Kết Đan Trong Kiếp Nạn

Kết Đan Trong Kiếp Nạn

Ngay khi ta đang vào thời khắc then chốt để kết đan, đạo lữ từng hứa sẽ hộ pháp cho ta lại

đột nhiên quay lưng rời đi, chỉ bởi Khắc Diệu Nghi bất ngờ xông vào tĩnh thất, ngã quỵ trước mặt hắn mà cầu cứu.

Lâu Thần Vũ hoảng hốt toan đứng dậy, ta khẩn cầu hắn: “Thần Vũ, chàng từng hứa sẽ ở

bên ta cho đến khi kết đan hoàn tất,” thế nhưng đáp lại ta chỉ là một câu lạnh nhạt: “Ta đã

bày trận kỳ quanh đây, sẽ không có gì tổn hại được nàng, hiện giờ Diệu Nghi cần ta hơn.”

Nói đoạn, Lâu Thần Vũ mở đại môn, ôm lấy Khắc Diệu Nghi, không buồn ngoảnh đầu lại,

cũng chẳng hề nhận ra rằng trận cấm hộ thể vốn bảo vệ ta đã bị hắn gỡ bỏ.

Chớp mắt, thiên kiếp giáng xuống, lôi điện vây lấy toàn thân ta.

1

Bốn mươi chín đạo thiên lôi tàn nhẫn đánh xuống, ta đã không còn dư sức nghĩ suy, chỉ có thể liều mạng chống đỡ.

Năm xưa, vì cứu Lâu Thần Vũ mà kim đan của ta vỡ nát, vốn dĩ đời này không thể kết đan lần nữa, nhưng ta lại trái đạo nghịch thiên, dùng cấm thuật tái luyện kim đan.

Đó là điều đại kỵ với thiên đạo, bởi vậy người thường kết đan chỉ cần độ chín đạo lôi kiếp, còn ta lại phải hứng trọn bốn mươi chín đạo.

Vì muốn bảo toàn tính mạng trong thiên kiếp, ta đã đem hết thảy tài sản để bố trí trận pháp hộ thể, lại còn hạ mình cầu xin Lâu Thần Vũ hộ pháp cho ta.

Buồn cười thay, rõ là đạo lữ của ta, vậy mà muốn hắn hộ ta một phen, ta cũng phải van xin

khẩn cầu, còn Khắc Diệu Nghi chỉ vì một cơn ác mộng cũng đủ khiến hắn động tâm, không chút do dự mà bỏ mặc ta.

Lôi kiếp rơi xuống, thân thể ta bị thiên lôi thiêu đốt, mùi da thịt cháy khét lan tỏa; khí hải và kinh mạch bị đánh nát tan tành.

Thiên đạo vô tình, đạo đạo lôi điện như đang chế giễu ta dám nghịch thiên mộng tưởng, lại như đang cười nhạo thứ tình si mà ta ngu ngốc dâng trao.

Ý thức ngày một mơ hồ, ta biết mình sắp không chịu nổi nữa rồi; huyết lệ tuôn rơi từ khóe mắt, ta hối hận rồi.

Thứ tình ái mà ta theo đuổi, hóa ra vô dụng đến thế, chi bằng dùng nó đổi lấy một đời tu hành thanh thản vô ngại.

Lâu Thần Vũ, ta hối hận vì đã yêu chàng.

2

Ta không chết dưới thiên kiếp, chẳng rõ vì sao đạo lôi cuối cùng vốn nên là tàn khốc nhất lại tiêu tan vô tung, song cũng không hề có linh vũ tái sinh như phần thưởng từ thiên đạo.

Chỉ thấy một viên kim đan ảm đạm nằm yên trong khí hải, mà ta thì cảm giác bản thân như đã đánh mất điều gì đó.

Khắp thân thể ta rạn nứt vì thiên lôi bổ xuống, máu từ các khe nứt không ngừng rỉ ra, khiến hình dung ta trở nên thảm hại đến mức chẳng ai dám nhìn thẳng.

Trên đường về, đồng môn gặp ta đều tránh xa chẳng dám tiến lại gần.

Trong y lư chỉ còn một tiểu đồng đang loay hoay giã thuốc, thấy ta thì giật mình thất sắc, lắp bắp nói: “Chư y cùng đại sư huynh đều bị Thủ tọa gọi đi cả rồi, nghe nói độc của Diệu Nghi cô nương lại tái phát, hiện thời không ai có thể trị liệu cho sư tỷ.”

Ta ngẩn người trong chốc lát, rồi chợt cười nhạt, nghĩ lại mới thấy, thế mới là chuyện thường tình.

Chỉ cần ta và Lâu Thần Vũ đơn độc ở một chỗ, tất sẽ có kẻ phát độc, Lâu Thần Vũ liền đem toàn bộ y sư trong y lư gọi đi.

Thái Lăng tông chẳng phải đại tông môn, trong tông có được một thiên tài như Lâu Thần Vũ, dĩ nhiên mọi người đều một lòng nghe theo hắn.

Ta gắng gượng nở nụ cười: “Không sao, phiền sư đệ mang giúp ta một ít dược bổ huyết dưỡng thân là được.”

Tiểu đồng vẫn đứng yên bất động, vẻ mặt đầy khó xử: “Những dược bổ huyết điều khí đó đều là để dành cho Diệu Nghi cô nương dùng, hơn nữa sư huynh còn dặn ta…”

Nói đến đây, tiểu đồng mặt mày tái nhợt, ấp úng không dám nói tiếp.

“Nếu là Ô Bình Nhạc tới lấy thuốc, thì đuổi thẳng ra ngoài.”

Một nam tử từ ngoài y lư bước vào, trừng mắt nhìn ta, gằn từng tiếng:

“Kẻ tâm địa rắn rết như ngươi, sao xứng dùng thuốc của ta? Còn không mau cút về viện của ngươi, đừng làm bẩn đất của ta.”

Dược sư Đường Thiên Phương tràn đầy căm phẫn, nhìn ta như nhìn kẻ thù giết cha.

“Ngươi rõ biết thân thể Diệu Nghi yếu nhược, vậy mà năm lần bảy lượt kéo Thủ tọa rời đi, sao lại có kẻ ác độc như ngươi trên đời!”

“Khó trách thiên lôi muốn đánh chết ngươi, chỉ tiếc vẫn để ngươi sống sót.”

Ta mặc kệ ác ý của hắn, điềm đạm nói:

“Ta cũng là đệ tử tông môn, y lư lẽ ra phải trị thương cho ta.”

Đường Thiên Phương cười khẩy, nụ cười đầy châm chọc:

“Đáng tiếc Thủ tọa đã có lệnh, ngươi vì tư tâm mà liên luỵ Diệu Nghi chịu khổ, tự nhiên phải bị trừng phạt.”

“Vì vậy trước khi Diệu Nghi bình phục, không riêng gì y lư, cả Thái Lăng tông cũng chẳng ai ban cho ngươi một viên đan dược.”

Ta vốn tưởng rằng bao nhiêu tâm tình dành cho Lâu Thần Vũ đã theo lôi kiếp mà tan thành mây khói, nhưng ta sai rồi.

Similar Posts

  • Duyên Định Giữa Non Sông

    Trước ngày thành thân, Cố Bắc Thần lặng lẽ sửa hôn thư giữa ta và chàng, âm thầm đổi tên tân lang thành Cố Hoài Nam – tiểu thúc của chính chàng.

    Bằng hữu nghe vậy đều kinh hãi: “Ngươi điê/n rồi sao? Nhỡ làm hỏng đại sự… Lâm Tinh Vãn vì đợi ngươi mà lỡ dở suốt bảy năm, nay đã thành cô nương lớn tuổi rồi!”

    Cố Bắc Thần chỉ cười nhạt, vẻ mặt thản nhiên như không: “Ta từng đánh cược với Nhuyễn Nhuyễn, nếu thua sẽ làm theo một chuyện nàng ấy yêu cầu. Cùng lắm chỉ là sửa một cái tên trong hôn thư, có gì quan trọng. Dù sao hôn sự của Lâm Tinh Vãn cũng bị phá đến mười lần rồi, thêm một lần nữa cũng chẳng ch//ết ai.”

    Tô Nhuyễn Nhuyễn vốn là cô nhi được hắn mang về, hiện làm nha hoàn hầu cận bên người.

    “Chờ nàng phát hiện tên bị đổi, chắc chắn sẽ cuống cuồng đến tìm ta sửa lại.”

    “Nếu thật sự hồ đồ mà động phòng rồi, thì tiểu thúc của ta cũng không thể hành phòng sự. Cuối cùng, Lâm Tinh Vãn vẫn là người của ta. Còn tiện giữ được một điểm yếu của nàng.”

    Giọng hắn mang ý trêu đùa, nhưng lạnh lẽo đến thấu xươ/ng, từng câu như d/ao c/ứa. Đám người xung quanh lập tức bật cười ầm ĩ.

    Mà ta đứng ngoài cửa, nghe trọn không sót một chữ.

    Bát canh giải tửu trong tay bị ta siết chặt hồi lâu, cuối cùng chỉ lặng lẽ xoay người, đổ đi.

    Không lâu sau, mẫu thân vội vã mang hôn thư đến, thần sắc đầy lo lắng: “Vãn nhi, hôn thư… bị sửa rồi, tên người lại thành Cố Hoài Nam…”

    Ta khẽ mỉm cười, giọng nhẹ tênh: “Không sao, cứ theo hôn thư đó mà làm.”

    Lần này, ta không còn tìm đến hắn để sửa lại tên nữa.

    Ngày đến phủ Cố gia bàn chuyện hôn sự, trùng hợp Cố Bắc Thần lại đưa Tô Nhuyễn Nhuyễn xuất môn du ngoạn.

    Ta tiện tay đưa cho hắn một tấm thiệp mời tân hôn. Hắn liếc qua, tùy ý ném sang một bên, cười nhạt: “Thư xin lỗi ta không đọc. Khi nào nàng đem cây trâm Nhuyễn Nhuyễn thích tới, ta sẽ coi như chuyện cũ bỏ qua.”

    Ta không giải thích, chỉ lặng lẽ nhìn theo bóng hắn rời đi.

    Ngày đại hôn.

    Khi tiếng nhạc cưới vừa dứt, ta khoác hỉ phục bước lên kiệu hoa, thì bên ngoài phủ đột nhiên trở nên hỗn loạn.

    Cố Bắc Thần – người xưa nay cao ngạo – lúc này lại cuồng nộ xông vào, áo choàng còn chưa chỉnh tề, gào lên như kẻ mất trí: “Tân lang phải là ta! Rõ ràng người thành thân với nàng phải là ta mới đúng!”

  • Ánh Dương Trong Bóng Đêmchương 16 Ánh Dương Trong Bóng Đêm

    VĂN ÁN

    “Niệm Niệm, chúng ta bàn bạc một chuyện được không?”

    “Sau khi hôn lễ kết thúc, chúng ta có thể… thử hôn nhân mở chứ?”

    Chiếc váy cưới đặt may riêng, đính đầy pha lê vụn, trị giá hàng chục triệu trên người tôi, bỗng trở nên nặng nề vô cùng, đè ép đến mức tôi không thở nổi.

    Hôm nay là ngày cưới của tôi và Giang Xuyên.

    Thế mà anh lại ở trong tân phòng, nắm tay tôi, nói ra câu nực cười nhất mà tôi từng nghe trong đời.

    Tôi nhìn chằm chằm anh, muốn từ gương mặt anh tuấn không chê vào đâu được kia tìm thấy một chút dấu vết của trò đùa.

    Không có.

    Anh rất nghiêm túc, nghiêm túc đến mức còn mang theo một tia khẩn cầu.

    “Anh biết điều này rất khó chấp nhận, nhưng Vãn Vãn… cô ấy không thể rời xa anh. Từ nhỏ sức khỏe cô ấy đã yếu, lại nhút nhát, anh không thể bỏ mặc cô ấy một mình.”

    Đọc full tại page góc nhỏ của tuệ lâm

    Vãn Vãn, Lâm Vãn Vãn.

    Người em gái nuôi được cha mẹ Giang Xuyên nhận về.

  • Mùa Xuân Của Ôn Yên

    Trong buổi họp lớp.

    Hoa khôi lớp lôi ra bức ảnh tôi bụng bầu đi vào bệnh viện năm năm trước và hỏi tôi.

    “Buổi họp lớp hôm nay, sao không dẫn chồng con đến chơi vậy?”

    Cô ta thân mật khoác tay Cố Thời An.

    “Thời An, cậu còn chưa biết đúng không, Ôn Yên chia tay cậu chưa tới một năm đã bụng to đi sinh con rồi.”

    “Cũng chẳng biết bố đứa trẻ là ai nữa…”

    “Nôn nóng làm mẹ như vậy, cũng là người đầu tiên trong lớp mình đấy.”

    Tôi lạnh lùng đáp lại: “Tôi không có con, cũng chưa kết hôn.”

    Hoa khôi giả vờ kinh ngạc, đưa tay che miệng.

    “Á? Vậy bụng to đi viện là vì…”

    “Thai chết lưu lúc 9 tháng, tôi đi phá.”

    Tôi vừa dứt lời.

    Cố Thời An, người trước giờ luôn lạnh lùng, tự giữ mình, bỗng nhiên mất khống chế.

    Chiếc ly trong tay anh ta bị bóp vỡ tan.

  • Người Chồng Nơi Hải Đảo

    Tháng 10 năm 1977, điểm xuống nông thôn của thanh niên trí thức tại thôn Thắng Lợi.

    Lưu Thi Ý toàn thân ướt sũng, chật vật gõ cửa nhà trưởng thôn:

    “Bác Mã, trước kia bác nói con trai cả của bác từng làm lính ở hải đảo muốn cưới cháu. Cháu muốn hỏi, bây giờ anh ấy còn muốn cưới cháu không?”

    “Ôi trời, con gái! Con bị sao thế này? Mau vào sưởi ấm đi.”

    Trưởng thôn cởi chiếc áo bông trên người khoác lên vai cô, rồi kéo cô vào nhà.

    “Con yên tâm, thằng bé nhà bác lần trước nghỉ phép về, vừa nhìn thấy con là đã để ý ngay. Nó còn mơ mơ màng màng suốt ngày nói muốn cưới con làm vợ! Đàn ông nhà họ Mã ai nấy đều thương vợ, mà con trai bác lại là bộ đội, càng chính trực có trách nhiệm!”

    “Con tin bác đi! Sau khi cưới, nó nhất định sẽ đối xử tốt với con, cả đời đều sẽ tốt với con!”

    Luôn luôn tốt với cô…

    Nhưng hôm nay, chính Tạ Thâm, người từng hứa sẽ mãi mãi đối tốt với cô, lại không để ý đến cơn đau bụng dữ dội của cô, nhẫn tâm đuổi cô ra ngoài, dưới cơn mưa đêm lạnh lẽo.

  • Chìa Khóa Của Kẻ Ngoài Cuộc

    Sau khi chuyển về nhà mới, cả nhà bốn người chỉ làm đúng ba chiếc chìa khóa.

    Ba mẹ bảo tôi: “Dù sao nhà lúc nào cũng có người, con cứ gõ cửa là được rồi.”

    Thế là tôi bắt đầu những ngày dài chờ đợi.

    Hôm nay chờ mẹ mười phút, ngày mai chờ ba hai mươi phút, hôm sau nữa chờ em trai bốn mươi phút…

    Cuối cùng tôi không chịu nổi nữa, nằng nặc đòi có một chiếc chìa khóa cho riêng mình.

    Vậy mà ba mẹ lại gắt lên với tôi:

    “Con có chuyện gì quan trọng đâu, đợi một chút thì đã sao?!”

    Sau đó, đến ngày thi đại học, em trai tôi quên mang theo thẻ dự thi, ba mẹ bảo tôi về nhà lấy đưa cho nó.

    Tôi đứng trước cửa, chờ đến tận một phút trước giờ thi mới bất lực gọi điện:

    “Con không có chìa khóa, không vào được nhà.”

    “Hay là… để em con thi lại năm sau vậy?”

  • Bước Ra Khỏi Phủ Hầu

    Sau lần thứ ba Tống Yến đưa cho ta thư hòa ly, ta không còn dây dưa nữa, chủ động thu dọn hết thảy đồ đạc từ ngày thành thân, rồi dọn ra khỏi phủ của hắn.

    Ngày thứ nhất, ta triệu tập toàn bộ chưởng quỹ của các cửa hàng mang danh nghĩa ta, cắt đứt mọi khoản bổ trợ cho Hầu phủ suốt bao năm qua.

    Ngày thứ hai, ta bái phỏng danh y, và nói rõ từ nay về sau không cần phải tới phủ khám bệnh cho muội muội của hắn nữa.

    Ngày thứ ba, ta sai nha hoàn đòi lại toàn bộ của hồi môn mà bao năm nay mẹ chồng lấy đi từ chỗ ta, sắp xếp chu toàn, chuyển hết về Giang Nam.

    Khi ngồi lên chuyến thuyền xuôi Nam, ta bỗng sinh lòng hiếu kỳ.

    Không còn ta—người đã dùng của hồi môn mười năm như một để bổ đắp cho Hầu phủ.

    Không còn ta—người mỗi sáng tinh mơ đã thức dậy chăm sóc cho muội muội tàn tật của hắn.

    Tống Yến sẽ đối phó ra sao với người mẹ tham lam, với muội muội nằm liệt giường, và với người thanh mai trúc mã mà hắn giấu trong trang viên ở kinh thành chưa từng để lộ mặt?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *