Hồng Y Dẫn Phượng

Hồng Y Dẫn Phượng

Nghĩa phụ ta trong một cơn say rượu, buột miệng nói ra sự thật.

Thì ra, ta vốn không phải là con ruột của ông, mà là con gái thất lạc của Thẩm Dịch Chi, vị phú thương đứng đầu Giang Nam.

Trong Thẩm gia, đã sớm có một “giả thiên kim” chiếm chỗ của ta, sống trong nhung lụa, hưởng vinh hoa vốn thuộc về ta.

Còn cha mẹ ruột ta, rõ ràng biết ta chịu cảnh khổ cực, lại vẫn không muốn đón ta về.

Nay ta đã hai mươi tuổi, Thủ phụ đại nhân chuẩn bị cầu hôn cho công tử của mình với tiểu thư Thẩm gia.

Lúc này, Thẩm gia mới chợt nhớ, họ còn có một đứa con gái bị bỏ rơi nơi dân gian.

1

Trên xe ngựa, người đàn ông đối diện ta, Thẩm Dịch Chi, nắm chặt lấy tay ta, giọng run run:

“Về đi, sau này cha nhất định sẽ bù đắp cho con.”

Ta khẽ rút tay về, ánh mắt dừng lại trên người cô gái ngồi đối diện, kẻ đã chiếm đoạt hai mươi năm cuộc đời lẽ ra thuộc về ta: Thẩm Uyển Nhu.

Nàng ta ngồi bên cạnh một thiếu niên áo gấm, đôi mắt ngấn lệ, e dè nhìn ta, dáng vẻ yếu đuối khiến người ta sinh lòng thương hại.

“Quy Yến, đây là Uyển Nhu, còn đây là huynh trưởng của con, Tu Nhiên.”

Thẩm phu nhân ngồi bên ta nhẹ giọng giới thiệu.

Ta khẽ gật đầu, nhưng bắt gặp trong mắt Thẩm Tu Nhiên ánh lên một tia kiêu ngạo khó giấu.

Thẩm phu nhân thấy ta lạnh nhạt thì thở dài:

“Con đừng trách Uyển Nhu, nó được nuông chiều từ nhỏ, chúng ta chỉ sợ nếu đổi con về, nó sẽ chịu khổ mà thôi, nên mới…”

Sợ nàng chịu khổ ư?

Mi mắt ta khẽ cụp xuống.

Nghĩa phụ ta, trong một lần say rượu, đã nói ra hết mọi sự.

Ông vừa đánh ta, vừa mắng: ta chẳng phải con ruột, chỉ là đứa hoang từ đâu bị đổi nhầm mang về, đồ báo họa tốn cơm.

Năm đó, Thẩm phu nhân trong chuyến du ngoạn bên ngoài không may bị sơn quấy nhiễu.

Trong cơn hỗn loạn, ta, đứa bé trong lòng bà, bị đánh tráo với con gái của nghĩa mẫu ta.

Sau này, nghĩa phụ từng sai người mang theo ngọc bội và thư tay đến Thẩm phủ, tưởng rằng chẳng bao lâu nữa Thẩm gia sẽ rước ta về, rộn ràng chiêng trống, lại còn mong được kết giao mà hưởng chút vinh hoa.

Nhưng Thẩm gia không làm thế.

Từ nhỏ, ta đã thấy cỗ xe ngựa có huy hiệu Thẩm gia dừng nơi gốc hoè già ở đầu thôn.

Rèm xe khẽ động, có thể loáng thoáng thấy bóng người bên trong.

Họ nhìn ta, đứa bé mặc áo rách, gùi nặng tre lên vai, bị nghĩa phụ say rượu đánh đập.

Họ chỉ nhìn.

Nhìn suốt hai mươi năm.

“Xin lỗi tỷ… là muội tham lam phú quý, lẽ ra cuộc sống tốt đẹp ấy phải là của tỷ. Tỷ muốn trừng phạt thế nào cũng được, chỉ mong tỷ nguôi giận…”

Thẩm Uyển Nhu vừa nói vừa đưa tay định kéo áo ta.

Chưa kịp để ta phản ứng, Thẩm Tu Nhiên đã vội kéo nàng lại:

“Muội có lỗi gì chứ? Nếu trách thì chỉ trách nàng ta không có mệnh hưởng phú quý thôi!”

“Ca ca!” Thẩm Uyển Nhu kinh hãi kêu khẽ, nước mắt lưng tròng:

“Tỷ đừng giận, ca ca không cố ý, tất cả là lỗi của Uyển Nhu…”

“Uyển Nhu!” – Thẩm phu nhân đau lòng khuyên nhủ – “Con thật là…”

Thẩm Dịch Chi cũng chau mày.

Tất cả họ đều đang chờ ta nói ra câu “ta không trách”.

Nhưng dựa vào đâu chứ?

Ta nhìn gương mặt đẫm lệ như hoa lê trong mưa của Thẩm Uyển Nhu, lạnh giọng:

“Nếu thật muốn chuộc lỗi, mai hãy về quê hầu hạ cha mẹ ruột của ngươi đi.”

Vừa dứt lời, Thẩm Tu Nhiên liền nổi giận, ôm chặt lấy muội mình:

“Ngươi bảo muội ta tới cái xó nghèo nàn ấy làm gì! Ai chẳng biết đôi vợ chồng nuôi ngươi quê mùa, h/ èn kém đến mức nào?”

À, thì ra hắn biết.

Bọn họ đều biết.

Và vẫn an tâm để ta giãy giụa nơi bùn đất suốt hai mươi năm.

2

Hai mươi năm gió sương, nay ta đã đến tuổi đôi mươi.

Hai năm qua, ta tự mình gây dựng đôi chút sinh ý, số tiền tích góp đủ cho ta sống yên ổn cả đời.

Ta vốn không cần thứ tình thân muộn màng này.

Nhưng ta vẫn muốn trở về, chỉ để nhìn một lần.

Phủ họ Thẩm quả nhiên nguy nga, tráng lệ.

Ta được sắp xếp ở Tẩm các Tấn Sắcm nơi dành riêng cho khách quý.

Trong phòng toàn là lụa là gấm vóc, bàn trang điểm chất đầy vàng bạc châu báu.

Phô trương, tầm thường, lóa mắt, quả thật quá dung tục.

Ta chẳng hứng thú với những thứ xa hoa ấy.

Những năm tháng bị người chà đạp đã khiến ta chỉ yêu thích sự tĩnh lặng, giản đơn.

Thẩm phu nhân đứng nơi cửa, ánh mắt đầy mong chờ.

Ta cất tiếng gọi thị nữ:

“Thu dọn hết đống gấm vóc này đi, thay bằng vải nhạt màu.”

“Châu báu cũng cất đi, treo vài bức tranh sơn thủy là được.”

“Quy Yến…”, nụ cười trên mặt Thẩm phu nhân khựng lại,

“Những thứ này là nương tự tay chọn cho con đó.”

“Đa tạ nương đã nhọc lòng.”, giọng ta bình thản như nước.

Bà không hiểu.

Ta chưa từng cần phú quý, ta chỉ muốn vòng tay ấm áp của hai mươi năm trước, thứ lẽ ra thuộc về ta.

Không biết từ khi nào, Thẩm Tu Nhiên đã đứng nơi ngưỡng cửa.

Hắn bước nhanh vào, giọng gay gắt:

“Ngươi có biết chỉ riêng tấm lụa Vân Cẩm này đã đáng giá ngàn vàng không? Là nương tự chọn cho ngươi đấy!”

Similar Posts

  • Liên Kết Cảm Giác

    Năm kẻ thù không đội trời chung của tôi thê thảm nhất, tôi lại “liên kết cảm giác” với anh ta.

    Tin xấu là — chỉ liên kết đúng phần cảm giác đau.

    Mà đúng lúc này, anh ta lại đang trải qua chuỗi ngày đen tối: công ty phá sản, người thân phản bội, mỗi ngày đều tự hành hạ bản thân để giết thời gian.

    Để bảo toàn mạng sống, tôi đành phải “nuôi nhốt” anh ta bên cạnh mình.

    Anh ta muốn cắt cổ tay, tôi giấu dao.

    Anh ta muốn nhảy lầu, tôi khóa hết cửa sổ.

    Có lần anh ta lỡ uống nhầm rượu bị bỏ thuốc, tôi hoảng loạn gào lên:

    “Anh mà chết thì tôi cũng không sống nổi đâu!”

    Sau đó, tôi vô tình bắt gặp cái tên kẻ thù kia đang khoe khoang trước mặt đám nhân viên dưới quyền:

    “Cô ấy yêu tôi lắm.”

    “Còn muốn cùng tôi chết chung.”

    “Chắc sắp cầu hôn tôi rồi đấy.”

    …Ảo tưởng vừa thôi.

  • Kiếp Này Tôi Không Làm Kẻ Thế Thân Nữa

    Bạch nguyệt quang của chồng tôi gọi điện đến, nói rằng anh ấy bị suy thận, cần ghép thận gấp.

    Tôi liên hệ với bệnh viện, thẳng thừng từ chối điều trị.

    Cô ta cuống lên:

    “Đó là chồng cô mà!”

    Tôi mặt không cảm xúc, bắt đầu chuẩn bị hậu sự cho anh ta.

    Cô ta không biết… tôi đã trọng sinh.

    Ở kiếp trước, tôi chẳng nghĩ ngợi gì, lập tức ký giấy hiến thận.

    Kết quả là thận của tôi lại hiến cho chính cô bạch nguyệt quang kia.

    Sau khi hồi phục, cô ta cấu kết với chồng tôi, dàn dựng một vụ tai nạn giao thông, giết chết tôi.

    Lần nữa mở mắt, vừa vặn là lúc cô ta gọi đến.

    Tôi thẳng tay chuyển cuộc gọi sang trung tâm dịch vụ mai táng.

    Hiện giờ bạch nguyệt quang nguy kịch, chồng tôi bắt đầu hoảng loạn.

  • Ngày Tôi Dọn Bộ Nhớ Cho Bố, Tôi Phát Hiện Ông Có Hai Gia Đình

    “Ba, đứa bé trong điện thoại của ba là ai vậy?”

    Khuôn mặt ba tôi trong khoảnh khắc đó lập tức biến sắc.

    Không phải biến đổi từ từ.

    Mà giống như bị ai đó tát một cái thật mạnh, đổi sắc trong chớp mắt.

    Ông vươn tay định giật lại điện thoại.

    “Đừng lật nữa, đưa cho ba.”

    Tôi lùi về sau một bước.

    Trên màn hình là một cậu bé, mặt mũi bầu bĩnh, mặc một chiếc áo khoác leo núi màu xanh của Arc’teryx.

    Chiếc áo này tôi nhận ra.

    Mùa đông năm ngoái, tôi đi dạo trung tâm thương mại với mẹ.

    Mẹ đứng trước cửa hàng Arc’teryx năm phút liền.

    Bà sờ vào ống tay áo, nói: “Áo này đẹp thật.”

    Sau đó quay người rời đi.

    “Đắt quá.” bà nói.

    Ba tôi giật lại điện thoại, tay ông run run.

    Ông không giải thích đứa bé đó là ai.

    Câu ông nói là—

    “Con vào cái thư mục đó bằng cách nào?”

    Thư mục đó.

    Không phải “bức ảnh đó”.

    Mà là “cái thư mục đó”.

    Tôi liếc nhìn ông.

    Trong thư mục đó không chỉ có một bức ảnh.

  • Đếm ngược đến cái chết của vị hôn phu

    Trong buổi lễ cưới, khi đến phần trao nhẫn, bỗng nhiên có một cô gái trẻ bụng bầu vượt mặt xuất hiện.

    Cô ta trừng mắt nhìn tôi, giọng đầy thách thức:

     “Người anh ấy yêu thật sự là tôi, cô không xứng làm vợ anh ấy.”

    Tôi cười toe toét, nhét thẳng bó hoa cưới vào tay cô ta:

     “Thật á? Vậy mời cô lên thay tôi.”

    Nói xong, tôi dõng dạc tuyên bố hủy hôn.

     Cô dâu đổi người – ngay tại chỗ.

    Cô ta không biết… Toàn bộ chuyện này chính là cái bẫy tôi đã dày công đào suốt hai năm trời.

    Việc cô ta xông đến phá đám cưới hôm nay, chỉ là bước đầu tiên tôi đưa bọn họ… xuống địa ngục.

  • Ly Hôn Không Phải Kết Thúc

    Khi chồng tôi chuyển cho tôi năm mươi triệu tiền chia tay, tôi đang ở trong bếp hầm canh cho anh ấy.

    “Giang Uyển, chúng ta ly hôn đi.”

    Tống Cảnh Thâm đứng tựa vào cửa bếp, tay cầm chiếc điện thoại mà anh ta không bao giờ rời, vẻ mặt lạnh lùng như người xa lạ.

    “Đây là khoản bồi thường.”

    Tôi liếc nhìn tin nhắn chuyển khoản trên điện thoại, năm mươi triệu, ghi chú: phí chia tay.

    Kiếp trước, tôi sẽ khóc, sẽ quỳ xuống cầu xin anh ta, sẽ hỏi có phải tôi đã làm gì sai không.

    Nhưng kiếp này thì không.

  • Bí Mật Sau Bức Tường

    Ngày thứ ba sau khi bản án tử hình của con gái được tuyên, tôi xông thẳng vào nhà “nạn nhân”.

    Cô gái tỏ vẻ yếu đuối đáng thương ấy – Trần Diễm, cùng cha mẹ của cô ta, bị tôi trói chặt bằng dây nilon, ghì vào ghế ngay bàn ăn.

    Tôi bày bát đũa cho từng người, đặt nồi lẩu cay đang sôi ùng ục ở giữa bàn, mỉm cười:

    “Ăn đi. Không ăn no thì lấy đâu ra sức… lên đường?”

    Cha của Trần Diễm đỏ bừng mặt, gằn giọng:

    “Đồ điên! Con gái bà giết người, chứng cứ rành rành, bà còn mặt mũi đến đây quấy rối à?”

    Tôi chẳng buồn đáp, chỉ khẽ xoay xoay chiếc điều khiển kích nổ trong tay, ngón tay lướt nhẹ trên cái nút lạnh ngắt:

    “Còn hai mươi chín phút nữa. Trần Diễm, nếu cô không nói ra sự thật… thì tất cả chúng ta sẽ nát xác tại đây.”

    Tôi biết, sự thật đang nằm ngay trên bàn ăn này.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *