Kết Hôn Thương Mại, Chồng Tôi Là Người Yêu Đắm Say

Kết Hôn Thương Mại, Chồng Tôi Là Người Yêu Đắm Say

Trong đêm kết hôn thương mại, tôi trói Tiết Dực lên giường, ép buộc anh ấy làm chuyện đó với mình.

Anh nghiến răng ken két:

“Lê Lạc, cho dù em có chiếm được thân xác tôi, cũng đừng mong có được trái tim tôi!”

Ba tháng sau, Tiết Dực đúng giờ về nhà, thành thạo nằm xuống giường, vừa cởi cúc áo vừa cứng miệng nói:

“Thật ra tối nay anh cũng không quá muốn…”

“Từ giờ anh đã không muốn, thì sau này khỏi cần làm nữa.”

Tôi ném que thử thai vào thùng rác, bình thản nói.

Tiết Dực lập tức quỳ trượt đến trước mặt tôi:

“Anh muốn! Anh muốn mà! Anh muốn lắm! Vợ ơi, sau này anh không dám cứng miệng nữa đâu, hu hu!”

1

“Anh Dực, đêm tân hôn mà không ở bên vợ, không sợ cô ấy giận à?”

Tôi vừa đến cửa phòng bao, đã nghe Tiết Dực trả lời đầy cà khịa:

“Giận thì giận chứ, cô ấy còn có thể trói tôi lôi về chắc?”

Trong phòng bao liền vang lên tiếng cười ầm ĩ.

Trói về à? Nghe cũng hay đấy.

Tôi thầm nghĩ, rồi đẩy cửa bước vào.

Thấy tôi xuất hiện, cả căn phòng bỗng yên lặng, mấy người đàn ông đều lặng lẽ ngồi thẳng lại.

Chỉ riêng Tiết Dực là không.

Anh dựa người trên chiếc ghế sofa nhung màu xanh đậm, trông như chẳng còn xương cốt, lười biếng nằm nghiêng.

Áo sơ mi màu đỏ rượu cực kỳ nổi bật trong ánh đèn mờ, cổ áo tùy ý cởi vài cúc, để lộ xương quai xanh trắng trẻo, quyến rũ.

Khuôn mặt đẹp đến mức yêu nghiệt của anh ngập tràn vẻ giễu cợt, anh cố ý kéo dài giọng, âm điệu hơi nhấn nhá, làm ra vẻ ngạc nhiên:

“Ồ, bà Tiết cũng đi chơi đấy à?”

“Tiết Dực, chín giờ rồi.” Giọng tôi đều đều, như chỉ đang nhắc nhở về thời gian.

Nụ cười đầy khiêu khích bên môi Tiết Dực thoáng ngưng lại.

Chắc anh nhớ tới những quy tắc tôi đặt ra trước khi cưới.

Trong đó có một điều: buổi tối không được về nhà muộn quá mười giờ.

Lý do là tôi có thói quen ngủ sớm, mà chúng tôi lại cần sớm sinh con nối dõi.

Nên tôi yêu cầu anh phải về nhà sớm mỗi ngày, xong việc sớm, tôi còn đi ngủ sớm.

“Thế thì sao?”

Bị bạn bè nhìn chằm chằm, Tiết Dực vẫn cứng cổ, cố tỏ ra lạnh nhạt, cười khẩy đáp lại.

“Không có gì.”

Tôi nhìn Tiết Dực vẫn còn cứng miệng, khẽ cong môi:

“Anh đứng dậy một chút.”

Tôi mỉm cười trông vô hại.

Tiết Dực chắc tưởng tôi đã nhượng bộ, bộ mặt lười nhác lại hiện lên, một tay đút túi quần, vừa đứng dậy vừa cà khịa:

“Làm gì…”

Nhưng chưa kịp nói hết câu, tôi đã vung tay chém một nhát, làm anh ngất xỉu tại chỗ.

Tiết Dực tròn mắt không tin nổi, sau đó đảo mắt rồi ngất lịm đi.

“Tối nay bọn mình có việc, hôm khác sẽ mời mọi người ăn.”

Tôi gọn gàng vác Tiết Dực lên vai, gật đầu với mấy người đàn ông trong phòng đang ôm nhau run lẩy bẩy.

Nói xong, tôi chắc chắn vác anh ấy rời khỏi phòng.

Phía sau còn vang lên tiếng hét choáng váng của mấy người đàn ông:

“Vãi! Vừa rồi chị dâu vung một phát là hạ gục luôn anh Dực sao?!”

“Chưa hết đâu! Chị ấy còn vác nổi nguyên anh Dực gần mét chín đó! Nhìn còn rất nhẹ nhàng! Anh Dực tập gym suốt mà!”

“Đáng sợ thật đấy! Nhìn chị ấy chỉ cao tầm mét bảy, người thì thon thế, mà sức khỏe bá đạo thật!”

“Tối nay chắc anh Dực toi rồi!”

“Thôi, cầu nguyện cho ảnh đi…”

2

Tôi lột sạch quần áo Tiết Dực, quẳng vào bồn tắm.

Bị ngập trong nước, Tiết Dực bỗng nhiên tỉnh lại.

“Sao tôi lại ở đây?” Anh ngơ ngác ngồi dậy giữa bồn tắm.

“Mười phút, tự tắm rửa cho sạch đi.”

Nói rồi, tôi không buồn nhìn anh, quay người bỏ đi.

“Cô, cô, cô, Lê Lạc!”

Tiết Dực nhìn cơ thể trần truồng của mình, nghiến răng tức giận:

“Không chỉ đánh tôi ngất, còn lột đồ tôi nữa à?!”

Nghe vậy, tôi dừng bước, quay lại nhìn vẻ mặt bực bội của Tiết Dực, bình thản giơ tay xem đồng hồ, nhắc nhẹ:

“Anh còn chín phút rưỡi.”

Tiết Dực: ?!

“Còn không tắm đi?”

Giọng tôi không chút cảm xúc, tay chuẩn bị tháo đồng hồ:

“Hay là tôi vào tắm giúp anh luôn?”

“Cô…”

Tiết Dực giống như con mèo bị giẫm phải đuôi, mặt đỏ bừng, tức tối nghiến răng:

“Cô ra ngoài! Tôi tự tắm!”

“OK.”

Tôi quay đi không hề do dự.

3

Chín phút năm mươi lăm giây sau, Tiết Dực khoác áo choàng tắm, tóc còn nhỏ nước, bước ra ngoài.

“Sấy khô tóc đi.”

Tôi nhìn anh, ngửa đầu uống thuốc.

Nhìn thấy hộp thuốc trên đầu giường, ánh mắt Tiết Dực lộ vẻ không tin nổi:

“Ở bên tôi mà cô còn phải uống thuốc?!”

“Chứ sao?”

Tôi hơi bực, lấy một hộp thuốc khác ném lên giường:

“Còn đây là của anh, uống đi cho nhanh, tôi buồn ngủ rồi.”

Sắp mười giờ rồi, đến giờ đi ngủ của tôi.

Tiết Dực mặt đầy uất ức:

“Tôi cần gì cái này chứ?!”

Thuốc bắt đầu phát huy tác dụng, tôi mất kiên nhẫn, liền kéo dây áo choàng của Tiết Dực, đẩy anh ngã xuống giường, rồi trong lúc anh còn ngơ ngác, dùng còng số 8 khóa tay anh vào đầu giường.

Cơ thể Tiết Dực lập tức căng cứng, mắt tròn xoe sốc nặng:

“Lê Lạc, cô làm gì thế?!”

Tôi chẳng buồn dây dưa, bẻ miệng anh ra, nhét thuốc vào.

Sau đó vạch áo choàng của anh.

Tiết Dực bên trong không mặc gì.

Tôi ngước mắt nhìn anh, giọng đầy ẩn ý:

“Ơ, Tổng Giám Đốc Tiết không mặc đồ là thói quen sao?”

Bị nói trúng tim đen, mặt Tiết Dực đỏ bừng, đôi mắt phượng xinh đẹp bùng lên hai đốm lửa giận, nhìn tôi chằm chằm như muốn thiêu rụi tôi:

“Lê Lạc!”

Nhìn bộ dạng anh vừa tức vừa xấu hổ, tôi cũng không chọc anh thêm, chuẩn bị vào thẳng vấn đề.

Nhưng Tiết Dực vẫn cố chấp:

“Lê Lạc, cô đừng mơ! Tôi sẽ không động lòng với cô đâu!”

“Thế cái này là gì…?”

Tôi đưa tay vuốt nhẹ qua chỗ đang hiên ngang của Tiết Dực, bật cười khẽ:

“Thuốc chắc đâu tác dụng nhanh như vậy nhỉ?”

Tiết Dực: ?!

“Lê Lạc, rốt cuộc cô có phải là phụ nữ không đấy!”

Tiết Dực xấu hổ đến mức cả người đỏ bừng như tôm luộc.

“Vớ vẩn, chẳng lẽ tôi là người chuyển giới chắc?”

Tôi cắn răng, ấn người xuống dưới.

Bước vào chủ đề chính, Tiết Dực vẫn còn ngơ ngác, lắp bắp nói:

“Lê Lạc, cho dù cô có được thân xác tôi, cũng không thể có được trái tim tôi…”

“Câm miệng!”

Tôi không chịu nổi nữa, tát cho anh một cái:

“Ai thèm trái tim của anh!”

Chân thành, là thứ vô dụng nhất trên đời này.

Chỉ có tiền bạc và quyền lực, mới thực sự có giá trị.

Tiết Dực bất ngờ im lặng.

Tôi vô thức ngẩng đầu, thấy anh vẫn còn ngơ ngác, thậm chí còn hơi nheo mắt lại, như thể đang nhớ lại cảm giác vừa bị tát khi nãy.

Tôi: ?

Đánh mà anh lại thấy thích à?

Động tác của tôi khựng lại, nghĩ thầm, không lẽ tên này còn có sở thích kỳ lạ gì đó?

Thấy tôi dừng tay, lại nhìn anh bằng ánh mắt khó nói thành lời, Tiết Dực giật mình, lập tức hoàn hồn.

Nhận ra biểu cảm của mình vừa rồi có gì đó không ổn, mặt anh lại đỏ bừng lên, cố gắng giữ thể diện:

“Cô, cô lấy quyền gì đánh tôi?”

Tôi đau đến mức chẳng buồn nói nhiều với anh ta, nghiến răng tiếp tục.

“Cô… cô làm vậy sẽ bị thương đấy.”

Tiết Dực trông cũng chẳng khá hơn, thử thăm dò:

“Hay là… để anh làm nhé?”

Bốp.

Tôi lại tát anh một cái, mất kiên nhẫn:

“Im miệng!”

Ăn liền hai cái tát, Tiết Dực ngoan hẳn, mặt mày ấm ức, nằm im không dám động đậy.

(Quá trình xin phép lược bớt một vạn chữ.)

Xong việc, tôi tháo còng tay cho Tiết Dực, ra hiệu anh có thể đi được rồi.

“Cô dùng xong là vứt à?”

Tiết Dực sững sờ.

Tôi chẳng còn chút sức lực nào, cuộn người trong chăn quay lưng về phía anh, chẳng buồn nói một lời.

Tiết Dực than phiền một lúc về cái kiểu “dùng xong rồi vứt” của tôi, thấy tôi hoàn toàn không thèm đáp, anh càng bực, ôm quần áo lầm bầm:

“Lê Lạc, nếu tôi để cô làm tới lần nữa, tôi là chó!”

Nói xong, anh tức tối sang phòng bên cạnh ngủ.

Similar Posts

  • Sao Chổi Trọng Sinh

    Ngày Tết Trung Thu, tôi đang đút cơm cho em trai năm tuổi thì nó đột nhiên nói mơ thấy tương lai.

    “Cổ phiếu Thép Thành Tây, ba ngày nữa sẽ tăng gấp ba mươi lần!”

    Tôi nghe cũng chẳng hiểu, nên không để tâm.

    Không ngờ, ba ngày sau cổ phiếu đó thật sự tăng gấp ba mươi lần.

    “Con đã mơ thấy từ ba ngày trước rồi, chị cũng nghe thấy nhưng cố ý không nói cho bố mẹ biết. Chị chính là sao chổi! Đánh chết chị thì nhà mình mới phát tài được!”

    Bố tôi giận dữ, treo tôi lên đánh suốt một ngày một đêm.

    Dù được dì út kịp thời cứu ra, nhưng tôi cũng bị đánh mù một con mắt.

    Từ đó, em trai trở thành “thần đồng biết tiên đoán tương lai”, còn tôi lại thành tội nhân của cả nhà.

    Để chuộc lỗi, tôi lê lết cái thân tàn sớm nghỉ học đi làm, lao lực đến hộc máu để đổi lấy nhà mới cho gia đình, cưới vợ cho em trai.

    Cho đến một Trung Thu khác, nó cười hì hì nói:

    “Chị à, thật ra lúc đó em đâu có biết cổ phiếu nào sẽ tăng, chỉ là nghe trên TV người ta nói bừa rồi em lặp lại thôi, ai ngờ lại trúng. Hahaha, căn bản chẳng có cái gì gọi là sao chổi cả, ai biết bố mẹ lại tin chứ.”

    Tôi sụp đổ, đòi một lời giải thích.

    Nhưng gia đình lại chán ghét nói tôi vô lý:

    “Nó chẳng phải chỉ đùa một câu thôi sao? Sao phải làm quá lên như vậy? Chuyện cũng đã qua lâu rồi, cần gì phá hỏng hòa khí trong nhà?”

    Tôi tuyệt vọng nhảy lầu tự sát.

    Khi mở mắt lần nữa, tôi quay về năm năm tuổi.

    Lần này, đến lượt tôi trở thành “thần đồng biết tiên đoán tương lai”.

  • Chị Đáng Giá 1,2 Triệu, Còn Con Thì Đáng Cái Gì ?

    “Chị con đáng giá 1,2 triệu, còn con thì đáng cái gì?”

    Giọng mẹ không lớn, nhưng từng chữ như dao cứa vào người tôi.

    Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc chăn đỏ trên bàn.

    Được gấp ngay ngắn, còn nguyên mác của trung tâm thương mại.

    “Chăn cũng tốt mà,” mẹ lại nói, “mới tinh, cotton nguyên chất.”

    Tôi không nói gì.

    “Hồi chị con lấy chồng, nhà bên kia yêu cầu cao, chúng ta cũng hết cách. Con thì khác, nhà tiểu Trần điều kiện bình thường, một cái chăn là đủ rồi.”

    Tôi cười.

    “Vâng.” Tôi gật đầu, “cứ làm theo ý mẹ.”

    Mẹ sững lại một chút.

    Bà không ngờ tôi lại đồng ý dứt khoát như vậy.

  • 48 Giờ Trong Phòng Thẩm Vấn

    Tôi vốn là “khách quen” của đồn công an rồi.

    Đánh nhau, gây rối, cứ dăm ba bữa lại bị nhốt vào.

    Hôm nay đang mải cày điểm ở tiệm game, đội trưởng Trương với khuôn mặt chữ điền chữ chính trực lại xuất hiện.

    Tôi ngẩn người hai giây:

    “Tôi lại đánh ai nữa à? Sao tôi không nhớ nhỉ?”

    Đội trưởng Trương lấy còng tay ra, khóa tay tôi lại.

    “Phó Minh Hân, cô bị nghi ngờ sá/ t h ại ba người bạn cùng phòng ký túc xá.”

    “Cô đã bị bắt.”

  • Tôi Giả Chếc Trước Khi Vị Hôn Phu Giả Chếc

    Sau khi được tái sinh, tôi quyết định sẽ giả chết trước khi Cố Viễn kịp đóng giả chết.

    Chỉ bởi vì ở kiếp trước, Cố Viễn đã chết vào đêm trước ngày chúng tôi thành hôn.

    Tôi luôn cho rằng chính mình mang mệnh khắc, đã hại chết anh ta, nên suốt nửa đời sau phải ở góa để trả nợ thay anh.

    Còn phải vất vả nuôi nấng các em trai em gái của anh ta.

    Mãi đến khi tôi già yếu bệnh nặng, Cố Viễn lại dắt vợ con xuất hiện trước mặt tôi.

    Anh ta lạnh lùng nói: “Cô đã mạo danh người tôi yêu, nhưng thôi thì cũng đã nuôi lớn các em tôi, coi như huề.”

    Lúc đó tôi mới chợt tỉnh ngộ: thì ra năm xưa anh ta hoàn toàn không chết, mà là bỏ trốn cùng nữ sinh.

    Tôi vì quá phẫn nộ mà thổ huyết chết.

    Một lần nữa mở mắt ra, tôi đã quyết tâm phải giả chết trước anh ta.

  • Ta Chỉ Là Một Thôn Nữ Vô Tình Cứu Được Thái Tử

    Ta vốn chỉ là một thôn nữ, vô tình cứu được Thái tử đương triều.

    Khi Thái tử khôi phục ký ức trở lại hoàng cung, hắn nói nơi cung đình hiểm ác, muốn giữ ta bên ngoài, nuôi làm ngoại thất.

    Kiếp trước, ta si tâm lụy tình, nguyện vì hắn mà không sợ phong ba bão tố, chỉ mong được mãi mãi bên người.

    Thế nhưng, cuối cùng ta chẳng chết bởi âm mưu hiểm độc nơi hậu cung, mà lại chết dưới tay chính hắn.

    Bởi vì ta là vết nhơ không thể để lộ của hắn.

    Trùng sinh trở lại, nhìn nam nhân toàn thân đầy máu đang nằm trước mặt, ta vẫn ra tay cứu hắn.

    Chỉ là, khi hắn tỉnh lại, đôi mắt mờ mịt nhìn ta, ta liền vươn tay về phía hắn, thản nhiên mở miệng:

    “Cứu mạng ngươi, năm trăm lượng. Bôi thuốc, năm trăm lượng. Ba ngày hầu hạ, ba ngàn lượng. Không trả giá, không hậu hầu. Tiền mặt hay khế nợ, tự ngươi chọn.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *