Cá Mặn Tu Tiên Ký

Cá Mặn Tu Tiên Ký

Ta dùng lò luyện đan để nấu lẩu, sau đó đám “bình luận” mới kinh hãi phát hiện ta nhìn thấy được bọn họ.

Từ ấy, màn hình liền hỗn loạn:

【Muốn xem chủ bảo ăn gà nướng đất!】

【Đúng đúng, tốt nhất là dùng lò luyện đan của đại sư huynh ấy! Phẩm cấp cao, lại còn tỏa hương dược liệu!】

Đến khi ta tham gia tông môn đại tỷ thí, đám bình luận lại nhao nhao:

【Chúng ta có câu này! Học tốt số lý hóa, đi khắp tu chân giới cũng chẳng sợ!】

【Chủ bảo, nghe ta đi! Trước hết là cho natri vào!】

Thế là, trong tu chân giới, lần đầu tiên xuất hiện một… “đám mây hình nấm”.

Nói đi cũng phải nói lại, ta vốn là đan tu, biết chút hóa học, há chẳng phải là hợp tình hợp lý sao?

1

Ta tên là Niên Hữu Ngư.

Là một con cá mặn thành tinh.

Vì mang linh căn Hỏa Mộc nên bị trưởng lão Dược Vương Cốc chộp tại chỗ đem đi.

Ta còn tưởng mình là thiên tài tuyệt thế gì đó, ai ngờ ông ta trở tay nhét ta thẳng xuống dưới lò luyện đan.

Bảo ta nhóm lửa.

Cũng được thôi.

Dù sao ta là cá mặn, chẳng có chí hướng cao xa gì.

Có lẽ là do ta đốt lửa tốt.

Mỗi lần đan thành, trưởng lão đều chia cho ta hai viên, ăn riết ăn riết ta liền trúc cơ rồi.

Thế là, ta từ tiểu đồng nhóm lửa được thăng làm ngoại môn đệ tử.

Do đại sư huynh Giang Miên dẫn đi ngoại vụ đường đăng ký, tiện thể nhận bổng lộc hàng tháng và lò luyện đan.

Đó là lần đầu tiên ta thấy “bình luận”.

【A a a, nghẹn chết ta rồi, chủ bảo cuối cùng cũng nhập môn rồi!】

【Đại sư huynh dịu dàng quá đi mất, ta thích nhất kiểu cún con thuần khiết này luôn!】

【Đúng đó, chính là cái cún con thuần khiết này, về sau vì giúp nữ chính báo thù mà tự luyện mình thành độc thi!】

【Hả?!! Bổ thuốc à… đừng có đâm dao giết đại sư huynh của ta!】

Từ những dòng chữ quái dị kia, ta nhận ra mình đang sống trong một câu chuyện ngôn tình nào đó.

Đại sư huynh Giang Miên là nam phụ si tình trong truyện.

Tồn tại của huynh ấy, ngoài làm nền cho nam chính thì chính là dâng hết thảy cho nữ chính.

Tóm lại: một kẻ não tình điển hình.

Thế nhưng vị đại sư huynh nghe có vẻ rất ngốc đó, lại là người đầu tiên quan tâm ta.

Huynh ấy sẽ hỏi ta sống ở Dược Vương Cốc có quen không, sẽ lo ta ở nơi hẻo lánh không ai để ý, còn cẩn thận đưa ta phù truyền âm để tiện liên lạc.

Giang Miên, một mẫu hình đại sư huynh khiến ai gặp cũng quý.

Trước khi rời đi, huynh ấy dặn ta:

“Tiểu sư muội, nếu có chỗ nào không hiểu, cứ đến tìm ta.”

Ta lặng lẽ gật đầu.

Trong lòng lại vì cái kết “đại sư huynh chắc chắn phải chết” mà bình luận nói hôm qua, cảm thấy tiếc thương.

Người tốt như vậy mà.

Ngày hôm sau.

Ta cầm phù truyền âm của Giang Miên mà khổ não.

Ba viên đan dược cầm về từ ngoại vụ đường hôm qua, theo lý phải ăn một tháng, vậy mà ta chỉ trong một ngày đã ăn hết sạch.

Tất cả đều là lỗi của đám bình luận làm ta phân tâm!

Khiến ta nghe lầm “thượng tuần – trung tuần – hạ tuần” thành “buổi sáng – buổi trưa – buổi chiều”.

Hôm nay ta mới phát hiện, Dược Vương Cốc không hề có nhà ăn!

Hồi nhập môn bảo là bao ăn bao ở, thì ra là mỗi tháng phát cho ba viên Bích Cốc Đan làm cơm!

Khóc luôn!

Ngay cả Vạn Kiếm Sơn nghèo rớt mồng tơi kế bên còn có nhà ăn nữa là!

Ta lập tức đau buồn tột độ.

Là một con cá mặn, ngay cả niềm vui ăn uống ngủ nghỉ cũng không có, vậy khác gì cá chết?

Ta từ bỏ ý định đi tìm đại sư huynh xin đan.

Quay đầu nhìn về phía lò luyện đan mà mình đem về từ hôm qua.

Ngươi nói xem cái thứ này,

sao lại trông y chang cái nồi lẩu đồng ở nhân giới vậy chứ?

Bình luận phát hiện có điều bất thường.

【Này này này, chủ bảo, ngươi… chẳng lẽ định làm chuyện ta đang nghĩ đó sao?】

2

Ta tên là Niên Hữu Ngư.

Là ngoại môn đệ tử của Dược Vương Cốc.

Hiện tại kiêm chức… ăn livestream.

Trong lò luyện đan, nồi canh nấm tươi đang sôi “ùng ục” bốc khói nghi ngút.

Bình luận nhảy dựng lên vì gấp.

【Chủ bảo ngốc quá rồi! Nồi lẩu nấm xịn như vậy! Mà ngươi lại không nhúng thịt bò cuộn?!】

【Không không! Nhúng thịt dê béo bổ hơn!】

【Tào lao! Phải hầm gà Văn Xương mới là tuyệt phối!】

Ta bị bình luận làm cho cồn cào bụng dạ.

Dù thịt bò hay thịt dê đều khó kiếm, nhưng gà thì… ta quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ngoài ruộng thuốc có mấy con linh kê đang chăm chỉ mổ sâu bắt côn trùng.

Bình luận đột nhiên nhận ra điều gì đó.

【Khoan đã, sao cảm giác tụi mình nói gì cô ấy cũng quay nhìn đúng hướng vậy?】

【Ta có một suy đoán táo bạo!】

【Chủ bảo chủ bảo, ngươi có phải thấy được tụi ta không?!】

Ta không giấu diếm.

Cũng thuận tiện hỏi điều mà ta luôn thắc mắc:

“Chủ bảo là cái gì?”

Bình luận lải nhải giải thích một hồi, ta tạm thời chấp nhận cái gọi là “biệt danh thân thiết” này.

Canh nấm trong lò luyện đan cũng vừa chín.

Một miếng đầu tiên, thơm. Miếng thứ hai, nhạt. Miếng thứ ba, vô vị.

Bình luận bắt đầu nổi loạn.

【Ngươi là cái kênh ăn livestream chán nhất ta từng coi đó!】

【Chỉ mình ta tò mò linh kê được linh khí nuôi dưỡng sẽ có vị ra sao sao?】

【+1, muốn xem chủ bảo ăn gà nướng đất!】

Bình luận bắt đầu hiến kế:

【Đúng rồi đúng rồi, tốt nhất là dùng lò luyện đan của đại sư huynh, phẩm cấp cao lại có sẵn hương thuốc!】

Ta lặng lẽ quay mặt đi. Đám người này đúng là biết mơ mộng.

Tối đó, ruộng thuốc mất đi một con linh kê.

Bình luận lập tức bật nhạc Vị giác trên đầu lưỡi.

Ta chăm chỉ gói gà bằng lá sen rồi nhét vào lò luyện đan của đại sư huynh.

Ngay lúc đó, trong đêm khuya chợt vang lên tiếng đàn du dương thấm tận tâm can.

Bình luận sôi trào:

【Oi~ nữ chính tới rồi! Mọi người tránh ra hết!】

【Cuối cùng đại sư huynh cũng hẹn nữ chính đến Dược Vương Cốc ngắm hoa biển rồi!】

【Emmm, thật ra nữ chính tới chỉ tiện đường, mục tiêu chính là nhờ đại sư huynh luyện một lò tình độc.】

【Bởi vì nam chính của Vạn Kiếm Sơn vẫn lạnh nhạt, nên nữ chính định giở trò, cho hắn trúng độc trước rồi giả làm cứu tinh, độ hảo cảm liền tăng vù vù!】

【……Bây giờ chẳng biết nên thương ai nữa.】

【Đại sư huynh tự tay luyện tình độc cho tình địch của mình gì đó… đúng là món ngon vị “tự ti chó ngoan”, ta ăn.】

Các người lảm nhảm gì thế?

Similar Posts

  • Cuộc Gặp Gỡ Sau 5 Năm Hội Ngộ

    Tôi và Tống Thư Hành chia tay không mấy êm đẹp.

    Anh ta thậm chí còn buông lời cay nghiệt:

    “ Hứa Cẩn, đừng để anh gặp lại em, nếu không anh sẽ không tha cho em đâu.”

    Thế nhưng, năm năm sau, vào một đêm mưa, món đầu cá xốt ớt của tôi lại đâm phải chiếc Rolls-Royce của anh ta.

    Khi anh ta lạnh lùng nói khoản bồi thường là một trăm năm mươi triệu,

    Tôi lập tức nhắm mắt lại, tỉnh dậy thì giả vờ mất trí nhớ.

    “Xin lỗi, tôi không nhớ gì cả, anh là ai vậy?”

    Anh ta nhìn tôi vài giây, bỗng nhiên mở miệng:

    “Anh là chồng sắp cưới của em.”

    Tôi: ???

    Anh ta mặt không đỏ, tim không loạn:

    “Chúng ta yêu nhau năm năm rồi, hôm nay là ngày đi đăng ký kết hôn.”

  • Tình Thân Quanh Tiền Tệ

    Một tháng trước khi mẹ tôi nghỉ hưu, bà gọi điện thoại thúc giục:

    “Trình An, con mau đi cục bảo hiểm xã hội, đóng bù bảo hiểm xã hội của mẹ đi, nếu không đóng nữa là không có lương hưu đâu!”

    Tôi thẳng thừng từ chối, vì đây đã là lần thứ tư bà giục tôi đóng bù bảo hiểm xã hội rồi.

    Ba lần trước, để cho em trai đi du lịch nước ngoài, yêu đương, mua nhà, bà lén rút hết mấy chục vạn tiền bảo hiểm xã hội.

    Mỗi lần em trai tiêu hết tiền, bà lại vừa khóc vừa làm loạn, thậm chí dọa tự tử, ép tôi đóng lại mức cao nhất.

    Và hết lần này đến lần khác cam đoan với tôi rằng đó là lần cuối cùng.

    Thế mà tôi đã đóng bù cho bà ba lần, cuối cùng chỉ nhận lại một câu:

    “Tiền này tiêu làm gì? Mẹ chỉ muốn thử xem con có thật sự đi đóng loại thuế ngu này không thôi!”

    “Có tiền này thà trực tiếp đưa cho mẹ tiêu còn hơn!”

    Cứ như thể bảo hiểm xã hội này là do tôi ép bà đóng vậy.

    Giờ nghe mẹ tôi ở đầu dây bên kia từng tiếng thúc giục đóng bù, tôi cười rồi.

    Mẹ cứ yên tâm, con nghe mẹ.

    Lần này, con tuyệt đối sẽ không phí tiền vì mẹ nữa.

  • Sau 99 Lần Trì Hoãn

    Lần thứ 99 Phong Thâm nghe theo lời phán của thầy phong thủy để trì hoãn việc đăng ký kết hôn, anh ta thậm chí còn chẳng buồn thông báo mà trực tiếp cho tôi leo cây.

    “Viện Viện nói hôm nay sẽ mưa, nước thuộc âm, âm khí quá thịnh mà đi đăng ký kết hôn sẽ gặp tai họa đổ máu.”

    “Anh quên báo cho em. Dù sao bao nhiêu lần rồi em cũng quen rồi, tự về sớm đi.”

    Trước cổng Cục Dân chính người qua kẻ lại tấp nập, trời nắng chói chang, cái bóng của một mình tôi bị kéo dài thật dài.

    Khi trở về nhà họ Phong, những lời xì xào bàn tán của người làm bám theo tôi như hình với bóng. Tất cả mọi người đều chờ xem tôi nuốt xuống sự nhục nhã, tiếp tục đợi đến ngày đăng ký kết hôn tiếp theo.

    Dù sao tôi cũng chỉ là một cô dâu nuôi từ nhỏ không có địa vị trong nhà họ Phong.

    Nhưng lần này, tôi không đứng yên tại chỗ nữa.

    Tôi nắm chặt chiếc nhẫn ban chỉ tượng trưng cho gia chủ, bước tới trước mặt đứa con riêng của nhà họ Phong – người đàn ông luôn như cái bóng đứng nơi góc khuất.

    Ngón tay người đàn ông thon dài, rất thích hợp để đeo chiếc ban chỉ này.

    “Cưới tôi, anh dám không?”

  • Que Kem Năm Năm Tuổi

    “Mẹ chồng tôi tuổi đã cao, nhưng lại chẳng bao giờ nghe hiểu tiếng người.

    Tôi dặn bà rằng con gái đang ho, tuyệt đối không được ăn kem, thế mà vừa quay đi bà đã nh/ ét ngay cho con b/ é nửa hộp.

    Tôi dặn kỹ bà rằng thu/ ốc hen suyễn phải luôn mang theo bên người, vậy mà bà lại ‘vô ý’ để quên ở nhà, khiến con gái tôi suýt chút nữa thì ngh/ ẹ/t thở/ mà ch e c.”

    Lần nào cũng vậy, bà ta đều tỏ vẻ vô tội:

    “Ôi dào, già rồi, tai nặng nên nghe không rõ.”

    Đến cả chồng tôi cũng thay bà ta bào chữa:

    “Mẹ không cố ý đâu, em thông cảm cho mẹ một chút.”

    Tôi đã nhẫn nhịn, cho đến khi con gái tôi sốt cao không dứt, rồi qua đ/ ời ngay trên đường đi cấp cứu.

    Tôi hoàn toàn ph/ át đi/ ên, vác da/ o pha/ y cùng bà ta đồng quy vu tận.

    Mở mắt ra, tôi thấy mình đã quay trở lại ngày bi kịch bắt đầu.

    Mẹ chồng đang cười tủm tỉm cầm que kem tiến về phía con gái tôi…

    Lần này, tôi sẽ khiến đôi mẹ con này phải nợ má0 trả bằng má0.

  • K Iếp Này, Con Sẽ Đưa Mẹ Về

    Mẹ tôi là cô con gái thật sự bị bắt cóc.

    Từ nhỏ mẹ đã luôn nói sẽ mang tôi trốn đi.

    Năm tôi sáu tuổi, mẹ chuẩn bị mọi thứ, định đưa tôi rời khỏi đây.

    Nhưng vì một cái bánh bao, tôi đã không chút do dự đi tố cáo mẹ với bà nội.

    Khi tôi vừa nhai bánh bao, mẹ đã bị treo lên cây, đánh đến máu me khắp người.

    Ánh mắt oán hận của mẹ nhìn chằm chằm vào tôi, mắng tôi là súc sinh.

    Tôi buồn bã, không hiểu vì sao mẹ lại muốn bỏ chồng bỏ con.

    Ba ngày sau, mẹ treo cổ tự tử, còn tôi bị người cha say rượu lỡ tay đánh chết.

    Đến tận lúc hấp hối, tôi mới hiểu được dụng ý của mẹ.

    Mở mắt lần nữa, tôi quay lại đúng ngày mẹ chuẩn bị bỏ trốn.

    Và lần này, tôi lại một lần nữa tố cáo mẹ với bà nội.

  • Chân Tình Đến Muộn

    Bảy năm trước, tôi đột ngột chia tay với Kỷ Tư Niên rồi quay lưng kết hôn với người đàn ông khác.

    Anh ấy bị cú sốc quá lớn, hôm sau liền ra nước ngoài, từ đó không còn liên lạc gì với tôi nữa.

    Lần gặp lại sau đó, anh đã khởi nghiệp thành công, trở thành tổng giám đốc Kỷ – nhân vật nổi bật được cả giới kinh doanh kính trọng.

    Còn tôi, gia đình phá sản, ba mẹ qua đời, ly hôn đã hai năm…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *