Người Dịch Tiếng Lòng

Người Dịch Tiếng Lòng

Tháng mười, tôi bị công ty sa thải, đành cuốn gói về quê.

Vừa về đến nhà, tôi bất ngờ nghe thấy một giọng nói kỳ lạ trong đầu:

“Con người này thật đáng thương, rõ ràng là người đầu tiên xông vào biển lửa cứu biết bao nhiêu người, vậy mà lại chết thảm nhất, đã bảy năm rồi, giờ xác vẫn còn bị chôn dưới đống đá kia, gá gá.”

Tôi kinh hãi ngẩng đầu nhìn, thấy một con quạ già đang đứng trên đống đổ nát cạnh tầng một, cái đầu nhỏ lắc qua lắc lại.

“Meo~ đúng rồi đúng rồi!” Một con mèo tam thể đang cào đống gạch vụn trong đống hoang tàn tìm chuột.

“Vì không tìm thấy xác anh ấy, ai cũng nghĩ anh ta bị hù sợ nên chạy mất,mọi người cứ chửi rủa anh ta là đồ tồi tệ, còn ném phân vào nhà anh ta nữa, thật là người tốt chẳng bao giờ được báo đáp, meo~”

Toàn thân tôi cứng đờ, vội vàng gọi ngay 110.

“Alo, cảnh sát phải không? Tôi muốn đưa anh hùng về nhà!”

1.

Cảnh sát nhanh chóng phản hồi:

“Xin hỏi, cô gặp người già bị lạc sao?”

Tôi vội vàng nói:

“Không phải người già! Là một anh hùng cứu hỏa!

Tôi vội nói: “Bảy năm trước, trong vụ cháy nổ lớn ở Nam Thành, có một lính cứu hỏa hy sinh khi cứu người, nhưng thi thể của anh ấy, đến giờ vẫn còn bị chôn vùi dưới đống đổ nát.”

Giọng cảnh sát lập tức trở nên nghiêm túc: “Cô phát hiện ra hài cốt anh ấy rồi sao?”

“Không, nhưng tôi có nhân chứng tận mắt. Quạ và mèo tam thể là những con vật thường xuyên lui tới khu đổ nát, chúng nói rằng anh hùng vẫn còn bị đè dưới đó.”

Cảnh sát im lặng một lúc, tôi như có thể tưởng tượng ra nét mặt của anh ta: “Thưa cô, xin hỏi cô ra khỏi bệnh viện tâm thần được bao lâu rồi?”

“Tin tôi đi, tôi không điên!”

Tôi sốt ruột giải thích tay chân lúng túng.

“Tôi là người sống sót trong vụ cháy ở Nam Thành, sau khi sống sót, tôi có thể nghe hiểu tiếng lòng của động vật, chỉ là nhà tôi bị cháy, tôi đi học xa suốt, hôm nay mới về.”

“Quạ và mèo nói nhỏ với tôi,người anh hùng bị người ta mắng chửi suốt bảy năm qua, nhà thì bị tạt phân, tôi mạnh dạn suy đoán anh ấy có thể là Đội trưởng Lý, người năm đó bị cả nước lên án là ‘đào ngũ’,”

“Có khả năng rất lớn là anh ấy không hề chạy trốn, mà đã hy sinh ngay tuyến đầu, nên mới bị hiểu lầm. Xin anh hãy cho người điều tra, trả lại sự trong sạch cho anh hùng, đưa anh ấy về nhà.”

Cảnh sát có lẽ cho rằng tôi có vấn đề về đầu óc, cúp máy luôn.

Tôi cũng không biết liệu họ có để tâm đến lời tôi hay không.

Năm đó, vụ cháy vô cùng nghiêm trọng, số người thiệt mạng lên đến 231 người, trong đó có 36 lính cứu hỏa, phần lớn đều do Đội trưởng Lý bị cho là bỏ chạy giữa trận mà dẫn đến tổn thất.

Cả nước đều biết, Đội trưởng Lý là lính cứu hỏa duy nhất bị coi là kẻ đào ngũ, ai ai cũng ghét bỏ, oán hận, xem anh ta là nỗi nhục!

Trước đây, tôi cũng nghĩ như vậy.

Dù sao thì thi thể các lính cứu hỏa khác đều được tìm thấy, chỉ riêng anh ấy là không, chắc chắn là chạy rồi.

Nhưng giờ đây, tôi siết chặt nắm tay, vác cuốc của ông nội quay lại khu đổ nát.

Dưới ánh trăng, con quạ già nhìn chằm chằm vào tôi: “Con hai chân này muốn đào bãi hoang à, định làm gì vậy?”

“Tôi muốn đưa anh hùng về nhà.” Tôi giơ cuốc bắt đầu đào bới, “Giúp tôi một tay với!”

Điều khiến tôi kinh ngạc là, nó thật sự hiểu được ý tôi.

Nó gọi bầy bạn đến, chẳng mấy chốc đã tụ họp một nhóm động vật nhỏ.

Mèo tam thể dùng móng vuốt cào gạch vụn.

“Con người này muốn giúp con người đáng thương kia về nhà, mọi người mau tới giúp đi!”

Chó hoang dùng hai chân trước đào đất: “Gâu gâu! Vì anh hùng! Đào đào đào!”

Vài con chim sẻ ngậm đá vụn bay đi:

“Nhẹ một chút! Đừng làm ồn, kẻo đánh thức anh hùng đang ngủ đó~”

Ngay cả con quạ lúc nào cũng lạnh lùng cũng tham gia, dùng mỏ mổ vào những viên gạch lỏng lẻo.

Lúc ba giờ sáng, cuốc “keng” một tiếng va vào vật cứng.

Tôi quỳ xuống, soi đèn pin vào hố đất cạn — bên trong, rõ ràng là một đoạn xương chân bị cháy đen.

“Gá gá gá! Tìm thấy rồi!” Con quạ vỗ cánh bay loạn lên.

“Là xương của anh hùng đó!”

Tôi lập tức báo cảnh sát một lần nữa.

Chẳng bao lâu sau, khu vực đổ nát bị phong tỏa hoàn toàn bằng dây cảnh giới.

Khi bộ hài cốt cháy đen được cẩn thận lấy ra, tất cả mọi người đều kinh ngạc đến sững sờ —

Bộ xương người lớn ở tư thế co ro, trong vòng tay ôm chặt là một bộ hài cốt trẻ sơ sinh.

“Người đàn ông trưởng thành, cùng với bé gái trong lòng anh ấy, đều chết vì ngạt thở.”

Một giọng nữ lạnh lùng đột ngột vang lên, chứa đầy tiếc nuối và kính phục.

“Người chết có lẽ đã dùng cơ thể mình che chở cho đứa bé, cầu mong còn một tia hy vọng sống sót cho con, chỉ là không ngờ… đứa bé có lẽ đã chết trước anh ấy.”

Một nữ pháp y mặc áo blouse trắng đang ngồi xổm bên miệng hố ghi chép, ánh mắt bình thản đến lạnh lẽo.

Đúng lúc này, tôi nghe thấy tiếng lòng của con mèo hoa dưới chân.

“Meo meo… thật đáng thương, chồng mình ở ngay trước mặt, vậy mà con hai chân này lại chẳng nhận ra.”

Tim tôi chợt lệch một nhịp, buột miệng nói ra:

“Người đàn ông trưởng thành này, là chồng cô!”

2

Nữ pháp y Hàn Tố Thanh đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt sắc như dao lướt qua tôi:

“Cô vừa nói gì?”

“Bộ hài cốt này, là của Đội trưởng Lý,” tôi khó khăn lặp lại, “Cô và Đội trưởng Lý… là vợ chồng, đúng không?”

Similar Posts

  • Trọng Sinh Cưới Nhầm Cháu Trai

    Lục Trạch Viễn bị mối tình đầu lừa hết vốn liếng khởi nghiệp, trong tuyệt vọng muốn tự tử thì được tôi cứu sống.

    Anh ta lấy thân báo đáp, tôi thì dùng một quán ăn nhỏ, chắt chiu từng đồng lo cho anh ta có được số vốn hàng triệu.

    Sau đó, nhà họ Lục ở Bắc Thành tìm đến, nói anh ta là cậu chủ nhỏ bị thất lạc nhiều năm.

    Chỉ tiếc là chúng tôi không có phúc hưởng thụ.

    Trên đường về nhà họ Lục, hai đứa tôi gặp tai nạn giao thông và mất mạng.

    Lúc mở mắt ra, tôi đã quay lại ngày đầu tiên gặp Lục Trạch Viễn.

    Chỉ là, kiếp trước anh ta muốn tìm đến cái chết trong con hẻm nhỏ, còn bây giờ thì lại đang xuất hiện trên truyền hình.

    TV đang phát tin cậu chủ nhỏ nhà họ Lục trở về, còn đính hôn với mối tình đầu.

    Ánh sáng mờ mờ cũng không thể che lấp ánh sáng lấp lánh từ chiếc nhẫn kim cương trên tay mối tình đầu của anh ta.

    Còn chiếc nhẫn cầu hôn ở kiếp trước của tôi, dù dưới ánh đèn rực rỡ cũng chẳng sáng nổi.

    Gặp lại nhau lần nữa, chỉ vì người trong lòng anh ta – cô tình đầu – bịt mũi chê món ăn tôi nấu quá nhiều dầu mỡ.

    Anh ta liền sai người đổ hết thùng cơm hộp mà tôi vất vả lắm mới mang đến công trường.

    Tôi không nhịn được mà hỏi anh ta:

    “Trước kia anh từng nói nếu không cưới em thì không lấy ai nữa, câu đó còn tính không?”

    Ánh mắt anh ta đầy chán ghét nhìn tôi, lạnh lùng đáp:

    “Cô là ai? Muốn bám lên cành cao đến điên rồi chắc?”

    Tôi thở phào một hơi.

    Người mà tôi lỡ dây vào ở kiếp này, sáng nay đã kéo tôi đi đăng ký kết hôn rồi.

  • A Viện

    Nếu không phải vì biểu ca bị hạ dược…

    Di mẫu hoảng loạn, đẩy ta vào làm thuốc giải.

    Một nữ tử không thông minh như ta, sao có thể gả được vào phủ Thái phó?

    Gả cho biểu ca đã ba năm, hắn lạnh nhạt xa cách với ta.

    Chắc hẳn hắn ghét ta vì không có con.

    Vì thế, ta quyết định nạp hai thiếp xinh đẹp cho biểu ca.

    Nhưng sau khi biết được, hắn vốn thanh cao lạnh lùng, giữa ban ngày lại ném ta lên giường trừng phạt.

    “Lần sau còn dám không?”

  • Sự Tin Tưởng Đặt Sai Người

    Sau vụ tai nạn xe của Văn Đình, tôi đã châm cứu và xoa bóp cho anh suốt ba năm, cuối cùng anh mới có thể quay lại sàn đấu quyền anh.

    Mọi người đều nghĩ việc đầu tiên anh sẽ làm sau khi giành lại chức vô địch là cưới tôi.

    Nhưng tôi lại tận mắt chứng kiến anh và nữ quản lý dây dưa trong phòng thay đồ.

    Trong tiếng thở dốc đứt đoạn, người phụ nữ hỏi:

    “Anh sắp cưới thanh mai trúc mã của mình rồi, còn làm chuyện này với tôi sao?”

    Anh đáp: “Cô ấy sẽ không rời bỏ tôi vì chuyện này đâu. Dù tôi không cần cô ấy nữa, cô ấy cũng sẽ không rời bỏ tôi.”

    Tôi lau nước mắt, dọn nhà chuyển đi.

    Sau đó, tôi nhắn một tin cho đối thủ không đội trời chung của Văn Đình:

    【Tôi đồng ý lời mời làm chuyên viên trị liệu của anh.】

  • Tấm Màn Ảo Tưởng

    Trong bữa cơm tất niên, con gái riêng của chồng tôi ném thẳng phong bao lì xì tôi vừa đưa vào thùng rác.

    Nó nhếch môi cười khinh khỉnh:

    “Hai nghìn à? Bà coi tôi là ăn mày chắc? Mẹ tôi bảo năm nay sẽ chuyển cho tôi hẳn hai vạn!”

    Ánh mắt nó quét qua tôi đầy mỉa mai:

    “Chỉ có bố tôi mới xem trọng loại nghèo kiết xác như bà thôi. Mẹ tôi mới thật sự là người hào phóng.”

    Tôi siết chặt đôi đũa trong tay, cố nuốt xuống cơn nghẹn nơi cổ họng, không nói một lời.

    Chồng tôi bỗng lau tay, cầm điện thoại lên, giọng lạnh tanh:

    “Được, mẹ con hào phóng. Thế thì con sang chỗ mẹ mà ở.”

    Ngay trước mặt cả nhà, anh gọi thẳng cho vợ cũ:

    “Con gái cô chê chỗ này nghèo, vậy quyền nuôi con tôi trả lại cho cô. Qua đón nó đi.”

    Đầu dây bên kia im lặng rất lâu. Cuối cùng, vang lên một tiếng cười lạnh lẽo:

    “Đứa con gái này, tôi sớm đã không cần nữa.”

  • Căn Nhà Của Tôi, Không Chứa Người Nhà Anh

    Ngày bàn giao biệt thự hồi môn, chồng tôi nhất định dẫn cả nhà bên chồng đến xem.

    Bố chồng, mẹ chồng, em chồng cùng chồng con, em trai chồng cùng vợ, bảy người hùng hổ như thể đến nghiệm thu tài sản nhà mình.

    Em chồng vừa sờ chiếc sofa da thật vừa tấm tắc khen ngợi, mẹ chồng thì nằm thẳng lên giường thử độ mềm cứng, còn vợ em trai chồng đã bắt đầu tính xem phòng nào làm phòng trẻ em.

    Chồng tôi ôm vai tôi, vẻ mặt đầy tự hào: “Nhà rộng thế này, vừa hay tầng trên để cho ba mẹ ở, tầng dưới để cho em gái anh ở.”

    Tôi hất tay anh ta ra, trước mặt tất cả mọi người, lạnh lùng nói một câu.

    Ngay lập tức, phòng khách im phăng phắc như tờ, mặt mẹ chồng tái xanh, mặt chồng tôi trắng bệch như giấy.

  • Cá Mặn Trùng Sinh

    Bố tôi cưới hai vợ, ngoài miệng thì nói đối xử công bằng, nhưng trong lòng lại luôn thiên vị đứa con trong bụng chị dâu góa – Tô Dự Vi.

    Mẹ tôi mang nỗi ấm ức, từ khi tôi chào đời đã bắt đầu ép tôi phải ganh đua.

    Thế nhưng tôi đã cố gắng cả một đời, đến mức mệt chết đi sống lại, vẫn mãi mãi kém Tô Dự Vi một bậc.

    Trùng sinh về lại trong bụng mẹ, tôi ngoài ý muốn lại nghe thấy được tiếng lòng từ bụng bên cạnh.

    【Hừ hừ ha hê~ Ta chính là tiểu bảo bối được chọn! Còn ngươi chỉ là pháo hôi, dựa vào gì mà dám tranh với ta!】

    Hả? Nó là “con được trời chọn”, còn tôi chỉ là vật hy sinh?

    Thế thì ganh đua cái gì nữa!

    Tôi xòe bàn tay nhỏ bé, chẹp chẹp môi, quyết định nằm yên mặc kệ đời…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *