Trở Lại Ngày Giông Bão

Trở Lại Ngày Giông Bão

Cục khí tượng thông báo: Trong kỳ nghỉ Quốc khánh sẽ có siêu bão đổ bộ.

Thế nhưng giáo viên chủ nhiệm của con gái tôi lại bắt cả lớp phải ở lại trường học thêm.

Ở kiếp trước, tôi lo có nguy hiểm, đã khuyên mấy lần nhưng không ăn thua.

Cuối cùng, tôi đích thân đến Sở Giáo dục tố cáo, cô ta mới chịu cho học sinh về.

Tòa nhà dạy học đã xuống cấp nghiêm trọng, hôm sau liền sập trong cơn bão.

Nhưng kỳ thi sau lễ Quốc khánh, điểm trung bình của lớp không như mong đợi.

Nhiều phụ huynh không hài lòng, họ mỉa mai tôi trong nhóm chat.

Còn cô chủ nhiệm thì nổi điên.

Cô ta mạnh tay đẩy con gái tôi từ tầng cao của tòa nhà xuống, chết ngay tại chỗ.

“Đều là do con mẹ nhiều chuyện nhà mày, khiến tao không được xét danh hiệu!”

Sau khi con bé chết, cô giáo kia cùng cả lớp đồng lòng bịa chuyện: rằng tôi gây áp lực khiến con gái nhảy lầu tự tử.

Người ngoài không biết chân tướng, chửi rủa tôi là kẻ không xứng làm mẹ.

Tôi bị mạng xã hội bức đến trầm cảm rồi chết.

Đến khi mở mắt ra, tôi đã quay lại buổi họp phụ huynh trước khi bão đổ bộ.

Tôi nắm chặt tay con gái:

“Bão có to đến đâu cũng không quan trọng bằng kỳ thi, mẹ ủng hộ học thêm!”

……

Sau khi chết, tôi mới tận mắt thấy cảnh con gái Tiểu Tiểu chết thảm.

Thì ra chính cô giáo chủ nhiệm Lâm đã đẩy nó xuống.

Cơ thể Tiểu Tiểu đầy máu, một cánh tay gãy lìa.

Cô Lâm túm lấy mái tóc đẫm máu của con bé, cười lạnh:

“Mẹ mày khiến tao mất danh hiệu, tao giết mày chẳng phải rất công bằng sao?”

Linh hồn tôi gào thét muốn cứu con.

Nhưng nó vẫn từ từ chết thảm ngay trước mắt tôi…

Khi tôi mở mắt ra lần nữa, bên tai vang lên giọng của cô Lâm:

“Mẹ của Tiểu Tiểu, sao cô lại làm quá lên thế?”

“Chỉ là cơn bão thôi mà, có quan trọng bằng kỳ thi giữa tháng không?

Tất cả học sinh đều ở trong trường, có thể xảy ra chuyện gì chứ?”

Tiểu Tiểu thấy tôi đứng ngây ra, lo lắng bóp chặt tay tôi.

Các phụ huynh khác cũng hùa theo cô Lâm:

“Đúng đó, mưa gió chút xíu mà cũng sợ, sau này con cô ra đời thì làm sao sống nổi?”

“Thành tích kém là chuyện ảnh hưởng cả đời, bão thì có đáng là gì!

Vì chuyện nhỏ mà bỏ chuyện lớn, ngu ngốc hết chỗ nói.”

Tôi nhắm mắt lại, nhận ra mình đã trọng sinh.

Ở kiếp trước, Cục khí tượng phát cảnh báo bão đỏ,

Sở Giáo dục cũng đã ra thông báo toàn thành phố nghỉ học.

Tôi sợ tòa nhà cũ kỹ kia không trụ nổi trong bão, nên đã ra sức kêu gọi cả lớp làm theo chỉ đạo, ở nhà học trực tuyến.

Nào ngờ, kết cục lại là nhà tan cửa nát.

Cảnh Tiểu Tiểu rơi xuống đất vẫn còn rõ mồn một trước mắt.

Cả người tôi run lẩy bẩy.

Cô Lâm thấy tôi im lặng, mất kiên nhẫn gõ mạnh xuống bàn:

“Mẹ của Tiểu Tiểu, cô phải nghĩ cho kỹ.

Bão rồi cũng qua thôi, nhưng điểm số sẽ đi cùng hồ sơ suốt đời đấy.”

Mẹ Vương – đại diện hội phụ huynh – vội vàng gật đầu:

“Cô Lâm nói đúng lắm!”

“Mẹ của Tiểu Tiểu, cô không thể vì con mình học kém mà bắt cả lớp phải nghỉ chứ?”

“Con chúng tôi còn phải thi vào trường trọng điểm, chậm trễ vài ngày học, cô gánh nổi hậu quả sao?”

Nghe vậy, càng nhiều phụ huynh hùa vào chỉ trích tôi:

“Trường làm sao mà bị bão thổi sập được, cô lo hão quá rồi.”

“Cô Lâm tận tâm thế còn chê bai gì nữa?”

“Phải đấy, con mình không cố gắng thì thôi, còn kéo người khác xuống…”

Tiểu Tiểu căng thẳng, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Ánh mắt con bé tràn đầy sợ hãi:

“Mẹ… con…”

Tôi mở choàng mắt.

Ban đầu định khuyên họ thêm lần nữa.

Nhưng tôi nhớ đến kiếp trước — không ai cảm ơn tôi, chỉ biết mỉa mai, rồi còn cùng cô Lâm che giấu chân tướng Tiểu Tiểu bị giết, thậm chí hùa theo mạng xã hội, xúi bẩy dư luận đẩy tôi vào chỗ chết…

Đám người này, toàn là kẻ giết người.

Ngoài cửa sổ, gió bão gào thét.

Tôi nặn ra một nụ cười cứng ngắc:

“Các người nói đúng lắm.”

Tôi cất cao giọng, cắt ngang tiếng bàn tán của đám phụ huynh:

“Là tôi suy nghĩ thiển cận, suýt chút nữa vì chuyện nhỏ mà hỏng chuyện lớn.”

“Tôi ủng hộ cô Lâm tận tâm dạy thêm vì học sinh.”

Tôi vừa dứt lời, cả lớp bỗng im phăng phắc.

Gió lớn ngoài cửa sổ thổi làm lá cây xào xạc vang rền.

Tiểu Tiểu bất chợt siết chặt tay tôi.

Tôi nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay con để trấn an.

“Mẹ Tiểu Tiểu, cô… thật sự nghĩ thông rồi à?”

Cô Lâm nheo mắt nhìn tôi, giọng mang theo chút dò xét.

“Tất nhiên rồi!”

Tôi dứt khoát nhướn mày, đáp chắc nịch:

“Trước đây là lỗi của tôi — chỉ lo chuyện an toàn mà quên mất tấm lòng tận tụy của cô Lâm.”

“Có giáo viên trách nhiệm như cô ở đây, chúng tôi còn gì phải lo nữa?”

Similar Posts

  • Yêu Cậu Trai Nhỏ Qua Mạng

    Tôi yêu qua mạng với một cậu em trai nhỏ ngoan ngoãn, ngày nào cũng gọi tôi là “chị ơi~ chị ơi~”.

    Mỗi ngày đều chuyển khoản cho tôi 520 và 1314.

    Ngoan ngoãn đến mức khiến tôi siêu thích luôn.

    Chúng tôi đã hẹn ngày gặp mặt ngoài đời.

    Trước hôm gặp, bạn thân mời tôi đến nhà chơi.

    Tôi gặp được cậu em họ nổi loạn mà cô ấy hay nhắc tới.

    Cậu trai tóc trắng, môi đeo khuyên lấp lánh, biểu cảm ngông nghênh, phong cách ngầu khiến tôi phải tránh xa ba bước.

    Tôi vô tình trật chân, ngã vào lòng cậu ta, còn làm rơi điện thoại của cậu ấy.

    Cậu ta nhíu mày, không vui: “Cô à, làm ơn tự trọng, tôi có bạn gái rồi!”

    Tôi vừa xin lỗi vừa cúi xuống nhặt điện thoại giúp, lại thấy đoạn tin nhắn quen đến ngỡ ngàng.

    Cậu nhóc ngoan ngoãn tôi yêu qua mạng… chính là cậu ta?

    Mắt tôi tối sầm lại, như thể bầu trời sụp đổ.

  • Lần Cuối Gọi Là Mẹ

    Nghỉ lễ về nhà, mẹ dẫn tôi đi siêu thị, chuẩn bị làm một bàn tiệc lớn cho Tết Trung thu.

    Đến siêu thị, mẹ hỏi tôi muốn ăn gì, tôi vừa lấy một hộp cá hồi bỏ vào xe đẩy thì ngay lập tức bà lấy ra.

    “Giờ cá hồi có phóng xạ hạt nhân, không ăn được.”

    Tôi lại nhìn sang con gà quay bên cạnh, kết quả vẫn bị từ chối.

    “Thịt gà giờ tiêm hormone tăng trưởng, một tuần đã lớn, ăn vào là ngộ độc đấy.”

    Cái này không được ăn, cái kia cũng không được ăn, tôi lập tức mất hứng, dứt khoát im lặng để mẹ tự mua.

    Nhưng mẹ lại không vui: “Mẹ dẫn con đi siêu thị là để con muốn ăn gì thì mua, giờ con lại không nói gì, mẹ sao mà biết con thích gì?”

    Để không làm mẹ cụt hứng, tôi tiện tay chỉ vào mấy quả đào vàng bên cạnh: “Con thích ăn đào vàng, mua ít đi.”

    “Ở nhà có đào rồi, đừng mua nữa, mua về con cũng không ăn.”

    Trên đường về, mẹ nhìn cốp xe trống trơn, đột nhiên thở dài: “Con đúng là khó chiều, làm mẹ chạy một chuyến uổng công.”

    Nghe đến câu đó, tôi bỗng thấy mọi chuyện thật vô nghĩa.

  • Chồng Ngốc Biết Làm Sao

    Năm thứ sáu kết hôn với chồng, cô thư ký mặt mày ửng hồng, ngượng ngùng lấy ra từ trong túi áo một miếng ngọc bội ngay trước mặt tôi.

    Cô ta nói, đây là tín vật định tình mà chồng tôi đã tặng cô ta mười lăm năm trước.

    Tôi im lặng, chồng tôi đã cuống quýt lên trước.

    Hắn đập bàn “bốp bốp”, vẻ mặt kích động:

    “Tôi biết ngay là cô trộm đồ của tôi mà!”

  • Gột rửa dưới ánh trăng

    Phu quân ta có một người thanh mai, sau khi hòa ly liền vào phủ tá túc.

    Chỉ một thời gian ngắn đã được hết thảy mọi người yêu mến.

    Bà mẫu chán ghét ta, phu quân lạnh nhạt ta.

    Ngay cả nhi tử mới 5 tuổi cũng học theo, cầm nghiên chặn giấy ném thẳng vào ta, giận dữ quát:

    “Tránh ra! Ngươi chỉ biết ngày ngày bắt ta đọc sách. Nhưng Lưu di nương lại bảo, trẻ con vốn nên ham chơi, ta thích Lưu di nương, ta muốn nàng làm mẫu thân của ta!”

    Giữa ngày hè oi bức, thánh thượng ban thưởng một rương vải mát lạnh, bên trong chất đầy trái vải tươi mới.

    Vậy mà không một ai để lại cho ta lấy một quả.

    “Quả vải quý hiếm, Lưu di nương chưa từng thấy, tham lam nhất thời, lỡ mà ăn hết cả rồi. Mẫu thân chắc sẽ không chấp nhặt chứ?”

    Ta khẽ lắc đầu: “Sẽ không.”

    Hôm sau, ta thu xếp hành lý, rời khỏi Hách phủ, chỉ để lại một phong hòa ly thư.

    Phu quân tức cực mà cười:

    “Để mặc nàng đi!

    Một kẻ xuất thân cô độc, không gia không thế, lại không có cả lộ dẫn, ta muốn xem nàng có thể đi được đến đâu!”

    Hắn nói không sai, nơi ta có thể đi quả thực không nhiều.

    Nhưng chí ít, vẫn còn một nơi—

    Trong cung, tiểu Thái tử đang náo loạn, ầm ĩ đòi mẫu thân.

    Ta… phải quay về rồi.

  • Vòng Tay Đổi Mệnh

    Kỳ thi thử vừa kết thúc, ở cổng trường có một người ăn xin chỉ tay vào tôi:“Không điểm.”

    Tôi bật cười:“Điểm thủ khoa thi đại học đúng là sẽ hiển thị thành không điểm, cảm ơn lời chúc của ông.”

    Người ăn xin nhìn tôi đầy ẩn ý:“Thủ khoa là bạn thân của cô, còn cô thì thật sự không điểm.”

    Tôi vẫn cười.

    Toàn trường tôi đứng nhất, sao có thể không điểm được.

    Vừa định quay người rời đi, ông ta lại chỉ vào chiếc vòng tay của tôi:

    “Vòng tay đổi điểm, đến lúc cô ấy nộp giấy trắng, thì cô chỉ còn lại không điểm.”

    Tôi sững người.

    Gần đây bạn thân tôi thật sự có tặng tôi một chiếc vòng tay đôi. Tôi thấy vướng tay không tiện viết, nhưng cô ấy cứ ép tôi đeo.

    Tôi đã thử tháo vài lần, đều không tháo được.

    Và đúng là dạo này điểm số của tôi tụt dốc, trong khi cô ấy thì liên tục đứng nhất ba lần liền…

    “Vậy tôi phải làm sao?” – tôi hỏi.

    “Hãy chuyển nó cho người thân, người thân sẽ giúp cô gánh nghiệp lực.”

    Người ăn xin chỉ về phía chàng trai đang đến đón tôi:“Là cậu ta phải không?”

    Tôi quay đầu.

    Không xa, người đang đợi tôi là thanh mai trúc mã của tôi…

  • Giả C H E C Ngày Cưới

    Vào ngày cưới, chồng chưa cưới của tôi gặp tai nạn nghiêm trọng trên đường đến rước dâu và qua đời.

    Tôi trở thành góa phụ, còn đứa con trong bụng trở thành đứa trẻ không cha.

    Sau cú sốc đó, tôi mắc chứng trầm cảm nặng. Nhiều lần muốn buông bỏ tất cả, nhưng mọi người đều khuyên tôi phải sống tiếp vì đứa bé trong bụng.

    Ngày diễn ra lễ tang, vợ chồng anh chồng cả từ châu Phi trở về để viếng.

    Nhìn khuôn mặt anh giống hệt chồng mình, tôi như lạc vào cơn mê.

    Nhưng rồi, trong lúc vô tình đi ngang phòng ngủ của mẹ chồng, tôi nghe được cuộc trò chuyện của họ:

    “Anh giả chết để trốn cưới, chỉ vì con nhỏ da đen đó? Đứa bé trong bụng An An là của anh đấy! Anh dựng nên cả màn kịch này, chỉ để đưa con hồ ly đen đúa đó về nhà?”

    Một lúc lâu sau, giọng của người được gọi là anh chồng cả vang lên, trầm thấp:

    “Ái Vy bị ung thư giai đoạn cuối, bác sĩ nói nhiều nhất chỉ còn nửa năm. Đợi nửa năm trôi qua, An An cũng sinh con xong. Đến lúc đó mọi thứ sẽ trở lại như cũ, chúng ta sẽ lại là một gia đình hạnh phúc ba người.”

    Khoảnh khắc ấy, tôi mới nhận ra — chồng tôi chưa chết.

    Người gọi là anh chồng cả đó, thực chất chính là chồng tôi — Ôn Tự Ngôn!

    Tôi cố gắng kìm nén cơn run rẩy đang lan khắp người, rồi gửi tin nhắn cho anh trai tôi — người đang làm việc trong Cục mật vụ ở nước ngoài:

    “Anh, giúp em tạo ra một tai nạn! Giả chết à? Vậy thì để em dùng chính cách đó, trả lại cho Ôn Tự Ngôn!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *