay lên trán nhắm mắt nghỉ ngơi. Khí chất hoàn toàn là dáng vẻ cao quý lạnh lùng thường ngày.

Chỉ là trông tâm trạng hình như không tốt thật, giữa mày hơi nhíu, nghe tiếng ta hành lễ vẫn không chịu nhúc nhích.

Một lúc lâu sau, người mới mở mắt nhìn ta.

“Doanh Nhi ở Khâm Châu gặp chút rắc rối, ta nhất thời không thể rời đi, ngươi thay ta đến đó một chuyến.”

À, thì ra là chuyện liên quan đến ánh trăng trắng trong lòng người — Tô Doanh Nhi.

Ta thầm thở phào nhẹ nhõm, vội vàng lĩnh mệnh.

“Mang theo tín phù của ta,” chủ tử lại ném cho ta một dấu ấn bằng ngọc khảm vàng, “Chỉ cần có thể bảo toàn cho Doanh Nhi, bất cứ tài nguyên nào cũng được phép dùng.”

“Thuộc hạ đã rõ.”

Đây là tín vật mà chủ tử tuyệt đối rất hiếm khi đưa ra.

Ta cất kỹ ngọc ấn, chuẩn bị lui ra.

“Khoan đã.” Chủ tử lại bất ngờ gọi ta lại. “Về chuyện của nữ tặc kia, ngươi có ý kiến gì không?”

Ta ngẩn ra, rồi ngẩng đầu đối diện với ánh mắt sâu thẳm lạnh lùng của người.

Tâm tư bỗng chốc nổi sóng.

Vì thế, ta càng thêm cung kính, nghiêm túc đáp lời: “Thuộc hạ cả gan xin hỏi Vương gia, nữ tặc ấy rốt cuộc đã trộm thứ gì của người? Có lẽ chúng ta nên điều tra từ vật ấy chăng?”

Sắc mặt chủ tử khẽ biến, nhìn ta chăm chú hồi lâu rồi—

“Không phải chuyện ngươi nên hỏi, lui xuống đi!”

Không biết có phải ta ảo giác hay không. Câu nói cuối cùng của người, sao nghe như đang nghiến răng ken két thế nhỉ?

4

Đây không phải là lần đầu tiên ta được phái đi bảo vệ Tô Doanh Nhi.

Từ năm mười hai tuổi chủ tử gặp nàng ta, thì năm nào cũng có dăm ba lần như vậy.

Thật ra, chủ tử yêu nàng ta, ta rất có thể lý giải được.

Phụ thân của chủ tử là cố Vương gia Bắc Thần – sủng thiếp diệt thê, ép chính thất Vương phi, cũng chính là mẫu thân của chủ tử, u sầu mà mất sớm.

Năm mười hai tuổi, trên đường về thăm ngoại tổ mẫu chủ tử suýt nữa bị ám hại.

Chính là tân Vương phi sai người giả làm sơn tặc mưu sát.

Chủ tử liều mình kháng cự, lạc vào rừng sâu. Rồi gặp được Tô Doanh Nhi, nữ nhi của Tô thần y.

Thứ khiến chủ tử rung động không phải chỉ là y thuật tinh xảo của nàng ta, mà là sự dịu dàng và thương xót chân thành từ tận đáy lòng mà nàng ta dành cho người.

Đến cả ta trong lúc đứng nhìn khi ấy, cũng suýt yêu một mỹ nhân dịu dàng lương thiện đến vậy.

Phải. Khi ấy, ta cũng luôn ở bên cạnh chủ tử.

Từ khi bảy tuổi, người đã âm thầm lợi dụng thế lực của nhà ngoại, bí mật bồi dưỡng ám vệ riêng cho bản thân.

Ta chính là tên ăn mày thoi thóp được người cứu trong một lần tranh giành thức ăn với chó hoang, và được chọn.

Trại huấn luyện ám vệ cực kỳ khắc nghiệt, ta là kẻ nỗ lực nhất, giỏi nhất, nên chủ tử thường cho giả làm nha hoàn, âm thầm bảo vệ bên cạnh người.

Từ mười tuổi đến mười chín tuổi, tính ra cũng đã hơn ba nghìn ngày đêm rồi.

Chỉ có điều…

Ám vệ thì vẫn là ám vệ. Chủ tử vẫn là chủ tử.

Tô Doanh Nhi là tri kỷ. Còn ám vệ — là nhiệm vụ.

5

Ta đội trăng gối sao, gấp rút chạy đến Khâm Châu. Không nghỉ ngơi lấy một khắc, thì đã tìm được Tô Doanh Nhi.

Ta và nàng ta cũng xem như quen biết, nàng ta rất tin tưởng ta, cũng sẵn lòng phối hợp.

Chỉ là tên đàn ông luôn dây dưa gây phiền toái cho nàng ta thật sự không dễ đối phó. Ta phải tốn hết tâm cơ mới có thể đưa được nàng ta rời đi.

Sau đó lập tức hộ tống nàng ta trở về kinh, lại là đội trăng gối sao.

May mắn thay, khi về đến vương phủ đúng lúc trước khi Thiên Ti Tán Hợp Hoan phát tác.

Kim đồng ngọc nữ vừa gặp nhau, là hơn vạn lời phàm trần.

Ta ẩn mình trong bóng tối dưới hành lang gấp khúc.

Nhìn chủ tử và Tô Doanh Nhi gặp lại, ánh sáng trong mắt hai người giao hòa rực rỡ. Nhìn bọn họ đứng trong vườn xuân tươi đẹp, nam thanh nữ tú như tiên đồng ngọc nữ chốn trần gian.

Nhìn hai người vừa đi vừa ngoảnh đầu nhìn nhau, cười khẽ dịu dàng. Nhìn chủ tử đứng lặng hồi lâu dưới cổng trăng, dõi theo bóng lưng Tô Doanh Nhi khuất dần.

“Thập Nhất.” Tiếng gọi ấy đến quá bất ngờ.

Ta khựng lại, rồi mới ló người ra, quỳ xuống trước mặt người.

Chủ tử cúi mắt, trầm ngâm nhìn ta một hồi.

“Doanh Nhi đã kể lại mọi chuyện. Lần này ngươi làm rất tốt. Muốn được thưởng gì?”

Cuối cùng cũng tới rồi, câu này ta đã mong mỏi từ lâu.

Ta âm thầm lấy can đảm, ngẩng đầu nhìn người.

Similar Posts

  • Tôi Từng Bị Đánh Chết Vì Trúng Vé Số

    Sau khi trọng sinh, việc đầu tiên tôi làm chính là giả mạo một tấm vé số trúng 6 triệu tệ ~ 21 tỷ, rồi đưa tấm vé giả đó cho cô đồng nghiệp nhiều chuyện trong công ty.

    Chỉ vì kiếp trước, tôi đã trúng 6 triệu khi rút vé số trong buổi tiệc cuối năm, nhưng bị cô ta tố cáo ngay tại chỗ.

    Sau khi biết chuyện, sếp yêu cầu tôi trả lại số tiền trúng và tuyên bố sẽ chia đều cho tất cả nhân viên.

    Tôi từ chối.

    Cũng chính hành động đó đã khiến mọi người trong công ty nổi giận.

    Họ lao vào cướp vé số.

    Thậm chí còn xé nát quần áo tôi, đánh tôi đến chết.

    Khi mở mắt ra, tôi đã quay về ngày diễn ra tiệc cuối năm.

  • Nuôi Chồng, Nuôi Cả Tiểu Tam

    Khi tôi đang chuẩn bị cơm trưa cho chồng thì con gái bảy tuổi bất ngờ chạy vào bếp.

    “Mẹ ơi, sao nhà bạn lớp trưởng lại ăn giống y như mình vậy?”

    Tôi ngạc nhiên cầm lấy điện thoại, thì thấy trong nhóm chat phụ huynh lớp tiểu học, mọi người đang chia sẻ những món ăn chuẩn bị cho chuyến dã ngoại mùa thu.

    Trong ảnh của nhà bạn lớp trưởng Lưu Viên Viên, đến cả món phụ được cắt tỉa trang trí cũng giống hệt như mâm cơm tôi đang bày!

    Còn đang nghi hoặc, thì giây sau, tiếng chồng tôi bực dọc vọng ra từ phòng khách.

    “Vợ ơi, nấu nướng nhanh nhanh chút, anh sắp muộn làm rồi!”

    “Đừng quên hầm cá hoàng đế mẹ gửi về nha! Dạo này anh tăng ca mệt quá, phải tẩm bổ cho tử tế!”

  • Sự Sụp Đổ Của Một Kẻ Giả Dối

    Lúc mua bánh xong ra quầy Thanh toán thì bị nhân viên cửa hàng báo thẻ hội viên không đủ số dư.

    Tra cứu lịch sử đơn hàng mới phát hiện, tần suất mua từ mỗi tuần một lần biến thành mỗi ngày một lần.

    Thẻ hội viên vẫn luôn nằm trong tay chồng tôi.

    Anh vốn không thích ăn đồ ngọt, cầm thẻ chỉ để tiện mua bánh cho tôi trên đường về.

    Tôi tự an ủi, có lẽ anh sợ tôi trách nên lén mua cho con trai ăn.

    Khi quay lại tiệm bánh lấy chiếc bánh bỏ quên, tôi lại thấy chồng mình ôm trợ lý bước vào cửa hàng.

    Tôi đè nén cơn giận, gọi điện cho anh.

    “Chồng ơi, thẻ hội viên còn tiền không? Em muốn ăn bánh sầu riêng nghìn lớp.”

    Chồng tôi không hề do dự, cười cưng chiều.

    “Anh nạp nhiều tiền trong thẻ lắm, lần này cuối cùng cũng có đất dụng võ rồi.”

    Tôi vẫn như thường lệ, đáp một câu: “Chồng em tốt nhất trên đời.”

    Về đến nhà, tôi lập tức gọi điện cho luật sư.

    “Giúp tôi soạn một bản thỏa thuận ly hôn, tôi muốn để Cố Tư Niên ra đi tay trắng.”

  • Dành Cả Thanh Xuân Cho Kẻ Giả Dối

    Tôi trọng sinh trở lại đúng cái ngày bị chẩn đoán vô sinh ấy.

    Mẹ chồng đang đứng trước mặt tôi, miệng không ngừng mắng chửi: “Không thể sinh con, nhà họ Thẩm chúng tôi cưới cô về làm gì?”

    Bên cạnh đứng là chồng tôi.

    Anh lúc này trông khoảng ba mươi tuổi, lông mày rậm, đôi mắt sáng, gương mặt tuấn tú dịu dàng.

    “Thôi mẹ à, Thanh Mạc đã vì gia đình này mà vất vả nhiều rồi, không có công thì cũng có khổ, mẹ đừng trách cô ấy nữa.”

    Kiếp trước, tôi chính vì tờ giấy chẩn đoán giả này mà bị lừa cả đời.

    Ngày ngày sống trong hối hận và tự trách.

    Dù bị bố mẹ chồng mắng chửi nhục mạ, tôi vẫn nhẫn nhịn hết lòng hầu hạ bọn họ.

    Sau đó, Thẩm Ngôn bàn chuyện ra nước ngoài, dặn tôi phải chăm sóc bố mẹ hắn cho tốt.

    Ban đầu tôi không đồng ý, nhưng hắn lại nói: “Ngoài anh ra, ai còn muốn em nữa, anh vì em mà không cần có con. Chút chuyện nhỏ này em cũng không muốn giúp anh sao?”

    “Anh ra nước ngoài cũng là vì em thôi, chúng ta không có con, sau này chỉ có thể vào viện dưỡng lão. Chỉ khi kiếm đủ tiền, tuổi già của chúng ta mới có đảm bảo.”

    Hồi ấy tôi ngây thơ, cứ nghĩ hắn thật sự vì tương lai của hai đứa.

    Nếu không phải sau khi chết hồn tôi phiêu đãng đến tận nước ngoài, làm sao mà biết được cảnh hắn sum vầy bên con cháu?

    Hắn sớm đã lập gia đình với người khác ở nước ngoài.

  • Trùng Sinh Chi Sơn Hải Khả Kỳ

    Ngày đại hôn, ta đã hủy hôn trước mặt mọi người. 

    Bởi vì ta biết, hôm nay không chỉ là ngày Phó Diên cưới mà còn nạp thiếp.

    Về sau, hắn còn hãm hại huynh trưởng ta thông đồng với địch, ném ta vào ổ ăn mày chịu nhục đến chết.  

    Ánh mắt hắn hung ác: “Hủy hôn cũng như bị bỏ, từ nay về sau, ai còn dám cưới ngươi?”

    Ai nói không có?

    Ta nhìn sang vị tiểu hầu gia đang chờ đợi từ lâu.

    Quả nhiên.

    Hắn ta mặt mày hớn hở, mong muốn thử.

    “Ta ta ta! Nếu Liễu nương tử bằng lòng, ta nguyện ở rể, ở rể luôn cũng được!”

  • Nuôi ngoại thất lại là Thái tử đương triều, phải làm sao đây?

    Ta là một quả phụ đói khát.

    Khi lên chùa cầu duyên, lại có một tên xấu xa xông vào khuê phòng của ta.

    Ta liền vớ lấy bình hoa, đập ngất hắn.

    Vừa nhìn kỹ – ồ, mỹ nam tử nha.

    Thế là ta trói hắn lại, giấu trong tiểu viện, ngày ngày giày vò hắn…

    Sau đó, hắn bỏ trốn.

    Lần nữa gặp lại, ta quỳ rạp xuống đất, run lẩy bẩy thưa: “Dân, dân phụ… tham, tham kiến Thái… Thái tử điện hạ…”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *