Kẻ Mạo Danh Con Gái Tôi

Kẻ Mạo Danh Con Gái Tôi

Tôi đã bán căn nhà của mình, chuẩn bị sang Canada nương nhờ con gái.

Ngày cuối cùng trước khi đi, dì Lý ở tầng dưới nhờ tôi giúp khiêng bao gạo 30 cân vừa mới mua lên lầu.

Tôi thở hổn hển đưa đến tận cửa nhà bà, đúng lúc con dâu bà tan làm về.

Cô ấy nhìn thấy tôi thì khựng lại, sau đó kéo tôi ra một bên, nhét vào tay tôi một mảnh giấy, thần sắc hoảng hốt giục tôi mau rời đi.

Tôi nghi hoặc mở tờ giấy ra, bên trong chỉ có một dòng chữ:

“Con gái bác đã mất trong ta/ i n/ ạ/n xe tháng trước, người gọi điện cho bác là kẻ mạo danh!”

Một cơn lạnh lẽo xộc thẳng lên từ lòng bàn chân, vé máy bay trong tay phút chốc cũng trở nên lạnh buốt.

01

Một tiếng “ù” vang lên trong đầu tôi, như thể có thứ gì đó vừa nổ tung, trước mắt lập tức trắng xóa.

Tất cả âm thanh của thế giới bỗng dưng biến mất, chỉ còn lại tiếng tim tôi đang đập loạn trong tai, từng nhịp như muốn xé toạc màng nhĩ.

Chắc chắn là một trò đùa ác ý.

Phải rồi, là kẻ nào đó rảnh rỗi giở trò quái đản.

Con gái tôi, Cao Mẫn, con bé là đứa con duy nhất của tôi. Làm sao có thể gặp chuyện gì được?

Hôm qua nó còn gọi video, cười rạng rỡ kể về lá phong đỏ rực ở Canada, và căn phòng ấm áp nó chuẩn bị cho tôi.

Tôi cầm tờ giấy, tay run đến mức không còn cảm giác. Một mảnh giấy nhẹ tênh, giờ phút này lại như đè nặng cả ngàn cân.

Tôi phải xác nhận ngay lập tức.

Tôi run lẩy bẩy mở khóa điện thoại như một cái máy, tìm đến số được ghim đầu tiên – “Mẫn Mẫn của mẹ”, bấm gọi video.

Mỗi giây chờ nhạc chuông đổ vang lên đều như đang cưa từng đoạn thần kinh tôi thành mảnh vụn.

Cuối cùng cũng kết nối.

Màn hình sáng lên. Một gương mặt quen thuộc xuất hiện giữa khung cảnh mờ tối, tín hiệu không tốt khiến hình ảnh hơi giật.

Là mặt con gái tôi. Đúng là khuôn mặt ấy, lông mày cong, ánh mắt quen thuộc. Chỉ có điều hôm nay trông nó hơi xanh xao.

“Mẹ? Có chuyện gì vậy ạ?”

Giọng nó mang theo sự quan tâm đúng mực, thậm chí còn pha chút mỏi mệt không dễ nhận ra.

“Mẹ dọn đồ mệt quá đúng không? Con đã nói rồi mà, mấy đồ cũ đó đừng mang theo. Mẹ qua đây, con sắm hết đồ mới cho mẹ.”

Cổ họng tôi như bị xi măng đông cứng, một câu hoàn chỉnh cũng không nói nổi.

Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trong màn hình, cố gắng moi ra dù chỉ một dấu hiệu nhỏ của sự giả dối.

Nhưng không có.

Đó là khuôn mặt tôi đã nhìn suốt ba mươi năm, khắc sâu vào máu thịt.

“Mẹ? Mẹ nói gì đi chứ? Làm con hết hồn à.”

“… Không sao.” Tôi cuối cùng cũng ép ra được hai chữ, giọng khô khốc như giấy ráp.

“Chỉ là mẹ… hơi không nỡ rời cái nhà cũ này.”

Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười, gượng gạo còn khó coi hơn cả khóc.

“Con gái” bên kia màn hình dường như nhận ra điều gì đó không ổn, nụ cười nhạt dần, giọng cũng trầm xuống:

“Mẹ, giờ còn nghĩ mấy chuyện đó làm gì nữa? Vé máy bay mẹ cũng mua rồi, luật sư và bác sĩ ở đây con đã hẹn xong hết, chỉ chờ mẹ đến kiểm tra sức khỏe, làm giấy tờ.”

“Ngày mai mẹ nhất định phải đến sân bay đúng giờ, đừng xảy ra sơ suất gì.”

Luật sư? Bác sĩ?

Tim tôi chợt thót lại. Những thứ này, trước đây nó chưa từng nói đến.

Một cảm giác lạnh lẽo xa lạ xuyên qua màn hình, đâm thẳng vào tim tôi.

“Ừ… mẹ biết rồi.”

Tôi máy móc cúp máy.

Điện thoại rơi khỏi tay, rơi xuống sàn, màn hình vỡ toang như mạng nhện.

Tôi không còn chút sức lực, ngồi bệt xuống sàn, trượt lưng theo bức tường lạnh ngắt của hành lang.

Dòng chữ đen thẫm trên tờ giấy, cùng những lời thúc giục đầy vội vã từ “con gái” cứ không ngừng va đập trong đầu tôi.

Một bên nói con gái tôi đã chết.

Một bên thúc giục tôi mau chóng bay sang Canada.

Hạt giống nghi ngờ vừa gieo đã bén rễ, mọc lên hàng vạn dây leo đầy gai, siết chặt trái tim tôi đến bật máu.

Tôi chợt nhớ lại — dạo gần đây “con bé” thực sự có nhiều chỗ kỳ quặc.

Nó không cho tôi liên hệ với bất kỳ họ hàng nào, lúc nào cũng nói do chênh lệch múi giờ.

Em gái tôi – người thích náo nhiệt – nhiều lần đòi gọi video với cháu, đều bị nó lấy lý do tăng ca, tín hiệu yếu để từ chối.

Tôi cũng từng nhắc đến chuyện hồi nhỏ nó bị chó đuổi rơi xuống mương, “nó” ngẩn người cả nửa phút, rồi chỉ ậm ừ: “Lâu quá rồi, con không nhớ.”

Khi đó tôi chỉ nghĩ con nít lớn rồi thì quên chuyện cũ.

Nhưng giờ nghĩ lại — đó không phải quên.

Mà là nó không hề biết!

Tiếng chuông điện thoại lại vang lên — là tin nhắn từ ngân hàng.

Tài khoản của tôi vừa nhận được năm vạn tệ.

Similar Posts

  • Người Tình Tự Nguyện Cắn Câu

    Lúc đang làm thí nghiệm, sư huynh đột nhiên nói: “Đến kiss tôi đi.”

    Tôi sững người một lúc, nhìn quanh thì thấy chỉ có mình tôi ở đó.

    Nghĩ có thể đây là một công thức nào đó của thí nghiệm, tôi liền vội vàng nhào tới hôn anh một cái.

    Ai ngờ sư huynh ngã bịch xuống đất, che miệng, mặt đỏ bừng, run rẩy hỏi tôi: “Cô…cô làm cái gì thế?!”

    “Không phải anh nói ‘đến kiss’ à?”

    “Tôi nói là ‘case’ (trường hợp) cơ mà! Với lại, cô có bạn trai rồi, sao có thể tùy tiện hôn tôi chứ?!”

    Anh nói xong thì bỗng khựng lại, ánh mắt hướng về phía sau lưng tôi.

    Xong phim rồi. Bạn trai tôi đến.

  • Tuyệt Đối Độc Lập Trong Hôn Nhân

    Sau ba năm kết hôn, chồng tôi bỗng tin vào “tuyệt đối độc lập”, yêu cầu tôi mọi việc phải tự giải quyết.

    Tôi bị thương vì tai nạn xe, anh bảo tôi tự đến bệnh viện băng bó.

    Mẹ mắc ung thư giai đoạn cuối, anh chỉ mua vé máy bay rồi nói: “Đây là thứ duy nhất anh có thể giúp em.”

    Tôi bị sự lạnh lùng và cô lập tinh thần kéo dài của anh dằn vặt đến trầm cảm, anh ném

    thẳng tờ chẩn đoán vào thùng rác, giọng thản nhiên: “Giả vờ yếu đuối thì có gì đáng

    thương? Trầm cảm đều là trò của kẻ yếu thôi.”

    “Làm màu cũng là làm màu thôi. Sao mà nhiều bệnh thế? Nói thật, trầm cảm toàn là mấy kẻ yếu đuối giả vờ đáng thương.”

    Đêm mẹ tôi mất, cha tôi không chịu nổi cú sốc mà nhảy lầu tự tử. Tôi gọi cho anh, van xin anh về giúp lo hậu sự, nhưng anh chỉ lạnh lùng hỏi lại:

    “Anh về thì ba mẹ em sống lại được chắc? Còn em, họ đều đi rồi mà vẫn chưa học được cách tự lập sao? Sau này định chuyện gì cũng trông chờ anh bế à?”

    Tôi một mình xử lý xong mọi chuyện, rồi ngất xỉu ngay tại nghĩa trang.

    Khi tỉnh lại, tôi phát hiện mình đã sẩy thai. Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, tôi cắt cổ tay tự sát.

    Trên đường được đưa vào phòng cấp cứu, tôi nhìn thấy anh đang ôm cô thư ký, lo lắng cầu xin bác sĩ nhanh chóng xử lý vết xước ở gót chân cô ta do giày cao gót cọ vào.

    Thư ký ngượng ngùng nói anh đừng làm quá, nhưng anh lại đỏ mắt, dịu dàng nói:

    “Ở bên anh, em mãi mãi không cần độc lập. Đau thì cứ nói, có anh ở đây rồi.”

    Khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra.

    Anh chưa từng “tin vào độc lập”, anh chỉ là… không còn yêu tôi nữa.

    Nhưng tại sao, sau khi mất hết tất cả, anh lại khóc, van xin tôi tiếp tục làm “công chúa ngây thơ hồn nhiên” của anh?

  • Cô Vợ Bỏ Đi Của Đoàn Trưởng

    Ba tháng theo đơn vị, tôi có bầu.

    Đúng lúc này, “bạch nguyệt quang” của chồng tôi – vị đoàn trưởng anh hùng – từ nước ngoài trở về.

    Cô ta mặc chiếc váy bulaji tinh xảo, đứng giữa đám quân phục xanh xám, kiêu ngạo như một con công.

    Mọi người đều nói, nếu không có tôi, cô ta mới là người vợ sĩ quan cao quý nhất trong khu này.

    Chồng tôi, Lục Trấn Hoa, nhìn cô ta bằng ánh mắt nồng cháy mà tôi chưa từng thấy bao giờ.

    Tôi khẽ chạm vào bụng nhỏ hơi nhô lên, quyết định không tranh nữa.

    Vợ sĩ quan à, ai thích thì để người đó làm, tôi mang con trong bụng về thành phố, xin nhà, làm sự nghiệp, chẳng tốt hơn ở đây nhìn sắc mặt người khác sao?

    Chỉ là, khi tôi vừa đặt chân lên chuyến tàu về thành phố, thì ngay lập tức người đàn ông vốn luôn bình tĩnh ấy đỏ mắt, điên cuồng bám lên cửa sổ tàu.

  • Bản Giám Định Cuối Cùng: Tôi Không Tin Cha Tôi Nữa

    Một ca tiểu phẫu đơn giản lại cướp đi mạng sống của mẹ tôi.

    Cha tôi, một chuyên gia giám định y khoa, tự mình tiến hành giám định.

    Kết quả đưa ra là: trước khi phẫu thuật, mẹ đã lén ăn uống, dẫn đến ca mổ thất bại, bệnh viện và bác sĩ chủ đạo đều không phải chịu trách nhiệm.

    Khi thông báo kết quả, cha tôi đỏ hoe mắt, giọng run rẩy mà tự trách:

    “Chuyện này ba cũng có trách nhiệm, là do ba không trông chừng mẹ trước ca mổ.”

    “Nhưng bác sĩ mổ chính là học trò cưng của ba, trình độ của cô ấy tuyệt đối không có vấn đề.”

    Mọi chuyện tưởng như đã hạ màn.

    Tôi đi nhận thi thể mẹ.

    Nhưng nhận về lại là một cơ thể không trọn vẹn, hầu hết các cơ quan nội tạng đều bị lấy đi.

    Học trò cưng của cha – Trần Lan Lan – đưa ra bản hiến tặng nội tạng mà mẹ đã “ký trước phẫu thuật”.

    Nhìn thủ đoạn vụng về này, tôi bật cười thành tiếng.

    Ngày hôm sau, tôi mở một buổi livestream toàn quốc, tiêu đề là:

    “Giờ giải phẫu trực tuyến của giáo sư y khoa.”

    Chỉ là lần này, đối tượng giải phẫu không phải xác chết, mà là người sống — chính là học trò cưng của cha tôi, Trần Lan Lan.

  • Những Năm 80, Tôi Và Em Dâu Cùng Ở Cữ

    Năm 1983, tôi và em dâu cùng ở cữ. Chu Hải Từ cho em dâu ăn đùi gà, ức gà, còn tôi thì chỉ có đầu và cổ gà.

    Tôi không ăn, Chu Hải Từ liền sa sầm mặt:

    “Bác sĩ nói em dâu thể trạng yếu, ở cữ cần ăn nhiều thịt để bồi bổ. Còn cô khoẻ mạnh, không cần ăn nhiều, kẻo lại béo lên.”

    Anh ta nói nghe rất có lý, nhưng tôi không muốn bị tẩy não nữa — tôi muốn ăn thịt.

    Chu Hải Từ nổi giận, đá mạnh một cú vào giường:

    “Chỉ là mấy miếng thịt thôi mà! Cô là chị dâu, nhường em dâu ăn thêm vài miếng thì sao chứ?”

    Đứa bé đang ngủ say bị cú đá của anh ta làm giật mình, bật khóc ré lên.

    Tức giận, tôi vơ lấy cái đầu gà nhét vào miệng anh ta:

    “Ly hôn đi, sống thế này đủ rồi!”

  • Vả Mặt Chồng Cũ

    Chồng tôi lái xe khi say, gây tai nạn, rồi lừa tôi đứng ra nhận tội thay.

    Khi tôi ra tù, anh ta đã tái hôn.

    Người vợ mới không ai khác, chính là bạn thân của tôi.

    Con gái tôi mới năm tuổi, bị xích bằng dây sắt ngoài ban công, sống không khác gì một con chó.

    Sợ tôi trả thù, bọn họ lái xe đâm chết tôi.

    Tôi mở mắt lần nữa, thì phát hiện mình đã trùng sinh.

    Chồng tôi quỳ gối trước mặt, khẩn thiết cầu xin tôi đứng ra nhận tội thay anh ta.

    Tôi đá một cú làm anh ta ngã lăn ra:

    “Đồ tội phạm chết tiệt, cút vào tù đi!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *