Đại Sư Online

Đại Sư Online

Tôi ngáp một cái.

Trên màn hình máy tính trước mặt, góc phải trên của phòng livestream hiện rõ con số “134” người xem online.

Con số này, giống hệt số dư tài khoản ngân hàng của tôi, thật sự chẳng khiến người ta hứng thú nổi.

“Người tiếp theo.” Tôi lười biếng lên tiếng. “ID ‘Bạo Phú Bạo Mỹ Tiểu Tiên Nữ’, kết nối.”

Tai nghe vang lên tiếng rè rè, rồi một giọng ngọt đến mức có thể bóp chết ruồi vang lên:

“Đại sư ơi~ ngài xem giúp em đường tình duyên với~ Bao giờ em mới gặp được chân mệnh thiên tử của mình vậy~?”

Tôi chẳng thèm ngẩng mắt.

Ngón tay khẽ gõ lên bàn phím, phát ra những tiếng “tách tách” nhẹ nhàng, như đang đánh nhịp cho buổi chiều tẻ nhạt này.

“Cô không có chân mệnh thiên tử.” Tôi mở lời, giọng đều đều.

“Cái người cô đang hẹn hò hiện giờ ấy, trong thư mục khoá của album ảnh điện thoại hắn, có ảnh thân mật giữa hắn và bạn gái của anh em hắn. Mật khẩu là sinh nhật của người anh em đó.”

Bên kia im lặng.

Khoảng ba giây.

Rồi là tiếng hét chói tai, xen lẫn tiếng đồ đạc vỡ vụn.

Kết nối bị cắt.

Bình luận trôi chậm rãi trên màn hình:

【Móa ơi, đại sư vẫn là đại sư, nói đúng một câu mà tiễn người ta luôn khỏi sóng.】

【Hôm nay tổn thương tinh thần (1/1)】

【Chuẩn, chuẩn cực kỳ luôn.】

Tôi chẳng để tâm. Điện thoại rung lên trên bàn, màn hình sáng, là tin nhắn nhắc trả nợ. Dấu chấm than đỏ chót kia, còn chói mắt hơn cả lượng người xem livestream.

Tôi thở dài.

Nhà họ Giang xem sao truyền đến đời tôi, coi như tàn rồi. Tổ tiên ôm tinh bàn luận vận nước, tôi ôm bàn phím trả nợ ngân hàng.

Đúng là mất mặt.

Tôi bấm nút kết nối ngẫu nhiên.

“Người cuối cùng. Xem xong tôi nghỉ ăn cơm.” Tôi nói.

Một ID mới được kết nối.

“Xem đại cái đi886”.

Màn hình bật sáng. Bên kia là một người đàn ông, đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang đen, che kín mít. Phía sau là phòng khách sạn, bài trí sang trọng, nhìn thôi cũng thấy đắt tiền.

Bên đó dường như không chỉ có một người, có tiếng cười mơ hồ truyền đến.

“Đại sư?” Giọng người đàn ông hơi khàn, như cố nhịn cười, nghe chẳng nghiêm túc chút nào.

“Tùy xem cái gì cũng được. Cho thú vị tí.”

Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt hở ra sau lớp khẩu trang.

Đôi mắt đó rất đẹp. Đuôi mắt hơi xếch, con ngươi đen láy như chứa cả hồ nước sâu. Chỉ là ánh mắt hơi lười biếng, mang theo vẻ bất cần đời.

Trong đầu tôi, quyển sách gia truyền vô hình bắt đầu tự động lật trang.

《Tam Thiên Vấn Cốt》。

Bảo vật truyền đời của nhà họ Giang. Nó chẳng bao giờ nói nhiều, mỗi lần chỉ hiện ra một câu then chốt, hoặc một hình ảnh mơ hồ.

Lần này, là vài chữ vàng rực rỡ, rõ ràng.

Tôi xoa huyệt thái dương, cảm thấy hơi mệt. Dùng cái này nhiều, hao tổn tinh thần lắm.

Bình luận bắt đầu réo:

【Đại sư sao im lặng vậy trời?】

【Ông này là ai mà không chịu lộ mặt? Ngại à?】

【Nhìn quen quá trời…】

Tôi hắng giọng, nói vào micro:

“Được, đã muốn nghe cái gì thú vị thì…”

“Anh, đã kết hôn. Vợ là người ngoài giới.”

Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta, từng chữ từng lời rõ ràng.

“Kết hôn vào mùa thu năm ngoái. À, cô ấy đang mang thai ba tháng rồi.”

Nói xong, tôi cầm ly nước lọc nguội bên cạnh, uống một ngụm.

Tiếng cười cố nén bên kia, biến mất.

Một sự im lặng như chết chóc.

Trong khung hình, đôi mắt vốn lười biếng kia, đồng tử co lại như mũi kim.

Phòng livestream cũng trở nên im ắng.

Những dòng bình luận khi nãy vẫn còn lác đác trôi qua, giờ như thể bị ai đó ấn nút tạm dừng — không còn một dòng nào hiện lên nữa.

Năm giây trôi qua.

Đối phương không nói gì, màn hình đột ngột tối đen, kết nối bị cắt thẳng.

Phòng livestream nổ tung.

2

Bình luận không còn xuất hiện từng dòng nữa.

Mà là từng cụm, như thác nước đổ xuống ào ào.

【?????????????】

【Tôi vừa nghe cái gì vậy? Tai tôi có vấn đề rồi sao?】

【Đã kết hôn? Mang thai? Vãi chưởng, anh này chơi lớn thật!】

【Khoan đã, không ai thấy ánh mắt của anh ta quen lắm sao? Tôi thề tôi từng thấy rồi!】

【Mấy ông đừng đoán mò, giờ ai đeo khẩu trang cũng giống sao y bản chính hết.】

【Nhưng mà đại sư chưa bao giờ đoán sai! Một câu tiễn người ta bay khỏi sóng là chuyện như cơm bữa rồi!】

Tôi nhìn dòng bình luận hỗn loạn, mặt không biểu cảm.

Trong đầu, mấy chữ vàng kim của 《Tam Thiên Vấn Cốt》 đã mờ dần. Mỗi lần dùng đến nó, tinh thần tôi như bị rút đi một phần, thấy hơi trống rỗng.

Tôi tên là Giang Dã. Một sinh viên đại học bình thường, đang gánh một đống nợ, kiêm luôn nghề livestream bói toán online.

ID của tôi là “Giang Đại sư nói hai câu”.

Tôi thường không nói nhiều, chỉ hai câu. Một là kết quả. Một là bổ sung.

Nhưng thường thì, tôi vừa nói xong câu đầu tiên, bên kia đã không chịu nổi rồi.

Giống như cái ID “Xem đại cái đi886” ban nãy.

Điện thoại lại rung. Lần này không phải tin nhắn, mà là cuộc gọi. Một số lạ, cùng khu vực.

Tôi bấm nghe.

“Alo, Giang Dã phải không? Ba trăm ngàn của mày khi nào trả? Đừng có giả chết, tưởng không nghe máy là xong à?” — Một giọng nam khàn khàn, cộc cằn quát vào tai tôi.

“Đang kiếm.” Tôi bình thản trả lời.

“Kiếm? Mày kiếm bằng cái gì? Tao nói cho mày biết, tao cho mày ba ngày nữa. Ba ngày không trả đủ cả gốc lẫn lãi, tao cho mày biết hoa nở vì sao đỏ!”

Cuộc gọi bị cúp thô bạo.

Tôi ném điện thoại qua một bên, nhìn về phòng livestream.

Lượng người xem đã tăng từ hơn một trăm lên hơn một ngàn. Vẫn đang tiếp tục tăng.

Rất nhiều người đang hỏi: “Người đàn ông ban nãy là ai?”

Một người dùng có ID là “Tinh Từ là mạng sống của tôi”, gửi một bình luận nổi bật màu đỏ:

【Chủ kênh bịa chuyện cái gì đấy? Người lúc nãy là diễn viên các người thuê đúng không? Cố tình tạo drama?】

Rồi thêm một dòng nữa:

【Anh nhà tôi độc thân! Từ nhỏ đến giờ chưa từng yêu! Xin đừng vì view mà bịa ra mấy lời bẩn thỉu thế! Tôi đã quay màn hình rồi đấy, chờ nhận đơn kiện đi nhé!】

Similar Posts

  • Năm Năm Chờ Anh Trong Đau Đớn

    Lần nữa gặp lại Thẩm Dục Ninh, người đã được báo tin hy sinh suốt năm năm, là trong đám cưới của chiến hữu.

    Anh ấy là chú rể, còn tôi là phù dâu.

    Lâm Khê tươi cười hớn hở, kéo tôi sang một bên khoe khoang chuyện tình của họ:

    “Hồi đó anh ấy trọng thương mất trí nhớ, là tôi cõng anh ấy ra khỏi đống thi thể đấy. Nghe nói trước kia trong đội còn có một nữ binh cứ bám lấy anh ấy, nhưng tôi đưa anh ấy ra nước ngoài điều trị, rồi dần dần khiến anh ấy nảy sinh tình cảm với tôi.”

    “Sao nào Tô Nhiễm, chị em của cậu có phải rất lợi hại không?”

    Bàn tay buông thõng bên người tôi gần như siết đến bật máu.

    Năm năm qua, tôi không biết đã bao nhiêu lần cầm súng chĩa vào chính mình, chỉ để kết thúc những ngày tháng sống trong nỗi mất đi người mình yêu.

    Thế mà bây giờ, anh ấy cuối cùng cũng trở về — nhưng lại trở thành chú rể của người khác.

  • Đường Ta Ta Đi

    Phu nhân gả cho ta khi vừa tròn mười bảy tuổi.

    Đêm tân hôn, nàng tò mò ngồi xổm bên cạnh xe lăn của ta, kinh ngạc không thôi:

    “Ám tiễn này của chàng làm sao có thể giấu trong tay cầm?”

    “Sao trên tay chàng lại có nhiều vết sẹo như vậy?”

    “Chân chàng thật sự đã phế rồi? Nửa thân dưới còn phản ứng không? Có thể làm chuyện kia không?”

    “…”

    Nàng ríu rít không ngừng, phá vỡ sự lạnh lẽo bao trùm khắp phủ Tướng quân.

    Cũng đánh thức một linh hồn đã sớm trở nên tê dại.

  • Bạn Thân Và Chồng Tôi

    Từ sau khi phát hiện ra cô bạn thân và chồng tôi lén lút qua lại với nhau,mỗi ngày tôi đều khoe những món quà mà chồng tặng trước mặt cô ta.

    Nhìn thấy ánh mắt ghen tị không giấu nổi của cô ấy,tôi chỉ cảm thấy buồn cười.

    Cho đến một ngày,tôi nói với cô ấy rằng tôi đã mang thai.

    Tối hôm đó,chồng tôi về nhà liền bắt tôi phá thai.

  • Hai Viên Sô-cô-la Trong Vũng Bùn

    Tôi m. ất một cái chân, anh trai m. ất một cánh tay.

    Anh sẽ dìu tôi đi, còn tôi giúp anh cầm chiếc bát khất thực.

    Chúng tôi là cặp anh em bù trừ cho nhau hoàn hảo nhất trong căn hầm ngầm này.

    Các cô các chú bên đường luôn nhìn chúng tôi bằng ánh mắt đầy thương cảm.

    Vì thế, hai chúng tôi luôn mang về cho cha nhiều tiền xu nhất.

    Vào ngày Giáng sinh, tôi lén giấu cha, dùng những đồng xu tích cóp được để mua hai viên sô-cô-la.

    Anh trai từng nói, đây là một ngày lễ hạnh phúc, tôi muốn được đón lễ cùng anh.

    Nhưng trước cửa nhà lại vây quanh một dàn xe lạ.

    Cha bị mấy người mặc đồ đen ấ/ n xuống đất, gào khóc thảm thiết.

    Anh trai được một người phụ nữ sang trọng ô/ m lấy, dẫn về phía một chiếc xe màu đen to lớn.

    Những người anh chị em khác được người lớn khoác cho quần áo, ngồi ngơ ngác một bên.

    Tôi chống gậy gỗ tiến lại, muốn nắm tay anh.

    Anh trai lại lộ ra ánh mắt chán ghét, đẩy phắt tôi ng/ ã xuống vũng nước đọng:

    “Ai là anh em với mày! Lão già đó chỉ bắt chúng ta giả làm anh em để lừa tiền thôi!

    Mày tưởng thật đấy à? Cút xa ra cho tao!”

  • Chị Dâu Mới Về Nhà Đã Muốn Đuổi Cả Nhà

    Trước Tết, chị dâu mới cưới liên tục gửi cho tôi mấy tin nhắn.

    Nào là “Con gái đã lấy chồng thì không được về nhà ăn Tết”, nào là “Tác hại của việc con gái lấy chồng mà vẫn về nhà đón Tết”.

    Tôi vốn định cùng chồng đi du lịch, nhưng nghe vậy liền quyết định dứt khoát về nhà đón Tết.

    Vừa mở cửa bước vào nhà, đúng lúc đụng mặt chị dâu mới – trùng cả bộ đồ đang mặc.

    Chỉ vì chuyện đó, chị dâu làm ầm lên đòi ly hôn với anh trai tôi.

    Anh tôi cũng hùa theo, trách mẹ tôi không xem trọng vợ mới cưới, còn muốn đuổi tôi ra khỏi nhà.

    Sau này chúng tôi mới biết, chị dâu tính toán từ lâu rồi – muốn đuổi cả tôi lẫn ba mẹ ra khỏi nhà, để hai vợ chồng cô ta chiếm trọn hết tài sản.

    Mẹ tôi lập tức sửa lại di chúc và giấy tờ nhà đất.

    Năm nay, tôi và chồng đã bàn nhau sẽ đi du lịch, không đến nhà ai ăn Tết.

    Anh ấy đồng ý ngay, vì cả hai vốn không thích nơi đông đúc, ồn ào.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *