Khi Tiền Không Phải Là Tất Cả

Khi Tiền Không Phải Là Tất Cả

Ngày thứ hai sau khi bị sảy thai ngoài ý muốn, chồng tôi như thường lệ dùng tiền để bù đắp.

“Muốn trang sức, cổ phần, hay miếng đất phía Đông thành phố?”

Tôi lắc đầu, đưa tập tài liệu đầu giường cho anh ta.

Phó Dực chẳng thèm liếc mắt, ký tên hệt như đã ký hàng ngàn tờ séc trước đó.

Ngẩng đầu liếc thấy gương mặt bình thản của tôi, anh ta bật cười khẽ một tiếng:

“Còn tưởng em sẽ bảo anh ở lại với em cơ đấy.”

“Không ngờ ngần ấy năm rồi, em vẫn tầm thường như thế, trong mắt chỉ có tiền.”

Tay tôi đang rút lại bản hợp đồng khựng lại trong chốc lát.

Ngay sau đó, giọng non nớt của con trai vang lên.

“Ba, giờ ba mới phát hiện à?”

“Hồi mẹ sinh con, ba cũng dùng tiền. Giờ ngay cả khi em trai hay em gái mất rồi, ba vẫn dùng tiền.”

“Vẫn là dì Linh tốt hơn, dì nói tình yêu không thể dùng tiền để mua.”

Phải rồi, tình yêu không thể dùng tiền mua được.

Nên lần này không phải là hợp đồng.

Mà là đơn ly hôn.

Đầu ngón tay chạm vào tờ giấy vừa được ký tên xong, lạnh lẽo như băng.

“Đây là lần cuối cùng.”

Tôi nhìn con trai – Phó Thì An, nhẹ giọng nói.

Phó Thì An, năm tuổi, ngẩng gương mặt nhỏ nhắn, môi mím chặt.

“Lần trước con bệnh, mẹ chăm con, ba mua cho mẹ cái túi, mẹ cũng nói câu đó.”

Nó dừng một chút, bắt chước giọng điệu quen thuộc mà tôi vừa ghét lại vừa đau lòng:

“Dì Linh nói đúng, mẹ là loại người ‘giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời’!”

Ngực tôi như bị kim châm từng mũi, không dữ dội, nhưng âm ỉ và kéo dài.

Trước khi Phó Dực đẩy cửa bước vào, tôi đã quyết tâm rời đi.

Nhưng tôi không nỡ xa đứa trẻ do chính mình sinh ra.

Dù biết nó không còn yêu quý tôi như trước.

Tôi vẫn cố chịu đựng cả nỗi đau thể xác lẫn tinh thần, thì thầm dặn dò lần cuối:

“An An, sau này trời lạnh nhớ mặc thêm áo.”

“Con dị ứng với xoài, tuyệt đối đừng lén ăn nữa.”

“Khi qua đường nhớ nhìn xe cẩn thận…”

Nó bực bội hất tay tôi ra, đôi mày nhỏ nhăn lại.

“Phiền quá! Mấy chuyện đó đã có bảo mẫu với ba lo rồi!”

Thấy tôi không đáp, Phó Thì An càng được đà, chống nạnh nói lớn:

“Mẹ phải hứa!”

“Hôm nay là lần cuối cùng mẹ quấn lấy ba, sau này cũng không được lấy thân phận mẹ để quản con!”

Tôi nhìn nó, khẽ nở một nụ cười nhạt nhòa, yếu ớt.

“Tất nhiên. Sau này, con muốn làm gì cũng được.”

“Mẹ sẽ không quản con nữa, cũng sẽ không bám lấy ba con.”

Trong phòng bệnh chợt trở nên yên ắng.

Người vẫn đứng im lặng nơi cửa – Phó Dực, cuối cùng cũng lên tiếng.

“Lại nổi giận vì chuyện gì nữa đây?”

Anh ta nhíu mày nhìn tôi, trong giọng nói vẫn là sự thiếu kiên nhẫn quen thuộc xen lẫn một tia dò xét khó nhận ra.

“Nói chuyện phải giữ chừng mực, nhất là trước mặt con.”

Anh ta lúc nào cũng vậy.

Bất kỳ phản ứng nào vượt khỏi kỳ vọng của anh, không còn ngoan ngoãn phục tùng, đều bị anh dễ dàng quy kết là “vô lý” và “không hiểu chuyện”.

“Tôi không nổi giận.”

Tôi ngẩng đầu, đối diện ánh mắt dò xét của anh, bình tĩnh như mặt nước lặng.

“Tôi chỉ đang giúp con thực hiện nguyện vọng thôi.”

Lông mày Phó Dực cau chặt hơn.

Anh không hiểu được sự bình thản lúc này của tôi, cảm giác mọi thứ vượt ngoài kiểm soát khiến anh Sự khó chịu theo bản năng – bản năng kháng cự.

“Hay quá!” – tiếng reo vui của Phó Thì An phá tan không khí ngột ngạt.

Nó ôm chầm lấy chân Phó Dực.

“Ba ơi! Vậy hôm nay ba có thể dẫn con và dì Linh đi thi thể thao cha mẹ con rồi nhé!”

Tôi hơi sững lại.

Phó Dực xưa nay rất rạch ròi giới hạn.

Trước giờ, anh có thể để Lâm Vi đưa Thì An đi công viên, đi xem phim.

Nhưng với những hoạt động như hội thao cha mẹ – nơi đòi hỏi rõ ràng vai trò “cha mẹ” – thì anh chưa từng vượt ranh giới.

Đó là sự thể diện tối thiểu mà anh dành cho cuộc hôn nhân này, dành cho thân phận “Phu nhân nhà họ Phó” của tôi.

Vậy mà giờ đây, anh cúi đầu nhìn khuôn mặt mong đợi của con trai, rồi ngước lên bắt gặp biểu cảm bình lặng của tôi.

Chút chần chừ ấy nhanh chóng bị anh gạt bỏ.

“Em vừa mới sảy thai, cần nghỉ ngơi.”

“Lần này để anh dẫn Lâm Vi đi, anh không muốn làm con thất vọng.”

Ngừng một lúc, anh bổ sung:

“Muốn mua gì thì nói với trợ lý.”

Đây là sự an ủi hiếm hoi của anh.

Cũng là — một kiểu ban phát, dành cho một công cụ được đổi lấy bằng tiền, chẳng phải sao?

Nếu không có cuộc giao dịch tại bệnh viện bảy năm trước…

Similar Posts

  • Phu Quân Này Không Phế

    VĂN ÁN

    Đêm đầu về làm dâu Tống gia, ta đã đánh Tống Tự một trận.

    Nguyên cớ là hắn mắng ta ăn khỏe như heo.

    Hừ, nếu không vì được ăn no bụng, ai thèm gả cho kẻ tàn phế như hắn?

    Tống Tự rưng rưng nước mắt, nói rằng: “Ta nói cho nàng biết, ta không phải kẻ tàn phế, chỉ là đôi chân bị gãy mà thôi.”

    “Đợi ta khỏi hẳn, thanh lâu kỹ viện vẫn cứ tiêu dao như thường.”

    Đọc full tại page bơ không cần đường dể ủng hộ tác giả

    Hắn nói quá nhiều, ta lại cho hắn một trận nữa.

    Ai chẳng biết hắn vì thay mặt hoa khôi Xuân Phong lâu tranh cãi mà lăn từ trên lầu xuống.

    Không ngã thành kẻ ngốc đã là phúc lớn, chỉ gãy có hai chân, còn dám lôi ra khoe, thật không biết xấu hổ!

  • Mẹ Giả Bệnh, Tôi Từ Bỏ Tương Lai

    Sau khi tôi đậu vào trường 985, mẹ tôi lại bị chẩn đoán mắc ung thư.

    “Mẹ cần 200 nghìn để chữa trị, Yến Tử à. Thôi để mẹ chết đi, mẹ không thể làm lỡ dở tiền đồ của con.”

    Kiếp trước, nhìn dáng vẻ đau khổ của mẹ, tôi khóc xé nát giấy báo nhập học, đi làm công nhân ở xưởng.

    Tôi vất vả làm việc quần quật suốt năm năm, cuối cùng lại phát hiện ra — mẹ tôi vốn không hề mắc bệnh.

    Ngược lại, cậu em trai mười tám tuổi của tôi vừa mua xong nhà cưới.

    “Mẹ, sao mẹ lại lừa con?”

    Mẹ tôi lại bày ra vẻ mặt không kiên nhẫn: “Nếu mẹ không nghĩ ra cách này, con có ngoan ngoãn đi kiếm tiền mua nhà cho em con không?”

    “Nhưng mà con bị ung thư thật đấy, mẹ ơi, con muốn sống tiếp.”

    Tôi hoàn toàn sụp đổ.

    Nhưng mẹ tôi lập tức đuổi tôi ra khỏi nhà: “Con lớn rồi, mẹ không nuôi con cả đời được đâu.”

    Trong tuyệt vọng, tôi chết cô độc trong bệnh viện.

    Họ còn đem xác tôi về nhà, gả tôi đi âm hôn, kiếm thêm tám vạn tệ.

    Lần nữa mở mắt, mẹ tôi lại đang khóc lóc bảo rằng mình bị ung thư.

  • Cuộc Gọi Từ Tư Ơng Lai

    Ngày hôm đó tôi trúng thưởng một chiếc xe BMW.

    Bất ngờ, tôi nhận được một cuộc gọi từ chính mình mười năm sau:

    “Chút nữa anh trai sẽ gọi mượn xe,em tuyệt đối đừng cho! Anh ta muốn mang xe đi trả nợ cờ bạc!”

    Tôi không hề nghi ngờ.

    Khi anh trai mở miệng hỏi mượn xe, tôi lập tức từ chối.

    Tối hôm ấy, anh trai chỉ có thể lái chiếc xe cũ về thăm bố mẹ, nhưng trên đường lại mất lái, trở thành người thực vật.

    Tôi tự trách đến mức ngất xỉu, phải nhờ có bố mẹ ngày đêm chăm sóc mới gắng gượng lại được.

    Nhưng tương lai của tôi lại cười lạnh qua điện thoại:

    “Tất cả chỉ là để đưa em lên bàn mổ, móc tim ra thay cho anh trai thôi!”

    Quả thật, tôi đã lục được trong túi họ báo cáo hiến tạng.

    Trong cơn phẫn nộ, tôi đuổi bố mẹ ra khỏi nhà, còn chặn liên lạc với họ.

    Đến khi nhận tin anh trai chết vì thiếu máu, tôi mới biết họ chỉ muốn lấy máu của tôi.

    Tôi định đến thú nhận và xin lỗi, nhưng điện thoại lại vang lên:

    “Bố mẹ vì cái chết của anh trai mà hận em đến tận xương tủy. Nếu bây giờ em đến, họ sẽ kéo em cùng chết!”

    Tôi đành gác lại việc xin lỗi, nghĩ chờ họ bình tĩnh rồi sẽ nói sau.

    Nhưng kết quả, kẻ trộm đột nhập vào nhà, giết chết bố mẹ tôi!

    Tôi vội vã muốn về nhìn họ lần cuối, lại bị xe tải tông chết giữa đường.

    Đến lúc lìa đời, tôi vẫn không hiểu, tại sao chính mình mười năm sau lại cố tình hại chết tôi?

    Khi mở mắt, tôi quay về ngày trúng thưởng chiếc xe BMW…

  • Bạn Thân Muốn Trèo Cao

    Sinh nhật của ” bạn đã từng thân” Lạnh Huân cũng là ngày giỗ của mẹ tôi.

    Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Lạnh Huân cùng Lục Hàn Xuyên chọn bánh sinh nhật, tôi đã biết—

    Người phụ nữ từng cướp bố tôi sẽ lại cướp luôn chồng tôi.

    Nhưng lần này, tôi sẽ không để cô ta toại nguyện.

    Để không đi vào vết xe đổ của mẹ—bị ép đến mức phải nhảy lầu—tôi đã phá tan bữa tiệc sinh nhật của Lạnh Huân, rồi lấy ra tờ đơn ly hôn đã chuẩn bị sẵn từ trước, dọn khỏi nhà trong đêm.

    Từ lúc xảy ra chuyện đến giờ mới chưa đầy bảy tiếng.

    Trong bảy tiếng ấy,

    Tôi mất một tiếng để thu dọn đồ đạc, một tiếng để ra ga tàu cao tốc.

    Ba tiếng để về đến nhà bà ngoại.

    Và hai tiếng cuối cùng thuyết phục bà cho tôi ở lại.

    Lục Hàn Xuyên, tôi không cần nữa.

  • Một Chén Đổi Cả Vận Mệnh

    VĂN ÁN

    Thế tử gia Hầu phủ bày tỏ tình cảm với đệ nhất tài nữ kinh thành nhưng bị từ chối.

    Hắn mượn rượu tiêu sầu, nhất quyết đòi ta – một kẻ kỹ nữ chỉ bán nghệ không bán thân – cùng hắn đối ẩm giải buồn.

    Ta toan tìm cớ thoái lui, thì miếng ngọc bội gia truyền trước ngực bỗng nhiên vang lên thanh âm trẻ thơ:

    “Mẫu thân, chớ làm điều dại dột, đây chính là cơ hội tốt nhất để người thoát ly khổ hải.”

    Trong ngọc bội, tiểu đồng xưng là nhi tử của ta tám năm sau, thanh âm còn non nớt:

    “Chỉ cần người cùng thế tử cạn một chén, lập tức sẽ được ban thưởng trăm lượng hoàng kim.”

    “Còn nếu người làm ra vẻ thanh cao khiến hắn mất mặt, tám năm sau mẹ con ta chỉ có thể trú tạm nơi hoang dã, ngủ nhờ am quán đổ nát mà thôi!”

    Ta ngẩn ngơ trong chốc lát.

    Chỉ một chén rượu mà có thể đổi lấy phú quý sao? Sao không nói sớm hơn!

  • Ta Ép Cưới Nhầm Người

    VĂN ÁN

    Ta là một kẻ cuồng tỷ tỷ.

    Để được ngày ngày ở bên tỷ tỷ.

    Vừa nghe tin tỷ tỷ sắp đính thân với Đại công tử nhà họ Thẩm,

    thì ngay sau đó ta đã nghĩ trăm phương nghìn kế, quấn lấy Nhị công tử nhà họ Thẩm.

    Không tiếc lấy danh tiết ra ép buộc, chỉ mong chàng chịu cưới ta.

    Quấn quýt dai dẳng suốt ba tháng, cuối cùng mới khó khăn lắm thuyết phục được chàng.

    Ta hớn hở chờ đến ngày huynh đệ nhà họ Thẩm cùng tới cầu thân.

    Nào ngờ nhìn cái tên xa lạ trên thiệp bái, ta sững người —

    Nhầm rồi.

    Tỷ tỷ đính ước với họ Thịnh, không phải họ Thẩm.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *