Lớp Vỏ Thiên Thần Của Cô Nà Ng Bạch Phú Mỹ

Lớp Vỏ Thiên Thần Của Cô Nà Ng Bạch Phú Mỹ

Trong lớp có một cô nàng “bạch phú mỹ” tặng tôi một chai xịt “tăng điểm”, nghe nói là cô ta đặc biệt đến chùa xin về cho tôi.

Nhưng tôi lại lén đặt chai xịt đó lên miệng gió của hệ thống điều hòa trung tâm trong hội trường lớn của trường, để cả trường đều được “xịt” qua.

Chỉ vì — tôi đã trọng sinh.

Kiếp trước, cô ta cũng tặng tôi đúng chai xịt này.

Tôi cảm kích tấm lòng, mỗi lần thi đều xịt một chút, kết quả mỗi lần đều bị 0 điểm.

Về sau tôi mới biết, đó căn bản không phải là “xịt tăng điểm”, mà là “xịt hút điểm”.

Chỉ cần xịt lên người, toàn bộ điểm số của tôi sẽ bị chuyển sang cho cô ta.

Cô nàng bạch phú mỹ ấy tặng tôi thứ đó chỉ để trêu chọc đứa mọt sách như tôi.

Nhà cô ta giàu có quyền thế, sớm đã sắp xếp cho cô ta ra nước ngoài du học, căn bản chẳng cần thi đại học.

Liên tiếp một học kỳ toàn điểm 0 khiến tôi hoàn toàn sụp đổ.

Tôi không hiểu vì sao mình chăm chỉ học hành từng ngày mà kết quả vẫn như thế.

Thầy cô nghi ngờ tôi, bạn học xa lánh tôi, chẳng bao lâu tôi mắc chứng trầm cảm.

Trước kỳ thi đại học một tháng, khi lại lần nữa đạt điểm 0, tôi đã bước lên sân thượng và nhảy xuống.

Không ngờ khi mở mắt ra, tôi lại trở về đúng ngày cô ta tặng tôi chai xịt ấy.

Nhìn vào ánh mắt lóe lên ác ý của cô nàng bạch phú mỹ, tôi mỉm cười nhận lấy:

“Được thôi, tôi nhất định sẽ dùng thật tốt.”

Về sau, kết quả thi đại học công bố — toàn trường đều được 0 điểm, còn điểm của cô nàng bạch phú mỹ lại cao đến bảy con số.

Cô ta không phải thích “hút điểm” của người khác sao?

Không biết lần này, cô ta có thích món quà tôi tặng lại hay không?

1

Tiếng chuông tan học vừa dứt, tôi ôm cái đầu nặng trĩu, mơ màng đứng dậy thu dọn sách vở chuẩn bị về nhà.

Ngay lúc đó, trong tầm mắt tôi bỗng xuất hiện một bàn tay thon dài.

Ngẩng đầu lên, tôi liền bắt gặp Phó Thi Linh, cô nàng “bạch phú mỹ” nổi tiếng trong lớp, vừa là nữ thần được bao người theo đuổi.

Cô ta mỉm cười, đưa cho tôi một chai xịt nhỏ:

“Tiểu Xuân, nghe nói cậu luôn phiền não vì mãi không lọt được vào top ba phải không? Đây là ‘xịt tăng điểm’ mà mấy hôm trước tớ đi du lịch nước ngoài, đặc biệt đến chùa xin về cho cậu đấy. Nghe nói linh lắm, cậu thử xem.”

Nhìn chai xịt bằng thủy tinh bé nhỏ tưởng chừng bình thường ấy, tôi bỗng rùng mình.

“Không cần đâu.” Tôi đáp, giọng lạnh nhạt. “Tôi luôn tin vào nỗ lực của bản thân, không muốn dựa vào mấy thứ như vậy.”

Sắc mặt Phó Thi Linh thoáng cứng lại.

Cô ta vốn là người có nhân duyên tốt, lại được nhiều người theo đuổi, nên lời từ chối thẳng thừng của tôi lập tức khiến mấy “nam thần” trong lớp không vui.

“Trần Tiểu Xuân, ý cậu là sao? Người ta cho cậu mặt mũi đấy, đừng có không biết điều!”

“Phó Thi Linh tốt bụng lo cho cậu mới đặc biệt đi xin, cậu không nhận cũng được, nhưng đâu cần nói khó nghe vậy?”

“Đúng đó, không biết cảm ơn người khác thì thôi, còn làm bộ thanh cao!”

“Cậu không dùng thì để tôi dùng!”

Người nói câu cuối cùng chính là kẻ theo đuổi trung thành nhất của Phó Thi Linh. Thấy nữ thần bị mất mặt, hắn lập tức quay sang trừng tôi giận dữ.

Sắc mặt Phó Thi Linh hơi biến, cô ta vội vàng phản đối:

“Không được!”

Giọng cô ta đột nhiên quá lớn, khiến mọi người xung quanh đều nhìn sang với ánh mắt nghi hoặc.

Rất nhanh, cô ta lấy lại nụ cười ngọt ngào thường ngày, giọng điệu trở nên dịu dàng:

“Lúc tôi xin ở chùa, vị cao nhân nói nếu để người khác dùng thì sẽ mất linh nghiệm. Chai này là tôi đặc biệt xin cho Tiểu Xuân, tốt nhất là để cậu ấy dùng.”

Xung quanh lập tức vang lên những tiếng xuýt xoa khen ngợi — bị tôi làm mất mặt như vậy mà cô ta vẫn kiên trì tặng quà, thật đúng là độ lượng.

Tôi chỉ lạnh lùng đứng nhìn tất cả, ánh mắt lướt qua chai xịt trong tay cô ta, ẩn chứa nỗi hận khó nhận ra.

Bởi vì, sự thật đằng sau “xịt tăng điểm” này, chỉ có tôi và Phó Thi Linh biết.

Kiếp trước, cũng chính ngày hôm nay, tôi đã cảm động mà nhận lấy món quà ấy từ tay cô ta — và kể từ đó, cuộc đời tôi hoàn toàn sụp đổ.

Tôi vốn là học sinh giỏi, chăm chỉ, mỗi lần thi đều nằm trong top đầu. Nhưng từ khi nhận chai xịt ấy, mỗi bài thi của tôi đều là 0 điểm!

Trước mỗi kỳ thi, Phó Thi Linh đều nhắc tôi nhớ xịt lên người cho may mắn. Tôi tin cô ta, trân trọng lòng tốt đó, lần nào cũng làm theo.

Thế nhưng, từ lúc bắt đầu xịt, điểm số của tôi rơi thẳng xuống đáy — mỗi lần đều là con số 0 tròn trĩnh.

Similar Posts

  • 10 Năm Khờ Dại

    Sau khi bị người khác hãm hại, Cố Vũ Phàm bị kết án mười hai năm tù, tập đoàn Cố thị vì thế mà phá sản.

    Tôi chạy vạy khắp nơi để giúp anh ấy lật lại bản án.

    Sau khi anh ra tù, tôi động viên anh vực dậy tinh thần, bắt đầu lại từ đầu.

    Tôi cùng anh sống khổ suốt mười năm trong một căn nhà trọ chật hẹp.

    Mười năm sau, nhờ một dự án mới, anh thành công vực dậy, trở thành doanh nhân nổi bật trong giới kinh doanh.

    Trong đám cưới của bạn bè, có người nói với anh rằng, bây giờ cuộc sống khá hơn rồi, nên tổ chức cho tôi một đám cưới thật hoành tráng để bù đắp.

    Cố Vũ Phàm lắc đầu, vẻ mặt u sầu:

    “Cả đời này, không thể cưới được người mình yêu nhất, thì dù hôn lễ có long trọng đến đâu cũng chỉ càng thêm tiếc nuối.”

    Tôi nghe mà lòng nguội lạnh, liền nói với hệ thống:

    “Tôi chọn rời đi.”

  • Đứa Con Tính Toán

    Mẹ nấu một nồi lớn bánh sủi cảo nhân bò, vậy mà tôi chỉ ăn được có hai cái.

    Phần còn lại đều bị thay bằng bánh sủi cảo đông lạnh mua ngoài chợ.

    “Tí nữa con muốn ăn thêm bánh nhân bò cơ.”

    Mẹ cau mày:

    “Con là ma đói đầu thai à? Ăn hết rồi còn đòi gì nữa? Nhìn chị con kìa, có tham ăn như con đâu.”

    “Nhưng con mới chỉ ăn được có hai cái, còn chị đã ăn đến mười sáu cái rồi.”

    Tôi liếc sang bát của chị, trong đó vẫn còn đầy bánh sủi cảo bò.

    Mẹ lập tức nổi giận:

    “Đến ăn bánh sủi cảo mà cũng phải đếm à? Con đúng là quá giỏi tính toán!”

    Vừa mắng, mẹ vừa gói hết chỗ bánh sủi cảo còn lại cho chị mang đi.

    Mẹ bảo tôi hay tính toán.

    Nhưng mẹ ơi, đến cả bánh sủi cảo trong bát chị, mẹ cũng không muốn cho tôi.

    ________________________________________

    Dịp nghỉ lễ hiếm hoi, chị được về nhà, mẹ quyết định làm món bánh sủi cảo bò sở trường.

    Điều quan trọng để làm ngon chính là nguyên liệu phải tươi.

    Từ sáng sớm, tôi đã lái xe ra lò mổ ngoài ngoại ô, mua thịt bò mới nhất về.

    Mẹ thì nêm nhân theo bí quyết gia truyền, mùi thơm dậy lên hấp dẫn vô cùng.

    Tôi ngồi gói, chẳng mấy chốc đã đầy một đĩa.

    Chờ chị về, số bánh đó được đem đi luộc hết.

    Trong lúc mẹ nấu, tôi bị đuổi ra khỏi bếp, đành ngồi trò chuyện với chị.

    Chẳng bao lâu, bát bánh sủi cảo nóng hổi được bưng lên bàn, mỗi người một phần.

    Chị cười nói:

    “Mẹ, con thèm món này lắm rồi, bên ngoài làm sao ngon bằng mẹ nấu.”

    Tôi cũng gật đầu đồng ý.

    Nhưng vừa ăn đến cái thứ ba, tôi thấy vị lạ, nhè ra mới biết đó là loại bánh đông lạnh tôi để trong tủ.

    Ngước nhìn, chị vẫn ăn ngon lành từng cái, toàn bộ đều là nhân bò.

    Rõ ràng tôi đã gói đủ ba phần.

    Không cam lòng, tôi tiếp tục ăn.

    Đến khi bát trống không, tôi vẫn chẳng thấy một cái nhân bò nào.

    Bụng căng tức, nhưng khó chịu nhất lại là ở tim.

    Chị ăn đầy đủ, mẹ còn gắp thêm cho chị từ bát của mình.

    Hai người vừa ăn vừa trò chuyện, coi như tôi không tồn tại.

    “Con muốn ăn thêm bánh sủi cảo bò.”

    Tôi bất ngờ cắt ngang không khí ấm áp đó.

    Bình thường tôi không làm mất mặt như vậy, nhưng tôi đã vất vả chuẩn bị từ sáng, chỉ muốn ăn thêm vài cái, chắc mẹ sẽ không trách.

    Mẹ nhìn vào bát trống của tôi, cau mày:

    “Con là ma đói đầu thai à? Ăn hết rồi còn đòi nữa? Nhìn chị con kìa, có háu ăn như con đâu.”

    Thế nhưng bát chị thì đầy ắp sắp tràn ra ngoài.

    Nếu là trước đây, chắc tôi lại ngậm ngùi bỏ qua.

    Nhưng nhớ đến cuốn nhật ký từng đọc, tôi quyết định lên tiếng.

    “Con chỉ ăn được có hai cái nhân bò, chị đã ăn mười sáu cái rồi.”

    Tôi chỉ vào bát của chị, vẫn còn chất đầy.

    Mẹ nhìn tôi, mặt đỏ bừng tức giận.

    “Đến cả chị con ăn bao nhiêu cái mà con cũng phải đếm, sao lại sinh ra đứa con tính toán hẹp hòi thế này chứ?”

    Tôi muốn giải thích rằng không phải tôi cố tình đếm, mà chỉ đang nghĩ xem ba phần nhân bò đã biến đi đâu, liệu có phải tôi gói thiếu.

    Nước mắt đã nhòe đi, nhưng chưa kịp nói gì thì mẹ đã xông vào bếp, gói hết chỗ bánh bò chưa luộc, kéo chị đi, ngay cả số bánh trong bát chị cũng mang theo.

    “A Bảo, em con đúng là nhỏ nhen quá. Mình đi thôi, đừng ăn ở đây nữa!”

    Tiếng cửa đóng rầm một cái, làm nước mắt tôi vỡ òa.

    Mẹ nói tôi hay tính toán.

    Nhưng mẹ ơi, đến cả bánh sủi cảo trong bát chị, mẹ cũng không cho tôi.

    Thì ra, không phải tôi gói ít, mà là từ đầu vốn chẳng có phần của tôi.

  • Anh Kính Em Nhường

    Sau khi thân phận tiểu thư giả bị lộ, tôi lại không nỡ rời bỏ vinh hoa phú quý.

    Thế là nửa đêm, tôi mặc bộ váy ngủ ren hai dây, định gõ cửa phòng anh trai. Ai ngờ trước mắt lại hiện ra dòng bình luận:

    【Nữ phụ ngốc quá! Không đi quyến rũ em trai mà lại chạy đến trêu chọc ông anh nghiêm túc nhất nhà.】

    【Em trai chỉ cần nhìn thấy cô là đã hận không thể nuốt chửng từ xương tủy, hơn nữa sau này anh ta còn thừa kế gia sản.】

    【Thương thay cậu em còn tặng nữ phụ búp bê kết nối cảm giác, đúng là thả thính nhầm chỗ.】

    Tôi khựng lại, rồi quay bước sang đứng trước cửa phòng em trai.

  • Chị Gái Trói Buộc Hệ Thống Cướp Đoạt . Nhưng Tôi Có Hệ Thống Phản Đòn

    Tôi nghe thấy tiếng lòng của chị gái độc ác.

    Chị ta nói mình đã trọng sinh, còn trói buộc một hệ thống cướp đoạt.

    [Kiếp trước em gái là một bạch phú mỹ, còn tôi thì gả cho một gã nghiện rượu, sống trong lo sợ từng ngày.

    Kiếp này, tôi phải cướp hết sự nghiệp, tiền bạc và cả chồng của nó.]

    Còn tôi thì đã trói buộc một hệ thống phản đòn.

    Tôi bị viêm dạ dày, dị ứng hải sản, tim bẩm sinh yếu.

    Một đống bệnh tật, có tiền cũng không dễ gì chữa khỏi.

    Giờ thì tốt rồi, chuyển hết cho chị ấy vậy.

  • Vả Mặt Tại Tiệc Đính Hôn

    Tại tiệc đính hôn, bạn trai tôi bất ngờ gây sự với ba mẹ tôi:

    “Chú thím à, nhà hai người có mười căn nhà, sao chỉ chịu cho Thi Thi một căn vậy?”

    “Thiên vị con trai quá đáng rồi đó chứ?”

    Ba mẹ tôi lập tức sa sầm mặt. Họ bị ép phải công khai trước mọi người rằng từ nay sẽ để tôi và em trai chia đôi tài sản.

    Bạn trai nháy mắt với tôi, nhỏ giọng khoe công:

    “Cưng ơi, anh vừa giúp em đòi được thêm bốn căn nhà, vui không?”

    Tôi vui chứ, vui đến mức hôn chụt một cái thật kêu lên môi anh ta.

    Đúng lúc anh ta đang đắc ý nhất, tôi nói:

    “Giờ em là người phụ nữ giàu có, có năm căn nhà rồi. Nhà anh chỉ mua cho anh một căn thôi. Anh không xứng với em nữa. Chúng ta chia tay đi.”

    Bạn trai đứng hình ngay tại chỗ.

  • Bẫy Yêu

    Nghe nói Yến Trầm sắp kết hôn rồi.

    Khi biết tin này, tôi đang ngậm một miếng bánh quy không gluten nhạt như nước ốc, vừa ăn vừa lướt điện thoại.

    Tin nhắn là do cô bạn thân Lâm Hựu gửi tới, kèm theo một ảnh chụp màn hình tin tài chính ngắn gọn, súc tích.

    【Người thừa kế của Tập đoàn Yến thị, Yến Trầm, sẽ kết hôn vào tháng sau. Cô dâu là thiên kim nhà họ Tưởng, môn đăng hộ đối.】

    Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, nhìn suốt một phút đồng hồ.

    Sau đó, tôi nhổ miếng bánh trong miệng vào thùng rác, phấn khích đến mức cả đêm không ngủ, hôm sau liền đặt vé máy bay về nước.

    Năm năm rồi, cuối cùng tôi cũng có thể trở về nhà.

    Vừa xuống máy bay, tôi hít một hơi thật sâu thứ không khí quen thuộc pha lẫn mùi khói xe và bụi đất, cảm giác như cả người sống lại.

    Tôi lập tức gọi điện cho Lâm Hựu, còn chưa kịp để cô ấy nói gì thì tôi đã òa khóc:

    “Hu hu hu Lâm Hựu! Tớ về rồi! Cuối cùng tớ cũng về rồi! Đồ ăn của người da trắng thật sự không dành cho người ăn đâu!”

    Tôi vừa oán trách sự nghèo nàn của đồ ăn nước ngoài, vừa bắt đầu liệt kê tên món ăn:

    “Tôm hùm cay, lẩu chín ngăn, ba chỉ nướng mỡ chảy xèo xèo, bún ốc thối cay nồng, xiên que cay vỉa hè, trà sữa trân châu full đường không đá…”

    Tôi phấn khích tuyên bố với cái điện thoại: “Lần này, tớ nhất định phải giành lại tất cả mỹ thực thuộc về tớ!”

    Vừa dứt lời, cổ tay tôi đột nhiên bị một bàn tay như kìm sắt nắm chặt, sau đó cả người tôi bị một lực mạnh kéo sang, lưng đập mạnh vào bức tường lạnh băng của sân bay.

    “Rầm” một tiếng, điện thoại rơi xuống đất.

    Trong ống nghe, tiếng Lâm Hựu hoảng hốt đến biến âm vang lên rõ ràng:

    “Lâm Du! Chạy mau!”

    Tôi: “?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *