Cá Mặn Tu Tiên

Cá Mặn Tu Tiên

Ta dùng lò luyện đan để nấu lẩu, sau đó đám “bình luận” mới kinh hãi phát hiện ta nhìn thấy được bọn họ.

Từ ấy, màn hình liền hỗn loạn:

【Muốn xem chủ bảo ăn gà nướng đất!】

【Đúng đúng, tốt nhất là dùng lò luyện đan của đại sư huynh ấy! Phẩm cấp cao, lại còn tỏa hương dược liệu!】

Đến khi ta tham gia tông môn đại tỷ thí, đám bình luận lại nhao nhao:

【Chúng ta có câu này! Học tốt số lý hóa, đi khắp tu chân giới cũng chẳng sợ!】

【Chủ bảo, nghe ta đi! Trước hết là cho natri vào!】

Thế là, trong tu chân giới, lần đầu tiên xuất hiện một… “đám mây hình nấm”.

Nói đi cũng phải nói lại, ta vốn là đan tu, biết chút hóa học, há chẳng phải là hợp tình hợp lý sao?

1

Ta tên là Niên Hữu Ngư.

Là một con cá mặn thành tinh.

Vì mang linh căn Hỏa Mộc nên bị trưởng lão Dược Vương Cốc chộp tại chỗ đem đi.

Ta còn tưởng mình là thiên tài tuyệt thế gì đó, ai ngờ ông ta trở tay nhét ta thẳng xuống dưới lò luyện đan.

Bảo ta nhóm lửa.

Cũng được thôi.

Dù sao ta là cá mặn, chẳng có chí hướng cao xa gì.

Có lẽ là do ta đốt lửa tốt.

Mỗi lần đan thành, trưởng lão đều chia cho ta hai viên, ăn riết ăn riết ta liền trúc cơ rồi.

Thế là, ta từ tiểu đồng nhóm lửa được thăng làm ngoại môn đệ tử.

Do đại sư huynh Giang Miên dẫn đi ngoại vụ đường đăng ký, tiện thể nhận bổng lộc hàng tháng và lò luyện đan.

Đó là lần đầu tiên ta thấy “bình luận”.

【A a a, nghẹn chết ta rồi, chủ bảo cuối cùng cũng nhập môn rồi!】

【Đại sư huynh dịu dàng quá đi mất, ta thích nhất kiểu cún con thuần khiết này luôn!】

【Đúng đó, chính là cái cún con thuần khiết này, về sau vì giúp nữ chính báo thù mà tự luyện mình thành độc thi!】

【Hả?!! Bổ thuốc à… đừng có đâm dao giết đại sư huynh của ta!】

Từ những dòng chữ quái dị kia, ta nhận ra mình đang sống trong một câu chuyện ngôn tình nào đó.

Đại sư huynh Giang Miên là nam phụ si tình trong truyện.

Tồn tại của huynh ấy, ngoài làm nền cho nam chính thì chính là dâng hết thảy cho nữ chính.

Tóm lại: một kẻ não tình điển hình.

Thế nhưng vị đại sư huynh nghe có vẻ rất ngốc đó, lại là người đầu tiên quan tâm ta.

Huynh ấy sẽ hỏi ta sống ở Dược Vương Cốc có quen không, sẽ lo ta ở nơi hẻo lánh không ai để ý, còn cẩn thận đưa ta phù truyền âm để tiện liên lạc.

Giang Miên, một mẫu hình đại sư huynh khiến ai gặp cũng quý.

Trước khi rời đi, huynh ấy dặn ta:

“Tiểu sư muội, nếu có chỗ nào không hiểu, cứ đến tìm ta.”

Ta lặng lẽ gật đầu.

Trong lòng lại vì cái kết “đại sư huynh chắc chắn phải chết” mà bình luận nói hôm qua, cảm thấy tiếc thương.

Người tốt như vậy mà.

Ngày hôm sau.

Ta cầm phù truyền âm của Giang Miên mà khổ não.

Ba viên đan dược cầm về từ ngoại vụ đường hôm qua, theo lý phải ăn một tháng, vậy mà ta chỉ trong một ngày đã ăn hết sạch.

Tất cả đều là lỗi của đám bình luận làm ta phân tâm!

Khiến ta nghe lầm “thượng tuần – trung tuần – hạ tuần” thành “buổi sáng – buổi trưa – buổi chiều”.

Hôm nay ta mới phát hiện, Dược Vương Cốc không hề có nhà ăn!

Hồi nhập môn bảo là bao ăn bao ở, thì ra là mỗi tháng phát cho ba viên Bích Cốc Đan làm cơm!

Khóc luôn!

Ngay cả Vạn Kiếm Sơn nghèo rớt mồng tơi kế bên còn có nhà ăn nữa là!

Ta lập tức đau buồn tột độ.

Là một con cá mặn, ngay cả niềm vui ăn uống ngủ nghỉ cũng không có, vậy khác gì cá chết?

Ta từ bỏ ý định đi tìm đại sư huynh xin đan.

Quay đầu nhìn về phía lò luyện đan mà mình đem về từ hôm qua.

Ngươi nói xem cái thứ này,

sao lại trông y chang cái nồi lẩu đồng ở nhân giới vậy chứ?

Bình luận phát hiện có điều bất thường.

【Này này này, chủ bảo, ngươi… chẳng lẽ định làm chuyện ta đang nghĩ đó sao?】

2

Ta tên là Niên Hữu Ngư.

Là ngoại môn đệ tử của Dược Vương Cốc.

Hiện tại kiêm chức… ăn livestream.

Trong lò luyện đan, nồi canh nấm tươi đang sôi “ùng ục” bốc khói nghi ngút.

Bình luận nhảy dựng lên vì gấp.

【Chủ bảo ngốc quá rồi! Nồi lẩu nấm xịn như vậy! Mà ngươi lại không nhúng thịt bò cuộn?!】

【Không không! Nhúng thịt dê béo bổ hơn!】

【Tào lao! Phải hầm gà Văn Xương mới là tuyệt phối!】

Ta bị bình luận làm cho cồn cào bụng dạ.

Dù thịt bò hay thịt dê đều khó kiếm, nhưng gà thì… ta quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ngoài ruộng thuốc có mấy con linh kê đang chăm chỉ mổ sâu bắt côn trùng.

Bình luận đột nhiên nhận ra điều gì đó.

【Khoan đã, sao cảm giác tụi mình nói gì cô ấy cũng quay nhìn đúng hướng vậy?】

【Ta có một suy đoán táo bạo!】

【Chủ bảo chủ bảo, ngươi có phải thấy được tụi ta không?!】

Ta không giấu diếm.

Cũng thuận tiện hỏi điều mà ta luôn thắc mắc:

“Chủ bảo là cái gì?”

Bình luận lải nhải giải thích một hồi, ta tạm thời chấp nhận cái gọi là “biệt danh thân thiết” này.

Canh nấm trong lò luyện đan cũng vừa chín.

Một miếng đầu tiên, thơm. Miếng thứ hai, nhạt. Miếng thứ ba, vô vị.

Bình luận bắt đầu nổi loạn.

【Ngươi là cái kênh ăn livestream chán nhất ta từng coi đó!】

【Chỉ mình ta tò mò linh kê được linh khí nuôi dưỡng sẽ có vị ra sao sao?】

【+1, muốn xem chủ bảo ăn gà nướng đất!】

Bình luận bắt đầu hiến kế:

【Đúng rồi đúng rồi, tốt nhất là dùng lò luyện đan của đại sư huynh, phẩm cấp cao lại có sẵn hương thuốc!】

Ta lặng lẽ quay mặt đi. Đám người này đúng là biết mơ mộng.

Tối đó, ruộng thuốc mất đi một con linh kê.

Bình luận lập tức bật nhạc Vị giác trên đầu lưỡi.

Ta chăm chỉ gói gà bằng lá sen rồi nhét vào lò luyện đan của đại sư huynh.

Ngay lúc đó, trong đêm khuya chợt vang lên tiếng đàn du dương thấm tận tâm can.

Bình luận sôi trào:

【Oi~ nữ chính tới rồi! Mọi người tránh ra hết!】

【Cuối cùng đại sư huynh cũng hẹn nữ chính đến Dược Vương Cốc ngắm hoa biển rồi!】

【Emmm, thật ra nữ chính tới chỉ tiện đường, mục tiêu chính là nhờ đại sư huynh luyện một lò tình độc.】

【Bởi vì nam chính của Vạn Kiếm Sơn vẫn lạnh nhạt, nên nữ chính định giở trò, cho hắn trúng độc trước rồi giả làm cứu tinh, độ hảo cảm liền tăng vù vù!】

【……Bây giờ chẳng biết nên thương ai nữa.】

【Đại sư huynh tự tay luyện tình độc cho tình địch của mình gì đó… đúng là món ngon vị “tự ti chó ngoan”, ta ăn.】

Các người lảm nhảm gì thế?

Similar Posts

  • Định mệnh trêu ghẹo em

    Sau khi đối thủ không đội trời chung qua đời, tôi mới biết anh cũng thích tôi.

    Tôi xuyên ngược về một tuần trước vụ tai nạn xe, tìm đủ mọi cách bám lấy anh, chỉ để cứu anh.

    Tình địch hại anh gặp nạn gửi ảnh mặc tất đen khiêu khích cho anh, tôi lập tức kéo ống quần anh lên, liếc mắt đưa tình.

    Không ngờ đối thủ không đội trời chung lại đỏ mặt e thẹn: “Cậu không phải là đang thèm muốn thân thể tôi đấy chứ?”

  • Vụ Cá Cược 3 Năm

    Năm thứ ba ở bên nhau, bạn của Họa Kỳ hỏi anh ta:

    “Cậu Họa giả nghèo lâu vậy rồi, không sợ động lòng thật à?”

    “Đúng đó, tháng sau cậu cưới hỏi nhà họ Lâm, tụi tôi còn được uống rượu mừng không?”

    Qua cánh cửa gỗ đỏ chạm khắc khép hờ, Họa Kỳ ngồi ghế chính cười hờ hững, giọng điệu lạnh nhạt, dáng vẻ xa lạ đến mức tôi không nhận ra:

    “Thật lòng á?”

    “Chỉ là vụ cá cược thôi.”

    “Nhưng mà nhìn cô ta sạch sẽ xinh xắn, chơi thêm mấy ngày cũng được.”

  • Con Gái Ruột Trở Về

    Vào ngày con gái ruột bị ôm nhầm năm xưa trở về nhà, tôi bỗng nghe thấy tiếng lòng của đứa con nuôi.

    【Làm sao bây giờ? Mình có nên nói với mẹ là chị gái đã bàn với đám bạn lưu manh của chị ấy về việc ăn trộm tiền trong nhà, còn định hại chết mẹ để thừa kế tài sản không?】

    Nghe thấy tiếng lòng chẳng khác gì kiếp trước, ánh mắt tôi lập tức lạnh xuống.

    Kiếp trước, chính vì tin vào những lời này của nó, tôi đã nghiêm khắc quản lý cô con gái ruột được đón về từ vùng núi, khiến cô bé vốn đã tự ti rơi vào lo âu và trầm cảm, cuối cùng nhảy từ tầng 18 xuống.

    Tôi đau đớn đến tột cùng, ngã từ cầu thang xuống, được đưa đi cấp cứu trong bệnh viện.

    Vậy mà con nuôi lại lén rút ống thở của tôi, còn hả hê hôn môi nồng nhiệt với gã bạn trai tóc vàng trước giường bệnh:

    “Cưng ơi, từ giờ tài sản nhà họ Lục đều là của chúng ta rồi.”

    Tôi tuyệt vọng ra đi, nhưng khi mở mắt ra, lại quay về đúng ngày con gái ruột trở về nhà.

    Lần này, tôi nhất định phải để con sói mắt trắng kia trả giá cho tất cả những gì nó đã làm!

  • Đêm Tiểu Niên Trở Lại

    Tết năm nay mẹ chồng tặng tôi hai cái vòng tay bằng vàng ròng, mỗi cái nặng cả chục cân. Tôi tiện tay dán luôn chúng lên tủ lạnh như nam châm vậy.

    Đêm Tiểu Niên, để thưởng cho tôi, mẹ chồng tặng một đôi vòng tay vàng,

    còn đưa luôn cả thẻ lương của bà cho tôi tiêu thoải mái…

    Nào ngờ, đó không phải vàng ròng mà là vòng sắt nguyên chất, còn thẻ lương thì rỗng không một xu.

    Hành động ấy của mẹ chồng đã khiến gia đình em chồng bất mãn,

    vì giữ thể diện cho bà nên tôi không vạch trần.

    Đêm Giao Thừa, cả nhà em chồng chặn tôi trong nhà đòi tiền,

    tôi nói ra sự thật nhưng họ không tin, còn chửi tôi không biết xấu hổ, chiếm đoạt tiền của họ.

    Họ nhốt chặt hai mẹ con tôi trong nhà rồi phóng hỏa đốt chết.

    Mở mắt ra, tôi lại quay về đêm Tiểu Niên.

  • Ly Hôn Khi Tôi Chưa Hay Biết

    Tôi vẫn đều đặn lĩnh trợ cấp bộ đội của chồng, vậy mà trong một lần khám sức khỏe, bác sĩ lại nói tôi đã “ly hôn” được nửa năm.

    Tôi tức đến bật cười, quay người liền hủy luôn chỗ trong viện dưỡng lão của mẹ chồng.

    Tôi đưa bà – người đang bệnh nằm liệt giường – đến trước cổng đơn vị của anh ta ngay trong đêm.

    Hôm sau, vừa lãnh xong giấy đăng ký kết hôn với người phụ nữ kia, anh ta liền thấy tôi đang ngồi trong phòng tiếp đón của doanh trại, bên cạnh là mẹ mình.

    “Em đưa mẹ đến đây làm gì?” – Sắc mặt anh ta đen như than.

    Tôi lạnh lùng ném ra tờ giấy chứng nhận kết hôn còn mới tinh: “Anh đã kết hôn rồi, xin hãy thực hiện nghĩa vụ phụng dưỡng của mình.”

    Khuôn mặt cô vợ mới đỏ rồi lại trắng, tay nắm chặt tờ giấy kết hôn đến run lên.

    Tôi nhìn họ, chỉ thấy hả dạ.

    Tiếp theo sẽ là kỷ luật quân đội, cộng thêm chi phí điều trị của mẹ anh ta – đủ cho hai người họ nếm mùi đắng cay rồi.

  • Bảy Năm Sai Người, Một Đời Đúng Người

    Sống chung với thái tử gia kinh thành suốt ba năm. Mỗi lần thân mật, anh chưa từng bật đèn, nói là sợ tôi ngại.

    Cho đến khi tôi vô tình nghe thấy anh nói chuyện với bạn.

    “Vết bớt trên mặt cô ta thật sự rất ghê tởm.”

    “Cũng may là tắt đèn rồi, giọng cô ta khá giống Mộc Mộc.”

    “Cố nhịn đi, kéo dài thời gian xong không cưới, ép cô ta tự rời đi là được.”

    Lúc đó tôi mới biết, người anh thích từ đầu đến cuối là em gái tôi.

    Như anh mong muốn, tôi ném que thử thai đi, rời đi trong đêm.

    Năm năm sau, khi gặp lại ở sân bay.

    Anh nhìn đứa bé gái bên cạnh tôi, có ba phần giống anh, đôi mắt anh đỏ ngầu.

    “Ai cho cô cái gan mang con tôi đi lung tung?”

    Con gái tôi ngẩng đầu nhìn anh, giọng non nớt: “Chú ơi chào~”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *