Kiếp Này Không Đợi Được Kiếp Sau

Kiếp Này Không Đợi Được Kiếp Sau

Năm cập kê, ta dùng toàn bộ gia sản để mua một viên quan nô có đầu óc cực kỳ thông minh làm phu quân.

Người khác đều cười ta vì tham sắc đẹp của chàng, nhưng thật ra là vì ta ngu dốt, nên nghĩ đến con cái sau này, muốn tìm một người cha thông minh cho chúng.

Phu quân cái gì cũng tốt, đọc sách giỏi, làm việc siêng, ngay cả khi đóng cửa phòng cũng có thể khiến ta vui vẻ.

Chỉ tiếc là chàng không biết cười.

Cho đến năm thứ ba, trong trấn có một nữ học sĩ tên là Lưu Uyển Nhi đến.

Lần đầu tiên ta thấy phu quân cười — là cười với nàng ấy.

Lưu Uyển Nhi nói với ta: “Người chàng thích là ta. Nếu ngươi thông minh, sớm nên buông tay rồi.”

Tiếc là ta không thông minh, ta không muốn buông tay.

“Chàng là người sẽ cùng ta đi qua cầu Tam Sinh, sao có thể chia xa được?”

Bên cạnh trấn ta có một cây cầu gọi là Tam Sinh Kiều.

Người ta đồn rằng, đêm Thượng Nguyên, hai người cùng nhau nắm tay đi qua cầu, kiếp sau sẽ vẫn còn bên nhau.

Lưu Uyển Nhi cười nhạt: “Chỉ có kẻ ngu mới tin vào điều đó.”

Nàng đề nghị: “Chúng ta cá cược đi, nếu chàng cùng ta bước qua cầu, ngươi hãy thả chàng ra, được không?”

Ta không chút do dự gật đầu.

Phu quân là người tốt, chàng đã hứa sẽ cùng ta đến kiếp sau, sao có thể thất hứa?

Thế nhưng, đêm Thượng Nguyên, trước cầu Tam Sinh, phu quân lại nói muốn cùng nàng ấy đi qua cầu.

Ta mắt đỏ hoe hỏi chàng: “Chẳng phải chàng đã hứa với thiếp rồi sao?”

Chàng khẽ cau mày: “Đừng làm loạn nữa, Uyển Nhi bị thương chân, đi lại không tiện. Chờ sang năm nhé.”

Chàng bế nàng ấy bước qua cầu.

Còn ta, ngơ ngác đứng ở đầu bên kia nhìn họ.

Chàng quay đầu lại, thấy ta vẫn chưa bước sang, bèn gọi: “Vân Nhi, qua đây nào. Ta chờ nàng ở bên này.”

Ta lắc đầu.

“Thôi vậy, Tạ Trường Ý, chàng đừng chờ ta nữa.”

Ta thua rồi.

Ta cũng không cần chàng nữa.

1

Dòng người chen chúc tấp nập.

Tạ Trường Ý không nghe rõ lời ta, có vẻ bắt đầu sốt ruột: “Vân Nhi, mau qua đây!”

Ta vẫn không nhúc nhích.

Chàng sống ở trấn Mai Lâm này ba năm, chẳng lẽ không biết kiêng kỵ nơi đây?

Đêm Thượng Nguyên, nếu một người một mình bước qua cầu Tam Sinh, thì kiếp sau sẽ cô độc cả đời.

Chàng và ta chung chăn gối suốt ba năm, lẽ nào không biết ta sợ nhất là cô đơn?

Ta không biết mình là ai, cũng chẳng hiểu vì sao lại bị đưa đến cái trấn chuyên giam tội nô này.

Ta từng giặt không biết bao nhiêu quần áo cho người ta, cọ không biết bao nhiêu bát đũa, mất đúng hai năm mới gom đủ một trăm đồng tiền đồng.

Năm đó, dân trong trấn đều khuyên ta đừng chọn Tạ Trường Ý, bảo chàng quá đẹp trai, giữ không nổi đâu.

Nhưng ban ngày nhìn chàng nhẩm sổ sách còn nhanh hơn cả bàn tính của chưởng quầy, ta động lòng.

Tối đến lại thấy chàng bị đánh đến thoi thóp, nằm cô độc bên chuồng ngựa, trông thật đáng thương, thế là ta mua chàng về.

Ba năm trôi qua, ngoài việc có phần lạnh nhạt, chàng chưa từng tỏ vẻ ghét bỏ ta.

Ta vẫn luôn nghĩ tính chàng vốn lạnh nhạt như vậy.

Cho đến khi Lưu Uyển Nhi xuất hiện, mọi thứ bắt đầu thay đổi.

“Nàng ta chính là con ngốc đó à?” Nàng ta chỉ vào ta, hỏi Tạ Trường Ý.

Lúc ấy chàng đang đọc sách, không ngẩng đầu lên, giọng nhàn nhạt: “Uyển Nhi, nàng ấy có tên có họ, gọi là Đỗ Vân Nhi.”

Ta cứ ngỡ chàng đang bênh vực mình, liền đắc ý nhướng mày nhìn Lưu Uyển Nhi.

Nàng ta mỉm cười nhàn nhạt: “Trường Ý ca của ta không chịu nghe lời thô tục, chứ không phải vì thích ngươi.

Ngươi thử nghĩ xem, chàng đã từng cười với ngươi chưa? Chàng chỉ cười với ta thôi.

Sao ngươi vẫn không hiểu?

À phải, ngươi là đồ ngốc mà, làm sao hiểu được.”

Ai nói ta ngốc là không hiểu?

Lần đầu tiên ta thấy phu quân cười, chính là khi đối diện với nàng ta.

Tay ta run lên, làm đổ bát dấm chua.

Chàng nắm tay ta, hỏi ta sao lại bất cẩn như vậy, lỡ bị thương thì sao.

Ta không dám nói lòng mình đang đau, chỉ cười gượng: “Vì thấy phu quân cười thật đẹp.”

Chàng nói: “Vậy sau này ta sẽ cười nhiều hơn cho Vân Nhi xem.”

Nhưng sau đó ta phát hiện chàng đã lừa ta — chàng chỉ cười khi ở bên Lưu Uyển Nhi.

Ta hoảng loạn, vội đi hỏi bà Vương hàng xóm.

Bà bảo, giữ chân đàn ông tốt nhất là có một đứa con.

Thế là ta nói với Tạ Trường Ý rằng ta muốn có con.

Chàng lại bảo: “Chưa đến lúc.”

Ta nghĩ mãi không ra, có con thì cần lúc nào chứ?

Lý đại ca bán thịt có ba đứa, lang trung bán thuốc cũng có hai, muội muội Xuân Hoa còn nhỏ hơn ta hai tháng, cũng đã làm mẹ rồi.

Trừ khi chàng không thích ta, thì ta không thể nghĩ ra lý do nào khác.

Similar Posts

  • Sau Khi Trùng Sinh, Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Con Dâu

    Sau khi trùng sinh, tôi có thể nghe thấy những lời độc ác trong lòng con dâu.

    Con dâu đang mang thai nói muốn uống canh xương. Tôi bưng lên bàn, nhưng cô ta lại mím môi, nhíu mày.

    【Mẹ nấu lâu như vậy, không uống thì mất mặt quá… Nhưng bà ấy lén bỏ thuốc chuyển thai, nếu con có vấn đề thì tôi cũng không muốn sống nữa!】

    Con trai tôi nghe thấy thế, thật sự tin tôi bỏ thuốc vào canh, lập tức đuổi tôi về quê.

    Từ đó không cho tôi bước chân vào nhà tụi nó một bước.

    Đợi đến khi cháu gái chào đời, tôi cầm số tiền tích cóp bao lâu lên thăm con dâu, vừa mới đưa phong bao lì xì ra thì lại nghe cô ta lẩm bẩm trong lòng:

    【Bà mẹ chồng giả vờ sống khổ hạnh cái gì chứ? Nghe nói bà ta mờ ám với mấy ông già giàu có, còn mắc bệnh dơ dáy nữa, tiền này tôi không dám nhận đâu, lỡ bị lây thì sao.】

    Mặt chồng tôi tái mét, vừa về tới nhà là đòi ly hôn, nói mất mặt quá.

    Tôi đã sáu mươi tuổi, chỉ có thể một ngày làm ba việc lặt vặt, đến tháng Chạp thì trượt ngã trong tuyết, không thể đứng dậy nổi.

  • Chứng Sạch Sẽ Của Anh, Chỉ Không Dành Cho Tôi

    Chồng tôi mắc chứng sạch sẽ đến mức cực đoan.

    Đũa của anh ta tuyệt đối không bao giờ chạm vào món người khác đã ăn.

    Lần thứ nhất, cá vược. Lần thứ hai, tôm nõn. Lần thứ ba, sườn.

    Tôi dừng đũa lại, bắt đầu đếm.

    Lần thứ tư, trứng hấp. Lần thứ năm, thịt bò cắt hạt lựu. Lần thứ sáu, bông cải xanh.

    Lần thứ bảy, anh ta gắp một con tôm sú, bỏ vào bát của Phương Dao, tiện tay còn bóc vỏ giúp cô ta.

    Ngón tay anh ta dính đầy nước tôm.

    Anh ta không đi rửa tay. Anh ta không nhíu mày. Thậm chí còn không lau.

    Người đàn ông này, ngay cả quả táo tôi đưa cho anh ta cũng phải dùng miếng bông tẩm cồn lau hai lần mới chịu ăn.

    Tay tôi dính dầu ớt, vươn qua định với lấy hộp khăn giấy.

    Hàn Tuấn liếc nhìn tôi một cái, rút một tờ khăn giấy đưa sang.

    Một tờ.

    Tôi cầm tờ giấy ấy, lau sạch đầu ngón tay, lại lau khóe miệng, rồi gấp nó lại ngay ngắn, đặt lên bàn.

    “Ly.”

  • Chuyên Gia Chia Tay

    Nghề nghiệp của tôi rất đặc biệt, chuyên giúp người ta chia tay.

    Không phải kiểu đánh nhau ở tòa hay thương lượng bằng hợp đồng, đó vốn là việc của luật sư.

    Người ta thường nói tình yêu vô giá, nhưng những đôi nam nữ vừa mới thì thầm “anh yêu em, em yêu anh” đó, chỉ một giây sau đã có thể gửi cho tôi một đơn hàng trị giá không hề nhỏ.

    Ví dụ như bây giờ, tôi vừa nhận được tin nhắn của chồng mình – Cố Yến Minh, hỏi tôi kỷ niệm ngày cưới muốn đi Paris hay Singapore.

    Ngay giây kế tiếp, một cô gái dáng vẻ thanh tú bước vào văn phòng của tôi.

    Cô bé rụt rè, như thể phải lấy hết can đảm mới dám mở miệng:

    “Em muốn thay bạn trai đặt một đơn hàng. Anh ấy quyết định sẽ ly hôn với vợ cả rồi.”

    Tôi cầm tài liệu lên xem, bất giác khựng lại khi thấy cái tên Cố Yến Minh.

    Đối diện, cô gái vẫn cúi đầu, tiếp tục nói:

    “Bạn trai em bảo vợ anh ấy là người tốt, nên không muốn làm cô ấy bị tổn thương.”

    Tôi mỉm cười, mắt lại dừng trên bức ảnh trong hồ sơ – gương mặt vừa quen thuộc, vừa lạ lẫm của Cố Yến Minh.

    Trong lòng chợt dâng lên một nỗi chua xót.

    Ba năm làm chuyên gia chia tay, cuối cùng tôi lại nhận chính đơn hàng liên quan đến mình.

  • Vị Hôn Phu Cũ Mất Trí, Ta Lấy Đại Ca Của Chàng

    Vị hôn phu cũ của ta nay đã mất trí nhớ.

    Tiểu hầu gia phong lưu nhất kinh thành bị ngã ngựa.

    Chàng nhớ lại chuyện một năm trước, lúc chạy đến trước mặt ta, ta đang ngồi trên ghế dựa, tay đặt lên bụng hơi nhô ra.

    Chàng nắm chặt tay ta: “Ta chỉ đưa cây trâm ngọc phỉ thúy cho biểu muội, nàng cớ sao lại giận dỗi?”

    Ta ngơ ngác nhìn chàng: “Tiểu hầu gia, chúng ta đã giải trừ hôn ước rồi.”

    “Hơn nữa… ta đã thành thân rồi.”

    “Gả cho đại ca của chàng…”

  • Não Yêu Đương

    Tôi và Lục Trạch Minh là cặp “não yêu đương” nổi tiếng trong giới giải trí.

    Anh vì bạch nguyệt quang mà rút lui khỏi màn ảnh, còn tôi vì chu sa chí mà si mê cuồng dại.

    Một người vung tài nguyên để lấy lòng, một người viết nhạc cầu yêu.

    Rồng ẩn – phượng giấu, cùng nhau viết nên huyền thoại bị phụ bạc.

    Cho đến khi tôi và anh ta vô tình lên giường, lại còn âm thầm liên hôn.

    Sau đó hai đứa cùng lên show thực tế, bạch nguyệt quang và chu sa chí cũng tề tựu đầy đủ.

    Hoàn thành nhiệm vụ xong, tôi với anh ta vẫn giả vờ không thân thiết, nhưng theo phản xạ lại hôn nhau ngay trước ống kính.

    Tối hôm đó, toàn mạng gửi lời chúc mừng, fanclub thì gõ trống nổi chiêng như có hội.

    #Hai người yêu nhau là phúc của nhân dân# leo thẳng lên top tìm kiếm.

  • Ánh Trăng Đen Không Theo Kịch Bản

    Tôi xuyên không thành “ánh trăng đen” độc ác trong một cuốn tiểu thuyết tổng tài.

    Theo đúng kịch bản: Khi sự nghiệp của nam chính đang ở đỉnh cao, tôi sẽ tự nguyện leo lên giường anh ta, lừa xe lừa nhà. Đến khi anh bị h ã m hại đến mức phá sản, tôi sẽ lập tức cuốn gói biến mất, nhường lại sân khấu cho nữ chính xuất hiện cứu rỗi đời anh.

    Nhưng ngặt nỗi…

    Hệ thống bị lỗi bug, sắp xếp sai thời điểm tôi xuất hiện.

    Lúc tôi và nam chính gặp nhau lần đầu, công ty của anh ta đã phá sản, đóng cửa từ đời nào rồi.

    Cả người anh ta giờ chỉ còn đúng 600 tệ, đang ôm cái hộp giấy đứng thẫn thờ trên sân thượng tòa nhà.

    Ấy vậy mà, chỉ thị của hệ thống dành cho tôi vẫn không hề thay đổi:

    “Nhanh lên!”

    “Đi quyến rũ anh ta ngay!”

    “Trong vòng một tuần phải vòi được túi Hermes, một tháng phải có Maserati, ba tháng phải lừa được căn biệt thự lớn!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *